Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 83: Lễ thụ hàng
Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:10:53
Lượt xem: 174
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Ba Cảnh Sơn bèn chùn bước.
Gã cất công đến tận đây cũng chỉ vì cái lợi, nếu nắm chắc phần thắng, gã tuyệt đối liều mạng.
Tình hình hiện tại vô cùng bất lợi, thượng sách bây giờ là rút lui.
Thuyền bè Tuyền Giang nước cuốn trôi sạch, gã chỉ đành đường vòng, men theo đường bộ mà rút lui.
Mà đường bộ, bắt buộc ngang qua đại doanh Uy Phong.
Trước đó, đại doanh Uy Phong đ.á.n.h tiếng với gã về việc nội ứng ngoại hợp, nhưng hiện tại gã đang mang lòng nghi thần nghi quỷ, chỉ âm thầm rút qua cho êm chuyện.
Cuối cùng, khi lương thảo cạn kiệt, gã cũng chật vật dẫn quân tới gần đại doanh Uy Phong.
Chỉ là, khi bọn họ từ bỏ quan đạo để đường mòn ẩn khuất, cảm thấy mặt đất núi khẽ rung chuyển.
Ba Cảnh Sơn giật thót , đang định phái thám t.ử dò xét thì thấy ở đằng xa bóng thấp thoáng, vô binh mã mang theo khí thế kinh đang áp sát về phía . Lúc báo tin: “Tướng quân, phía là đại doanh Uy Phong, bên sườn quân cũng đại quân đang tiến gần, cờ xí thì là quân Tây Bắc.”
Tim Ba Cảnh Sơn đ.á.n.h “thót” một cái, gã triệt để bán .
Đứng đầu đại doanh Uy Phong là một võ tướng trẻ tuổi, dung mạo mang nét âm nhu đến cực điểm.
May mà mặt một vết sẹo c.h.é.m xéo từ giữa trán xuống, hóa giải vẻ âm nhu , điểm thêm vài phần khí tức kiêu hãn của võ tướng.
Hắn cất cao giọng quát: “Ta là Tiêu Thận của đại doanh Uy Phong! Ba tướng quân, ngài hãy ngoan ngoãn chịu trói ! Sở bệ hạ lệnh: quân Thục các ngài chỉ vì trúng kế khiêu khích của yêu hậu Tề Tri Phong mà tiên phong, cờ vây cho ả. Chỉ cần Ba tướng quân chịu bỏ tối theo sáng, Sở bệ hạ sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ, thực ấp và phong địa sẽ tăng thêm ba phần so với đây. Quân vô hí ngôn, mong Ba tướng quân hãy suy nghĩ cho kỹ!”
Ba Cảnh Sơn Tiêu Thận mặt sẹo, trong lòng c.h.ử.i rủa cả mười tám đời tổ tông nhà họ Tề!
Ba Cảnh Sơn gã ngày thường nạp cống đóng thuế thiếu một đồng, công phu bề mặt giữa địa phương và triều đình cũng coi như qua loa êm .
Kết quả, chuẩn ròng rã suốt một năm trời để lấy cớ thảo phạt Tây Bắc, cuối cùng hóa chỉ gài bẫy mỗi gã!
Con đập là để dìm c.h.ế.t gã, đại doanh Uy Phong vờ đầu hàng liên thủ với quân Tây Bắc là để bao vây gã.
Bản gã quản ngại đường xá xa xôi dẫn theo một đội quân chủ lực, hóa thành kẻ đưa đầu chịu báng.
Bây giờ gã bủa vây tứ phía, mắt thấy bốn bề thọ địch, cờ xí phấp phới, nếu còn cố ngoan cố chống cự thì đúng là điều.
Dù gã cũng tự thấy bản dũng mãnh bằng quân Thát Đát, cớ đối đầu với đại quân Tây Bắc từng san bằng cả ba châu?
Nếu những lời Tiêu Thận là thật, gã chẳng tốn một binh một nào, cũng coi là kết thù với Đoạn Bất Kinh.
Còn con mụ Tề Tri Phong , đợi gã nắm cơ hội, xem gã băm ả thành muôn mảnh !
Thế nên Ba Cảnh Sơn vô cùng thức thời, dứt khoát xua tay: “Treo cờ trắng, đầu hàng Đại Sở!”
Cảnh tượng ngày hôm đó, quả thực náo nhiệt chẳng kém gì đón tết.
Lâm Lập Đường, giữ chức Hộ bộ kiêm luôn cả Lễ bộ của Đại Sở, mang theo bài Phú “bỏ tối theo sáng” do chính tay Lư đại nhân chắp bút, nghênh đón các tướng lĩnh quân Thục.
Những câu từ dài dòng, đại loại như “Chính khí đất trời bao la, sử sách ngàn năm cuồn cuộn, trong đục tự phân” khiến mà ngớ cả .
Quân Thục nhốt ở Tây Bắc năm ngày , ai nấy đều đói meo, quả thực nuốt nổi những vần thơ lai láng bay bổng . Bọn họ chỉ rên rỉ hỏi rằng, cho dù chôn sống họ thì hết thể cho họ ngụm nước nóng, cho miếng cơm no bụng .
Sở đế Đoạn Bất Kinh cùng Hoàng hậu đích trở về thành chính Cám Châu để đón nhận hàng binh.
Tiểu Thiền tường thành, liếc mắt một cái nhận Tiêu Thận bấy lâu gặp.
Khuôn mặt dạn dày sương gió hơn nhiều, ngoại trừ vết sẹo chói mắt , đáy mắt còn sự trầm vượt xa tuổi tác.
Khi thấy Tiểu Thiền, thoáng ngẩn ngơ một lúc, nhưng nhanh chủ động dời mắt, hờ hững sang hướng khác.
Tiểu Thiền từng hỏi Đoạn Bất Kinh: “Hôm ở nhà , thuyết phục dùng khổ nhục kế bằng cách nào ?”
Đoạn Bất Kinh đáp: “Lúc đó chỉ đ.á.n.h c.h.ế.t , may là còn vài câu tiếng , vẻ như cảm thấy với nàng, thế nên mới cho một cơ hội để lập công chuộc tội, tiền đồ xán lạn.”
Cụ thể , Đoạn Bất Kinh chịu rõ, Tiểu Thiền cũng khó lòng hỏi thêm.
Tuy nhiên, cái màn khổ nhục kế xoay chuyển đại cục ở Tây Bắc , do Lâm Lập Đường đề xuất với Đoạn Bất Kinh đầu tiên.
Ông cho rằng cuộc chiến của bậc đế vương bắt buộc danh chính ngôn thuận, nếu thể vững lập trường đạo lý thể bác bỏ, thì mới là thượng sách lập quốc.
Và khi bắt đầu thực hiện, ban đầu ngay cả Cơ Tiểu Thiền cũng hề .
Mãi cho đến ngày Đoạn Bất Kinh bế nàng bước khỏi thư phòng, lớn tiếng bô bô mắng mỏ, lúc Tiểu Thiền mới nhận điểm đúng.
việc triển khai kế hoạch đó, đều hiểu ý mà cần , tiến hành vô cùng suôn sẻ.
Cảnh Trọng Minh dăm bữa nửa tháng “say rượu c.h.ử.i đổng”, Hoa An công chúa thì “thấy gió bẻ lái”, thứ đều diễn theo đúng kế hoạch.
Cho đến khi Tề Tri Phong, kẻ tít cao tự ảo tưởng rằng đang vận trù duy ác, những huyễn tượng mắt che mờ, cuối cùng kìm nén d.ụ.c vọng mạo hiểm mà khơi mào chiến tranh .
Khi Lâm Lập Đường tin quân Thục rục rịch xuất phát, ông mừng rỡ đến mức giày xộc xệch chạy đến tìm Đoạn Bất Kinh, tuyên bố thời cơ mà Đại Sở chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng đến!
Còn về phần khi rút lui, màn diễn khổ nhục kế chịu đòn roi của Lâm Lập Đường, thuần túy là vẽ rắn thêm chân, rước việc .
công thần khai quốc Lâm Lập Đường cứ một mực khăng khăng đòi diễn, viên thư cạnh cũng mài mực sẵn sàng.
Đoạn Bất Kinh hết cách, đành quất cho ông quan nghiện diễn vài roi, coi như tô điểm thêm cho công trạng kiến quốc của ông .
Về phần phu nhân họ Lâm và con cháu họ Lâm, lúc đó quả thực lóc khuyên can, nhưng họ khuyên là Lâm đại nhân.
Phu nhân của ông vẻ mặt đầy ngượng ngùng, rằng đều bận, còn gấp rút lên đường, diễn tàm tạm thế thôi dừng .
Kẻo dài quá, sử sách chứa hết.
Lâm Lập Đường đạt mục đích lưu danh sử xanh, lúc mới thấy hài lòng.
Giờ đây, quân Tây Bắc dùng kế rút củi đáy nồi, vây hãm quân Thục cuối cùng cũng giành chiến thắng mà cần đổ máu, hóa giải nguy cơ của Tây Bắc.
Đoạn Bất Kinh khoác bộ trường bào đen tuyền thêu viền vàng đầy sát khí, đầu đội vương miện mười hai chuỗi ngọc lưu ly, những chuỗi ngọc rủ xuống càng tôn lên khuôn mặt tuấn tú, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sáng như .
So với vị Hầu gia vương đầy mùi m.á.u tanh u ám ở kiếp , Đoạn Bất Kinh của hiện tại mang theo khí tức trầm vững như Thái Sơn, càng phong thái của bậc đế vương hơn.
Đứng tường thành, chiêu cáo thiên hạ: triều Tề vô cớ xâm phạm Tây Bắc, tiếc phá đập xả lũ dìm c.h.ế.t bách tính, ác hành bỉ ổi, đạo trời dung. Đoạn Bất Kinh nay tuân theo thiên mệnh, thể khoanh tay , từ hôm nay trở , sẽ chỉnh đốn binh mã, thảo phạt vương đô.
Ngày hôm đó, khẩu hiệu “Tồn thiên lý, diệt yêu hậu” vang dội khắp trong ngoài thành Cám Châu.
Đại quân Đại Sở rầm rộ tiến về phía Nam, con đường thảo phạt nhất thống giang sơn nay thế thể cản.
Tiểu Thiền lặng lẽ bên cạnh nam nhân cao lớn, chỉ còn hai tháng nữa là đến sinh thần tuổi mười tám của nàng, và lẽ nàng sẽ bước chân kinh thành một nữa.
Ký ức của tất cả những trùng sinh thế sự đổi xé nát , một ai chặng đường phía sẽ .
... bàn tay của nam nhân chẳng từ lúc nào nhẹ nhàng đặt lên eo nàng, để dấu vết mà điều chỉnh vị trí của hai , che chắn cho Tiểu Thiền khỏi những cơn gió lạnh thấu xương thổi tới từ tường thành.
Tiểu Thiền bóng lưng vững chãi đang che chắn phía , khẽ nở nụ ngọt ngào.
Dẫu cho giờ phút chuẩn tranh hùng xưng bá Trung Nguyên, trở thành bá chủ vạn kính ngưỡng.
nàng vẫn cảm nhận , dù ở vị trí cao đến chăng nữa, thì vẫn mãi là ca ca Xú Đản mà nàng quen . Vì , nàng mượn hình vạm vỡ tấm khiên, ngoan ngoãn tựa đầu .
Sau khi phát biểu xong, Đoạn Bất Kinh liền nắm tay Tiểu Thiền bước xuống khỏi tường thành.
Bàn tay nàng ấm áp, điều khiến Đoạn Bất Kinh chút an tâm.
Gió Tây Bắc quá đỗi khắc nghiệt, vốn phù hợp với làn da mỏng manh của con gái, xem nhanh chóng định đoạt càn khôn, để Tiểu Thiền thể an tâm tĩnh dưỡng.
Khoảng thời gian , hai ở chốn riêng tư chẳng còn e dè kiêng kị gì nữa, thế nhưng bụng Tiểu Thiền mãi chẳng thấy động tĩnh gì.
Nhớ lời dặn dò của Hứa thần y dạo , Đoạn Bất Kinh khỏi cau mày.
Hắn cũng chẳng lão y sư từ cuốn sách y lý nào, mà dám phán rằng phu thê ân ái quá thường xuyên cũng sẽ khiến việc nối dõi tông đường trở nên khó khăn.
Đoạn Bất Kinh nghi ngờ y thuật của lão lùi, lời xằng bậy.
Tiểu Thiền coi đó là chân lý, thỉnh thoảng đuổi thư phòng ngủ một .
Đoạn Bất Kinh thầm nghĩ, liệu là do bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i uống dạo vẫn tan hết độc tính?
Đợi khi kinh thành, tìm một ngự y uy tín để bồi bổ điều lý cho t.ử tế mới .
Uống thứ t.h.u.ố.c đắng chát nào cũng xong, miễn là đừng bắt ngủ riêng phòng nữa...
Tin tức từ tiền tuyến, dẫu phóng ngựa phi nước đại, cũng mất nửa tháng mới truyền tới kinh thành.
Khi Tề Tri Phong tin quân Thục tốn một binh một nào ngoan ngoãn đầu hàng tại trận, ả sững ghế, thẫn thờ mãi nhúc nhích.
Trong đầu ả cấp tốc vạch diễn biến, nhưng vẫn tài nào hiểu nổi rốt cuộc sai ở bước nào.
“Theo như quan viên Thanh Châu tấu báo, là do vật liệu xây đập đủ tiêu chuẩn, xảy sự cố, một khi xả lũ thì cửa cống bên cạnh cũng sẽ nứt toác theo.” Tề Miện hạ giọng bẩm báo.
Tề Tri Phong nghiến răng nghiến lợi vặn hỏi: “Một công trình quan trọng như , tại xuất hiện lầm ngu xuẩn đến thế?”
“Bọn họ khai rằng, những việc tính toán vật liệu vô cùng rườm rà đau đầu, bình thường chẳng ai . Trước đây đều do một kẻ tên là Lục Kính Thăng đảm nhận việc tính toán, xưa nay từng sai sót, nên bọn họ nhất thời chểnh mảng, cũng cho kiểm tra .”
“Kẻ tên Lục Kính Thăng quan hệ gì với Tây Bắc?”
Tề Miện căng thẳng đáp: “Cũng mới điều tra , là đồng hương với thê t.ử của Đoạn Bất Kinh, năm xưa còn từng cầu con gái nhà họ Cơ nhưng thành...”
Đám quan viên cai quản thủy lợi xây dựng đó vốn đại thần triều đình, đây ngay cả cái tên cũng từng nhắc đến trong tấu chương, đương nhiên cũng chẳng tai mắt nhạy bén nào điều tra lai lịch của bọn họ.
“Lũ khốn nạn , còn mau bắt thẩm vấn?”
“Sau khi xảy sự cố, tên đó bỏ trốn biệt tăm. Giờ nghĩ kỹ, chắc chắn là mật thám phái tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-83-le-thu-hang.html.]
Tề Tri Phong tức đến bật : “Lục Kính Thăng, cả Tiêu Thận nữa, mà đều từng đòi cưới con gái của một tên quan nhỏ. Cái ả tên là Cơ Tiểu Thiền đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hết kẻ đến khác, biến thành bề váy của ả hết thế ? Đoạn Bất Kinh đúng là tâm cơ rộng rãi, dám trọng dụng cả tình lang cũ của vợ , quả thực là kẻ nên nghiệp lớn!”
Lục Kính Thăng thì thôi , nhưng vị Kỳ vương điên ?
Hắn mà hùa theo Đoạn Bất Kinh diễn khổ nhục kế, thậm chí tiếc tự rạch mặt , để vết sẹo vĩnh viễn thể phai mờ.
Tề Miện thấy mãi lên tiếng, cũng sốt ruột đến phát điên: “Ngày xả lũ ở Thanh Châu thanh thế vô cùng lớn, bên Tây Bắc liền tung tin đồn rằng tổn thất cực kỳ nghiêm trọng. Nào là nước lũ cuốn trôi sạch ruộng vườn nhà cửa, khắp nơi hoang tàn, xác trâu bò lợn gà trôi nổi lềnh bềnh, bách tính nước dìm c.h.ế.t lên tới ba ngàn . Mọi tội , Đoạn Bất Kinh đều đổ ập lên đầu nương nương.”
Tề Tri Phong nhạt: “Thứ cuốn trôi chẳng là Tuyền Giang ? Thật sự tổn thất nặng nề đến thế ư?”
“Chỉ mất thời gian xả lũ nửa ngày, Lộ Châu ngoại trừ mực nước kênh rạch dâng lên một chút thì hề hấn gì, mà Tuyền Giang cũng chỉ cuốn trôi kho lương bến tàu bờ, hiển nhiên là lời lẽ khoa trương phóng đại. bách tính nơi khác mà ? Bọn chúng giờ đang dán cáo thị khắp nơi, rêu rao tin đồn rằng nương nương bất chấp sống c.h.ế.t của dân chúng, cố ý xả lũ. Các quan viên ba châu Tây Bắc nay đều vận tang phục, binh lính xuất chinh cũng quấn khăn trắng đầu, thề trả thù cho ba ngàn vong linh từ trời rơi xuống .”
Sự thể đến nước , khắp Tây Bắc cũng thấy cờ tang áo hiếu, sĩ khí dâng cao từng thấy.
Khẩu hiệu “Tồn thiên lý, diệt yêu hậu” vang vọng khắp trời đất.
Thậm chí ngay tại kinh thành cũng vài tên thư sinh sống c.h.ế.t hịch văn, c.h.ử.i rủa yêu hậu hại nước, Đại Tề khó giữ, mong ngóng Đại Sở phục quốc, minh quân hồi triều, vãn hồi càn khôn.
Lại về quân Đại Sở, khi thu biên quân Thục, kết hợp với đại doanh Uy Phong trướng, hiệu xưng mười vạn đại quân, bắt đầu rầm rộ tiến về kinh thành.
Đi đến , thế như chẻ tre cuốn lá vàng, phần lớn các thành trì đều rộng cửa nghênh đón, tận ngoài mười dặm đường, phô cái vẻ khổ sở vì yêu hậu lâu, chỉ chờ ngày Đại Sở kéo quân tới.
Số ít Thái thú thì thấy gió bỏ chạy, đại quân Tây Bắc gần như chẳng tốn một mũi tên hòn đạn nào, san phẳng nẻo đường, nhanh chóng áp sát ngoại ô kinh thành.
Bên trong hoàng cung, gió t.h.ả.m mưa sầu, binh lính gác cổng cũng cảm nhận từng luồng âm khí lạnh lẽo tỏa từ đại điện phía .
Bá quan văn võ trang nghiêm, ai nấy đều mắt mũi, mũi miệng, câm như hến.
Tề hậu cao ngai vàng cạnh long ỷ, hàng chân mày kẻ vẽ tỉ mỉ, lạnh lùng đảo mắt đám quần thần đang lặng ngắt như tờ điện.
Trên chiếc long ỷ trống hoác , hề bóng dáng phu quân mà ả thể dựa dẫm.
Các tộc lão nhà họ Tề cũng thi rũ bỏ quan hệ, cắt đứt với ả và trưởng Tề Miện, nhất quyết chịu xuất đầu lộ diện.
Một nữ nhân gán ghép với trẻ sơ sinh, định sẵn thể con nối dõi, là món tế phẩm thích hợp nhất để đẩy chịu tội .
Vừa nãy, vài vị trọng thần còn liên kết với đám quan , đồng thanh yêu cầu ả ban hạ “Tội kỷ chiếu”, gánh lấy tội danh xả lũ dìm c.h.ế.t bách tính Thanh Châu lên đầu, hòng xoa dịu lòng dân trong thiên hạ.
Chiếu theo tính khí của ả, ả chỉ hận thể lăng trì từng tên đại thần ăn cháo đá bát , tru di diệt môn cả nhà chúng, thì mới trút cục tức nghẹn ứ trong lòng.
Thế nhưng mới hôm qua thôi, các thế gia lớn khác âm thầm mua chuộc Ngự lâm quân trong thành, ba cửa cung cấm đều đổi canh gác. Mà khi ả lén phái tâm phúc đưa thư tới đại doanh ngoại ô, phát hiện tâm phúc của siết cổ c.h.ế.t tươi ngay trong góc cung điện.
Ả của hiện tại, chẳng khác nào cái ngày đầu tiên mới bước chân cung, cô độc một , chốn nương tựa.
Ả giằng co với quần thần hồi lâu, mãi đến khi một vị trọng thần dập đầu, giọng điệu trĩu nặng : “Nếu như Tề các lão còn tại thế, chắc chắn cũng mong nương nương thể đảm đương trọng trách, hy sinh vì quốc nạn.”
Tề Tri Phong xong câu , bèn bật khe khẽ, tiếng ngày một lớn mạnh, cuối cùng vang rền khắp cả đại điện.
“Đảm đương ư? Cái sự đảm đương của lũ thất phu các ở hả? Cái kế xả lũ ở Thanh Châu, là do một bổn cung định đoạt ? Đại địch kéo tới, các nghĩ cách khỏi thành nghênh chiến, trông cậy một con gái yếu đuối như chống hàng vạn thiết kỵ của quân Sở? Chỉ hận đời mang nam nhi, đành cam chịu nhốt chốn cung vi, còn lũ phế vật các cho liên lụy, mới rơi t.h.ả.m cảnh nhục nhã như ngày hôm nay!”
Đám quần thần lắng những lời mắng c.h.ử.i tuyệt vọng của Tề hậu, nhưng vẫn cứ cúi gập hành đại lễ: “Xin nương nương khỏi thành, để cho bách tính trong kinh thành một con đường sống!”
Có rướn tới, rỉ tai ả nhỏ: “Nương nương, mong ngài hãy tự trọng, giữ chút thể diện cuối cùng. Nếu , thần đành trói ngài đem ngoài thành .”
Tề Tri Phong hít sâu một , đột nhiên cảm thấy, việc bước chân khỏi tòa thành một chuyến, cũng hẳn là chuyện tồi tệ.
Ả vẫn còn nhớ rõ ngày đầu tiên chạm mặt Đoạn Bất Kinh, dường như cũng là một ngày trời quang mây tạnh.
Hắn cưỡi lưng ngựa, diện mạo tuấn lãng tựa vầng trăng sáng, lưng đeo đao kiếm oai phong lẫm liệt, dạo bước qua các con phố phường, thu hút bao ánh say đắm của đám con gái.
Giờ đây, ả thể quang minh chính đại nghênh đón Đoạn Bất Kinh.
Cơ hội , thể bỏ lỡ?
Nghĩ đến đây, Tề Tri Phong cuối cùng cũng từ từ dậy, đưa tay tháo gỡ chiếc phượng quan trâm cài ngọc bích đè nặng đầu bấy lâu nay, cởi bỏ bộ phượng bào lộng lẫy, từng bước từng bước về phía ngoài cung.
Khi liên quân Tây Bắc kéo đến kinh thành, đập mắt họ là cổng thành rộng mở, Tề hậu vận bạch y, đầu tóc rũ rượi, đôi chân trần bước nghênh đón.
Liên quân Tây Bắc là những hán t.ử cao to vạm vỡ, khoác hắc thiết giáp, vài hàng đầu tiên dựng những tấm khiên sắt đúc hình Thao Thiết há miệng chực chờ nuốt chửng vạn vật.
Binh lính ai nấy đều mày ngài mắt xếch, ngay sát phía là hàng ngũ thiết kỵ uy dũng, lớp áo giáp dày cộp tựa như một khu rừng sắt thép vững chãi, cả tọa kỵ cũng bọc giáp sắt, trông chẳng khác nào ác thú trong rừng sâu.
Nhìn từ xa, vô hàng dọc hàng ngang, tất cả đều vận áo đen giáp đen, sát khí đằng đằng.
Tề Tri Phong mảy may run sợ, cứ như điềm nhiên ngẩng cao đầu, đôi chân trần trắng trẻo giẫm đạp lên bùn lầy dơ bẩn, xuyên qua lớp thiết vệ ngân giáp sát khí đằng đằng, tiến thẳng về phía chiếc xe ngựa đậu ở vị trí trung tâm.
Lần , ả đ.á.n.h đổi bằng cả cái giá khuynh quốc khuynh thành, chỉ để bắt đôi mắt của nam nhân lạnh lùng ngạo mạn dừng ả, sẽ còn lạnh nhạt phớt lờ, lướt qua như dưng nước lã nữa.
Đến khi bước tới mũi xe ngựa, ả mới phát hiện , xe ngựa hai đang .
Một Đoạn Bất Kinh với dung mạo tuấn tú chẳng kém cạnh năm xưa.
Còn một nữ nhân khác, mái tóc đen nhánh búi cao, rủ xuống đôi mày cong thanh tú, đôi mắt , quả thực mang vẻ mị hoặc đến c.h.ế.t .
Dung nhạo nhường , ngay cả ma ma quản sự tuyển tú nữ thấy, cũng sẽ đ.á.n.h trượt nàng ngay tắp lự.
Bởi vì dung nhan , đích thị là tướng mạo của yêu phi khuynh quốc khuynh thành.
Thế đạo thật cách trêu ngươi. Giờ đây, là tài nữ thế gia như ả, mặc bạch y, đầu tóc rối bù, chôn chân giữa bùn lầy.
Còn nữ nhân xuất ti tiện, kiến thức nông cạn , dựa lớp da thịt mị hoặc , thoắt cái hóa thành chim phượng hoàng bay lên cành cao.
Thiên đạo bất công đến thế!
Nghĩ đến đây, ả ngạo nghễ ngẩng đầu, ném tờ giấy gọi là “Tội kỷ thư” tay xuống đất.
“Bình Lỗ Đại tướng quân lừng lẫy uy danh san bằng Thát Đát, giờ đây xoay một cái, tự xưng là đế, chễm chệ hoa xa, đợi một ả con gái yếu đuối như đến nhận tội, ngươi, Đoạn Bất Kinh, cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Tề Tri Phong tuổi đời lớn, dáng vẻ liễu yếu đào tơ như một thiếu nữ mong manh, lúc mái tóc đen xõa dài, bờ vai mỏng manh run rẩy, quả thực giống hệt như một nữ t.ử ngây thơ vô tội đẩy nhận tội khác, khiến kẻ khác sinh lòng thương xót.
Đáng tiếc Đoạn Bất Kinh thấy ả quần áo xộc xệch, bèn vội vàng cúi gập đầu dời mắt chỗ khác, thèm thưởng thức dáng vẻ yếu đuối, hai mắt đỏ hoe, run rẩy của ả.
Về phần những lời lẽ khích tướng của Tề Tri Phong, càng lười tiếp lời.
Lặn lội đường xá mệt mỏi suốt dọc đường, nào rảnh rỗi mà cãi cọ với một độc phụ quen .
Tuy nhiên, Tiểu Thiền nương nương ngay bên cạnh thể trơ mắt kẻ khác buông lời châm biếm phu quân nhà .
“Tề Tri Phong, lời sai . Tội của ngươi, cần thiết sám hối Sở bệ hạ. Ngươi độc c.h.ế.t chồng là Vinh phi nương nương, tay diệt khẩu luôn những đồng mưu nắm giữ bí mật. Số lượng Ngự sử quan viên trong triều ngươi bức tử, cũng hề ít. Về phần tay ngươi rốt cuộc vấy m.á.u ruột thịt , e là chỉ ngươi rõ nhất. Ngươi... với mấy chữ 'con gái yếu đuối', dính dáng gì đến .”
Tề Tri Phong giật thót ngẩng phắt đầu lên, nheo mắt về phía ả thôn phụ yêu mị mà ả vốn coi thường.
Ở chốn mà cũng dám càn đến !
Ả thế mà nắm rõ chuyện , còn mồm mép lanh lợi đến thế. Lẽ nào một kẻ độc đoán chuyên quyền như Đoạn Bất Kinh, dung túng cho nữ nhân bên cạnh chen lời chen tiếng?
Tề Tri Phong lạnh lùng lên tiếng: “Hôm nay mặt triều Tề, dâng hàng thư cho Sở đế, ngươi là phụ nhân, cớ cứ liên tục xen mồm ?”
Cơ Tiểu Thiền bật , chà chà, hóa mấy hũ giấm chua dạo nàng ngậm đắng nuốt cay uống , cũng hẳn là vô ích.
Tiểu Tề hậu , vì lôi kéo sự chú ý của Đoạn Bất Kinh, tiếc thủ đoạn chọc giận , chỉ cốt để liếc mắt thêm vài .
May mà theo, nếu , cái dáng vẻ đáng thương yếu ớt của cô ả Tề Tri Phong , quả thực dễ để tìm đóng vai kẻ ác mắng c.h.ử.i ả.
Nghĩ đến đây, nàng lạnh lùng đáp trả: “Đã là tội phụ tự xin nhận tội, thì ngoan ngoãn quỳ xuống dâng quốc thư . Ngươi đang định thế chỗ giáo tập ma ma của Đại Sở, chỉ bảo hành vi cử chỉ cho vị Tân hậu là đây đấy ?”
Trong lúc nàng mải mắng chửi, Đoạn Bất Kinh vẫn luôn cúi đầu cạy bóc thứ gì đó bên cạnh, thuận tay đưa cho Tiểu Thiền một nắm hạt dẻ bóc sẵn vỏ.
Hóa nãy giờ cúi đầu, là vì chán ngán tới mức bóc hạt dẻ, chẳng hề ý định bắt chuyện với tội hậu .
Tề Tri Phong thái độ khinh miệt phớt lờ triệt để chọc tức đến điên , dứt khoát nhạt phá lên.
“Các ngươi thật sự cho rằng, một khi bước chân chốn hoàng cung, thì chuyện sẽ vạn sự đại cát ? Cứ thử xem, trong mấy chục năm qua, ngôi vị trong cung ngừng đổi chủ, lượng hoàng đế hạ độc bỏ mạng, đến ba bốn vị. Chốn hoàng cung rộng lớn nhường , nếu rơi cảnh cô lập viện trợ, mỗi miếng bánh nuốt trôi xuống họng, mỗi ngụm uống đều nơm nớp lo sợ, các ngươi hiểu thấu cảm giác đó ? Muốn vững long ỷ, bắt buộc kết giao với các thế gia, mánh khóe ở đây sâu xa lắm. Nếu Sở bệ hạ chê, Tri Phong nguyện bệ hạ giải đáp nghi hoặc, dẫn dắt bệ hạ kết giao với các thế gia...”
Chưa đợi Tề Tri Phong lải nhải xong, Cơ Tiểu Thiền dường như cảm thấy buồn nôn đến cực điểm, nàng bụm miệng, bày bộ dạng sắp nôn oẹ đến nơi.
Trên xe ngựa truyền đến âm thanh trầm thấp đầy sốt sắng: “Đã bảo nàng đừng theo , mà cứ khăng khăng đòi ! Hạt dẻ ngon ? Hay là ăn trúng thứ gì hỏng ?”
Tề Tri Phong sững sờ ngơ ngác khi chứng kiến nam nhân kiêu ngạo lạnh lùng trong mộng của đang nửa quỳ xe ngựa, xắn tay áo lên, nhẹ nhàng vuốt ve vỗ lưng cho Tiểu Thiền.
Cơ Tiểu Thiền lúc đang rúc thành một cục càng xe, nôn thốc nôn tháo tối tăm mặt mũi.
Còn gã nam nhân dẫu đối mặt với thích khách trong cung cũng giữ vẻ mặt khinh khỉnh ngạo nghễ , lúc cau chặt đôi lông mày rậm, chẳng mảy may để tâm đến sự bẩn thỉu mà nép sát nữ t.ử nọ.
“Mạc Vấn, mau lấy bầu nước của tới đây, tẩu tẩu của say xe .”
Cơ Tiểu Thiền hôm nay đúng là ném hết thể diện ngay tại cổng thành, khéo khi chuyện còn lưu truyền thiên cổ trong sử sách nữa cơ.
Vốn dĩ bên kinh thành lời dâng hàng thư, và Tề hậu sẽ đích giao nộp.
Mà chìa khóa của các cổng thành lớn, thực chất sớm lọt tay quân Sở, bố phòng ở cổng thành cũng tráo đổi từ .
Nên việc diễn hôm nay, thực chất cũng chỉ là qua màn kịch mà thôi.
Thế nhưng ban nãy, khi Tề Tri Phong nhắc đến sự nơm nớp lo sợ của những vị hoàng đế hạ độc c.h.ế.t, Cơ Tiểu Thiền dường như sinh cảm ứng, những lời ả gợi cơn buồn nôn khó chịu cồn cào trong bụng, kìm nén mà bắt đầu nôn mửa liên hồi.
Kiếp , cảm giác cồn cào lúc chất độc phát tác, hình như cũng giống hệt như .
Tiểu Thiền nhất thời luống cuống hoảng loạn, nhịn đưa tay bấu chặt lấy vạt áo của Đoạn Bất Kinh, chỉ tay viên t.h.u.ố.c giải độc đeo ở thắt lưng .
Lúc , nàng cũng chẳng rảnh bận tâm đến ngũ cốc trùng thủy tiên t.ử gì nữa, nhân lúc độc tính phát tác, vội vàng ăn một viên bảo tính mạng .
Ngay đó, Tề Tri Phong liền thấy sắc mặt của vị Sở đế đột ngột đổi chóng mặt, lộ nét dữ tợn như ăn tươi nuốt sống khác. Hắn vội vã tháo túi gấm bên hông xuống, gào thét khản cả giọng: “Mau gọi Hứa thần y tới đây! Mau lên!”
Đợi đến lúc Hứa thần y lao nhanh tới như thỏ c.ắ.n đuôi, thì viên t.h.u.ố.c giải độc nhét gọn miệng Tiểu Thiền. Và kết quả là... Hoàng hậu của Đại Sở buồn nôn đến mức suýt chút nữa nôn cả mật xanh mật vàng.
Khi Hứa thần y vội vàng bắt mạch xong, bèn sốt ruột giậm chân bình bịch: “Bà nội của ơi, nương nương, ngài đợi thần một chút chứ, cớ cái gì cũng dám tùy tiện nhét mồm thế . Đây là hỉ mạch, nương nương đang ốm nghén, mà uống t.h.u.ố.c kích nôn... Nhỡ mà xảy chuyện gì, thì đúng là lấy mạng cái già !”