Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 80: Giấc mộng hoàng lương
Cập nhật lúc: 2026-08-11 15:18:46
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền dừng bước, nhướng mày hỏi: “Kỳ vương nhầm đường chăng, tiền sảnh ở hướng .”
Tiêu Thận im lặng một lúc cất tiếng hỏi: “Mẹ đắc tội với nàng ? Cớ gì bà lảng tránh chịu gặp ai?”
Tiểu Thiền bật nhẹ: “Ta từng chuyện với Kỳ Lão thái phi mấy câu, đắc tội , thật sự rõ. Kỳ vương bằng về hỏi Lão thái phi thì hơn.”
Tiêu Thận bám theo vốn thực sự hỏi chuyện của . Bởi , khi Tiểu Thiền chặn họng, đành lặng thinh.
Đã lâu lắm mới kỹ Tiểu Thiền như .
Cứ ngỡ nàng lấy chồng, thời gian trôi qua đủ lâu, thứ cũng sẽ nhạt nhòa. Thế nhưng, khi thấy nàng nép bên Đoạn Bất Kinh ban nãy...
Dáng vẻ chim nhỏ e ấp nép thương, dường như càng tăng thêm mấy phần kiều mị so với .
Song Tiêu Thận giờ đây hiểu rõ mồn một, Cơ Tiểu Thiền nào nụ hoa mỏng manh yếu ớt cần che chở trong nhà kính.
Nghe cữu cữu kể , trong hơn một tháng bọn họ đ.á.n.h trận ngoài tiền tuyến, phía triều Tề giở ít trò ngáng chân bằng cách cắt xén lương thảo, vật tư.
May , nhờ Cơ Tiểu Thiền tính nước cờ dài từ , suốt hai năm qua nàng âm thầm rót vốn các tiệm t.h.u.ố.c lớn nhỏ khắp vùng Tây Bắc, âm thầm tích trữ một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu và các loại t.h.u.ố.c bột, t.h.u.ố.c viên thành phẩm.
Thế nên khi chiến tranh nổ , nguồn d.ư.ợ.c liệu vẫn cuồn cuộn đổ về tiền tuyến dứt.
Về phần tiền bạc, lương thảo, Cơ Tiểu Thiền cũng nhờ chỗ dựa vững chắc là ngoại tổ phụ - một phú thương vùng Giang Nam - mà sớm vạch định rõ ràng, điều phối hợp lý, giải quyết êm xuôi chuyện.
Đoạn Bất Kinh nhờ hậu thuẫn tài chính vững chắc nhường mới dám liên tục thọc sâu lãnh địa địch, đ.á.n.h cho quân Thát Đát ôm đầu m.á.u bỏ chạy, vứt cả giáp trụ.
Nay khắp vùng Tây Bắc, thậm chí ngay trong nội bộ đại doanh Uy Phong, cũng ít trầm trồ khen ngợi Đoạn Bất Kinh năm xưa quả là con mắt tinh đời, chọn một hiền thê giỏi giang việc nhà gánh vác việc nước như thế.
Thật nực cho , ngày xưa cho rằng nàng chỉ là con gái của một tên quan nhỏ, chịu gả cho là thứ điều...
Tiểu Thiền mỉm hàn huyên vài câu với Cảnh tướng quân cất bước thẳng về phía nhà bếp, chẳng thèm thêm lời nào với Tiêu Thận.
Nhà bếp của “Đại Sở Cung” dạo gần đây mới cơi nới thêm.
Dù thì sinh t.ử cùng Đoạn Bất Kinh đ.á.n.h thiên hạ cũng quá đông, cứ dăm bữa nửa tháng “ cung” một chầu rượu say bí tỉ.
Tiểu Thiền mướn thêm hai nữ đầu bếp đến phụ giúp, bằng Bạch Lan cứ chúi mũi trong bếp dứt nổi, lấy thời gian mà luyện châm.
Thế nhưng dẫu , mỗi khi nhà đón khách đông, vẫn xoay như chong chóng.
Tiểu Thiền xắn tay áo lên, vớ lấy hai củ cải trắng, sang một bên tỉa hoa.
Dẫu hôm nay cũng mặt mấy vị phu nhân đến từ kinh thành, quen với cảnh yến tiệc mâm cao cỗ đầy tinh xảo, Tiểu Thiền cũng cung yến mang tiếng quê mùa.
Tiểu Thiền tuy quá rành nghề xào nấu, nhưng cái khoản bày biện tiệc thiết đãi khách khứa thì hai kiếp quan phu nhân, nàng học đến độ tinh thông.
Điểm xuyết thêm vài đóa hoa củ cải và cành lá xanh tươi, dọn lên những chiếc đĩa tinh xảo, mâm cỗ tức thì trông khác hẳn.
Hương Thảo cạnh quan sát học lỏm, chẳng mấy chốc cũng quen tay theo.
Tuy nhiên, lúc tỉa thêm một đóa nữa, tay Tiểu Thiền dính nước nên trơn trượt, vô ý lia d.a.o đứt một vết ngón tay.
Cảm thấy nhói đau, Tiểu Thiền định đưa ngón tay lên miệng mút vết thương.
Nào ngờ ngay giây tiếp theo, cổ tay nàng chộp lấy, ngón tay rướm m.á.u cũng kẻ đó ngậm chặt miệng.
Cơ thể Tiểu Thiền phản xạ còn nhanh hơn cả suy nghĩ: “Chát” một tiếng, nàng giáng cho tên đăng đồ t.ử một cái tát trời giáng.
“Ngươi cái trò gì !”
Tiêu Thận đ.á.n.h lảo đảo một cái, nhưng chỉ khẽ mím môi: “Thấy nàng thương, nhất thời kịp nghĩ ngợi nhiều...”
Tiểu Thiền liếc nhanh tình hình trong bếp. Hai nữ đầu bếp cùng Bạch Lan, và cả hai bà t.ử phụ việc đều đang lưng thái rau, xào đồ ăn.
Người duy nhất bắt gặp hành động cợt nhả của Tiêu Thận chỉ Hương Thảo.
Ở sảnh , nhóm Cảnh tướng quân vẫn đang mải mê chén tạc chén thù với Đoạn Bất Kinh.
Tiểu Thiền rùm beng chuyện, chỉ đưa một ngón tay trỏ ngoài, đè thấp giọng quát: “Cút ngay, dám nán ăn cơm, coi chừng hất cả nồi canh nóng lên đầu ngươi đấy!”
Tiêu Thận thêm lời nào, lẳng lặng lưng rời .
Tiểu Thiền vẫn tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng.
Hương Thảo vội vã múc nước ấm rửa sạch vết thương cho Tiểu Thiền, rắc t.h.u.ố.c bột, băng bó cẩn thận.
Bạch Lan rảnh tay thấy, bèn giật hoảng hốt: “Sao thế ? Cắt đứt cả tay ư?”
Hương Thảo lấm lét Tiểu Thiền gì, Tiểu Thiền đành vẻ như chuyện gì, lấp lửng đ.á.n.h trống lảng qua chuyện khác.
Tên Tiêu Thận c.h.ế.t tiệt rốt cuộc ? Không việc gì cứ thích lượn lờ mặt nàng là thế nào?
Bữa tiệc ngày hôm đó quả nhiên thấy bóng dáng Tiêu Thận .
Đoạn Bất Kinh thoáng nhíu mày khi thấy ngón tay băng bó của Tiểu Thiền. Trong lúc ăn, đích mở lớp băng kiểm tra, thấy vết thương sâu mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tiệc tàn, Đoạn Bất Kinh giúp Tiểu Thiền rửa mặt lau mặt, dịu dàng : “Nàng định điểm xuyết thêm một nét mới cho sách sử về hiền hậu các triều đại ? Cớ gì đích bếp phụ nấu nướng gì? Tĩnh Châu kế bên sắp quy thuận chúng . Nơi đó vương phủ do Tĩnh Vương triều để . Đến lúc , chúng dọn qua phủ bên đó, rộng rãi thoải mái hơn, cũng dễ mướn thêm hạ nhân. Sau mấy việc bếp núc lặt vặt, nàng cứ mặc kệ cần nhúng tay nữa.”
Tiểu Thiền hai mắt liền sáng rỡ: “Tĩnh Vương ư? Có là vị Tĩnh Vương thời từng đấu báu vật với kẻ giàu nhất thiên hạ ? Vậy thì phủ của ông chắc xa hoa lộng lẫy lắm nhỉ?”
Đoạn Bất Kinh đáp với vẻ bình thản: “Ta cũng thấy bao giờ. Đến lúc đó đưa nàng cùng mở mang tầm mắt.”
Nghĩ đến rắc rối trong bếp ban ngày, Tiểu Thiền cảm thấy cần đ.á.n.h tiếng nhắc nhở Đoạn Bất Kinh một câu.
“Cái tên Tiêu Thận ... đừng gọi đến nữa. Hắn giống Cảnh tướng quân , hành sự bộp chộp thiếu suy nghĩ. Chẳng may uống say nổi m.á.u điên lên thì sinh sự càn.”
Đoạn Bất Kinh lấy khăn cọ cọ tai nàng: “Sao thế? Hôm nay lên cơn điên gì ? Thế nên mới trốn đến ăn tiệc?”
Tiểu Thiền ngẩng lên lườm một cái. Gã ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh khó hiểu, hệt như ánh mắt sắc bén lướt qua lúc bất ngờ thẩm vấn nàng trong đầu tiên hai gặp gỡ.
Tiếc , Tiểu Thiền bây giờ thèm sợ . Nàng hỏi thẳng thừng: “Chàng gì ?”
Đoạn Bất Kinh chậm rãi : “Chỉ là ban nãy hỏi Hương Thảo xem nàng thương thế nào, ánh mắt của con nha đầu đó cứ láo liên lẩn tránh.”
Thôi xong, chút đạo hạnh nông cạn của nha đầu Hương Thảo thoát khỏi đôi mắt soi mói của Đoạn Bất Kinh ?
Tiểu Thiền dám kể chuyện Tiêu Thận mút ngón tay nàng. Nếu để Đoạn Bất Kinh , e rằng đêm nay sẽ vác đao g.i.ế.c mất.
Đại doanh Uy Phong mới quy thuận Tây Bắc, nếu để xảy án mạng liên quan đến Tiêu Thận lúc , chẳng khác nào ép Cảnh Trọng Minh phản.
Bởi nàng đành lấp lửng: “Còn thể thế nào nữa, chạy đến mặt lảm nhảm mấy lời kỳ quái, mắng cho một trận đuổi . Hắn lên cơn thần kinh cũng chuyện ngày một ngày hai. Sau gặp nữa là xong chuyện.”
Sắc mặt Đoạn Bất Kinh lạnh hẳn . Dù mới chỉ đến đó, sát tâm trong lòng nổi lên .
Tiểu Thiền vội vàng nắm lấy tay , khuyên nhủ: “Chàng xằng bậy. Hai con nhà họ giờ đang ở Cám Châu, trong mắt ngoài là đang nương nhờ mái hiên nhà . Chàng mà cư xử vô lễ, dễ mang tiếng để cớ cho kẻ khác bắt bẻ. Phe triều Tề vẫn đang ngày đêm mong cái sản nghiệp của nổ tung, tự sinh nội loạn đấy.”
“Nàng gả cho lâu thế mà vẫn chịu từ bỏ ý định. Tâm tư thật đáng chém!”
Tiểu Thiền lay lay cánh tay dỗ dành: “Ta giờ là phụ nữ chồng, còn gì mà từ bỏ ? Chẳng qua thỉnh thoảng lên cơn điên hươu vượn mà thôi. Đổi là , dòm ngó thê t.ử của khác ?”
Đoạn Bất Kinh trả lời, chỉ rũ đôi rèm mi đen rậm, đưa ánh mắt sâu thẳm khó lường đăm đăm Tiểu Thiền.
Cũng chẳng hiểu , Tiểu Thiền bỗng chốc nhớ giấc mộng xuân hôm nào.
Đoạn Bất Kinh trong mộng quả thực là kẻ bất chấp luân thường đạo lý, đè nghiến thê t.ử nhà xuống mà lộng hành càn rỡ...
Nhìn gò má nữ nhân bỗng chốc ửng hồng, Đoạn Bất Kinh kìm lòng chẳng đặng, ghé sát tai nàng trầm giọng hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Tiểu Thiền tiến tới c.ắ.n nhẹ lên tai một cái: “Đêm khuya , tên ở rể nhà đến lúc hầu hạ gia chủ ngủ nhỉ?”
Đoạn Bất Kinh khẽ bật . Hắn chỉ dùng một tay nhấc bổng Tiểu Thiền lên, sải những bước dài tiến thẳng về phía màn trướng.
Ngay khi ấn Tiểu Thiền xuống giường, áp sát tai nàng, thì thầm câu trả lời cho câu hỏi lúc nãy của nàng: “Đừng coi nhẹ tính chiếm hữu của đàn ông. Nếu là , dẫu nàng gả cho kẻ khác, cũng sẽ g.i.ế.c sạch cả nhà , đoạt nàng về cho bằng ...”
Tiểu Thiền kịp mở lời, đôi môi và chiếc lưỡi đàn ông cuồng nhiệt ngậm lấy, cuốn phăng biển sâu d.ụ.c vọng.
Cùng lúc đó, tại phủ nơi Kỳ Lão thái phi đang tá túc, bà vẫn đang liên miệng than vãn, kể khổ với con trai.
“Cái con Hoa An công chúa , ỷ thế Cơ Tiểu Thiền nên mới cố tình bêu rếu chốn đông ...”
Nén nhịn ấm ức bấy lâu, nay Lão thái phi mới đợi chỗ dựa vững chắc của về.
Tin tức Đoạn Bất Kinh xưng đế thực sự Lão thái phi khiếp đảm.
Bà mơ cũng ngờ cái tên trùm thổ phỉ mang dã tâm lớn đến , nhân lúc và con trai vẫn còn c.h.é.m g.i.ế.c ngoài sa trường mà dám phục bích Đại Sở.
Trong khoảnh khắc, bà cũng đ.â.m hoang mang, chẳng đây chỉ là vương triều sớm nở tối tàn, Đoạn Bất Kinh thực sự ý đồ xuôi Nam, đ.á.n.h thẳng tới tận kinh đô.
Nếu Đoạn Bất Kinh quả thực hùng binh mãnh tướng đến mức , việc trót đắc tội với Cơ Tiểu Thiền chẳng là đang tự đào mồ chôn ?
Nỗi sợ hãi khiến bà ru rú trong phòng dám ló mặt ngoài, mãi đến hôm nay mới đợi con trai trở về.
Đang thao thao bất tuyệt, Kỳ Lão thái phi bỗng nhận con trai cứ thất thần, dường như chẳng hề lọt tai chữ nào.
Bà xích gần, đưa tay sờ trán con trai, bỗng hốt hoảng phát hiện trán nóng hầm hập.
Kỳ Lão thái phi giật b.ắ.n , lập tức sai mời đại phu.
Tiêu Thận cáu kỉnh đẩy bà : “Bệnh vặt nhức đầu sổ mũi thôi, gọi gì cho phiền phức...”
Dứt lời, dậy bỏ về phòng ngủ, đá phăng đôi giày, ngã vật xuống giường, chìm sâu một giấc mộng mị mịt mùng.
Giấc mộng vô cùng lộn xộn, thậm chí đến mức đáng sợ.
Từng trong giấc mơ đều mặt, nhưng những việc họ hoang đường đến lạ lùng.
Hắn dường như từng lấy Hoa An công chúa thê tử. Thế nhưng khi kinh thành thất thủ, Hoa An chính sai siết cổ đến c.h.ế.t ngay trong phòng ngủ.
Tà váy dài thướt tha cứ đung đưa trong gió xà nhà. Thảm trạng lè lưỡi thê lương khiến kinh hãi tột độ.
Dẫu yêu nàng, cũng chẳng mong nàng chịu kết cục t.h.ả.m thương nhường .
Tuyệt vọng cùng cực, buông thả bản , chìm đắm trong men rượu. Thậm chí trong một săn rắn độc cắn, trở thành kẻ thọt chân với tính khí bạo tàn.
Rồi đó, thứ dường như xóa sổ, từ đầu...
Giữa một thung lũng la liệt xe ngựa ngổn ngang, bắt gặp một cô nương thanh thuần, mỹ lệ, đó là Tiểu Thiền.
Nàng cõng chiếc sọt tre, rụt rè cất tiếng hỏi: “Công tử, ngài chứ?”
Nàng vẫn mang dáng vẻ e dè, lẩn tránh, nhưng còn cay nghiệt, chua ngoa như . Khi ở bên xe ngựa, vô nắm lấy mắt cá chân nàng, nàng chỉ rụt rè phản kháng, giận dỗi...
Giữa chốn tuyết rơi gió rít mịt mù, cất công xây nên một tòa cung điện Quảng Hàn bằng những tảng băng vùng đất hoang vu trống trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-80-giac-mong-hoang-luong.html.]
Hắn ôm Tiểu Thiền lòng, hứa sẽ hái cả vầng trăng trời xuống cho Hằng Nga trong lòng .
Tiểu Thiền ngày thường luôn lạnh lùng xa cách với , nay trong mộng tươi như hoa, gật đầu ưng thuận gả cho thê tử.
Khung cảnh tiếp theo là đèn hoa rực rỡ, một màu hỷ khí ngập tràn.
Tiểu Thiền cuối cùng cũng trở thành thê t.ử của .
khi lảo đảo bước động phòng với cái đầu chuếnh choáng men say, đập mắt là t.h.i t.h.ể của hai tên hầu với cổ họng mũi tên b.ắ.n xuyên. Trong tay chúng còn nắm chặt sợi dây thừng, dường như định siết cổ ai đó, còn Tiểu Thiền của thì biệt tăm biệt tích.
Hắn gào thét chất vấn Tiểu Thiền đang ở , tại trong phòng xác c.h.ế.t?
Tất cả gia nhân trong phủ đều áp giải quỳ rạp đất. Mẹ gào tố cáo ả nữ nhân đó là chổi mang mệnh sát phu, chính ả đbiểu đệa diệt môn đến cho Vương phủ.
Ngay lúc đó, tiếng hò hét c.h.é.m g.i.ế.c vang lên, kẻ đang tắm m.á.u Vương phủ.
Khi vung đao xông đến cửa Vương phủ, hai mắt trợn trừng nứt toác khi thấy Tiểu Thiền yêu dấu của đang ngã gục trong vòng tay Đoạn Bất Kinh.
Giấc mộng rối rắm, hỗn loạn kéo dài bao lâu, cho đến khi tiếng gào thét lạc cả giọng vì kiệt sức của Lão thái phi vang lên, Tiêu Thận mới từ từ mở mắt, ướt sũng mồ hôi.
Lão thái phi với ánh mắt đầy âu lo, : “Con trai, con ? Sao mê man suốt ba ngày ba đêm thế . Cữu cữu con cũng đến thăm con mấy đấy.”
Tiêu Thận với ánh mắt đan xen đủ cung bậc cảm xúc, đột ngột đẩy mạnh bà .
Lão thái phi vốn quen với cái tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa của con trai, nhịn tức giận : “Sao tự nhiên sốt cao thế ? Chắc chắn là con ăn trúng thứ gì dơ bẩn ở chỗ tên Đoạn Bất Kinh . Chẳng lẽ hạ độc con?”
Tiêu Thận ngây như phỗng, tay ôm lấy cái đầu đau như búa bổ. Hắn chật vật dậy, một bộ y phục khác bước ngoài.
Lão thái phi hỏi , Tiêu Thận ngơ, bước một mạch khỏi phủ.
Mấy ngày nay, Tiểu Thiền đều dành thời gian ban ngày ở nhà ấm mới xây ngoài thành Cám Châu để trồng thử nghiệm lứa hạt giống lúa nước mới chuyển từ miền Nam lên.
Nếu lúa sinh trưởng , hợp thổ nhưỡng, thì sang đầu xuân năm tới sẽ bắt đầu đưa trồng đại . Dẫu thì nay xây xong hệ thống thủy lợi, Tây Bắc thể dẫn nước ruộng để trồng thêm lúa nước.
Tiểu Thiền bước khỏi một nhà ấm thì bắt gặp Tiêu Thận đang tới, dáng vẻ lảo đảo, liêu xiêu như một kẻ say rượu lâu ngày.
Tiểu Thiền cũng lâm bệnh mê man, Cảnh Trọng Minh còn chạy đến nài nỉ Đoạn Bất Kinh, mượn Hứa thần y đến khám bệnh cho .
Giờ thấy bộ dạng tiều tụy, tiều tụy của , mới bệnh thật.
Tiểu Thiền cau mày , sai Lý Bưu cạnh đỡ lấy.
Tiêu Thận cảm thấy trong miệng chỉ còn vị đắng chát, giọng điệu khô khốc cất lên: “Nàng... còn nhớ cung điện bằng băng tuyết mà xây ?”
Câu khiến đồng t.ử Tiểu Thiền co rụt . Quan sát kỹ gương mặt bỗng chốc trở nên già nua, tang thương cùng ánh mắt u uất của , nàng lập tức hiểu , khôi phục ký ức của kiếp .
Sao đột nhiên thức tỉnh?
Tiểu Thiền khẽ nhíu mày, xoay về phía gian lán cỏ dùng để nghỉ ngơi gần đó. Gian lán bốn bề thông thống, trò chuyện một lát ở đây cũng tránh tiếng đồn dị nghị.
Nàng dáng vẻ vững của , hất hàm hiệu cho xuống chuyện.
Cách một chiếc bàn, Tiểu Thiền cất tiếng hỏi: “Ngươi nhớ những gì ?”
Tiêu Thận thấy Lý Bưu và đám khá xa, bèn hạ giọng đáp: “Những chuyện cần nhớ đều nhớ cả.”
Tiểu Thiền liếc một cái: “Ví dụ như?”
“Có từng lấy Hoa An thê tử?”
Tiểu Thiền nhướng mày ngạc nhiên, thản nhiên thừa nhận: “Ở kiếp đầu tiên, nàng quả thực từng là thê t.ử của ngươi.”
“... Mẹ cũng từng hãm hại nàng ?”
Tiểu Thiền thờ ơ nhếch đuôi mắt: “Phải, bà phái hai tên sai vặt sành sỏi món siết cổ ch.ó đến. rốt cuộc dùng nỏ nhỏ b.ắ.n c.h.ế.t cả hai. Bằng kết cục của chắc cũng thê t.h.ả.m chẳng kém gì Hoa An.”
Trong tâm trí Tiêu Thận hiện hình ảnh tà váy đung đưa, đôi hài thêu bất lực buông thõng...
Cơn buồn nôn chợt cuộn lên, kéo theo cảm giác bất lực đến nghẹt thở.
“Đó là lý do kiếp nàng tránh như tránh tà ?”
“ , lẽ nào nhiêu đó còn đủ?”
Đôi bờ vai Tiêu Thận khẽ run rẩy. Hắn chìm sâu nỗi áy náy, hổ thẹn tột cùng thốt nên lời.
“ rốt cuộc, nàng vẫn c.h.ế.t vì trúng độc cơ mà! Chẳng lẽ Đoạn Bất Kinh kẻ gián tiếp hại c.h.ế.t nàng ? Sao kiếp nàng gả cho mà chút do dự?”
Tiểu Thiền bật . Nàng dứt khoát thèm giấu giếm nữa, thẳng thắn thừa nhận: “Ta trùng sinh hai , nào cũng đều bỏ mạng vì rượu độc. Tuy nhiên, cái c.h.ế.t của chẳng liên quan gì đến Đoạn Bất Kinh cả. Rượu độc hại c.h.ế.t , đều bắt nguồn từ Cơ gia.”
Tiêu Thận c.h.ế.t lặng, gương mặt tuấn tú, thư sinh bỗng chốc vặn vẹo vì đau đớn: “Ý nàng là ? Nàng kẻ hại nàng... là... của nàng ư...”
Nhìn vẻ mặt khó tin của Tiêu Thận, Tiểu Thiền bỗng cảm thấy những lời sắp chứa đựng sự tàn nhẫn đến tột cùng: “ , kẻ hại c.h.ế.t , là mà ngươi từng dốc sức phò tá lên ngôi Hoàng đế.”
Tiêu Thận tin, lảo đảo lên, bất thần quỵ gối xuống nền đất.
“Sao thể như ? Cơ Tiểu Thiền, nàng cố tình thế để trả thù , đúng ?”
Cơ Tiểu Thiền thầm thở dài. Tiêu Thận thể mang đầy tật , bến đỗ an để gửi gắm cả đời.
tình yêu dành cho nàng thì bao giờ là giả dối.
“Tiêu Thận, ngươi nhớ mấy chuyện gì cơ chứ? Đối với , chuyện trôi qua . Dù là ai chăng nữa, cũng hướng về tương lai phía .”
Cái gọi là trùng sinh, là trót quên uống bát canh quên lãng của Mạnh Bà. Chuyện đó chẳng như vẫn tưởng tượng.
Nếu rũ sạch trần duyên kiếp , con đường luân hồi sẽ đầy rẫy những đau đớn, giằng xé nhường nào.
Những ân oán tình thù tích tụ chất chồng qua bao kiếp, nếu cứ cố chấp ôm mãi khư khư, thì chuỗi ngày sống thảnh thơi, nhẹ nhõm?
Tiểu Thiền vất vả, cay đắng trải qua hai kiếp , là thấu hiểu rõ nhất nỗi đau thế sự chia lìa, mỗi bước là một bước mịt mù, tuyệt vọng giữa tương lai vô định.
Thế nhưng Tiêu Thận lúc dằn vặt bởi sự hối hận tột cùng: “Sao thành thế ? Lẽ nào kiếp của chỉ là một trò thôi ?”
Tiểu Thiền bước tới đỡ . Hắn học cách tự lên.
Do đó, nàng chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ngươi cứ xem như trải qua một cơn ác mộng và cuối cùng cũng tỉnh giấc . Chí ít thì ở kiếp , ngươi thao túng, trở thành tên thiếu gia vô tích sự. Ngươi đang những gì , cùng cữu cữu ngươi giải cứu vô di dân lầm than, trọn bổn phận của một trang nam t.ử hán nhiệt huyết.”
Tiêu Thận ngẩng nửa khuôn mặt lên, nước mắt kìm cứ thế trào : “Tiểu Thiền, nàng... kiếp từng lúc nào... yêu dù chỉ một chút ?”
Nói là yêu thì hẳn, nhưng quả thực cũng từng những phút giây xao xuyến, rung động, cũng từng hạ quyết tâm sẽ cùng Tiêu Thận răng long đầu bạc, sống một đời bình yên.
Thế nhưng Cơ Tiểu Thiền nay chồng, chủ đề thích hợp để bàn luận với khác ngoài phu quân.
Nên Tiểu Thiền chỉ Tiêu Thận mà hề định trả lời.
Tiêu Thận bám ghế, cuối cùng cũng tự lên .
“Chắc cũng từng chứ nhỉ, nếu với tính cách của nàng, tuyệt đối sẽ gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân của chúng ...” Tiêu Thận như chẳng cần câu trả lời từ nàng, cứ lẩm bẩm tự với chính .
Mặc dù cũng từng Lục Kính Thăng kể qua về trải nghiệm tương tự, nhưng những câu chuyện qua miệng khác, thể sánh bằng những nỗi thống khổ, cay đắng do chính bản tự trải qua?
Sự thật đắng cay đến thế .
Hóa ở kiếp , dẫu Đoạn Bất Kinh xen , Cơ Tiểu Thiền cũng tuyệt đối sẽ gả cho .
Chính sự nhu nhược, hèn kém của tự tay bóp nát cơ hội từng gọn trong tay .
Tuy nhiên, vài chuyện nhất định rõ với Tiểu Thiền.
“Nàng rõ chuyện của hai kiếp , cớ cứ khăng khăng chọn Đoạn Bất Kinh? Nàng kẻ lấy rốt cuộc là loại nào ? Hắn là một con ác quỷ g.i.ế.c chớp mắt, tâm địa lạnh lẽo, vô tình!”
Kiếp , Tiểu Thiền bỏ mạng, Vương phủ cũng thủ hạ của Đoạn Bất Kinh vây ráp, tắm máu.
Chính Đoạn Bất Kinh tự tay kết liễu .
Vương phủ nguy nga lộng lẫy ngày nào phút chốc chìm trong biển lửa. Hắn may mắn thoát c.h.ế.t, chạy một mạch nương nhờ cữu cữu.
Về phần Đoạn Bất Kinh, từng biến mất bặt tăm một dạo. Tới khi tái xuất giang hồ, một nữa mang theo những trận cuồng phong huyết vũ tàn sát sinh linh.
Đồng t.ử Tiểu Thiền khẽ co . Rốt cuộc, từ miệng Tiêu Thận, nàng cũng bối cảnh thời cuộc khi Lục Kính Thăng c.h.ế.t rũ ngoài đường ở kiếp .
Theo lời kể của Tiêu Thận, con ma trành Cơ Bẩm Trung tuy lên ngôi Hoàng đế nhưng kết cục chẳng mấy .
Chỉ ngai vàng vỏn vẹn một năm, ông hậu duệ nhà họ Trịnh kéo cổ xuống.
Nói cho cùng, việc Cơ Bẩm Trung xưng đế chỉ là ăn may nhờ thời cuộc. Thực lực tự của ông vốn dĩ chẳng đủ lớn mạnh để thể ngó lơ Trịnh gia và các thế lực khác.
Thế nên khi lên ngôi, một mặt ông sức lôi kéo các thế gia, mặt khác từ từ gây dựng vây cánh. Đáng tiếc là sự phản công của Trịnh gia giáng xuống quá đỗi tàn nhẫn và chóng vánh.
Tề Tri Phong vốn là Thái t.ử phi của Trịnh Minh. Sau khi ba cha con Trịnh gia đại doanh Uy Phong lật đổ, ả hạ sinh một đứa con trai di phúc tử.
Mẹ quý nhờ con, cộng thêm bản tính nham hiểm tàn độc, Tề Tri Phong nhanh chóng lôi kéo sự ủng hộ của các thế gia. Ả thủ tiêu Cơ Bẩm Trung, đưa đứa con trai hãy còn ẵm ngửa của lên ngôi.
Và giật dây lưng ả, ai khác là Đoạn Bất Kinh.
Nói tóm , khi Đoạn Bất Kinh một nữa thiết triều, đường hoàng mang danh nghĩa Nhiếp chính vương. Lại một nữa, khơi mào cho những cuộc tàn sát đẫm máu, thẳng tay thanh trừng phe đối lập, thậm chí còn từng bước vấy m.á.u lên các danh gia vọng tộc lớn, thiên hạ thi c.h.ử.i rủa, hịch kể tội... Và Tiêu Thận cuối cùng cũng gục ngã mũi kiếm của tên nghĩa t.ử do Đoạn Bất Kinh thu nhận.
“Hắn sống qua hai kiếp, kiếp nào tay cũng nhuốm đầy m.á.u tươi, còn cực kỳ giỏi đùa giỡn với nhân tâm. Cuối cùng, ngay cả một đàn bà ghê gớm như Tề Tri Phong cũng ngoan ngoãn thần phục, con rối trong tay . Tiểu Thiền, nàng đừng để lừa gạt.”
Tiểu Thiền khẽ thở hắt , nhẹ nhàng hỏi: “Thế còn ngươi, ngươi định tìm để báo thù g.i.ế.c ở kiếp ?”
Tiêu Thận sững sờ. Đứng mặt Tiểu Thiền - một cũng chịu bao cay đắng uất ức, dường như ngay cả cái tư cách đòi nợ m.á.u cũng chẳng .
Mẹ nào vô tội gì cho cam, cả hai kiếp bà đều là hung thủ sành sỏi trong việc sát hại con dâu...
Ngay lúc đó, từ xa vọng tiếng . Hóa là Cảnh tướng quân, Đoạn Bất Kinh cùng Lư đại nhân đang cùng dạo qua những thửa ruộng.
Đoạn Bất Kinh cố ý đến đón Tiểu Thiền, còn Cảnh Trọng Minh và Lư Năng thì đến xem thử giống lúa mới, định bụng xin ít hạt giống về gieo trồng quân điền.
Ba chuyện trò rôm rả.
Tiêu Thận thẫn thờ gã đàn ông cao lớn đang ân cần đỡ Lư đại nhân, bảo ông kiễng một chân lên. Gã đàn ông mà trong giấc mộng của vốn dĩ tàn độc, mặt mày luôn lạnh như tiền, sát khí đằng đằng còn chút nhân tính nào, lúc đích khom lưng, lôi chiếc hài kẹt trong bùn của Lư đại nhân .
“Ôi chao, quan chép sử ? Mau ghi đoạn : 'Đế tuần du ruộng , giày của thần kẹt trong bùn lầy. Đế bèn chinh nhặt giúp, thực là bậc minh quân trọng kẻ hiền tài...'. Ghi chi tiết nhé, nhớ chú thích rõ thời gian địa điểm đấy.”
Cảnh Trọng Minh Lư Năng thao thao bất tuyệt thì chịu hết thấu: “Ông lão Lâm Lập Đường lây bệnh mà suốt ngày cứ lảm nhảm chuyện sách lưu danh ? Rảnh rỗi sinh nông nổi ?”
Lư Năng trừng mắt đáp trả: “Sổ tay ghi chép sinh hoạt của Đế vương đều như thế cả. Đây gọi là thấy việc nhỏ mà việc lớn. Thông qua những cử chỉ nhỏ nhặt của bậc Đế vương, thể thấy sự hưng thịnh suy vong của cả một triều đại. Ôi dào, mấy chuyện của bậc văn nhân học giả, giải thích với cái ngữ thô lỗ như ông cũng như . À đúng , quan chép sử, nhớ ghi luôn đoạn với ông cãi mặt Bệ hạ nhé, rõ để hậu thế thấy Cảnh tướng quân cư xử thô bỉ đến nhường nào.”
Cảnh Trọng Minh quắc mắt, chỉ tay thẳng mặt viên bộ chép sử: “Cấm , dám , bẻ gãy bút nhà ngươi!”
Viên quan chép sử mấy ngày qua cũng rèn luyện thần kinh thép. Gặp mấy tình huống thế , chỉ ngước mặt trời, bày bộ dạng điếc đặc thấy gì.
Đoạn Bất Kinh vốn đang nhàn nhã hai ông bạn già đấu võ mồm, nhưng khi ngoảnh mặt , chợt thấy Tiểu Thiền đang chung trong một cái lán cỏ với Tiêu Thận - kẻ đang ốm liệt giường liệt chiếu.
Ánh mắt bỗng chốc đanh , mặc kệ Lão Lư xỏ xong giày , buông tay , sải bước dài tiến thẳng về phía lán cỏ.