Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 85: Thủ phạm hai kiếp
Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:10:55
Lượt xem: 230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền , vội vàng hỏi dồn: “Bị bệnh ? Hiện giờ tình trạng của ngoại tổ phụ thế nào ?”
Hồ công công hạ giọng đáp: “Nghe là do quen thủy thổ, hôm qua ngài nôn mửa tiêu chảy, cũng phần hư nhược, hiện giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh.”
Tiểu Thiền lập tức dậy, giọng căng thẳng: “Vậy Ôn bá, lão bộc từng nhắc với ngươi, túc trực bên cạnh chăm sóc ngài ?”
“Ôn bá nhắn rằng, xin nương nương hãy bảo trọng long thể, lão tổ tông cát nhân ắt thiên tướng.”
Nghe câu chẳng mang mấy ý nghĩa an ủi , Tiểu Thiền chậm rãi thở một , hỏi tiếp: “Còn và cặp long phượng t.h.a.i thì ?”
“Tang phu nhân vì quá lo lắng nên cũng đổ bệnh, và của nương nương thì vẫn luôn túc trực bên cạnh.”
Tiểu Thiền dặn dò: “Truyền lệnh cho Ngự tiền Thống lĩnh Lý Bưu chuẩn xe ngựa, đích đón ngoại tổ phụ.”
Những lời Hồ công công quả ngoa, Tang lão gia quả thực bệnh nặng, cái bụng phệ của ông cứ rung bần bật chiếc cáng theo từng nhịp bước chân.
Tang Nhược lê hoa đái vũ, nắm chặt lấy tay cha nỡ buông.
Cơ Hội Anh cũng hai mắt đỏ hoe, dìu đỡ .
Chỉ riêng Cơ Hội Tài rũ bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày, chủ động giúp ngoại tổ phụ đắp chăn.
Tiểu Thiền bước tới gần, Ôn bá bèn rảo bước tiến lên đón lấy nàng, khẽ mấy câu nàng mới bước đến cáng của ngoại tổ phụ.
Cơ Hội Tài thu bàn tay đang đắp chăn cho ngoại tổ phụ, cúi hành lễ với Cơ Tiểu Thiền: “Thần bái kiến nương nương.”
Tiểu Thiền thu hồi ánh mắt đang đặt ống tay áo của Cơ Hội Tài, cất giọng: “Hoàng cung cách đây quá xa, ngoại tổ phụ chịu nổi xóc nảy . Ta sai sắp xếp một biệt viện ở gần đây, và Hội Tài cứ đưa ngài đến đó an trí .”
Sau đó, nàng sang dặn dò : “Trong cung của hiện giờ tạp vụ chất đống, một Hoa An công chúa xoay xở xuể. Muội đến thật đúng lúc, thể cùng tỷ phụ giúp một tay. Ta sai đưa cung nhé, chịu ?”
Sự sắp xếp qua cũng hết sức hợp lý.
Thế là Cơ Hội Anh hoàng cung, còn những khác sự hộ tống của Ngự lâm quân, cùng tiến về biệt viện. Vừa bước chân trong sân, Cơ Tiểu Thiền bất ngờ lạnh lùng cất cao giọng: “Người , bắt lấy cho !”
Tang Nhược và những khác còn kịp phản ứng thì Cơ Hội Tài trói gô , đè nghiến xuống đất.
Tang Nhược hoảng hốt biến sắc, nhịn lên tiếng hỏi: “Tiểu Thiền, con đang cái gì ?”
Tiểu Thiền lệnh cho thị vệ lui đó mới lên tiếng hỏi: “Mẹ, khi ngoại tổ phụ hôn mê, ông từng uống rượu ?”
Tang Nhược run rẩy đôi môi, đáp: “Đường đến kinh thành ngang qua cố hương của chúng . Ta chợt nhớ sắp đến sinh thần mười tám tuổi của con, nhớ tới vò rượu năm xưa cha con từng chôn giấu ở quê nhà, nên tiện đường ghé qua đào lên. Thế nhưng ngoại tổ phụ con , con xưa nay vốn bao giờ uống rượu, chi bằng cứ nếm thử hương vị rượu ngon khó tìm đúng ngày sinh thần của con. Vì , hôm qua đúng dịp sinh thần của con, chúng mở nắp vò rượu đó và cùng uống.”
Cơ Hội Tài giãy giụa, hét lên: “Tỷ tỷ, vì cớ gì tỷ đối xử với như ? Tỷ vặn hỏi như thế, lẽ nào tỷ hoài nghi vò rượu vấn đề? tỷ là tất cả chúng đều uống rượu! Vậy mà chỉ một tổ phụ xảy chuyện cơ mà.”
lúc , Ôn bá ôm vò rượu bước tới, hạ giọng bẩm báo: “Lúc sự việc xảy , lão nô sai những mà nương nương phái đến, âm thầm tráo đổi vò rượu từ . Ngay cái lúc tiểu thiếu gia định lén lút đổ bỏ bình rượu mà lão nô đ.á.n.h tráo...”
Tiểu Thiền sai tiến hành kiểm tra phần rượu còn sót , quả nhiên nhanh tìm cặn bã của vị t.h.u.ố.c Cam toại lẫn bên trong.
Thời gian gần đây Tang lão gia nhiễm phong hàn, tuy bệnh tình thuyên giảm nhưng thỉnh thoảng vẫn còn ho khan húng hắng, nên mỗi ngày bữa ăn đều đặn uống thêm Cam thảo ẩm để bồi bổ.
Chỉ cần là hiểu chút đỉnh về d.ư.ợ.c lý đều rõ: Cam thảo và Cam toại vốn tương khắc với . Nếu dùng chung sẽ dẫn đến nôn mửa, co giật dữ dội, thậm chí nếu dùng với liều lượng lớn đối với lớn tuổi, gan mật suy yếu thì thể dẫn đến trúng độc mà t.ử vong.
Thế nên những khác uống rượu đều bình an vô sự, chỉ duy nhất Tang Ninh Hoài là trúng độc, nôn mửa tiêu chảy ngừng dẫn đến hôn mê bất tỉnh.
Lúc bọn họ đều chê rượu quá nặng nên uống nhiều, chỉ riêng ngoại tổ phụ vốn tính tham bôi, sợ lãng phí rượu ngon nên uống liền một ba chén lớn.
Cơ Hội Tài vẫn chịu từ bỏ ý định, tiếp tục giãy giụa biện minh: “ mà vò rượu đó do mở nắp, là hầu trong nhà tự tay bưng lên mà... , lúc ở quê, là do Mai Nương phụ giúp đào lên. Chắc chắn là ả mang lòng thù hận cá nhân nên giở trò trả thù. Hoàn do ! Ta lý do gì để hại ngoại tổ phụ của cơ chứ!”
Tiểu Thiền đón lấy chiếc roi da từ tay Lý Bưu, quất mạnh một roi xuống lưng : “Sự việc rành rành đến nước , mà ngươi vẫn còn dám buông lời dối trá! Ngươi luôn mồm hề động tay vò rượu đó, tại tay ngươi dính đầy vệt t.h.u.ố.c nhuộm dùng để niêm phong miệng vò rượu?”
Nói đoạn, nàng sải bước tiến đến mặt Cơ Hội Tài, đưa tay tóm chặt lấy hai bàn tay đang trói gô n.g.ự.c của .
Chỉ thấy dọc theo mép bàn tay , la liệt những chấm nhỏ li ti màu xanh đen sậm.
Màu sắc , giống y hệt như loại t.h.u.ố.c nhuộm bôi ở mép miếng vải dầu dùng để niêm phong vò rượu Nữ nhi hồng mà nàng từng tự tay chôn đất ở cố hương năm xưa.
Nghe Tiểu Thiền giải thích xong, Tang Nhược c.h.ế.t sững, ngây như phỗng.
Đứng thẫn thờ mất một lúc lâu, bà mới nhào tới tát liên tiếp hai cái giáng trời mặt Cơ Hội Tài, tức giận gào lên: “Ngươi dám cái chuyện cầm thú bằng ? Khai mau! Vì cớ gì ngươi hạ độc ngoại tổ phụ của ngươi?”
Cơ Hội Tài từ nhỏ đến lớn luôn sống trong cảnh ngậm ngọc sinh , chiều chuộng sinh hư, từ xưa tới nay từng cha động tới dù chỉ là một ngón tay. Lúc vô cùng phẫn hận, căm tức trừng mắt gào thét với Tiểu Thiền: “Là ả ! Chính ả giăng sẵn cái bẫy , dồn ép đến bước đường cùng !”
Tiểu Thiền hờ hững ngẩng đầu lên, đáp: “ , quả thực là do . Năm xưa khi định tống cổ ngươi Nam Dương, nên nhất thời mềm lòng mà giao cho ngươi chức vụ quản lý tiền bạc của công trình thủy lợi.”
Nàng dừng một nhịp, tiếp: “Lúc ở Lộ Châu, ngươi kết giao với mấy ả đào hát ở thanh lâu, tiêu xài hoang phí vô độ. Ngươi to gan lớn mật dám bòn rút tham ô công quỹ của công trình thủy lợi, nhưng xui xẻo Lư đại nhân phát giác. Lư đại nhân nể mặt nên mới gia hạn thêm cho ngươi vài ngày, bảo rằng chỉ cần ngươi thể nộp phạt bù đắp tiền thâm hụt thì sẽ giữ kín chuyện , bẩm báo lên bệ hạ và . Ruộng đất, của cải hồi môn của đều do một tay quản lý, trong tay bà gì bạc vụn nào. Trong lòng ngươi cũng hiểu rõ, đây là cơ hội duy nhất để ngươi thể ở . Vì để đày Nam Dương, ngươi mặt dày đến cầu xin ngoại tổ phụ bù tiền cho ngươi. Thế nhưng ngoại tổ phụ kiên quyết từ chối, nhất quyết giao ngươi cho tỷ phu trừng phạt thật nặng hòng răn đe kẻ khác. Chính vì , ngươi mới liều, nảy sinh ý định hạ độc c.h.ế.t ngoại tổ phụ, để dễ bề lấy tiền khổng lồ từ tay - thừa kế bộ gia sản - đắp khoản thâm hụt , đúng ?”
Cơ Hội Tài c.ắ.n chặt răng, oán hận trừng mắt Tiểu Thiền: “Tất cả đều là tại tỷ... Chính tỷ từng bước một giăng bẫy hãm hại nông nỗi !”
Tang Nhược tức đến mức nghẹn lời: “Ngươi đang hươu vượn cái gì hả? Tỷ tỷ ngươi cớ gì hãm hại ngươi?”
“Mọi đừng hòng lừa gạt nữa! Thật sự tưởng là một thằng ngu chắc? Ta và ả chung một cha! Ả hận và nhị tỷ đến thấu xương tủy. Mẹ, lẽ nào thật sự ?”
Tang Nhược tái mét mặt mày, trân trân thốt nên lời.
Tiểu Thiền điềm nhiên nở một nụ nhạt: “ , chúng quả thực cùng chung một cha. Cha là võ quan Cơ Bẩm Ương - một bậc nam nhi đường đường chính chính, vì nước quyên sinh. Còn cha của ngươi, là một tên cầm thú đội lốt , đ.á.n.h cắp phận của ruột, chiếm đoạt gia sản, thậm chí còn lừa gạt hãm h.i.ế.p cả của - Cơ Bẩm Trung! Không để cho ngươi sớm phận gian sinh t.ử của , đó là sự thất trách của tỷ tỷ như .”
Dù rằng Cơ Hội Tài lờ mờ đoán việc và đại tỷ chung một huyết mạch, cũng đoán lai lịch của cha nhiều điểm đáng ngờ, nhưng những chuyện xa xưa vẫn còn một vài góc khuất khiến thể rõ ngọn ngành.
Nay Cơ Tiểu Thiền bất chấp thể diện vạch trần tất cả, chỉ riêng cái danh “gian sinh tử” thôi đủ để đè bẹp đến mức thở nổi.
lúc , trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng quát chói tai.
Tang Ninh Hoài vốn yên giường bỗng bật dậy, hai gò má run lên vì tức giận. Ông lảo đảo bước tới, tung một cước giáng thẳng Cơ Hội Tài.
“Cái đồ tiểu súc sinh cầm thú bằng ! Thảo nào mấy ngày nay ngươi ân cần hiếu thuận với đến . Còn cái gì mà tỷ phu ngươi nay hoàng đế, chuyện ở rể coi như tính nữa, ngươi nguyện ý đổi sang họ Tang để giúp khai chi tán diệp! Đồ súc sinh, ngươi định hủy hoại xong nhà họ Cơ sang tàn phá nhà họ Tang ? Ta thà tuyệt t.ử tuyệt tôn cũng quyết thèm cái loại giống nòi hư hỏng, thối nát tận xương tủy như ngươi!”
Mỗi nhớ chuyện Tang Ninh Hoài rùng sợ hãi. Hôm nếu Ôn bá tình cờ bắt gặp Cơ Hội Tài lén lút mở nắp vò rượu để hạ độc bịt kín như cũ ở nhà cũ, e rằng ông trúng kế độc .
Sau khi chuyện xảy , Ôn bá âm thầm đ.á.n.h tráo bình rượu bưng lên. Tang Ninh Hoài răm rắp theo lời dặn của Ôn bá, giả vờ như uống rượu độc, lăn đùng ngất xỉu để thử dò xét phản ứng của Cơ Hội Tài.
Cái thằng oắt con xưa nay vẫn luôn hờ hững với việc, ngay cả cũng lười bề chăm sóc mà thể thức trắng nguyên một đêm, lượn lờ chầu chực bên giường ông đến tận bốn chỉ để kiểm tra xem ông tắt thở .
Hắn nóng lòng mong ông sớm chầu diêm vương đến thế cơ đấy, để còn danh chính ngôn thuận kế thừa cái khối tài sản kếch xù mà!
Tiểu Thiền cũng lười nhiều lời với cái loại giống nòi thối nát .
Nàng lạnh lùng lệnh cho trói gô lôi xềnh xệch . Đoạn nàng sang , cất lời: “Có một nửa những gì là sự thật. Ta quả thực cố ý sắp xếp cho một vị trí đầy cám dỗ lợi ích, là để xem thử nhân phẩm và cách hành xử của . Thế nhưng, chuyện dám rắp tâm hạ độc ngoại tổ phụ, ngoài dự đoán của ...”
Vừa , Cơ Tiểu Thiền quỳ rạp xuống mặt ngoại tổ phụ: “Đều do cháu ngoại bất hiếu, nếu như sớm tay xử lý thì ngoại tổ phụ chẳng suýt chút nữa rước họa .”
Tang Ninh Hoài xót xa khôn xiết, vội vàng tiến tới đỡ Tiểu Thiền dậy: “Con thì lầm gì cơ chứ? Nếu sớm nhận bản chất xa tồi tệ của nó, khi và con vẫn còn mặt dung túng, che chở cho nó chứ. Con tỷ tỷ, nhưng từ nhỏ gửi nuôi ở bên ngoài, bản tính của cái thằng tiểu súc sinh cũng do con dạy hư. Con nào lầm gì? Nay bệ hạ và con đều lên vị thế cao nhất thiên hạ, nếu bên cạnh cứ giữ một kẻ thủ túc rắp tâm hãm hại như , chỉ e sớm muộn gì cũng rước lấy đại họa ngập trời. Con ngoan, con cứ bẩm báo bộ sự việc cho bệ hạ, cứ để ngài dựa theo quốc pháp mà nghiêm trị. Ta và con tuyệt đối nhúng tay ngăn cản.”
Nói đoạn, ông đưa tay vỗ vỗ lên vai Tang Nhược: “Nghe rõ hả? Con tự khó thì thôi , chớ khó Tiểu Thiền thêm nữa. Cái loại nghịch t.ử ... suy cho cùng trong huyết quản nó cũng chảy dòng m.á.u của loài ác quỷ, dạy dỗ thế nào cũng thể lên .”
Tang Nhược kiềm nén bật thút thít, thế nhưng rốt cuộc bà cũng buông nửa lời ngu xuẩn để bênh vực con trai nữa.
Lần , kẻ mà Cơ Hội Tài tay mưu hại, là cha ruột thịt của bà.
Tuy bà cũng hết mực yêu thương cặp long phượng t.h.a.i , nhưng vị trí của chúng trong lòng bà, mãi mãi thể nào vượt qua nổi cha và Tiểu Thiền.
Cái thứ súc sinh đó, lén lút nạp Mai Nương , còn âm mưu hạ độc cha... Cái thứ nghịch t.ử như ... bà thật sự ước gì nó từng sinh cõi đời ...
Tang Nhược nhắm nghiền hai mắt , từ đầu đến cuối thốt lên nửa lời.
Khoảnh khắc bước khỏi biệt viện, cục tức nghẹn ứ nơi lồng n.g.ự.c Tiểu Thiền suốt hai kiếp nay mới dần dà tan biến.
Ngày hôm đó, khi ở trong nhà Mai Nương, lúc trông thấy con nhạn ướp muối đeo vòng chân , nàng lập tức nhận từng thấy loài nhạn nuôi ở .
Khi nàng hộ tống quan tài của cha về quê, nàng dịp ghé thăm Triệu Quý Đông - đồng liêu an táng cha .
Trong sân nhà Triệu Quý Đông cơ man nào là những con nhạn đ.á.n.h dấu bằng vòng chân như .
Lúc , ông còn đắc ý khoe khoang rằng nhạn ướp muối do nổi tiếng lắm, cứ mỗi dịp lễ tết là đồng hương kinh thành đặt mua cả một mẻ lớn.
Chỉ là đều do con trai giao hàng, nhưng hiện tại con trai đang tính lên đường nhậm chức chưởng quỹ ở nơi khác, nên độ hai năm nữa, ông sẽ đích lên kinh thành giao hàng.
Thế nên ngày hôm đó, nàng mới gặng hỏi Mai Nương xem vị thích gửi tặng món nhạn ướp muối là ai.
Mai Nương liền khai cái tên giả mà Triệu Quý Đông dùng khi quy ẩn giấu tên.
Bí ẩn ám ảnh Tiểu Thiền suốt ba kiếp , nay cuối cùng cũng giải đáp tường tận.
Vì cả hai kiếp , nàng đều bỏ mạng đúng độ tuổi thanh xuân mười tám?
Đó là bởi vì tên lái buôn nhạn ướp muối Triệu Quý Đông , nào cũng , cả hai kiếp đều tình cờ lên kinh thành giao nhạn ướp muối đúng mấy ngày cận kề tết Trung Thu.
Cơ duyên xảo hợp thế nào, năm ông giao hàng đến tận nhà thích là Mai Nương, nhận “Cơ Bẩm Ương” - đồng liêu năm xưa.
Vậy Triệu Quý Đông sẽ hành động ? Chắc chắn ông sẽ tiến tới nhận quen, chuyện an táng “Cơ Bẩm Lương”, cùng với những uẩn khúc xoay quanh cái c.h.ế.t bí ẩn của Cơ Bẩm Lương vì nhát d.a.o chí mạng giữa ngực.
Tiểu Thiền nhớ rõ, ngày nàng xuất giá ở kiếp thứ hai, trong nhà hầm một nồi nhạn ướp muối.
Mẹ đột nhiên nổi trận lôi đình, tay đ.á.n.h cha, đó thì ngất lịm , đưa về hậu viện và tiếp tục “ngã bệnh”.
Kẻ cũng biểu hiện bất thường kém, là Cơ Hội Tài của nàng.
Khi , dường như nàng loáng thoáng thấy những lời tranh cãi đứt quãng giữa và Cơ Bẩm Trung vọng từ trong thư phòng... “Không , nếu mà tiết lộ chuyện với tỷ tỷ, thì chẳng tiền đồ của con coi như tiêu tùng ”.
Nếu như sự xuất hiện của Triệu Quý Đông khiến chân tướng cha năm xưa Cơ Bẩm Lương sát hại, chắc chắn sẽ bất chấp tất cả mà tố cáo con ác quỷ đội lốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-85-thu-pham-hai-kiep.html.]
Còn Cơ Hội Tài thì ? Làm thể chấp nhận việc gánh lấy cái danh “gian sinh tử”?
Tên ma quỷ đó thì hết lòng bao che cho , nhưng Cơ Hội Tài với bản tính bạc bẽo ích kỷ trời sinh, chắc chắn sẽ nghĩ cách để khiến sụp đổ.
Đó là trừ khử Cơ Tiểu Thiền nàng - giọt m.á.u ruột thịt duy nhất của Cơ Bẩm Ương.
Như thể ngăn chặn khả năng nàng bí mật thế từ miệng để tìm cơ hội trả thù, thể khiến tinh thần suy sụp đến mức phát điên.
Tiểu Thiền chợt vỡ lẽ, kẻ thực sự tàn nhẫn phớt lờ việc tự vẫn ở hai kiếp , khi là Cơ Bẩm Trung, mà là Cơ Hội Tài - kẻ luôn khoác lên vẻ bề ngoài thanh cao ngạo mạn, màng thế sự.
Trải qua bao nhiêu sóng gió vòng vèo, nay thấy Cơ Hội Tài vẫn dùng chính vò rượu cũ kỹ để hạ độc, chân tướng đều phơi bày ánh sáng, khỏi khiến cảm thán quỹ đạo dai dẳng của ác vận.
Sự thật đến trong dự đoán. Đồng thời cũng khiến cảm thấy ghê tởm đến mức đau lòng.
Sau khi giam lỏng Cơ Hội Tài một thiên điện, Tiểu Thiền liền nhào thẳng lòng Đoạn Bất Kinh. Hắn mới từ Ngự thư phòng bước , vẫn hề chuyện Tiểu Thiền xuất cung.
Đoạn Bất Kinh vội vàng hỏi han cơ sự, nàng bèn mang tâm trạng hoảng hốt kể bộ quá trình Cơ Hội Tài nhẫn tâm hạ độc ngoại tổ phụ.
Khi đến đoạn vò rượu độc ở cố hương, cơ thể Đoạn Bất Kinh bỗng chốc cứng đờ, giọng điệu thâm trầm cất lên: “Nàng nghĩ từng tay hãm hại khác ?”
Tiểu Thiền lời nào, chỉ gật đầu một cái với vẻ vô cùng chắc chắn.
Đoạn Bất Kinh trầm giọng: “Ta hiểu . Nếu như ngoại tổ phụ nàng giao phó cho xử lý. Vậy thì cứ để đích tay.”
Tối hôm đó, Đoạn Bất Kinh hề trở về.
Mãi cho đến lúc trời lờ mờ sáng, mới từ bên ngoài bước , khoác một bộ y phục màu huyền.
Khứu giác Tiểu Thiền vốn nhạy bén, nàng lập tức ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng phát từ .
Nam nhân đang gương đồng cởi bỏ y phục, ánh nến chập chờn hắt lên những bắp tay cuồn cuộn vạm vỡ, vẻ mặt toát lên vẻ âm lãnh lạnh lẽo, thế nhưng ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường.
Cứ như thể mới mổ lợn g.i.ế.c cừu, tưới m.á.u tươi lễ tế đàn, dâng cúng tế phẩm cho vong linh thiên địa, để từ nay về chẳng còn gì bận lòng vướng bận nữa .
Tiểu Thiền hỏi han bất cứ điều gì, chỉ đến khi nam nhân tắm rửa xong xuôi, ôm chặt nàng lòng, nàng mới khe khẽ cất lời: “Nếu như ngoại tổ phụ và hỏi tới...”
“Hắn giao nộp cho Nội ty chuyên xử lý cung nhân, âm thầm xét xử, xóa bỏ tên tuổi đem lưu đày đến chốn khổ hàn. Tới đó , lay lắt gắng gượng thêm vài năm c.h.ế.t vì bệnh tật cũng là chuyện hết sức bình thường.”
Nàng gật đầu thấu hiểu, nam nhân nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng: “Đêm nay nàng mất ngủ ? Có sai nấu cho nàng một bát canh an thần ?”
Tiểu Thiền rù rì đáp: “Thiếp nghĩ sẽ ngủ một giấc thật ngon lành. Chàng , bao nhiêu năm mới thể rũ bỏ gánh nặng, mặc kệ sự đời mà đ.á.n.h một giấc say sưa như thế .”
Những cây ngân châm lúc nào cũng mang theo bên phòng , thanh chủy thủ luôn giấu kín gối, những cơn ác mộng kinh hoàng về hai hạ độc ám ảnh trong giấc ngủ.
Tất cả những thứ đó, giờ đây tan biến hư vô như hạt bụi, bởi vì nàng tìm hung thủ đúng là ai, và kẻ đó cũng nhận lấy kết cục xứng đáng.
...
Đại điển đăng cơ của Tân đế Đại Sở tổ chức giản lược vì quốc khố đang lúc trống rỗng.
Thế nhưng những nghi thức giản đơn , yến tiệc trong cung vẫn là điều thể thiếu.
Đám phu nhân đài các khắp kinh thành hầu như chẳng gì nhiều về Tân hậu của Đại Sở.
Bởi dẫu một đứa con gái quanh năm suốt tháng sống nơi thôn dã, xuất từ gia đình viên quan coi kho lương hàm lục phẩm, thể bất kỳ mối liên hệ nào với bọn họ cho .
Thế mà giờ đây, nhờ cái mạng , nàng gả cho một tên võ phu xuất từ giới thảo khấu, một bước lên mây trở thành Tân hậu lục cung.
Trong mắt đám quý phụ , sức nặng của vị Tân hậu cũng chẳng nhỉnh hơn là bao so với những vị Hoàng hậu đến như cưỡi ngựa xem hoa .
Cánh cửa kinh thành bước thì dễ, nhưng vững ngôi vị Trung cung, là một câu chuyện khác.
Nhớ năm xưa khi phụ t.ử Trịnh Nghị tiến kinh thành, thê t.ử của Trịnh Nghị cũng để lộ sự yếu kém của ngay trong buổi cung yến đầu tiên, đám quý phụ thế gia đem thi từ ca phú, hội họa khoe khoang cho bẽ mặt, đưa bà lên cao bỏ mặc chừa lối thoát.
Ngặt một nỗi Trịnh Nghị e ngại cái danh tiếng tàn sát khát m.á.u mà Đoạn Bất Kinh gán cho , nên đành dặn dò bà cố gắng kết giao với các thế gia.
Thế nên vị Hoàng hậu họ Trịnh đáng thương , dẫu châm chọc mỉa mai, cũng đành ngậm bồ hòn ngọt, c.ắ.n răng nhẫn nhịn cho qua chuyện.
Ở kiếp thứ nhất, Tiểu Thiền từng phu quân lúc bấy giờ là Lục Kính Thăng kể chuyện xảy trong buổi cung yến .
Lục Kính Thăng còn mỉa mai vị Hoàng hậu lúc bấy giờ là kẻ thô bỉ thất học, một đàn bà vùng Tây Bắc đưa lên ở cái vị trí tương xứng.
Tới kiếp thứ hai, nàng Tiêu Thận kể chi tiết về buổi cung yến đó. Tiêu Thận thì chẳng mảy may chế giễu vị Hoàng hậu .
Hắn thẳng thừng mỉa mai Trịnh Nghị là kẻ gì, giả nhân giả nghĩa mua danh chuộc tiếng, cố tình tỏ vẻ nhún nhường các thế gia, thà rằng cứ dứt khoát như tên đồ tể Đoạn Bất Kinh còn hơn.
Vì thế, Tiểu Thiền ít nhiều cũng đoán buổi cung yến hôm nay sẽ diễn như thế nào.
Thế nhưng, ít kẻ vẫn luôn lo lắng cho nàng.
Có dâng lên cho nương nương một bức thư dày, mở xem, đập mắt là nét chữ quen thuộc của vị chồng cũ từ đời nảo đời nào.
Nội dung bên trong chứa đựng vô những mánh khóe đối phó với thi từ ca phú, cùng với những lời bình phẩm, thưởng lãm tranh vẽ.
Xem Lục Kính Thăng sợ nàng trò trong buổi yến tiệc, nên thức thâu đêm bộ cẩm nang đối phó .
Hàng chục trang giấy dày cộp thế , xem cũng bỏ ít tâm huyết.
Trong khi đó, phía Kỳ vương sai khiêng cung một chiếc rương lớn, bên trong chứa đầy thư pháp, tranh thủy mặc, đồ cổ quý hiếm, những thứ mà chỉ một đời là thể tích lũy . Có vẻ như vét sạch sành sanh tư khố của Kỳ vương phủ mới hóa giải niêm phong.
Đây là Kỳ vương đang chống lưng cho nàng, giúp nàng thêm tự tin để đấu đá, so kè nội hàm với đám con cháu thế gia .
Cái duyên hai kiếp, mấy vị chồng cũ cũng coi như là lòng .
Tiểu Thiền thầm ghi nhận tấm lòng của họ, nhưng tuyệt nhiên dám nhận.
Dẫu những chồng cũ tội cũng đáng c.h.ế.t, nếu nàng mà nhận lấy, thì e là kiếp bọn họ cũng chỉ sống đến đây là kết thúc.
Giữa lúc nàng đang lệnh cho đem trả đồ đạc thì nam nhân vận áo bào đen đầy sát khívén rèm bước .
Thấy đồ đạc cung nhân đang khiêng , nhướng mày hỏi: “Lư đại nhân hiện giờ đang nắm quyền Lại bộ, nàng xem cần điều Lục đại nhân và Kỳ vương phương Bắc ?”
Tiểu Thiền kẻ lông mày, bình thản đáp: “Chàng định luận công ban thưởng, thích phân thì phân, hà cớ gì mát mẻ với .”
Nói , nàng đưa tay xoa xoa bụng: “Bảo bảo , phụ hoàng của con đa nghi lắm, sinh thích thăm dò thử lòng khác như , cố ý bới lông tìm vết , ngoan nhé!”
Thành với lâu như , nàng thừa tâm tư của nam nhân hẹp hòi đến nhường nào, nếu mà đôi co rạch ròi với , thì mà cãi đến kiếp cũng xong.
Bị những lời lẽ sắc bén của Tiểu Thiền đ.â.m chọc, Đoạn Bất Kinh quả nhiên ngoan ngoãn hơn hẳn, ôm chầm lấy nàng từ phía , chiếc cằm thanh tú cọ cọ hõm cổ nàng: “Hai đó cất công chuẩn kỹ lưỡng cho nàng như , nàng thực sự định dùng đến ?”
Tiểu Thiền khẽ : “Nam nhân mà gả cho, là kẻ cơ hội đầu cơ trục lợi mới lên hoàng đế , ngài tự đ.á.n.h đông dẹp bắc mới thiên hạ, cần gì lấy lòng mấy cái thế gia cổ hủ ? Nếu mà , chẳng sẽ khiến ngoài chê phu quân bất tài vô dụng ?”
Đoạn Bất Kinh trịnh trọng hôn lên má nàng: “Nói lắm! Đám thiển cận chỉ đến danh tính đám mãnh tướng trướng , chứ nào vị nữ quân sư vẫn luôn âm thầm phò tá suốt chặng đường qua là thần thánh phương nào. Đêm nay, nhất định cho bọn họ mở mang tầm mắt, chứng kiến bản lĩnh thực sự mới .”
Tiểu Thiền mỉm đội phượng quan lên, một bộ lễ phục lộng lẫy, tay trong tay cùng Đoạn Bất Kinh sải bước tiến đại điện.
Đại điện chia hai khu vực nam tịch và nữ tịch riêng biệt, do đích Hoàng đế và Hoàng hậu chủ trì.
Ngăn cách giữa hai khu vực chỉ là một bức bình phong thêu thục mỏng như cánh ve, ánh nến lung linh chiếu qua, phản chiếu khung cảnh châu ngọc rực rỡ, thoang thoảng hương thơm quyện lẫn từ đủ loại huân hương.
Nhắc đến thế gia đại tộc, vốn dĩ luôn lấy ba nhà họ Tề, họ Cao và họ Hàn đầu.
Chỉ vì chuyện của Tiểu Tề Hoàng hậu, nhà họ Tề hành sự phần thu khiêm tốn hơn hẳn, chỉ còn hai nhà họ Cao và họ Hàn mũi chịu sào.
Nghe đồn dạo gần đây triều đình, ba nhà liên thủ với , phô trương sức mạnh thao túng triều cương của bọn họ. Tuy ngoài mặt là chuyển giao hòa bình, nhưng đống sổ sách nát bét của Hộ bộ bọn họ đùn đẩy trách nhiệm qua .
Đống sổ sách be bét khiến Lâm Lập Đường nhiều tức giận bốc hỏa, bận cãi tay đôi với đám cựu thần còn tức đến mức xịt cả m.á.u mũi.
Ngay cả những vị trí trọng yếu khác cũng đều trong tay các thế gia, nếu dựa dẫm họ, thì quả thật khó lòng mà tìm manh mối.
Khi Cơ Tiểu Thiền vị trí, đám quý phụ lập tức ùa lên hành lễ, tươi rạng rỡ tự xưng tên tuổi.
Đối với Tiểu Thiền - một sống hai kiếp, thì những đang ở đây thực chất đều là những gương mặt quen, chẳng gì gọi là xa lạ.
Nàng cũng nắm rõ phần nào tính khí của họ.
Khi rượu ngà ngà, con dâu của gia chủ họ Cao bèn lên tiếng đề xướng việc tổ chức trò chơi tửu lệnh “Bốc toán tử” theo đúng quy củ của cung yến xưa nay, xung quanh cũng thi phụ họa.
Loại nhã lệnh , những thường xuyên lui tới các buổi tiệc rượu của giới hào môn quý tộc đều rành rẽ. Thông thường khi bắt đầu, sẽ bẻ một cành hoa đang độ khoe sắc. Người nhận cành hoa tức cảnh sinh tình, tùy cơ ứng biến sáng tác một bài từ, điền đúng thể thức, đồng thời kết hợp với cử chỉ động tác tương ứng.
Chỉ cần sai sót một ly trong cử chỉ, điền sai thể thức từ hoặc kịp đón lấy cành hoa, đều sẽ phạt uống một chén rượu.
Trong hai kiếp , Hoàng hậu họ Trịnh cùng nữ quyến của các quan trướng Trịnh Nghị, chính vì rành rẽ cái thú vui thịnh hành ở kinh thành , nên liên tục chịu phạt rượu trong cung yến, đến mức say mèm thất thái.
Về đến cung, Hoàng hậu còn Trịnh Nghị mắng cho một trận té tát, trách bà giữ thể diện cho , bắt bà mau chóng học thuộc mấy cái thú vui tao nhã ở kinh thành.
Và hiện tại, con dâu nhà họ Cao dù thừa Hoàng hậu và nữ quyến quan Tây Bắc lặn lội đường xa tới đây, nhưng vẫn cố tình khơi mào trò chơi , ý đồ quá rõ ràng: mượn cớ để phơi bày sự quê mùa, kém cỏi, đáng mặt bước lên đài các của vị Tân hậu .
Giữa lúc đang hùa theo, vung dùi trống lên, chuẩn chơi trò đ.á.n.h trống chuyền hoa, Cơ Tiểu Thiền cất giọng nhàn nhạt: “Bản cung bình sinh ghét nhất là rượu chè, đang m.a.n.g t.h.a.i long tự, nên xin phép lấy rượu.”
Hoàng hậu cất lời như , tự nhiên chẳng ai dám dại dột ép rượu, ai nấy đều tươi rạng rỡ gật đầu hùa theo.
Ngay lúc chuẩn gõ trống nữa, Tiểu Thiền lên tiếng.
Có điều , nàng hướng tới là Thích phu nhân đang ở phía : “Thích tướng quân, ngươi nhã hứng chơi trò tửu lệnh ?”
Nàng gọi Thích Nhu là phu nhân, mà gọi bằng quân hàm của nàng trong quân đội, ngụ ý nhấn mạnh nàng là nữ quyến bình thường, mà là nữ trung hào kiệt từng sinh tử, lập bao chiến công hiển hách trướng Đoạn Bất Kinh.
Thích Nhu ngửa cổ nốc cạn một chén rượu, đáp: “Người cũng đấy, phu quân nhà thần ngày nào cũng ngâm thơ vịnh phú ngớt. Thần ở nhà mãi đành, nay vất vả lắm mới ngoài hít thở chút khí, còn bắt mấy cái trò ngâm thơ xướng họa vớ vẩn nữa, đúng là lấy mạng mà. Chẳng thà bệ hạ cứ giao cho thần một đội binh mã, để thần xông ngoài nghênh chiến đám lưu đạo, c.h.é.m g.i.ế.c một trận cho thỏa thích kéo dài hai ba mươi dặm, như thế há chẳng sảng khoái hơn nhiều ?”
Tiểu Thiền mỉm nhẹ nhàng: “Đã là nữ tướng quân mà cũng cảm thấy mệt mỏi như , thì chư vị cũng nên khó dễ, hành hạ vị công thần từng xông pha trận mạc g.i.ế.c địch thêm nữa. Trò chơi tửu lệnh gì gì đó, thôi thì dẹp bỏ cho !”
Hoàng hậu công khai phản đối thẳng thừng như , thì con dâu nhà họ Cao đương nhiên cũng chẳng dám cố chấp tới, đành nặn một nụ gượng gạo cứng đờ, nhịn mà đưa mắt sang phu nhân nhà họ Hàn.