Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 84: Hiếm khi hồ đồ
Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:10:54
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền hoảng loạn như là nguyên nhân.
Bởi vì hôm nay, là sinh thần mười tám tuổi của nàng.
Mười tám tuổi, cửa ải sinh t.ử mà cả hai kiếp nàng đều thể vượt qua.
Sáng sớm, Bạch Lan đặc biệt nấu cho nương nương một bát mì trường thọ cán tay cùng với trứng gà.
Tiểu Thiền đích xem Bạch Lan nhào bột đổ nước từng bước một, nhưng nghĩ đến việc quả trứng gà do chính mắt gà đẻ , nàng vẫn thấy do dự, nên chỉ gắp vài sợi mì ăn tượng trưng.
Nửa ngày đó, nàng gần như chẳng uống lấy một ngụm nước.
Còn nắm hạt dẻ của Đoạn Bất Kinh, là do chính mắt nàng hái đầy một túi cây dẻ rừng dọc đường tiến kinh.
Lúc rảnh rỗi, dùng đá đập bỏ lớp vỏ gai, đêm qua còn đích nhóm lửa, dùng cát nóng và đường đảo đều trong chảo sắt để rang.
Chính vì , hôm nay nàng mới yên tâm ăn suốt dọc đường, hạt dẻ rang đường lót nên cũng thấy quá đói.
ban nãy ăn thêm vài hạt, cơ thể bỗng nhiên phản ứng, nàng dĩ nhiên tưởng rằng qua khỏi quỷ môn quan.
Bây giờ chỉ là một phen sợ bóng sợ gió, Tiểu Thiền mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơn ốm nghén kéo đến, nàng vẫn nôn thốc nôn tháo ngừng.
Hứa thần y lo t.h.u.ố.c của kê khiến nương nương nôn mạnh hơn, vội vàng sai chuẩn chút canh ngọt để nàng uống nén xuống.
Đoạn Bất Kinh ôm lấy Tiểu Thiền nôn đến trời đất cuồng mới khó khăn lắm yên . Hắn cất giọng khàn khàn, nghèn nghẹn hỏi thần y: “Ý ông là, Tiểu Thiền chỉ vì m.a.n.g t.h.a.i nên mới phản ứng như ?”
Đợi đến khi Hứa thần y gật đầu lia lịa như giã tỏi, Đoạn Bất Kinh mới từ từ thở hắt một . Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Thiền, dùng ống tay áo rộng lớn che chắn, kìm mà cọ trán má nàng.
Hắn lời nào, nhưng cánh tay ôm Tiểu Thiền đang run rẩy liên hồi.
Tiểu Thiền thầm nghĩ, lẽ nào sắp cha nên mới vui mừng đến thế?
Nghĩ cũng đúng, là một cô nhi, kiếp cuối cùng cũng một sinh mệnh chung dòng m.á.u thịt cõi đời, kích động đôi chút cũng là chuyện bình thường.
ở chốn đông thế , vẫn nên tem tém một chút. Tiểu Thiền ngượng ngùng đẩy nhẹ : “Ta đang nôn thế , còn xáp gần gì.”
Đoạn Bất Kinh mỉm . Sau khi để thần y kiểm tra bát canh ngọt đưa tới xác nhận vấn đề gì, vẫn yên tâm mà tự nếm thử, lúc mới đút cho Tiểu Thiền uống.
Một đám ồn ào náo nhiệt vây quanh Tân hậu Đại Sở, chẳng ai bận tâm đến thiếu nữ vóc dáng thẳng tắp như cành trúc đang giữa bùn lầy .
Đoạn Bất Kinh bế Tiểu Thiền mới an trở lên xe ngựa, thẳng kinh thành , bỏ mặc Tề Tri Phong một toán quân thiết giáp bao vây, ốm yếu mỏng manh giữa vũng lầy.
Tề Tri Phong chút dám tin, đường đường là Hoàng hậu một nước ngoài thành dâng thư đầu hàng, dám vứt bỏ nàng trơ trọi ở đây.
Bức hàng thư rơi mặt đất Lâm Lập Đường bước tới nhặt lên.
Ngước mắt lướt nhanh vài dòng, ông sang với viên quan chép sử bên cạnh: “Tân triều năm thứ hai, Đế Hậu đồng giá, nhận đầu hàng ngoài cửa đế đô. Được thiên mệnh cảm triệu, Tân hậu m.a.n.g t.h.a.i long tự, thiên địa đồng hỷ. Sở Đế khoan hồng, đại xá thiên hạ, phong Phế đế Trường Lạc hầu, ban thưởng phủ nô bộc, quãng đời còn lo cái ăn cái mặc. Đưa Phế hậu Tề thị gia miếu Tề gia, cạo đầu tu hành, chuộc tội cầu phúc vì vong linh đất nước.”
Tề Tri Phong xong, hốc mắt như nứt toác... Bọn khốn kiếp ở , đang sủa cái mớ bậy bạ gì thế ?
Lẽ nào vị Hoàng hậu Đại Tề đường hoàng như nàng , phán quyết bèo bọt như thế?
Thứ nàng là một kết cục oanh liệt, dẫu chọc giận Tân đế mà c.h.ế.t lưỡi kiếm của cũng cam lòng.
Chứ cái thứ từ bi giả tạo, ép nàng xuống tóc ni cô.
Hơn nữa, nơi tống nàng đến là hoàng tự nào cả, mà là gia miếu của Tề gia.
Hàm ý bên trong, là giao tính mạng nàng cho Tề gia tùy ý định đoạt.
Khi còn ngôi vị Hoàng hậu, vì bí mật ban c.h.ế.t cho cha trong cung, nàng đắc tội triệt để với Tề gia.
Mà đám Tề gia vốn quen thói gió chiều nào che chiều , thấy đạo thánh chỉ , chắc chắn sẽ lập tức hiểu rõ ẩn ý phía .
Tân đế giữ thánh danh, mang tiếng ác là kẻ g.i.ế.c Phế đế, Phế hậu, nên mới ban cho tên Phế đế còn đang ẵm ngửa một quãng đời bình an giam lỏng.
Còn nàng ném về Tề gia, trở thành công cụ để Tân đế thử xem Tề gia “điều” .
Từ đầu đến cuối, Đoạn Bất Kinh từng với nàng nửa lời, ánh mắt cũng từng dừng nàng .
Tề Tri Phong mờ mịt quanh, chỉ thấy từng hàng binh tướng thô lỗ đang khinh khỉnh liếc .
Bọn chúng thì xứng cái gì! Một lũ hạ lưu đê tiện.
Gió lạnh cắt da cắt thịt thổi xuyên qua lớp y phục, Tề Tri Phong cuối cùng cũng tỉnh mộng, hướng về phía chiếc xe ngựa lộng lẫy đang xa mà gào lên một tiếng bi phẫn: “Đoạn Bất Kinh! Ngươi dám nhục nhã đến mức !”
Đáng tiếc, nàng kịp gào hết câu, đám binh lính xông lên bịt kín miệng mũi, kéo lê thê t.h.ả.m bùn lầy, ném tọt lên một chiếc xe ngựa tồi tàn, hướng về phía gia miếu Tề gia mà ...
Hoàng cung ở kinh đô dọn dẹp sạch sẽ bộ. Đại nội Tổng quản mới, Hồ công công, là trong cung do đích Đoạn Bất Kinh tuyển chọn.
Nghe khi cung, là chỗ quen với Đoạn Bất Kinh. Năm xưa, chính ông là tai mắt Đoạn Bất Kinh gài cung, khéo léo giúp chặn g.i.ế.c thích khách, từ đó mới Ngô Khánh trọng dụng.
Trên chiếc giường lớn ở Vị Ương cung, Tiểu Thiền ngủ một giấc say sưa, ngọt ngào.
Vốn dĩ khi cung, việc điều động nhân sự, cung nữ hầu cận, cùng với việc kiểm kê đồ đạc trong cung đều qua mắt Hoàng hậu.
ban nãy ngoài cửa cung Tiểu Thiền nôn mửa thê t.h.ả.m quá, Đoạn Bất Kinh xót thê t.ử chịu mệt, bèn dặn Hồ công công đem bộ danh sách, sổ sách đặt lên bàn.
Đợi báo cáo xong việc bố phòng trong thành và quân vụ, sẽ tự kiểm tra từng thứ một.
Khi Tiểu Thiền tỉnh giấc, nàng thấy Đoạn Bất Kinh đang tựa lưng ở cuối giường, giấu đôi bàn chân nàng trong lồng n.g.ự.c áo của để ủ ấm, tay đang cầm một quyển danh sách để xem.
Cung điện quá rộng lớn, khiến chiếc long sàng thênh thang cũng vẻ cô quạnh.
Tiểu Thiền thò tay khỏi chăn, cảm thấy khí trong điện lành lạnh: “Sao đốt địa long?”
Đoạn Bất Kinh ban nãy sợ lật sách sột soạt Tiểu Thiền thức giấc nên mới nhích xuống cuối giường.
Nay thấy nàng dậy, nam nhân liền nhích gần, ôm nàng lòng : “Hồ công công bảo, vị Tiểu Tề hậu đây vì quốc khố trống rỗng, hô hào tiết kiệm, nên từ năm ngoái cho ngừng đốt bộ địa long trong cung. Vì bỏ quá lâu, ban nãy sai đốt mới phát hiện đường ống khói tắc, khói xộc ngược phòng bếp mịt mù khét lẹt. Hiện giờ đang gọi thợ đến thông . Ta bảo đốt sẵn mấy chậu than đặt trong điện, nếu nàng vẫn thấy lạnh thì gọi kê thêm vài chậu nữa.”
Tiểu Thiền quấn chặt chăn , : “Một lát nữa ngoài điện phơi nắng là , trong phòng thì âm u lạnh lẽo, nhưng thời tiết bên ngoài xem khá .”
Đoạn Bất Kinh gật đầu đáp ứng, bảo đợi chốc nữa bố phòng Ngự Hoa Viên xong xuôi, điểm danh nhân thủ đầy đủ sẽ cho nàng đó phơi nắng, ăn chút bánh trái.
Mọi chuyện xảy hôm nay, đối với Tiểu Thiền mà , trôi qua quá nhanh, quá đỗi mộng ảo.
Ví như, trong bụng nàng lúc cưu mang một sinh mệnh bé nhỏ, đang cùng nàng chung một nhịp đập vận mệnh.
Và hiện tại, Đoạn Bất Kinh thực sự dẫn nàng đường hoàng trở kinh thành.
Chỉ điều , Đoạn Bất Kinh còn đối mặt với cảnh c.h.é.m g.i.ế.c đẫm máu, lấy thây lót đường, những bài hịch văn mắng c.h.ử.i rợp trời như lúc công thành ở hai kiếp .
Tiểu Thiền nhớ cảnh tượng sáng nay khi bọn họ tiến thành, dạo bước phố thị, bách tính kéo chật ních hai bên đường nghênh đón, trong lòng khỏi bồi hồi cảm khái.
Lúc , dân chúng tay nâng những bó hoa tươi, hò reo nhảy nhót nghênh đón Tân đế. Lại đám quan văn thanh lưu do Tống huyện thừa dẫn đầu, thi bài tấu nghênh đón Tân đế tiến kinh.
Cảnh tượng rợp trời hoan hỉ , thực cũng ngốn của Lễ bộ ít bạc.
Phàm là bách tính đường nghênh đón Tân đế, đều phát một bó hoa và nửa quan tiền.
Trong mắt bách tính thấp cổ bé họng, một vị Hoàng đế mới thành phát tiền cho dân thì thể xa đến mức nào cơ chứ?
Hơn nữa, quân Xích Long trướng Đại Sở Tân đế thực sự quá oai phong lẫm liệt, vô cùng hút mắt.
Hàng tướng sĩ đầu, ai nấy cao tám thước, nửa cởi trần phô bày những khối cơ bắp rắn chắc, bôi thêm lớp mỡ sáng loáng. Từng thớ thịt cuồn cuộn ánh mặt trời khiến đám phụ nhân thể rời mắt.
Tiếp nối phía là đội kỵ binh khoác thiết giáp uy vũ hùng tráng.
Nhìn những võ tướng sát khí bừng bừng , đám quan cựu trào xem lễ ai nấy đều câm như hến, các gia tộc thế gia càng âm thầm ăn mừng vì sự sáng suốt của khi ngoan cố chống cự.
Thế nên, tiếng hò reo vang dậy khắp kinh thành cũng là giả tạo.
Dẫu thỉnh thoảng vài thanh âm bất mãn lạc lõng, nhưng cũng nhanh chóng nhấn chìm trong biển tiếng tung hô.
Đặc biệt là khi Đế Hậu xuất hiện, hóa là một cặp tuấn nam mỹ nữ tựa như thần tiên giáng trần, càng bùng nổ những tràng hò reo cuồng nhiệt hơn nữa.
Nhìn cảnh , Tiểu Thiền vô cùng an lòng. Con đường xưng đế của Đoạn Bất Kinh trơn tru và êm đềm hơn hẳn so với những gì nàng từng mường tượng.
Tất nhiên, tất cả những điều là công lao của riêng nàng.
Đám văn thần võ tướng mà Đoạn Bất Kinh thu nạp trướng hiện nay tuyệt đối lũ hữu danh vô thực.
Một xuất từ thế gia Thái phó như Lâm Lập Đường, là một cao thủ thao túng nhân tâm và dư luận dân gian.
Kế sách định đoạt phận của Phế đế, Phế hậu cũng là do ông hiến kế.
Thuở Đoạn Bất Kinh dấy binh công thành, quyền quý trong thành kinh hãi quá đỗi, đa phần bỏ chạy tán loạn, còn ôm tâm lý cầu may, nhưng cũng cẩn thận sơ tán thê nhi xuống phương Nam.
Đã tốn một mũi tên hòn đạn nào, cớ buông lời dọa dẫm lòng ?
Tân đế dung thứ Phế đế, lẽ tự nhiên cũng dung nạp đám cựu thần quyền quý. Vậy nên màn nhận hàng khoan hồng hôm nay, là một vở kịch dàn dựng cho đám thế gia quyền quý trong thành xem.
Thứ mà Đoạn Bất Kinh cần tiếp quản chỉ là tòa cung điện cổ kính huy hoàng , mà còn là bộ hệ thống đầu não điều hành vương triều.
Ấy mà lúc , Đoạn Bất Kinh đang chăm chú giúp Hoàng hậu của kiểm kê sổ sách kho tàng trong cung.
Thấy đang cặm cụi đếm lượng đồ sứ, Tiểu Thiền buồn đến mức suýt phì tiếng: “Ta thấy vị Tân đế khai quốc nào mà việc đầu tiên khi cung là đếm đĩa với bát ăn cơm đấy. Chàng mau đến Ngự thư phòng , Lâm đại nhân và Lư đại nhân bên đó chắc chắn còn bao nhiêu việc lớn chờ lo liệu kìa.”
“Không , mà xem xong, chắc chắn sẽ kẻ vác mấy chuyện đến phiền nàng. Nàng bây giờ cấm nhọc lòng bất cứ chuyện gì, hôm nay nôn nghén khổ sở thế , tĩnh dưỡng cho đàng hoàng.”
“Ta , khi ngủ, nhờ Bạch Lan truyền lời gọi Hoa An công chúa đến. Về sự vụ trong cung , tỷ rành rẽ hơn nhiều.”
Nghe nàng sắp xếp thỏa, Đoạn Bất Kinh mới chịu buông quyển sổ xuống.
“Dám dùng công chúa tiền triều giúp nàng kiểm đếm đồ lưu trữ cũ trong cung, lật nát sử sách cũng chẳng tìm vị Hoàng hậu nào to gan vô tư như nàng.”
Tiểu Thiền đáp: “Thì cũng nhường ai , dạo Đại Sở mới định quốc, chẳng cũng phong cho Hoa An danh hiệu Định Bang Thánh chủ đó ? Lại còn hứa hẹn dẫu quốc triều đổi , tấm lòng vì nước hòa của Định Bang Thánh chủ mãi mãi đổi, đất phong những giảm mà còn tăng. Nàng khi Tiên hoàng còn tại vị vốn chẳng sủng ái, nay bỗng dưng hưởng cảnh trời cao mặc chim bay, tiền bạc cứ rủng rỉnh chui túi, danh vị vinh quang tột đỉnh, thế thì nghĩ quẩn đến mức nào mới tính kế và chứ?”
Điều quan trọng nhất là, Hoa An công chúa ôm mối hận thấu xương với Tề Tri Phong, kẻ nhẫn tâm sát hại tỷ tỷ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-84-hiem-khi-ho-do.html.]
Nếu Đại Sở đ.á.n.h thắng đó vượt chông gai, e rằng Hoa An công chúa dốc hết sức cả đời cũng chẳng báo nổi thù cho tỷ tỷ.
Hoa An cũng thừa hiểu, đứa còn đang đái dầm của giữ nổi mảnh giang sơn .
Cho dù Đại Sở, giang sơn cũng rơi tay ả ác phụ Tề Tri Phong mà thôi.
Do đó, thuở nàng mới cam tâm tình nguyện phối hợp cùng Đoạn Bất Kinh, tê liệt sự cảnh giác của Tề Hậu.
Tuy nhiên, đến tận lúc xế chiều, Hoa An mới lóc cóc chạy đến cung điện.
Vừa tới nơi, nàng kêu ca tay sưng tấy, hỏi mới là từ gia miếu Tề gia về.
Hoa An mang theo bài vị của tỷ tỷ đến đó, ngay mặt bài vị vung tay tát Tề Tri Phong hơn hai mươi cái tát nổ đom đóm mắt.
Trước mặt các vị tông lão Tề gia, Hoa An công chúa mang theo đầy đủ nhân chứng vật chứng, nước mắt giàn giụa chất vấn Tề Tri Phong: Vị tỷ tỷ màng danh lợi, tính tình nhu nhược của nàng rốt cuộc cản trở điều gì mà ả nhẫn tâm vung đao tàn sát cả phủ Phò mã?
Lúc rời , Hoa An công chúa còn quên nhắc nhở các vị tông lão Tề gia, nên thẩm vấn kỹ Tề Miện về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Tề gia chủ.
Tề gia là danh gia vọng tộc trăm năm, đừng vì hai kẻ ngông cuồng dám thí phụ soán quyền mà vấy bẩn thánh danh của Tề gia trong mắt Tân đế.
Đương nhiên, Sở triều mới định, quốc quân đại xá thiên hạ, và đại điển đăng cơ đều tiện vấy m.á.u xử trảm.
Tội c.h.ế.t tạm tha, nhưng tội sống khó thoát, với gia phong nghiêm ngặt của Tề gia, chắc chắn họ sẽ cách xử trí.
Kể xong xuôi chuyện với Tiểu Thiền, Hoa An công chúa liền dứt khoát mở tung sổ sách trong cung , lướt mắt vài cái thấu sự bất thường.
“Đám quản sự trong cung các ngơi quả là to gan lớn mật, mượn cớ tân cựu giao thời định đục nước béo cò vơ vét một mớ đây mà. Chưa cần xa, ngay chốn cũ Nguyệt Hoa cung của hụt mất tám phần đồ đạc. Còn hai cung điện bên , lượng cũng khớp.”
Tiểu Thiền khẽ mỉm : “Giao chuyện cho cô quản, quả nhiên tìm đúng . Nay quốc khố đang cạn kiệt, những thứ đồ trong cung và Bệ hạ cũng chẳng mấy khi dùng tới, chi bằng đem quy bạc để lo việc ở những nơi cần tiêu pha hơn.”
Nói xong, Hoa An gật đầu, quả quyết với Tiểu Thiền: “Nương nương, cứ an tâm dưỡng thai, đôi bàn tay của coi như cũng rèn giũa sắc bén . Cứ chờ xem thế nào để xách cổ đám gia tặc , bắt chúng nhè từng món một!”
Tiểu Thiền rạng rỡ. Có Hoa An công chúa quen thuộc đường lối tay dẹp loạn, răn đe đám Thái giám Tổng quản trong cung thì còn gì bằng.
Đối với nàng, việc vượt qua ngày hôm nay một cách bình an còn mang ý nghĩa lớn lao hơn ngàn vạn lượng bạc tham ô .
Ngủ thêm một giấc, bụng réo rắt đòi ăn. Bạch Lan nấu mì, những sợi mì là mang từ ngoài cung , mà ngay cả trứng gà cũng là tự tay nàng tìm một nông trang, lấy từ m.ô.n.g gà mái hãy còn nóng hổi.
Bạch Lan cẩn thận dùng kim bạc thử độc, Hương Thảo còn ăn thử nửa bát để chứng minh an .
Lúc Tiểu Thiền mới vùi mặt chiếc bát lớn, xì xụp ăn mì, loáng một cái xơi tái một bát to.
Phía bên , Đoạn Bất Kinh cũng nhanh chóng xử lý xong công sự.
Trọng trách của bậc Đế vương là bổ nhiệm đúng tài để phân chia gánh vác sự vụ bề bộn.
Quãng thời gian hai năm ở Tây Bắc đủ để rèn giũa một đội ngũ quan thực tài, đắc lực.
Nay đám quan cùng tiến kinh, tiếp quản mớ bòng bong do cựu triều để , giúp đến mức mờ mịt c.ắ.n răng tự mò mẫm.
Tiểu Thiền ăn no nê, sợ cơn nghén trào lên nên dám cử động mạnh, chỉ đưa tay xoa xoa cái bụng căng tròn vì mì, hỏi: “Lát nữa dạo với một lát cho tiêu bớt thức ăn ?”
Trời thu, Đoạn Bất Kinh lấy chiếc áo choàng dày dặn khoác lên nàng, nắm tay nàng chầm chậm tản bộ trong Ngự Hoa Viên.
Tiểu Thiền đến giờ vẫn thích ứng với sự thật đang mang thai.
Nàng níu tay Đoạn Bất Kinh hỏi: “Chàng thích bé trai bé gái?”
Đoạn Bất Kinh đáp chút do dự: “Nếu quyết định, đương nhiên là sinh con trai .”
Tiểu Thiền đ.á.n.h giá từ đầu đến chân: “Bệ hạ quả là ngai vàng cần thừa kế, gọi món cũng chẳng mảy may do dự. lỡ cứ sinh con gái thì ? Chàng định nạp thêm phi tần để khai chi tán diệp cho Bệ hạ ?”
Đoạn Bất Kinh đưa tay búng nhẹ chóp mũi nàng: “Nàng cứ thích hỏi, lời thật mất vui.”
Sau đó, ôm vai Tiểu Thiền, chậm rãi : “Ngày bé ở Tân Hương, thấy nàng thụp cạnh đống rơm trong sân lóc nhớ , trèo lên bờ tường lén. Nhìn nàng bất lực như thế, tự nhủ, giá mà là ca ca của nàng thì mấy. Kẻ nào dám bắt nạt nàng, thể danh chính ngôn thuận đ.á.n.h trả bọn chúng. Dẫu là phụ mẫu ruột thịt, cũng tuyệt đối cho phép họ ức h.i.ế.p nàng. Vì thế, mong con gái chúng sinh sẽ một ca ca che chở. Sau dẫu già , nhắm mắt xuôi tay, thì vẫn bảo vệ hai con nàng, kẻ khác ức hiếp.”
Giọng điệu của đều đều, bình tĩnh. Hắn nghĩ thì , chứ những lời dỗ dành đường mật ỉ ôi của đàn ông dụ dỗ nữ nhân.
Trái tim Tiểu Thiền mềm nhũn, nhịn bèn ôm choàng lấy eo : “Hóa từ bé tí tăm tia ca ca của ? Vậy đổi ý lấy ?”
Đoạn Bất Kinh khẽ: “Tại hồi bé kiến thức hạn hẹp, đời nam nữ còn một loại quan hệ thiết hơn cả . Nàng đấy, vốn là thổ phỉ, đồ càng càng tham.”
Tiểu Thiền rúc mặt lồng n.g.ự.c : “Hôm nay là sinh thần ... chẳng hiểu chỉ mãi mãi ở bên . Có lẽ vì sợ qua hôm nay sẽ chẳng còn ngày mai, sợ gặp , sợ đột nhiên biến mất khỏi mắt ...”
Tiểu Thiền dứt lời, đôi cánh tay rắn như sắt của đàn ông siết chặt lấy nàng: “Cơ Tiểu Thiền, đừng ỷ t.h.a.i mà nghĩ dám đ.á.n.h đòn nàng. Biết rõ hôm nay là sinh thần, cớ thốt mấy lời cát tường như ?”
Cánh tay run rẩy y như lúc ban ngày. Sự thất thố , đối với một kẻ như Đoạn Bất Kinh quả thật hiếm thấy.
Tiểu Thiền đưa tay vuốt ve lưng an ủi, bỗng cất tiếng: “Đoạn Bất Kinh, đến tận bây giờ vẫn chịu thật với ?”
Đoạn Bất Kinh cụp mắt: “Về phương diện nào?”
“Ta thực vẫn luôn nghĩ, lúc hai mới quen , thừa đại doanh Uy Phong biến, tại vẫn dứt khoát giáo đ.á.n.h một trận Hồi Mã Thương, nhất quyết c.h.é.m bằng đầu của trưởng Vinh phi - Tạ Sướng? Rốt cuộc là mối thâm cừu huyết hận sâu nặng cỡ nào? lúc đó, rõ ràng quen . Về khi chuyện của và cha Mạc Vấn, mới hiểu, phàm là kẻ nào hại cha con Mạc Vấn, dù cách trở mấy đời cũng buông tha.”
Hai kiếp , Mạc Vấn đều c.h.ế.t t.h.ả.m tay Tạ Sướng. Vậy nên kiếp , Đoạn Bất Kinh để sống thêm nửa ngày, sớm tay trừ khử Tạ Sướng.
Đoạn Bất Kinh chằm chằm nàng, nửa lời.
Tiểu Thiền từ từ ngẩng đầu lên, tiếp tục: “ thấy bề vẫn cư xử như thường, chẳng hành động gì thái quá, nên cũng thôi nghi ngờ nữa. Cho đến khi Tiêu Thận hóa điên... Bất Kinh, cũng từng uống m.á.u ?”
Bất kể là Lục Kính Thăng Tiêu Thận, đều từng nuốt m.á.u của nàng, từ đó khôi phục ký ức kiếp .
Vậy còn Đoạn Bất Kinh thì ? Ở kiếp thứ hai của , lúc nàng chất độc phát tác, dường như cũng từng bất chấp tất cả mà hút m.á.u độc từ miệng nàng.
Vậy nên Đoạn Bất Kinh ở kiếp , từ đầu tới cuối, đều mang theo ký ức trùng sinh trở về đúng ?
Tiểu Thiền vẫn luôn thể khẳng định chắc chắn, cho đến ban nãy, Hoa An công chúa từ Tề gia mang về một tờ đơn bốc thuốc.
Nghe Tề gia lo sợ Phế hậu đột t.ử ngay trong thời gian Tân đế đăng cơ, bèn mời ngự y trong cung đến bắt mạch cho nàng , đó dâng lên cho Đế Hậu ngự lãm.
Kết quả, vị ngự y ngoài việc kê những phương t.h.u.ố.c tạp nham lặt vặt, còn chẩn đoán Tiểu Tề Hoàng hậu mắc chứng bẩm sinh bất túc, mạch tượng tế nhược, can huyết uất kết, vốn là chứng vô sinh.
Mượn tay Hoa An công chúa, Tiểu Thiền thấy tờ đơn t.h.u.ố.c , cuối cùng cũng tháo gỡ mối nghi hoặc về “di phúc tử” của Tiểu Tề Hoàng hậu trong hai kiếp .
* Di phúc tử” (遗腹子) nghĩa là con sinh khi cha qua đời, tức là đứa trẻ thụ t.h.a.i khi cha còn sống nhưng đến lúc sinh thì cha mất.
Hóa Tề Tri Phong vô sinh, nên ả chỉ dám khi Trịnh Minh c.h.ế.t mới tung tin thai, sinh di phúc t.ử nhằm mưu đồ về .
Chỉ là bí mật tày trời vốn dĩ mãi mãi thể giải mã , nay hiện mồn một mắt Cơ Tiểu Thiền thông qua một tờ đơn chẩn mạch, mang đến một lời giải thích hợp lý.
Cũng thật quá trùng hợp, quá mức dụng tâm . Kẻ thấu hiểu tâm tư của Tiểu Thiền, nàng vẫn còn uẩn khúc gỡ, cố tình tạm thời giữ nhân chứng sống là Tề Tri Phong... ngoài chung chăn gối với nàng , thì còn thể là ai?
Vì lẽ đó, Tiểu Thiền mới cuối cùng mở lời, thăm dò xem Đoạn Bất Kinh rốt cuộc là sống qua mấy kiếp.
Đoạn Bất Kinh sắc mặt đổi, giọng điệu điềm nhiên: “Uống m.á.u nàng là ? Nàng bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn của ?”
Tiểu Thiền nheo mắt : “Đã đến nước , vẫn chịu thừa nhận ?”
Nét mặt Đoạn Bất Kinh dần lạnh , ánh mắt trở nên sắc bén, một luồng khí tràng âm lãnh, khát m.á.u bất thần ập tới: “Nhắc tới tên Tiêu Thận , vài lời . May cho chỉ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, ôm mối tương tư đơn phương với nàng. Chứ nếu hai từng tâm đầu ý hợp, vui phố, kết duyên dạo bước, thì nàng thử đoán xem sẽ băm vằm thành muôn mảnh thế nào mới nguôi cơn phẫn hận trong lòng...”
Chưa để dứt lời, Tiểu Thiền bỗng rùng ớn lạnh.
Bởi trong một khoảnh khắc , nàng cảm nhận một đàn ông âm u tàn bạo, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn, một kẻ lâu nàng thấy...
Giọng nàng lập tức chuyển sang ôn hòa, uyển chuyển: “Ta chỉ đùa chút thôi mà... Trời cũng muộn . Bệ hạ, chúng hồi tẩm cung nghỉ ngơi thôi. Con trai của chắc cũng mệt , cùng ngủ. Dẫu khi sinh , trưởng t.ử của chúng còn gánh vác trọng trách bảo vệ các , lúc dưỡng t.h.a.i chăm bẵm cho trắng trẻo, cao lớn vạm vỡ mới .”
Người thông minh chuyện với , mãi mãi chỉ nửa câu cũng là thừa thãi.
Tiểu Thiền bỗng cảm thấy sống đời, khó hồ đồ, cớ chuyện gì cũng rạch ròi đến tường tận chân tơ kẽ tóc?
Đây là nhàn rỗi sinh nông nổi, ngày tháng êm ấm sống, tiến Diêm Vương Điện tra hỏi sổ sinh tử, vị phán quan mặt sắt đó ?
Có thể cố gắng khoác lên một lớp da , thì đừng quản nữa, hãy để khoác lớp da đó trọn một đời .
Bậc thông minh cùng sự giác ngộ, hiển nhiên cũng Bệ hạ Đại Sở một .
Hắn rũ mắt Tiểu Thiền đang cực lực nịnh bợ lấy lòng hồi lâu, cuối cùng cũng thu khí diễm âm u, bế thốc nàng lên, kề sát tai nàng lạnh lùng thì thầm: “Hoàng hậu của , bớt mấy cái tâm tư tinh ranh , ngoan ngoãn mà sống qua ngày. Ta phí bao tâm sức leo lên vị trí cửu ngũ chí tôn , nàng thử đoán xem là vì cái gì?”
Tiểu Thiền ngoan ngoãn thu , ngón tay mân mê yết hầu của , cực kỳ ngoan ngoãn đáp: “Tất nhiên là vì Hoàng đế quan lớn, nhốt cũng tiện hơn... Chàng sẽ xây lãnh cung, nếu ngoan thì sẽ nhốt lãnh cung chứ?”
“Ý kiến đấy, nhưng cung cũng ở lâu dài, nên đổi tên ... Gọi là 'Nhiệt Cung' thì ?”
“Cái tên quái lạ gì ! Đoạn Bất Kinh, mà hành sự như , để Lâm đại nhân chắc chắn sẽ dâng tấu chương can gián. Chỉ hôn quân mới mấy chuyện hoang đường thôi!”
“Lâm đại nhân tự quản bút nở hoa, một giai thoại về bậc đế vương chung tình với hiền hậu như thế, ông chẳng thư ca ngợi rầm rộ ?”
Tiểu Thiền mấy câu đùa nhạt nhẽo của Đoạn Bất Kinh chọc rũ rượi, tiếng lanh lảnh trầm thấp vang vọng góc mái cong vút của chốn cửu trùng cung khuyết.
Sinh thần mười tám tuổi thứ ba của Cơ Tiểu Thiền, cứ như thế trôi qua đầy kinh hỉ mà chút hiểm nguy.
Đêm đó, Đoạn Bất Kinh vô cùng an phận hề giày vò nàng, chỉ đôi bàn tay to lớn vẫn luôn nắm chặt lấy tay nàng, tựa hồ lo sợ nàng sẽ hóa thành con bướm nhỏ chắp cánh bay mất, phút chốc tan biến còn tăm .
Sáng sớm ngày thứ hai tuổi mười tám, Cơ Tiểu Thiền đói bụng đ.á.n.h thức từ sớm.
Thời tiết sang thu khiến thèm ăn, nàng một đ.á.n.h bay bốn chiếc bánh bao nhân thịt tươi cỡ bự do Bạch Lan tự tay gói.
Thịt đùi cừu mang từ Cám Châu lên, phối với hành hương, băm nhuyễn điều hòa thành nhân, c.ắ.n một miếng là nước thịt ngọt lịm ứa .
“Thảo nào Mạc Vấn lúc nào cũng nhớ nhung món . Bạch Lan, tay nghề của em, Tổng quản Ngự thiện phòng cũng dư sức.” Cơ Tiểu Thiền ăn xong bánh bao, húp bát cháo kê thơm lừng, cảm thán .
Bạch Lan đáp: “Nương nương thích ăn, nô tỳ sẽ gói thêm nhiều.”
Chuyện nàng mang thai, và nhà vẫn .
Hôm nay ngoại tổ phụ và sẽ thuyền cùng các quan viên Lộ Châu tiến kinh.
Tiểu Thiền phái bến tàu nghênh đón, định bụng buổi cung yến hôm nay sẽ báo cho tin mừng .
Thế nhưng, khi nàng trang điểm chỉnh tề, chuẩn chờ đón cửa cung, đón nhận một phen kinh hãi.
Hồ công công mang khuôn mặt trĩu nặng âu lo chạy vội tới. Ông cân nhắc lời lẽ một phen, thử chậm rãi ngập ngừng báo cáo: “Nương nương, ngoài bến tàu truyền tin báo, là vị Lão tổ tông của Tang gia... ngay lúc thuyền sắp cập bến thì bất ngờ ngã bệnh...”