Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 82: Quyết một trận tử chiến

Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:10:52
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong thư phòng, Cơ Hội Tài tỷ phu từ chối thẳng thừng, chẳng nể nang chút thể diện nào.

Nay tỷ tỷ sức răn dạy, cái tính tự ái bồng bột của tuổi thiếu niên nổi lên, cảm thấy còn mặt mũi nào, chẳng thốt một lời mà đầu bỏ chạy.

Tiểu Thiền theo bóng lưng , bưng bát canh chim bồ câu bước thư phòng.

Đoạn Bất Kinh ngẩng lên nàng, lên tiếng: “Không sắp xếp công việc cho nó, nhưng chỉ là chức tiểu cỏn con, nó cảm thấy chướng mắt nên ưng.”

Tiểu Thiền đáp: “Nếu ưng thì nó cứ tự nghĩ cách kiếm sống...”

Nói cũng , Cơ Hội Tài nay khôn lớn, là đích trưởng t.ử của Cơ gia, vốn dĩ cũng sẽ kế thừa bộ gia sản nhà họ Cơ.

Sau dẫu chẳng công danh sự nghiệp gì, cũng chẳng lo thiếu bề cơm áo.

Kiếp , Cơ Tiểu Thiền sớm tỏ tường thế của cặp sinh đôi , nên chẳng thể nào còn tận tâm tận lực lo lắng cho chúng như xưa nữa.

Chiếc liễn sứ tinh xảo vận chuyển từ Giang Nam lên, bên trong đựng món canh chim bồ câu hầm trắng đục như sữa, lấp ló vài nhánh râu nhân sâm to khỏe, rễ sâm thoạt cũng thô và chắc chắn.

Bàn tay ngọc ngà với những ngón tay búp măng trắng nõn nà nâng chiếc muôi nhỏ. Nữ nhân với vẻ mặt dịu dàng chu đáo thổi nguội bát canh, nhẹ nhàng đưa đến bên miệng : “Bệ hạ, xin mời dùng canh.”

Ở cái vùng Tây Bắc sơn cùng thủy tận lâu ngày, nữ t.ử nào cũng trở nên mạnh mẽ, bạo dạn hơn. Ngay cả Tiểu Thiền cũng ảnh hưởng ít từ Thích phu nhân và những phụ nữ nơi đây.

Chính vì , mấy ngày nay, sự dịu dàng ân cần cố tình của vị nương nương Đại Sở trở nên vô cùng bất thường.

Đoạn Bất Kinh hờ hững húp vài ngụm canh, bàn tay to lớn đang cầm bút cũng vô thức buông lỏng, vòng qua ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng.

Tiểu Thiền thuận đà ngả lòng , cố ý áp sát bờ n.g.ự.c rắn rỏi , hờn dỗi hỏi: “Canh chim bồ câu ngon ?”

Đoạn Bất Kinh ậm ừ một tiếng trong cổ họng, toan cởi vạt áo của nàng, định bụng thưởng thức một “món bồ câu non” tươi ngon khác.

Tiểu Thiền tinh nghịch nhéo lấy cằm , hững hờ hỏi: “Dạo Cảnh tướng quân rủ uống rượu ? Trong bếp vẫn còn mấy con bồ câu đưa thư của bọn giặc triều Tề mà bắt , mang nướng thì ngon tuyệt.”

Đoạn Bất Kinh thờ ơ đáp: “Ông bạn Cảnh Trọng Minh đó hình như còn e ngại lão tỷ tỷ của , nên khi xương sườn của thằng cháu ngoại ông lành lặn, chắc ông sẽ kiếm uống rượu nữa ...”

Mục đích thực sự của Tiểu Thiền là chuyện uống rượu, bèn lựa lời hỏi thăm: “Hôm đó... Kỳ vương năng xằng bậy gì với ?”

Đoạn Bất Kinh ngẫm nghĩ một lát, cánh tay đang ôm Tiểu Thiền bỗng siết chặt , hàng mi khẽ rủ xuống, trầm giọng : “Lúc đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, hình như gào thét gì đó với , rằng nàng vốn dĩ thầm thương trộm nhớ nên mới nhận lời gả cho ...”

Quả nhiên là cái kẻ giữ mồm giữ miệng. Tiểu Thiền tức tối đáp: “Ai thèm thương trộm nhớ chứ? Cho dù lúc đó thật sự nhận lời gả nữa, thì đó cũng chỉ là kế hoãn binh bất đắc dĩ mà thôi!”

Cánh tay Đoạn Bất Kinh khẽ nới lỏng một chút, tiếp lời: “Hắn còn , nếu ngăn cản, hai thể danh chính ngôn thuận ở bên đến đầu bạc răng long .”

Tiểu Thiền tức giận đến mức chỉ hận thể lấy kim chỉ khâu miệng Tiêu Thận : “Cho dù hám danh hám lợi của , cũng chẳng thể nào sống với lâu dài , vốn thích loại nam nhân tính tình như trẻ con...”

Cơ thể Đoạn Bất Kinh lúc mới thả lỏng, giọng điệu trầm ấm vang lên: “Vậy nàng thích kiểu nam nhân như thế nào?”

Tuy Tiểu Thiền chỉ thăm dò xem Tiêu Thận buột miệng khai bao nhiêu chuyện, nhưng đến nước , nàng cũng quên vuốt m.ô.n.g ngựa, tâng bốc Bệ hạ nhà : “Tất nhiên là kiểu trưởng thành chín chắn, rộng lượng bao dung, dẫu ghen tuông cũng tùy tiện động tay động chân đ.á.n.h ...”

Đoạn Bất Kinh dùng một tay ôm gọn nàng đùi : “Trần đời còn bậc thánh nhân như thế ? Nàng gặp ở , định khi nào thì cải giá?”

Giọng điệu tuy ôn hòa, nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén. Nhớ chuyện vị Bệ hạ mới mấy ngày đ.á.n.h cho Kỳ vương hộc máu, Tiểu Thiền cũng dám trêu chọc quá trớn, bèn lỏn lẻn: “Đương nhiên là Bệ hạ của , là Đoạn lang nhà Đại Sở chúng !”

Đoạn Bất Kinh khẽ thành tiếng: “Nàng đến tháng, thế mà bắt tẩm bổ bằng huyết hươu với râu sâm ròng rã suốt ba ngày trời, còn tưởng nàng định nổ tung mạch m.á.u của để rảnh nợ mà lấy chồng khác cơ đấy!”

Nếu vì lo lắng Tiêu Thận lỡ miệng lung tung khiến Đoạn Bất Kinh sinh nghi, Tiểu Thiền cũng chẳng buồn bày cái vẻ dịu dàng giả tạo gì.

Có điều võ công của Tiêu Thận cũng hạng xoàng, mà Đoạn Bất Kinh là kẻ xưa nay chẳng bao giờ than vãn lấy nửa lời.

Ai mà hôm đó ẩu đả với Tiêu Thận, nội thương chỗ nào ?

Vì thế, nàng mới đích chạy năn nỉ Hứa thần y kê cho vài thang t.h.u.ố.c tẩm bổ khí huyết, hòng bồi bổ cho Đoạn Bất Kinh.

Ngờ , bao nhiêu chất bổ đều dồn hết một chỗ.

Báo hại nàng mấy ngày nay cũng hành hạ cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Đùa giỡn một lát, Tiểu Thiền đành nghiêm mặt nhắc nhở: “Bên phía lão Cảnh... nên bảo Lư đại nhân sang bên đó thuyết phục một chút , chỉ vì chút chuyện cỏn con căng thẳng với , e là cũng .”

Đoạn Bất Kinh cúi xuống hôn lên chiếc cổ trắng ngần của nàng, cất tiếng hỏi: “Mấy hôm nay nàng bắt nhiều bồ câu đưa thư lắm ?”

“Nhiều chứ, nhốt chặt hai lồng mà vẫn hết. Tiếc là mấy bức mật thư giấu những ám ngữ khó hiểu, chẳng bọn chúng truyền tin tức gì.”

“Nếu Cảnh tướng quân chịu tới Cám Châu uống rượu, chỉ e đám bồ câu nàng định mang hầm canh sẽ vơi quá nửa đấy.”

Tiểu Thiền khẽ nhíu mày: “Ý là, những con bồ câu đưa thư đều liên quan đến đại doanh Tây Bắc... Vậy Cảnh tướng quân...”

Đoạn Bất Kinh bỗng bế bổng nàng lên: “Đại doanh Uy Phong phản cũng chẳng . Nếu cái đại doanh thực sự lợi hại, lẽ nào để bọn Thát Đát ức h.i.ế.p suốt ngần năm? Hắn mà dám phản, thì đừng trách thiết kỵ Tây Bắc san phẳng đại doanh Uy Phong của !”

Lúc những lời , Đoạn Bất Kinh bế Tiểu Thiền sải bước khỏi cửa thư phòng.

Biết bao nha , gia đinh đang quét dọn bên ngoài đều rõ mồn một.

Người xưa câu “tiếng khỏi cửa, tiếng đồn xa vạn dặm”, mấy lời gàn dở khó nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Đến khi lọt tai của đại doanh Uy Phong, câu tam thất bản thành: đại doanh Uy Phong mà dám phản, Đoạn Bất Kinh sẽ lấy đầu Cảnh Trọng Minh tế cờ.

“Thằng nhãi họ Đoạn là cái thá gì, một tên trùm thổ phỉ rách nát mới xưng Hoàng đế mấy hôm kiêu ngạo, hống hách đến thế. Không đại doanh Uy Phong đây chống lưng, đ.á.n.h Thát Đát thuận lợi như thế ?” Lúc Cảnh Trọng Minh cũng uống ngà ngà say, bèn kiêng dè gì mà mắng c.h.ử.i ầm ĩ.

Cứ như thế, mấy lời say xỉn của ông truyền ngược về Cám Châu.

Tang Nhược xong mà khỏi lo lắng: “Vốn dĩ đang thiết cùng uống rượu đàm đạo, bỗng dưng trở mặt thành thù thế ?”

Cơ Tiểu Thiền tính luôn lo nghĩ, phiền muộn vì chuyện của Đoạn Bất Kinh: “Mấy lão nam nhân đó, trong tay đều nắm binh quyền, trong lòng ít nhiều cũng chút phục . Đợi ngày nào đó đ.á.n.h một trận, phân định thắng thua cao thấp thì tự khắc sẽ quy phục thôi.”

Thế nhưng, điều khiến Tang Nhược âu lo hơn cả là một chuyện khác. Bà lén kéo Tiểu Thiền một góc, thì thầm kể chuyện Cơ Hội Tài hình như đang nuôi ngoại thất ở bên ngoài.

Tiểu Thiền nhíu mày: “Nuôi ngoại thất ? Là con gái ở thanh lâu nào ?”

Cơ Hội Tài vẫn đính hôn, hiện tại cũng cai quản chuyện gia đình, trong tay chẳng bao nhiêu bạc. Con gái nhà t.ử tế đàng hoàng thể cam tâm ngoại thất cho nó ?

Tang Nhược ấp úng mãi thốt nên lời, cuối cùng c.ắ.n răng : “Là... là ả ngoại thất mà cha con từng nuôi - Mai Nương.”

Ngày , khi nhận “tin dữ” Cơ Bẩm Ương t.ử tiết vì nước, do Tang Nhược phái tới đón chỉ đưa mỗi hai tỷ Cơ Hội Tài về quê.

Ả Mai Nương đó bỏ ở Cơ gia.

chẳng hiểu , ả Mai Nương tự tích cóp chút lộ phí, lặn lội tìm đến tận nơi, mặt dày mày dạn đến tìm Cơ Hội Tài.

Hôm Tang Nhược ngoài bỏ quên đồ, lúc thì vô tình bắt gặp con trai lén lút lén lút .

Sẵn tính tò mò, bà bèn bám theo đến một viện t.ử nhỏ, thấy Mai Nương đợi sẵn ngoài cửa, lúc mới vỡ lở đoạn nghiệt duyên .

Lúc đó Tang Nhược dám ầm lên, sợ vạch trần chuyện thì con trai sẽ bẽ mặt, vì hổ mà chuyện nông nổi. Bà đành chọn cách bóng gió khuyên nhủ con trai, nhỏ nhẹ bảo nó đến tuổi tính chuyện cưới xin, hỏi xem ưng ý tiểu thư nhà nào .

Bà cứ đinh ninh con trai sẽ lộ vẻ khó xử, tiện đà chuyện của Mai Nương.

Ngờ con trai tỉnh bơ, chẳng hề bận tâm, bảo cứ tìm tỷ tỷ bàn bạc, còn nếu lấy khuê nữ nhà hào môn, gia thế ở vùng Tây Bắc thì nhất để tỷ tỷ mối.

Nó bảo trong bữa tiệc hôm nọ, để ý thấy Nhị tiểu thư nhà Lâm Lập Đường trạc tuổi , mang khí chất thơ thư tao nhã, nếu tỷ tỷ ngỏ lời, chắc chắn chuyện sẽ thành.

Tang Nhược hết cách, đành đem chuyện kể cho Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền xong bật lớn: “Có đôi khi, thể tin cái đạo lý huyết mạch tương thừa. Khẩu vị của hai cha con nhà họ quả là giống hệt , đều là cao thủ chuyên rình mò tiểu thư nhà giàu...”

Tang Nhược thì thở dài thườn thượt: “Lâm gia thiên kim tài học, thi thư chẳng thua kém gì bậc nam tử. Đệ con chung quy vẫn kém cỏi hơn một bậc... Ta e rằng nó mà trèo cao gả danh gia vọng tộc như thế, lỡ huyết mạch gốc gác của nó, oán hận nhà lừa hôn. Sau nó lấy một con gái nhà bình thường, đôi phu thê hòa thuận êm ấm là . Ngoại tổ phụ con cũng thương thuyền buôn bán ở Nam Dương, nếu thật sự còn cách nào khác, chi bằng gửi nó biển kinh thương, miễn đừng để nó dính dáng gì đến chốn quan trường quyền lực, thật sự sợ nó vết xe đổ của cha ruột.”

Tiểu Thiền suy nghĩ một lát : “Cũng , nó đầu óc linh hoạt, học thuộc lòng nhanh, chắc hẳn cũng giỏi tính toán sổ sách. Cho nó ngoài rèn giũa, mở mang tầm mắt, cũng tiện bề tránh xa cái thời buổi nhiễu nhương, thế cục hỗn loạn hiện tại.”

hôm qua dò hỏi ý nó một chút, thằng bé tỏ vẻ vui mặt. Ta nó còn chạy đến cầu xin tỷ phu, chắc cũng là vì lời của . So với việc theo nghiệp thương buôn, nó vẫn tha thiết với chốn quan trường hơn.”

Nhìn vẻ mặt lo âu rầu rĩ của , Tiểu Thiền ôn tồn khuyên nhủ: “Dù thế nào chăng nữa, cũng đưa nó thôi. Người cũng thấy đấy, Bất Kinh gầy dựng cơ ngơi chẳng dễ dàng gì, thể để xảy bất kỳ sai sót nào. Đợi thiên hạ thái bình, nó về thì tính . Đến lúc đó, nếu nó vẫn nung nấu ý chí quan, thì cứ tham gia ân khoa, công danh , tự khắc sẽ sắp xếp chức vụ phù hợp với tài năng.”

Nghe xong những lời phân tích của Tiểu Thiền, Tang Nhược cuối cùng cũng hạ quyết tâm sẽ đưa Cơ Hội Tài rời .

Về phần Mai Nương, Tiểu Thiền sai Bạch Lan sang đó một chuyến, đưa cho ả chút ít bạc lót tay để an lập mệnh, khuyên ả về quê nương nhờ cha .

Mai Nương chẳng ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà nhất quyết chịu , nằng nặc đòi gặp Cơ Hội Tài một cho bằng .

Đối với mối tư tình ngang trái và đầy bất ngờ của , Tiểu Thiền thực sự cảm thấy tò mò.

Thế là nàng đích tìm đến viện t.ử nọ.

Vừa thấy Cơ Tiểu Thiền, Mai Nương liền sụp xuống quỳ lạy, lóc giãi bày rằng chính tự ý lặn lội đến đây tìm , chuyện liên quan gì đến Cơ công tử, cầu xin nàng và Tang phu nhân giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng ép Cơ công t.ử lênh đênh biển cái nghề buôn bán nhuốm mùi tiền đồng hôi hám đó nữa.

Tiểu Thiền lạnh nhạt hỏi: “Hai lén lút qua với từ bao giờ?”

Mai Nương c.ắ.n răng đáp: “Từ lúc cha vẫn còn tại thế, ... qua . Cha khi ...”

“Cứ gọi ông là lão gia !” Tiểu Thiền vốn chẳng dính dáng gì đến kẻ mạo danh , bèn cất lời ngắt ngang.

“Vâng, dạo đó lão gia vì chuyện phu nhân bỏ mà luôn trút giận lên đầu nô gia, đ.á.n.h nô gia đến mức da tróc thịt bong. Đều là nhờ công t.ử lén lút mang t.h.u.ố.c đến, đôi khi còn đỡ giải vây cho nô gia... Nô gia và là thật lòng yêu thương , chứ tuyệt đối thứ tình cảm bồng bột trăng hoa, xin nương nương minh xét.”

Tiểu Thiền khẽ thở dài, nàng cũng chẳng nghi ngờ gì tấm chân tình của Mai Nương. Sống trong hang hùm miệng sói bao lâu, chỉ cần gặp một con chồn hôi cũng ngỡ đó là bậc thiện lương bụng.

Nàng bất giác nhớ kiếp , cái dạo Mai Nương sắp đến ngày sinh nở thì đột nhiên trượt chân ngã bậc thang ở ngôi chùa núi, dẫn đến sinh non.

Nay ngẫm , hình như chuyến chùa năm đó, hai tỷ sinh đôi cũng mặt.

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vượt mặt, vốn dĩ nên leo núi chùa cầu phúc. Nghe là do tổ mẫu phán rằng năm đó Cơ Hội Tài thi ân khoa sẽ mấy suôn sẻ, cần nữ quyến tuổi Mão trong nhà cầu phúc thì mới xua tan vận xui.

Cuối cùng, Mai Nương tuổi Mão đành lên núi, cũng tính bề tiện thể cầu phúc cho đứa con trong bụng, ngờ xảy chuyện ngoài ý , từ đó về bao giờ thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Cơ Hội Anh kiếp nào cũng mang cái vẻ vô tâm vô phế, chắc chắn thể nào nghĩ mưu sâu kế hiểm nhường .

Cơ Hội Tài thì là kẻ mang nặng tâm cơ. Mai Nương con, Cơ gia sẽ thêm đích tử, hưởng lợi cuối cùng là ai, điều đó chẳng cần cũng rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-82-quyet-mot-tran-tu-chien.html.]

Tiểu Thiền đ.á.n.h thức kẻ đang u mê trong lưới tình, dứt khoát vạch trần chuyện Cơ Hội Tài van nài và nàng để mong cưới bằng Lâm gia thiên kim.

Mai Nương xong, quả nhiên sắc mặt tái mét, dường như chẳng thể ngờ nổi thiếu niên ít điềm đạm ngày thường ấp ủ tâm tư như .

Hồi lâu , ả mới ấp úng thốt lên: “Nô gia cũng từng vọng tưởng kết tóc se tơ cùng công tử, chỉ mong nô tỳ, hầu hạ sớm hôm bên là mãn nguyện .”

Trong lúc Mai Nương còn đang thẫn thờ, Tiểu Thiền đảo mắt quanh căn phòng nhỏ.

Nơi dọn dẹp khá sạch sẽ tươm tất, ngước lên thấy treo vài món đặc sản địa phương, chẳng hạn như món ngỗng hun khói quen thuộc ở quê nhà.

Lúc chuẩn rời , Tiểu Thiền thuận miệng hỏi một câu, mấy con ngỗng hun khói .

Mai Nương gượng gạo đáp: “Là một biểu thúc của nô gia mang đến, lúc lên Tây Bắc tiện đường ghé qua quê hương, nên mang theo cho nô gia.”

Tiểu Thiền rũ mắt chiếc vòng nhận diện vẫn tháo chân con ngỗng, hỏi tiếp: “Vị biểu thúc của ngươi tôn tính đại danh là gì?”

Nghe Mai Nương xưng danh xong, nét mặt Tiểu Thiền khẽ biến sắc. Nàng nán trò chuyện thêm dăm ba câu nữa mới rời khỏi viện tử.

Bạch Lan nhỏ giọng hỏi: “Nương nương, còn đưa ?”

Tiểu Thiền khẽ : “Những gì cần khuyên cũng khuyên hết cả , nếu cô nguyện ý, ép uổng cũng bằng thừa. Mọi chuyện đành thuận theo ý trời .”

Về phía Cơ Hội Tài, cuối cùng cũng đuổi mà đến chỗ Lư Năng, nhận chức văn kiêm quản việc thủy lợi.

Chuỗi ngày cứ thế êm đềm trôi qua, sóng to gió lớn.

Bởi lẽ cục diện hiện tại đang duy trì một trạng thái cân bằng kỳ lạ, chẳng bên nào dám manh động hành sự.

Khoảng nửa năm , phía triều Tề cuối cùng cũng bắt đầu động tĩnh.

Quân đội triều Tề tập kết nhanh hơn dự kiến nhiều.

Nguyên do là nhờ Tiểu Tề Hoàng hậu dốc lòng chu , cuối cùng cũng mượn Thục quân.

Thục quân kể từ thời Ngô Khánh nắm quyền tự lập một cõi riêng, tuy vẫn đóng thuế cống nạp đầy đủ, nhưng bao giờ chịu sự điều động binh lính của triều đình, nghiễm nhiên tự thành một hệ thống riêng biệt.

Và nay, Tề Hậu đồng ý với Thục quân thống lĩnh Ba Cảnh Sơn, khi dẹp yên Tây Bắc, sẽ ban cho ông vùng đất rộng lớn giáp ranh Thục địa.

Nhờ , Thục quân - vốn khét tiếng với lối đ.á.n.h vùng núi - cuối cùng cũng chịu xuất sơn, quyết một phen sống mái với quân Tây Bắc.

Công trình đê điều thủy lợi ở Thanh Châu cũng thành với tiến độ thần tốc.

Trong các quan viên thủy lợi hiến sách cho Tề Hậu lúc , một viên quan am tường việc bộ Đô Thủy Giám thẳng thắn chỉ rằng việc xây đập mới quá tốn kém và mất thời gian, còn hao binh tổn tướng, chi bằng chọn một con đê sẵn và tiến hành cải tạo. Tề Hậu lập tức ưng thuận, cuối cùng chọn đập Thanh Châu với địa thế đắc địa vô song.

cải tạo nền móng sẵn , đầy nửa năm, đập Thanh Châu tất việc tu sửa.

Viên quan nọ đưa phương án thả đá chặn nước vô cùng độc đáo, tiết kiệm nhiều thời gian và công sức.

Mọi thứ sẵn sàng. Cuộc phản công ác liệt mà Tề Hậu ấp ủ kể từ ngày Đoạn Bất Kinh bắt đầu bộc lộ dã tâm, cuối cùng cũng thể bắt đầu.

Ngay lúc Thục quân đang trong giai đoạn tập kết khẩn trương, tại đại doanh Uy Phong ở Bắc địa, Cảnh Trọng Minh bỗng tái phát vết thương cũ, hôn mê bất tỉnh.

Tiêu Thận vội vã báo tin cho biểu ca, biểu tỷ ở Cám Châu nhanh chóng đến túc trực bên giường bệnh. phía Cám Châu cứ nấn ná mãi chịu nhả . Phải đến khi Lư Năng đích mặt, vỗ n.g.ự.c bảo đảm, thì đôi nhi nữ của Cảnh gia mới cho phép rời thăm cha.

Thế nhưng, chỉ lâu khi nhà Cảnh gia đặt chân đến, đại doanh Uy Phong bất ngờ đổi cờ hiệu. Kỳ vương dõng dạc tuyên bố “cải tà quy chính”, quy thuận triều đình Đại Tề.

Đồng thời, đại doanh Uy Phong bất thần tập kích Thân Châu giáp ranh, đ.á.n.h cho quân đồn trú ở Thân Châu thua liểng xiểng, phút chốc phơi bày yết hầu yếu ớt của Tây Bắc.

Tin chiến thắng bay về triều đình Đại Tề, bá quan văn võ một phen nức lòng, thi ca ngợi Kỳ vương hiểu rõ đại nghĩa, đoán chắc chuỗi ngày huy hoàng của Đoạn Bất Kinh đến đây là chấm hết.

Tề Miện dẫn đầu vài vị đại thần tiến báo cáo tình hình chiến sự cho Tề Tri Phong, khuôn mặt giấu nổi vẻ hoan hỉ.

“Đều nhờ mưu kế của nương nương quá cao, ly gián Cảnh tướng quân và Đoạn Bất Kinh. Nay đại doanh Uy Phong quy thuận, giáng một đòn chí mạng khiến Đoạn Bất Kinh trở tay kịp, chỉ tình cảnh hiện giờ của phản quân Tây Bắc ?”

Tề Tri Phong nhoẻn nụ mỉm: “Vị Hoa An công chúa kiêu ngạo , ba tháng bắt đầu chủ động thư cho bản cung. Kể lể lưu lạc hang hùm miệng sói, ngày đêm chỉ mong mỏi ngày trở về kinh đô. Chắc là lợi dụng chán chê vứt trả chùa miếu, giờ mới thấy hối hận kịp.”

Tề Miện ha hả: “ là cây đổ khỉ bầy tan, đại khái cũng chỉ đến thế mà thôi. Giờ chỉ còn chờ Thục quân tấn công Cám Châu, xem bóp nghẹt yết hầu của con ác lang Đoạn Bất Kinh .”

Chỉ cần Thục quân công phá Cám Châu, chủ lực của Đoạn Bất Kinh thế nào cũng rút về phòng thủ tại Lộ Châu.

Nơi tập trung phần lớn hệ thống thủy lợi mới tu sửa của Tây Bắc, chằng chịt những mạng lưới sông ngòi.

Khu vực vốn dĩ là vùng bồn địa, đến lúc đó chỉ cần mở toang cửa xả đập Thanh Châu, hàng vạn tấn nước sẽ cuồn cuộn đổ xuống Lộ Châu, nhấn chìm tất thảy thứ.

Bao nhiêu tâm huyết gầy dựng của Đoạn Bất Kinh sẽ theo dòng nước mà trôi sạch sành sanh.

Tề Tri Phong thậm chí còn chút nôn nóng, nóng lòng chờ đợi ngày bắt sống Đoạn Bất Kinh.

Đến lúc đó, ả sẽ tống xe tù chở bêu rếu thị chúng đường phố kinh đô như Trịnh Nghị thuở nào.

Và ả, sẽ đài gác tường thành cao vút, lặng lẽ chiêm ngưỡng cảnh tượng huy hoàng .

Uy lực thực sự của quyền lực, là đè bẹp những đối thủ sừng sỏ nhất, bắt chúng quỳ rạp chân .

Lúc Thục quân kéo đến, Đoạn Bất Kinh dường như thấu thực lực của đối thủ .

Không dám liều mạng chống trả, quả nhiên ôm đầu bỏ chạy về Lộ Châu đúng như dự đoán của Tề Tri Phong.

Nghe khắp thành từ xuống , đám quyền quý cường hào chạy trốn thê t.h.ả.m vô cùng.

Người mang tên Lâm Lập Đường nọ, hiên ngang xe ngựa, lớn tiếng mắng nhiếc Đoạn Bất Kinh là kẻ hèn nhát đ.á.n.h lui, nên bỏ Cám Châu để trốn chạy về Lộ Châu.

Bởi vì d.a.o động quân tâm, Đoạn Bất Kinh nổi trận lôi đình, giáng cho vị thiếu chủ Lâm gia ba roi chí mạng.

Phải nhờ đến Lâm phu nhân và đám con cháu quỳ rạp xe ngựa lóc van xin, Đoạn Bất Kinh mới miễn cưỡng tha cho Lâm Lập Đường một mạng.

Khi Thống lĩnh Thục quân thông tin từ mật thư của Hoa An công chúa và các mật thám khác, ông nhịn mà phá lên ha hả.

Lâm gia vốn là thủ lĩnh của cường hào Tây Bắc, Đoạn Bất Kinh giáng ba roi , là tự tay bẻ gãy trụ cột phú quý của ở Tây Bắc .

Quả nhiên rối trí, tung chiêu một cách mù quáng .

Thế là Thục quân thừa thắng xông lên truy kích, đồng thời đập Thanh Châu cũng bắt đầu xả lũ, chuẩn nhấn chìm bộ Lộ Châu, diễn vở “tóm rùa trong rọ”.

Ngày đập nước mở cửa, tiếng nước chảy ào ạt đinh tai nhức óc.

Lý đại nhân - chịu trách nhiệm chính về công trình thủy lợi - quên sang tán gẫu vài câu với đồng liêu bên cạnh: “Lục đại nhân quả hổ danh Trạng nguyên lang, đúng là nhân tài hiếm ! Nếu nhờ ngài hiến diệu kế, đập nước xây nhanh đến . Đợi khi triều đình ban thưởng, ngài sẽ là nhất công thần, kiếm một chức Hộ bộ Thị lang chắc chắn dễ như trở bàn tay.”

Khuôn mặt Lục Kính Thăng sạm đen, gầy gò, nước da gần như tiệp màu với đám phu khuân vác đá công trường.

Nghe , chỉ gượng, trầm giọng đáp: “Có gì đáng chúc mừng , dòng nước lũ sẽ cuốn trôi nhà cửa, thôn xóm, hoa màu của bao nông hộ. Ban đầu học thủy lợi, nào vì mục đích .”

Lý đại nhân nhất thời mất hứng, lúng túng chuyển chủ đề, bận tâm đến Lục Kính Thăng nữa mà sang trò chuyện với các quan viên khác.

Khi hỏi Lục Kính Thăng việc gì, ông thì chẳng thấy bóng dáng nữa.

Chàng thư sinh gàn dở luôn ôm nỗi u sầu vì trọng dụng tài năng , chẳng rõ phiêu dạt về phương nào.

Quân Thục bên vẫn mỏi mắt chờ đợi tin tức lũ lớn cuốn trôi Lộ Châu.

Thế nhưng chờ mãi chờ mãi, dòng sông ở Lộ Châu vẫn êm đềm chảy, chẳng thấy mực nước dâng cao chút nào.

Thục quân thống lĩnh Ba Cảnh Sơn linh tính chuyện chẳng lành, lập tức tung thám báo dò la tin tức khắp nơi.

Chỉ non nửa ngày , một đội thám báo cưỡi ngựa, chân dính đầy bùn lầy hớt hải chạy về.

“Nguy to ! Đại thống lĩnh, nước sông Tuyền Giang phía lưng chúng đột ngột dâng cao... Toàn bộ doanh trại đồn trữ lương thảo của ở Thân Châu đều nước nhấn chìm !”

Hai mắt Ba Cảnh Sơn trố lồi, tóm chặt lấy cổ áo tên thám báo: “Ngươi gì? Lương thảo của chúng mất hết ?”

Cùng lúc đó, đám quan thủy lợi ở phía Thanh Châu cũng nhận sự bất thường.

Sau khi cửa đập mở, dòng nước ban đầu chảy hung hãn, nhưng chảy một đoạn thì mực nước bỗng trở nên êm đềm lạ thường.

Trái , một cánh cổng phụ bên hông đập nước, hiểu vì nguyên cớ gì, bỗng nổ tung một tiếng vang dội, x.é to.ạc một mảng lớn.

Thế là dòng nước lũ chia thành hai nhánh, một nhánh chảy êm đềm hướng về phía Lộ Châu.

Nhánh còn chảy xiết cuồn cuộn, theo một con kênh đào ngắn ngủi, ào ạt trút thẳng xuống Tuyền Giang, nhấn chìm quân doanh đồn trữ lương thảo ở Thân Châu.

Đám quan thủy lợi men theo dòng kênh chứng kiến cảnh đó mà ngây như phỗng, kẻ nào kẻ nấy vã mồ hôi hột, vò đầu bứt tai nhưng chẳng rốt cuộc là hỏng ở khâu nào, nên ứng cứu .

gào lên: “Lục đại nhân ? Mau tìm Lục đại nhân đây, bộ vật liệu xây dựng đập đều do một tay ngài tính toán cơ mà.”

cả một bầy ruồi mất đầu sục sạo nửa ngày trời, phát hiện Lục Kính Thăng - kẻ ngày ngày bám trụ ở công trường đập nước - biến mất tăm mất tích từ lúc nào...

Dòng nước lũ cuồn cuộn, hung hãn ập tới.

may mắn là nó chia hai nhánh, chỉ nửa ngày dịu .

Nơi thiệt hại nặng nề nhất Tuyền Giang cũng chỉ là khu vực bãi bồi hai bên bờ, cơ bản nhà cửa ruộng vườn.

Có điều, Thục quân đây dùng thuyền để chở lương thực, khi đến nơi liên tục các đội kỵ binh nhỏ lẻ của Tây Bắc quấy rối.

Để bảo đảm an , họ quyết định chọn luôn mấy nhà kho gần bờ sông để cất giữ lương thảo, phòng trường hợp tập kích bằng hỏa công thì thể lấy nước dập lửa ứng cứu ngay.

ngàn vạn ngờ tới, mực nước sông dâng cao đột ngột, cuốn trôi bộ lương thảo tan tành.

Ba Cảnh Sơn hiểu rõ, một khi nước sông Tuyền Giang dâng cao ngoái sức tưởng tượng thế , chẳng những cắt đứt nguồn lương thảo, mà còn bít kín luôn đường lui của bọn họ.

Hiện giờ thuyền bè dòng nước cuốn trôi hết cả, trừ phi bay qua vách đá dựng , bằng bọn họ chỉ còn nước bơi như vịt mà rút lui.

Người xưa câu “phá dỡ nồi niêu, đ.á.n.h đắm thuyền bè” để quyết một trận t.ử chiến, nay Thục quân của họ dìm ngập trong biển nước.

Trong đầu Ba Cảnh Sơn lúc chỉ còn đọng một suy nghĩ duy nhất: Ông trúng mưu sâu kế hiểm của con ả Tề Tri Phong .

Đây rõ ràng là hành động đập vỡ nồi cơm, chặt đứt đường lui, ép Thục quân vác cái bụng rỗng tuếch mà quyết một trận t.ử chiến với Đoạn Bất Kinh đây mà!

 

Loading...