Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 8: Tình cờ gặp gỡ trên huyện

Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:21:23
Lượt xem: 340

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hả? Cơ Tiểu Thiền với thực sự quen gì nhiều, sống hai kiếp cũng thấu tâm tư của Đoàn Hầu gia.

Đối diện với gã đàn ông bụng thâm sâu , dẫu vắt óc suy nghĩ cũng chẳng tài nào đoán giây tiếp theo sẽ hỏi điều gì.

Cơ Tiểu Thiền chỉ đành giả vờ ngượng ngùng, cúi gằm mặt xuống, bày vẻ mặt khó mà mở lời.

Tuy nhiên Sơn đại vương vô cùng khắt khe với mới gia nhập, cho phép nàng giấu giếm nửa lời: "Ta thực sự nghi ngờ thành ý của cô nương. Cũng xem bậc tài tuấn nào khiến cô nương dứt tình cạn nghĩa như thế , xem đáng để cô nương mạo hiểm đến ."

Nhìn điệu bộ đó, ngộ nhỡ Cơ Tiểu Thiền mà thốt một cái tên, khi còn tìm trong mộng của nàng đến để cùng thi khảo sát chừng.

Sơn trại của là điện Kim Loan chắc? Đệ t.ử nào đến nương tựa cũng qua kỳ thi khoa cử thế ?

Cơ Tiểu Thiền dám hươu vượn, đành lên tiếng: "Không ý trung nhân nào cả, chỉ là mặc cho nhà định đoạt. Họ chẳng ai quan tâm , nhưng mượn danh nghĩa vì cho mà gả bừa cho khác. Coi là lợn ch.ó ? Cứ là giống đực thì nhận hết!"

Những lời đều là lời thật lòng của Cơ Tiểu Thiền, vẻ uất ức hiện rõ lông mày khóe mắt nàng, tuyệt thể là giả.

Đoàn Bất Kinh cuối cùng cũng thôi gặng hỏi, chỉ lấy bản đồ quân sự qua, bảo Tiểu Thiền đ.á.n.h dấu những kho tàng bí mật ở các châu huyện.

Tiểu Thiền đ.á.n.h dấu một chỗ , vẫn yên tâm mà : "Công tử, nô gia còn một thỉnh cầu."

Chân dài của Đoàn Bất Kinh khẽ động đậy, dường như vô tình chạm đầu gối của Cơ Tiểu Thiền: "Nói thử xem."

Mắt Cơ Tiểu Thiền sáng lên, cẩn thận thăm dò: "Nếu tin tức của nô gia chính xác, liệu ngài thể nhận lời hai việc giúp ? Việc thứ nhất, trong đám lương thảo doanh trại Uy Phong tuồn ngoài bán đó phân nửa là lương thực cứu trợ thiên tai cho Lộ Châu ở phía Tây. Bách tính vô tội, nếu lương thực thì cảnh đói rách c.h.ế.t rũ sẽ diễn khắp nơi. Nếu ngài thể cướp bạc do tên quan tham ô cất giấu, liệu ngài thể trích một phần mua lương thực và gửi đúng hẹn đến Lộ Châu cứu giúp nạn dân ? Trông công t.ử là tấm lòng hiệp nghĩa, nếu chuyện công đức nhường thì đúng là cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp."

Nàng sống hai đời chẳng một tri kỷ nào, chỉ duy khi trở về Cơ gia, tỳ nữ Hương Thảo tính tình thơ ngây chân thành mới nhất mực trung thành che chở cho nàng.

Kiếp đầu tiên, nhan sắc của nàng lọt mắt xanh của Nhị hoàng tử.

Lúc cả nhà tịch biên, Nhị hoàng t.ử sai mượn cớ hỗn loạn cướp đoạt thê t.ử của tội thần.

Để cứu nàng, Hương Thảo dụ binh lính của Nhị hoàng t.ử hướng khác, nhận lấy cái c.h.ế.t t.h.ả.m thương lưỡi đao.

Tiểu Thiền cũng chẳng trốn thoát, chỉ là nàng Nhị hoàng t.ử bắt rơi tay Đoàn Bất Kinh.

Sang kiếp thứ hai, vì lo sợ giẫm lên vết xe đổ tổ vỡ trứng khó lành, Cơ Tiểu Thiền sớm sắp xếp cho Hương Thảo lấy một bán cá mà nàng âm thầm kết giao.

ưng mắt bán cá cho lắm, thấy lẻo mép bỡn cợt và sống m.ô.n.g lung vô định, nhưng vì Hương Thảo cứ một mực khăng khăng nên nàng cũng đành chiều theo ý nàng .

Gia đình Hương Thảo đều bỏ mạng trong nạn đói Lộ Châu năm đó.

Nàng vốn là một cô nhi gả cho tên bán cá , nào đối xử t.ử tế.

Mẹ chồng ỷ thế con dâu mồ côi nên càng thêm xấc xược, lúc Hương Thảo m.a.n.g t.h.a.i bà cũng chẳng để nàng yên dưỡng thai.

Chuyện cưới xin của con gái tựa hồ là một ván cược lớn.

Hương Thảo đặt cược sai, cuối cùng c.h.ế.t trong cơn vượt cạn sinh non ở lứa t.h.a.i đầu.

Lần , Tiểu Thiền vẫn gặp Hương Thảo, cũng chẳng nàng đang lưu lạc ở phương trời nào.

Nàng thật sự mong cách đổi phận cả gia đình Hương Thảo c.h.ế.t đói, đồng thời giúp Hương Thảo tránh kiếp nạn của cả hai đời .

Chỉ là Đoàn Bất Kinh là sơn phỉ, Bồ Tát, cứ cầu xin là linh ứng.

Để thực hiện việc cần một khoản tiền vô cùng lớn.

Tiểu Thiền cũng dám ôm mộng tưởng nhiều.

Đoàn Bất Kinh quả nhiên nhận lời ngay, chỉ lãnh đạm hỏi: "Việc thứ hai?"

Cơ Tiểu Thiền do dự một chút, bẻ ngón tay tính toán: "Lần việc thành công, ngài chia cho năm mươi lượng bạc trắng, ?"

Nàng dám đòi nhiều, dẫu đây cũng là rứt thịt từ miệng cọp.

Thấy Đoàn Bất Kinh mặt đổi sắc, nàng lập tức thức thời đổi giọng: "Nhà ngài cơ nghiệp lớn, nuôi bao nhiêu như thế. Nếu trong tay tiện thì ba mươi lượng cũng ..."

Đoàn Bất Kinh từ tốn thò tay n.g.ự.c áo, tim Cơ Tiểu Thiền giật thót, nghi ngờ sắp rút d.a.o găm kết liễu .

Đồ súc sinh! Đến ba mươi lượng cũng tiếc rẻ? Nàng chỉ cho một ổ cất giấu tang vật mà định vắt chanh bỏ vỏ ?

nam nhân chỉ lấy một xấp ngân phiếu đưa cho Cơ Tiểu Thiền.

Cơ Tiểu Thiền đếm thử, một trăm lượng ngân phiếu! Nàng khỏi kinh ngạc, trợn tròn mắt Đoàn Bất Kinh.

"Cô nương quả là trang đại nghĩa, chẳng tiếc danh tiết con gái cũng vì tại hạ mà tay tương trợ. Tại hạ vô cùng cảm động. Đã , cũng sắp đến tuổi cập kê của cô nương , ngoài năm mươi lượng tiền góp vốn, còn coi như quà mừng thọ của dành cho cô nương."

Cơ Tiểu Thiền đáp lời, nàng mải mê giơ cao ngân phiếu, mượn ánh đèn dầu cẩn thận xem xét độ thật giả.

Phiếu thông dụng của tiền trang Quảng Ký, con dấu đầy đủ, còn cả hoa văn mực in đặc thù thể giả.

Khi ngoảnh đầu , vẻ cảm động nét mặt Cơ Tiểu Thiền hiện lên chân thật hơn nhiều.

Đoàn hiệp sĩ hào phóng quá! Thảo nào thể trợ giúp cha con nhà họ Trịnh nên nghiệp vương hầu.

Nếu nàng là nam nhân thì lập tức đầu quân trướng, môn khách trung thành, tận tâm tận lực cho .

Khi Mạc Vấn rửa bát xong nhà, dường như chuyện đổi .

Bầu khí căng thẳng, lo âu giữa con tin và tên trùm thổ phỉ biến mất.

Cái tiểu thôn cô mặt mày căng thẳng, lúc nào cũng rắp tâm bỏ trốn khi nãy giờ rạng rỡ như hoa mùa xuân.

Nàng chỉ ân cần soi đèn dầu giúp chiếu sáng cho đại ca mà còn vươn ngón tay mảnh khảnh chỉ trỏ bản đồ quân sự, hiến mưu hiến kế.

Còn đại ca thì mài mực thấm bút, theo lời tiểu thôn cô mà khoanh những vòng tròn hình dáng khác lên để chú thích bản đồ quân sự.

Mạc Vấn sững sờ, bước tới hỏi xem chuyện gì.

Cơ Tiểu Thiền ngẩng lên Mạc Vấn, niềm nở : "Áo Mạc bẩn , lát nữa khéo cũng múc nước giặt giũ. Huynh cứ cởi , giặt sạch cho, sáng mai ngủ dậy là áo mặc ngay!"

Nói xong, nàng sang Đoàn Bất Kinh: "Áo của công t.ử cũng giặt luôn . Ta thấy ống tay áo của ngài rách một chỗ, lát nữa tiện thể vá luôn."

Đoàn Bất Kinh cởi áo , ngạc nhiên mặc áo lót.

Vừa cởi ngoại bào phơi trần khuôn n.g.ự.c vạm vỡ, những khối cơ bắp cuồn cuộn cuộn lên theo chuyển động của nam nhân khiến nóng bừng cả mắt.

Tiểu Thiền chỉ dám liếc nhanh một cái vội vã xoay lảng tránh ánh .

Mạc Vấn thì mặc áo lót.

Hắn cùng đại ca cởi bỏ áo ngoài đưa cho Cơ Tiểu Thiền.

Cơ Tiểu Thiền đón lấy quần áo, miệng ngâm nga giai điệu tên, thực sự chạy ngoài sân mượn ánh trăng múc nước giặt đồ.

Mạc Vấn há hốc mồm, trầm tư một lúc sang hỏi Đoàn Bất Kinh: "Đại ca, dùng mỹ nhân kế với ả hả?"

Đoàn Bất Kinh đầu liếc Mạc Vấn một cái.

Mạc Vấn cảm thấy hỏi chẳng gì sai.

Đám đàn bà sơn trại mỗi khi thấy đại ca ở trần tắm suối chân núi cũng tươi như hoa, tranh đòi giặt áo cho .

Tuy nhiên, đại ca bán rẻ nhan sắc cũng nguyên do của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-8-tinh-co-gap-go-tren-huyen.html.]

Dẫu bọn họ hiện đang quan phủ truy nã, nếu đại ca dỗ ngọt tiểu thôn cô thì họ cũng thể bình an vượt qua sóng gió.

Cơ Tiểu Thiền chủ động đề nghị giặt giũ quần áo cho hai là vì nửa đêm nửa hôm hiến ân cần.

Chỉ là hai định ngủ giường của Lý bà tử, nếu quần áo bẩn quá thì sẽ dơ hết nhà của nàng.

Nhớ tới mùi hôi hám là ưa sạch sẽ như nàng cảm thấy chịu nổi.

Vì thế khi ngủ, nàng còn đun một nồi nước nóng, bảo hai lau và rửa chân cho sạch sẽ mới ngủ.

Sợ Mạc Vấn qua quýt, lúc hai họ đang lau chuẩn rửa chân, nàng còn vén bức màn lên, ở khe cửa một lúc để nhắc nhở Mạc Vấn chà xát kỹ các kẽ ngón chân.

Chuyện càng khiến Mạc Vấn tin chắc tiểu nương t.ử là kẻ háo sắc, chuyên thích rình trộm đàn ông lau .

Đẹp đến mấy thì cũng thể lợi dụng họ như thế ! Huống hồ Mạc Vấn luôn nghi ngờ nàng là yêu tinh hút tinh huyết của đàn ông.

Do đó, Mạc Vấn trừng mắt: "Còn lải nhải nữa, tin đạp c.h.ế.t ngươi !"

Lời còn dứt, gáy đ.á.n.h một cú đau điếng.

Đại ca lên tiếng: "Rửa chân đàng hoàng , tự ngươi ngửi thấy mùi hôi ?"

Mạc Vấn tủi cúi xuống, sức chà chân.

Còn Cơ Tiểu Thiền thì bưng chậu nước nóng trở về phòng .

Nàng cài then cửa , mặc dù chẳng thể cản nổi gã họ Đoàn, nhưng còn hơn .

Sau bữa tối, phi vụ ăn của hai bàn bạc thỏa, Đoàn Bất Kinh còn trả một khoản tiền cọc hậu hĩnh, lẽ sẽ trò vắt chanh bỏ vỏ.

Sau khi tắm gội sạch sẽ, nàng bộ y phục tươm tất ngả lưng ngủ.

Nằm cuộn trong chăn, nàng cảm thấy một ngày đầy xáo trộn và khác biệt so với hai kiếp rốt cuộc cũng tạm khép .

Tiểu Thiền nhắm mắt, suy nghĩ một lát về Hương Thảo đang ở Lộ Châu, nhớ xem đây Hương Thảo từng kể hai năm .

Bây giờ nàng một trăm lượng bạc, đủ để thuê tìm gia đình Hương Thảo.

Chẳng vận khí của Đoàn Bất Kinh ở kiếp đủ lớn , thể thuận lợi cướp bóc bọn quan tham .

Nếu bắt, liệu khai đồng phạm mới gia nhập là nàng ? Đoàn Bất Kinh đa nghi như , lúc xuất phát ngày mai, chắc hẳn cũng sẽ ép nàng cùng.

Đao kiếm vô tình, cảnh đ.â.m c.h.é.m chém g.i.ế.c nàng nào chịu nổi, đến lúc đó tìm cách nào để chuồn êm đây?

Trong những ý nghĩ ngổn ngang , nàng cưỡng nổi cơn buồn ngủ và dần chìm giấc mơ.

Mãi đến khi trời hửng sáng ngày hôm , xen lẫn với tiếng chim hót mái nhà, nàng mới choàng tỉnh và vội vàng bật dậy.

Nàng lắng tai , ngoài sân tĩnh mịch vô cùng.

Có lẽ hai họ vẫn thức dậy nên thấy động tĩnh gì.

Trong ánh ban mai mờ tỏ, Cơ Tiểu Thiền mở cửa bước sang phòng Lý bà t.ử thì phát hiện chăn mền xếp gọn gàng, hai họ rời từ lúc nào .

Nhìn lên bàn ở gian nhà chính, một cái đĩa úp bằng một chiếc bát.

Mở xem thì thấy bên trong là trứng luộc và khoai lang nướng vùi trong bếp lò.

Hai lặng lẽ rời , khi còn quên để bữa sáng cho chủ nhà là nàng.

Một kẻ đầu óc toan tính như tin tưởng nàng đến thế, dám để nàng ở một .

Lẽ nào sợ nàng lên quan phủ cáo mật ?

Ngày hôm đó, cho đến tận chiều tối vẫn thấy bóng dáng thổ phỉ xuất hiện.

Cuộc gặp gỡ với Đoàn Bất Kinh núi dường như chỉ là một giấc mộng, chẳng để vết tích gì ngoại trừ tấm ngân phiếu một trăm lượng.

Nhân lúc Lâm bộ khoái lên huyện thành, Cơ Tiểu Thiền lấy cớ đến nha lang tìm một tỳ nữ chuyên giặt giũ xin nhờ xe lừa của Lâm bộ khoái đến huyện thành.

Muốn ngóng tin tức xem Đoàn Bất Kinh thành công thì lên huyện mới tường tận.

Sau khi chia tay Lâm bộ khoái ở huyện thành, nàng bèn đến tiền trang đổi ngân phiếu .

Nàng chọn tấm ngân phiếu mệnh giá nhỏ nhất đổi lấy bạc lẻ và chỉ giữ ba lượng.

Số còn nàng đổi hết thành những hạt vàng nhỏ, nhét một cái túi tiền nhỏ đeo bên cho nhẹ nhõm gọn gàng.

Đổi vàng bạc xong xuôi, nàng đến bảng cáo thị của huyện thành.

Quả nhiên đó dán lệnh truy nã nhóm thổ phỉ tập kích quân doanh.

Bức chân dung đó trông chẳng giống Đoàn Bất Kinh chút nào, mặt mũi biến dạng dữ tợn.

Có giống cũng mặc kệ, bức họa chỉ để nhắc nhở dân chú ý xem nam nhân lạ mặt nào xuất hiện ở trong làng ngoài ruộng .

Hễ báo quan xác minh phận thì sẽ thưởng mười lượng bạc.

Mười lượng bạc tất nhiên sức hấp dẫn bằng ngân phiếu một trăm lượng.

Cơ Tiểu Thiền xem một chốc, lòng càng thêm kiên định với việc cấu kết với thổ phỉ, rời .

Nàng tới chợ súc vật , đặt mua một con ngựa kéo xe, đó qua chỗ thuê xe chọn một chiếc xe ngựa cũ mới độ .

Đợi Lâm bộ khoái xong việc, nàng đợi cổng nha môn huyện nhờ cùng sang nha lang chọn .

khi bước tới, nàng tình cờ ngang qua một khách điếm.

Trước cửa khách điếm ngang nhiên đỗ hai chiếc xe ngựa lộng lẫy xa hoa.

Nhìn kiểu dáng và hoa văn đó thì đây đều là hàng hiếm thấy ở mấy vùng quê hẻo lánh .

Lâm bộ khoái tủm tỉm chỉ tay về phía xe ngựa: "Nhìn thấy , quý nhân từ kinh thành ngang qua đấy, phô trương lắm! Nghe vị quý nhân đó quen ăn thức ăn ở khách điếm nên đặc biệt tìm nữ đầu bếp nấu ăn cho nữa cơ. Tiếc là Lâm thẩm của cô ở nhà chăm con, chứ thì khách điếm thuê dăm bữa nửa tháng cũng vớ món hời đấy!"

Cơ Tiểu Thiền gì, chỉ siết chặt chiếc khăn thô trùm kín mặt .

Chiếc xe ngựa mà Lâm bộ khoái ca tụng ngớt , kiếp nàng chỉ một .

Đó là xe ngựa của Tiêu Thận và biểu của .

Hóa lúc bọn họ vẫn luôn dừng chân ở huyện thành, một thời gian nữa mới đến thôn Sân.

Lần , Cơ Tiểu Thiền dây dưa gì với tiểu vương gia nữa.

Hắn đến mức phóng đãng tồi tệ như lời đồn đại của đời, nhưng cũng là lương duyên, thể che chở cho thê t.ử của .

Hoa An công chúa c.h.ế.t, và cả chuyện Tiểu Thiền suýt treo cổ xà nhà Kỳ vương phủ là những minh chứng rõ ràng nhất.

lúc , nàng thấy một giọng quen thuộc vang lên từ cách đó xa: "Đường , ? Đám thổ phỉ chơi chiêu hồi mã thương, quả nhiên tấn công doanh trại Uy Phong kìa!"

Đôi lông mày thanh tú của Cơ Tiểu Thiền khẽ nhíu , nàng cúi đầu né tránh hai vị quý công t.ử đang đám gia nhân vây quanh bước tới.

Chẳng cần , nàng cũng lên tiếng là chồng mới cưới ở kiếp thứ hai của nàng - Kỳ vương Tiêu Thận.

 

Loading...