Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 86: Hoàng hậu là người như vậy

Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:46:47
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn phu nhân mỉm , ưu nhã hé môi.

“Hoàng hậu đấy thôi, ở kinh thành chúng , cho dù là cung yến tửu yến, ai chuộng kiểu uống rượu buồn tẻ . Thêm đó, nhiều phu nhân mặt ở đây đều là đầu đến kinh thành, thể quen với phong cách yến tiệc nơi kinh kỳ. Đã chơi trò thơ phú tửu lệnh, bằng thưởng ngoạn tranh chữ thì ? Mọi đều mang trân bảo của , đ.á.n.h trống chuyền hoa, rơi tay ai thì đó thưởng thức và bình phẩm. Như cần thơ, thể tăng thêm hiểu , góp vui cho buổi tiệc.”

Điều ngược khiến Tiểu Hoàng hậu nổi hứng thú, mang theo nụ thuần khiết mà : “Ồ, cái đấy, xin phu nhân nhà họ Hàn tay mẫu , để bọn cũng mở mang tầm mắt.”

Hàn phu nhân trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ưu nhã giơ tay, sai mang tới một bức “Thu Mãn sơn thủy đồ”.

Đây là tác phẩm nổi tiếng của đại gia Lý Đạo triều , bên trong ngầm chứa điển tích về tám vị tài tử, dung hợp tự nhiên một.

Hàn phu nhân liền lấy cớ lắng cao kiến, mời các vị mệnh phụ quan viên Tây Bắc bình phẩm .

Bức tranh dài tới nửa bức tường, khung tranh tinh xảo, nét bút rườm rà, qua một lát thấy hoa mắt chóng mặt.

Những mệnh phụ quan viên Tây Bắc từng thấy qua danh họa giá trị ngàn vàng nào, rành thư họa, thể cho ngô khoai.

Nhất thời, tiếng trống liền biến thành tiếng trống đòi mạng, dọa cho trái tim đập thình thịch, chỉ sợ nó rơi trúng .

Mà ngặt nghèo , tiếng trống cứ luôn rơi trúng các mệnh phụ Tây Bắc. Sau khi liên tiếp hỏi cho mấy cứng họng, bèn khiến các vị phu nhân thế gia bên che miệng trộm.

Ngay cả mâm nam nhân ở phía bên bình phong cũng liên tục sang, tự đối chiếu trong đầu, cảm thấy lúng túng thê t.ử nhà .

lúc , tiếng trống hình như đổi vận, luân phiên rơi tay mấy vị tiểu thư thế gia trẻ tuổi.

Những thiếu nữ đó phần lớn da dẻ trắng trẻo mềm mại, mày liễu mắt phượng, vóc dáng hình, thoạt y hệt như Cơ Tiểu Thiền, đều mang theo khí chất uyển chuyển dịu dàng của vùng Giang Nam.

Người thiếu nữ cuối cùng cất lời, vô cùng xinh .

Cách chuyện ưu nhã đúng mực, cộng thêm động tác ngọt ngào mềm mại, lấn át cả tiếng tơ lược thanh nhã, xuyên qua bức bình phong gần như trong suốt truyền đến phía mâm nam khách.

Đoạn Bất Kinh hờ hững nhấp một ngụm rượu, dời ánh mắt về phía bình phong, xem Tiểu Thiền thoải mái .

Sáng nay nàng nghén, đáng thương cuộn tròn trong n.g.ự.c , chóp mũi và đuôi mắt đều đỏ hoe, cứ lải nhải bảo ăn trôi cơm, chỉ ăn trái cây hoang dã núi quê nhà.

Thứ đó chua chát, nhưng nếu dùng mật ong rừng ngâm chua ngọt thì mang một hương vị độc đáo khác.

Hồi nhỏ, từng cho Tiểu Thiền ăn một hai , tự nhiên nàng thèm món thế nhỉ?

Chỉ đám ngựa trạm phái chạy đủ nhanh , bằng qua một thời gian nữa thời tiết trở lạnh, hoa quả sương thu đ.á.n.h gục thì sẽ thể nuốt nổi nữa...

Hắn nghĩ ngợi thẫn thờ, ánh mắt ngưng tụ.

Cố tình bên mâm nam nhân kẻ điều, tưởng rằng Tân đế tài nữ thế gia đang chuyện thu hút, bèn tủm tỉm giải thích: “Người đang giảng giải tranh vẽ là Cao Nhược Khê, con gái đích trưởng của Cao gia, tuổi tròn mười sáu, bụng đầy kinh sử, là giai nhân nổi danh ở kinh thành.”

Động tĩnh của kẻ đó lớn, xuyên qua bức bình phong, cũng truyền đến tai Tiểu Thiền.

Ánh mắt nàng sâu thẳm, lướt qua một đám thiếu nữ thế gia đang nổi bật bản , lúc mới chợt hiểu , hóa cuộc đấu bảo thưởng ngoạn thực chất là tranh chữ, mà là những mỹ nhân sánh ngang với tranh chữ đấy!

Những giai nhân , chỉ là đích nữ thế gia, mà còn các loại thiếu nữ các đại gia tộc nuôi dưỡng trong phủ nhiều năm, cẩn thận thu gom .

Người nào nấy đều dạy dỗ và nuôi dưỡng theo nền tảng thế gia nghiêm ngặt.

Cho dù là béo tròn gầy gò, tổng sẽ chọn kiểu khiến nam nhân ý nhất.

Ba cha con Trịnh Nghị kiếp , là trong cung yến thu nạp một lúc nhiều nữ nhân thế gia.

Vả con ả Tề Tri Phong , hình như cũng là trong cung yến mà đính ước hôn ước với Thái tử, từ đó bước kinh thành đổi mới, thế thê t.ử tào khang từ thuở hàn vi ở Tây Bắc của .

Ngay cả thuộc hạ của Trịnh Nghị, cũng nhân cơ hội cung yến mà ráo riết tìm kiếm thê t.ử mới, thế cho những vợ cũ phai tàn nhan sắc. Cực kỳ hòa hợp với phong cách thượng lưu của kinh thành, hơn nữa còn những thế gia rễ sâu cành mục mua chuộc với .

Xem hiện tại bọn chúng đang “vật đổi dời”, cẩn thận tuyển chọn nhiều mỹ nhân, định để cho đám hạ nhân thô kệch quân thần đến từ Tây Bắc mở mang tầm mắt, thế nào mới là đồ .

Sau khi trưng bày trân bảo của các nhà, tiện thể trưng bày luôn giai nhân của các thế gia, Hàn phu nhân vẫn thỏa mãn, mỉm : “Không mấy bức tranh chữ mà các nhà chúng trưng bày hôm nay, Hoàng hậu nương nương thấy lọt mắt ? Không nương nương trân bảo gì, cũng cho bọn mở mang tầm mắt với?”

Cái nơi khỉ ho cò gáy như Tây Bắc đó, cho dù chút gia tài vàng bạc, thì chút nền tảng nào chứ?

Nói xong, nàng mỉm ngẩng đầu, chuẩn đợi Tân hậu lộ vẻ mặt khó xử, đó sẽ tỏ hiểu chuyện mà lên tiếng giải vây.

chờ đến khi nàng mở to mắt kỹ, thì ngây tại chỗ. Chỉ thấy Tân hậu hếch chiếc mũi nhỏ xinh xắn, đột ngột lao lòng Hoa An công chúa bên cạnh, đau lòng nức nở lên.

Thế thì , cả đại điện chìm tĩnh lặng, ai Hoàng hậu thất thố mặt đông như .

Đoạn Bất Kinh bỗng phắt dậy, sải bước vòng qua bình phong, tới, đưa tay đỡ lấy cổ nàng: “Nơi nào thoải mái ?”

Tiểu Thiền đến viền mắt đỏ hoe, trong đôi mắt ngấn nước dứt, bỗng chót lao lòng Đoạn Bất Kinh, run rẩy, kiều diễm cất lời: “Bệ hạ, thần tức n.g.ự.c quá!”

Nàng nấc lên hai tiếng, lúc mới ngẩng đầu lên : “Bệ hạ ngài xem... Bức Thu Mãn sơn thủy đồ mà Hàn phu nhân mang tới, là trân bảo từng thuộc về Cơ gia chúng ?”

Hoàng thất triều Đại Sở mang họ Cơ, mà bức danh họa quả thực từng một vị vương gia họ Cơ trân tàng, đó còn đóng ấn tư nhân của ông .

giữa chừng bức tranh mấy đổi chủ, chủ nhân là ai, thể khảo cứu.

Đến đời nhà họ Hàn, thì là đường đường chính chính bỏ tiền sưu tầm mà .

Thế nhưng Tân hậu bi thiết cất lời, khảo cứu vị chủ nhân cũ họ Cơ rõ từ .

Bên cạnh một con ch.ó săn hùa theo, Hoa An công chúa cũng mang theo giọng điệu bi thương, dùng khăn lụa chấm khóe mắt : “Hàn phu nhân, ngài chắc cũng từng qua, nương nương mang họ Cơ, vốn là huyết mạch tông hoàng thất triều . Cái gọi là én xưa bay chốn Vương Xưởng, nay bay nhà thường dân. Di vật hoàng thất nhà họ Cơ, nay thành trân bảo của nhà kẻ khác, điều bảo nương nương thể sinh lòng cảm hoài, chợt nghĩ đến thăng trầm cuộc đời mà kìm ...”

Hàn phu nhân đúng là tức đến hộc máu, trong lòng thầm mắng: Hoa An, ngươi điên là phản tặc soán ngôi đoạt vị hả! Nương nương thấy ngươi - hậu duệ của kẻ gian thần - thì mới càng nên bi thương xuân thu chứ bộ!

Tiểu Thiền mang theo vẻ mặt đầy lưu luyến, bức Thu Mãn sơn thủy đồ sắp cuộn , đến mức nghẹn ngào hơn.

Hành vi vô cùng ác độc, chẳng khác nào cướp kẹo trong miệng khác, còn lóc đòi ăn, khác gì là mấy.

ai bảo Hoàng hậu sinh trẻ trung xinh , lóc lê hoa đái vũ cơ chứ?

Tân đế đau lòng vô cùng, ánh mắt Hàn phu nhân mang theo sát khí đằng đằng: “Phu nhân là cố ý? Biết rõ Hoàng hậu đang mang thai, dùng di vật của tổ tông bực để khơi gợi nỗi buồn của nàng ?”

Gia chủ nhà họ Hàn thấy hướng gió đúng, lập tức xách vạt áo, đỡ lấy mũ quan chạy vội tới: “Bệ hạ hiểu lầm , bức tranh ... là bọn thần cẩn thận tuyển chọn, dâng lên cho nương nương.”

Khi cung yến bắt đầu, các nhà thực dâng lễ vật châu báu cống hiến cho Tân hậu .

Công đoạn văn phòng đấu bảo trong yến tiệc , tuyệt đối ai tự hạ thấp phận, đòi hỏi tranh chữ chân tích của nhà khác, tổn hại đến phong nhã.

Hoàng hậu đang m.a.n.g t.h.a.i đến mức độ , nếu chịu nhẫn tâm cắt thịt, thì thực sự còn mặt mũi nào nữa.

Hàn phu nhân cũng gượng gượng gạo, bày tỏ là rõ nguồn gốc , nên mới đặc biệt chọn để dâng lên cho Hoàng hậu nương nương.

Vị Hoàng hậu trẻ tuổi nở nụ phá lệ giọt nước mắt: “Bổn cung hề ... Hàn phu nhân lòng , như , bức chân tích Tiên Tần Hồ Tán mà phu nhân nhà họ Tề trưng bày ban nãy, cùng với bức Ly Sơn thị nữ đồ của Cao gia, cũng đều là dâng lên cho bổn cung ? Bổn cung ban đầu còn thấy thắc mắc, các ngươi vô duyên vô cớ trưng bày tranh chữ, tìm tới mấy vị thiếu nữ tâm hồn phong phú tao nhã, năng văn vẻ giải thích, chẳng lẽ là sỉ nhục bổn cung học thức nông cạn, hiểu hời hợt? nếu các ngươi là tặng cho bổn cung, thì đúng . Trước khi tặng đồ cho khác, chẳng tìm mấy mồm mép lanh lợi, giảng giải cho đàng hoàng một chút !”

Ngay lúc đám mệnh phụ thế gia trừng mắt nuốt nghẹn tập thể, Cơ Tiểu Thiền kiều diễm ngượng ngùng nũng với Tân đế: “Bệ hạ, thần ban nãy kỹ, uổng phí tấm lòng của các vị phu nhân .”

Đoạn Bất Kinh lúc cũng hiểu , phu nhân nhà là đang diễn kịch, nhưng vạch trần, mang theo ánh mắt sủng nịch : “Đã tặng cho nàng, ngày ngày treo trong cung thưởng ngoạn, tự nhiên sẽ lĩnh hội chân lý của những bức tranh chữ ... Các vị phu nhân, đạo lý nào?”

Các phu nhân từng một nở nụ gượng gạo khó coi, lượt bày tỏ nương nương nếu thích, cứ giữ tự thưởng ngoạn là .

Tiểu Thiền mỉm nhẹ, lau giọt nước mắt khô từ lâu ở khóe mắt, cung tiễn Bệ hạ trở về mâm nam nhân.

Lúc nàng mới xuống, thu vẻ dịu dàng ban nãy, cất giọng trong trẻo : “Trong các vị phu nhân mặt ở đây, nhiều theo chân bổn cung một đường từ Tây Bắc tới. Tây Bắc nhiều năm chinh chiến, cố thủ biên ải trách nhiệm nặng nề đường dài. Là các vị phu nhân, phò tá phu quân, an thủ biên tuyến. Cho nên da dẻ các ngươi thô ráp đỏ rát, bằng da thịt mịn màng như mỡ đông của các cô nương khuê các, bảo dưỡng, mà là ngọn gió dữ dằn Tây Bắc thổi rách da thịt. Lại còn nhiều phu nhân, hiểu phong cách hội họa nét bút, thơ ca tinh tế, nhưng trong quân đội chiếc áo bông cấp bách, một ngày thể thêm mấy cái. Miếng lót giày bằng vải bố độn dày bao nhiêu, mới thể khiến tướng sĩ đường hành quân thoải mái hơn một chút. Là các ngươi cùng bổn cung, thức thâu đêm suốt sáng bên ngọn đèn dầu, xé vải nhồi bông, mới chiếc áo bông dày dặn, đôi giày thoải mái cho tướng sĩ Tây Bắc khi bắc chinh.”

Lời thốt , khóe mắt của nhiều phu nhân đều đỏ hoe.

Mọi đều phu quân của họ gặp may lớn, theo con đường phò tá chân mệnh thiên tử.

Lại chẳng ai thấu hiểu sự gian khổ dọc đường , cùng với những đêm thâu bất an khi phu quân trận.

Nay đến kinh thành, vốn tưởng rằng khổ tận cam lai, nào ngờ vẫn an yên. Ngay trong những ngày , ít kẻ bắt đầu gõ cửa nhắn tin, đưa nha mỹ phủ.

Ban nãy, các nàng mới chịu đựng một vố sỉ nhục tiếng động. Thế nhưng Hoàng hậu của các nàng lớn tiếng rằng, bảo các nàng đừng tự coi nhẹ bản , ai thể xóa nhòa công lao của gia quyến quân đội Tây Bắc.

Nhất thời, cái sống lưng vốn các thế gia chèn ép cho cong oằn, lượt ưỡn thẳng lên.

Tiểu Thiền sai mang thánh chỉ mà Đoạn Bất Kinh sớm soạn thảo , tuyên từng đạo chiếu thư phong sắc của Bệ hạ, ban thưởng ruộng vườn nhà cửa, ban cho ân huệ vinh dự cung yết kiến Hoàng hậu.

Nhất thời, đại điện, chốc chốc cất cao giọng vui mừng dập đầu tạ ơn long ân của Đế Hậu.

Mà ở mâm nam nhân bên , cũng thỉnh thoảng truyền đến những tiếng sảng khoái, trêu chọc lẫn vì thê t.ử nhà cũng nhận bổng lộc thực ấp.

Những vị thế gia phu nhân ban nãy còn kiêu ngạo hống hách, lúc lặng lẽ lắng , ai còn dám nhắc đến chuyện thi ca từ phú nữa.

Cung yến hôm đó kết thúc sớm.

Các vị thế gia phu nhân ngày thường vốn tiếp đón những nghèo thích từ quê lên vớt vát, nay đầu tiên gặp tình cảnh , chút trở tay kịp.

Cho đến khi bước khỏi cửa cung, từng mới ngẫm nghĩ , hóa nữ tặc Tây Bắc cướp sạch.

Vốn dĩ là để đám nữ nhân nhà quê Tây Bắc lộ vẻ quê mùa thô bỉ, tiện thể để Tân đế thấy tài năng xuất chúng của các tiểu thư thế gia.

Nếu như lúc yến tiệc đang hồi nồng nhiệt, chừng sẽ vài thiếu nữ đoạt giải nhất, lập tức phong phi phong tần cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-86-hoang-hau-la-nguoi-nhu-vay.html.]

những tiểu thư thế gia chưng diện lộng lẫy còn kịp lọt mắt Tân đế, Cơ Hoàng hậu dùng một tràng lóc nức nở cướp sạch danh tiếng ?

Nhìn Bệ hạ dịu dàng nhỏ nhẹ, an ủi Hoàng hậu như , trông cứ như nàng thực sự chịu uất ức tày trời nào bằng.

Phải rằng, vị Hoàng hậu da mặt dày dặn, sống c.h.ế.t đòi giữ ba bức tranh vẽ , trị giá thực sự liên thành .

“Sau trong cung yến, nhất đừng đấu bảo nữa, nếu nào cũng khiến ả lóc, thấy đồ của nhà tổ tông, thì ai mà chịu nổi?”

Thiếu phu nhân nhà họ Cao mang theo tiếng nức nở : “Tiêu đời , trổ tài nên lấy bức tranh trân quý của lão công công . Miếng thịt mỡ ném cho chó, một trở , ăn thế nào với lão nhân gia đây?”

Hàn phu nhân trừng mắt lườm bọn họ một cái, nhạt: “Cái đó gì khó? Ả đường đường là Hoàng hậu một nước, mặt dày mày dạn chiếm đoạt tranh chữ trân bảo của thế gia, những chuyện , đem truyền bá khắp các văn sinh thư viện trong thiên hạ, là thể khiến ả mất mặt còn chỗ mà !”

Hành vi đê tiện bỉ ổi , nàng đường đường là Hoàng hậu một nước, dám thì dám nhận!

Thế là ngày thứ hai cung yến, những lời đồn đại về việc Tân hậu Đại Sở tầm hẹp hòi, bản tính tham lam, mặt dày đòi tước đoạt bảo vật truyền gia của thần t.ử bắt đầu lan truyền cánh mà bay, truyền khắp các thư viện lớn nhỏ cùng chốn hậu viện.

những lời đồn đại chỉ truyền nửa ngày, thì bảng cáo thị ở kinh thành dán đầy hoàng bảng.

Nghe lúc Hoàng hậu nương nương thành, thấy nhiều đứa trẻ áo che , chân trần đuổi theo đoàn xe, khiến nương nương vô cùng đau xót.

Cho nên Tân hậu liên thủ với Hoa An công chúa tiền triều, cùng tổ chức bán đấu giá từ thiện, quyên góp tiền bạc lập công học ở các quận huyện quanh kinh thành, miễn giảm học phí cho con em nghèo khó, bồi dưỡng cột trụ đất nước cho Đại Sở.

Mà vật phẩm đấu giá áp chót là những trân phẩm tranh chữ moi từ tay ba đại thế gia ngày hôm qua.

Nương nương thậm chí còn giấu giếm, công khai trong cáo thị rằng đây là nghĩa cử các thế gia phu nhân hào phóng quyên tặng.

chặn miệng lưỡi của đám kẻ tung tin đồn thất thiệt.

Mấy kẻ tin tức chậm chạp, lúc đang bịa đặt chuyện Tân hậu thô bỉ tham lam, bèn những kẻ tin tức linh thông vả mặt cho trượt phát nào.

“Ngươi cái gì chứ? Nương nương đó là đại nghĩa, là đang quyên góp thiện khoản. Công học triều hoang phế nhiều năm, hình thức chỉ để trưng bày, nếu thể chỉnh đốn nữa, con em nông dân hiếu học trong thiên hạ sẽ hy vọng ngóc đầu lên !”

“Theo thấy, Đế Hậu hiện tại, cách hành xử giống với mấy vị ăn kiểu chớp nhoáng cho lắm!”

“Nói nhảm, vị của triều đây là Võ Hoàng đế, thể tự thu phục vùng đất mất ở phía bắc, là hạng ăn hại ?”

Nhất thời, tiếng ngợi ca trong dân gian dứt, mà những kẻ tung tin đồn với dụng ý khác đều chặn họng sống sành sạch.

Người khác thì thôi , riêng con dâu nhà họ Cao vội vã lấy quỹ đen của , cung dập đầu thỉnh cầu Hoàng hậu, chuộc bảo vật truyền gia của công công .

Cơ Tiểu Thiền lười biếng tựa đệm mềm, vẻ mặt khó dễ: “Không bổn cung nhường phu nhân , đúng là bức Ly Sơn thị nữ đồ quá mức kinh diễm, sở hữu nó chỉ một, phu nhân đưa cái giá thế nào?”

Con dâu nhà họ Cao báo một con , Cơ Tiểu Thiền bày vẻ mặt thất vọng: “Phu nhân keo kiệt thế , đến một nửa tiền của bức tranh chữ cũng đưa nổi ?”

Khi con dâu nhà họ Cao nghèo, Cơ Tiểu Thiền nhạt : “Vị đích nữ mà ngày hôm đó phu nhân mang theo, ăn mặc diêm dúa yêu kiều, chỉ riêng chuỗi hạt trân châu đeo cổ đắt hơn bạc phu nhân mang tới bây giờ , huống chi là bộ y phục gấm năm màu con bé, tính còn lộng lẫy uy nghiêm hơn cả bổn cung - đường đường là Hoàng hậu một nước nữa đấy... Phu nhân, ngươi bây giờ đến nghèo với bổn cung, vẻ thích hợp lắm nhỉ?”

Câu chuyện đả thông đến mức mà còn hàm ý bên trong, thì đúng là ngu ngốc hết chỗ .

Con dâu nhà họ Cao lập tức quỳ sụp xuống, nhỏ giọng là do lớp trẻ trong nhà ngông cuồng, lấy trộm đồ trang điểm hồi môn của tổ mẫu, tuyệt đối dám bày vẽ phô trương thế trong cung yến nữa.

Tiểu Thiền ôn hòa vui vẻ bảo Hương Thảo đỡ nàng dậy.

“Hôm đó, cách ăn mặc trang điểm của mỗi nhà các ngươi, nhà nào cũng giống kẻ thiếu tiền. Thế nhưng khi Bệ hạ thúc giục nhà các ngươi nộp bù thuế ruộng, thì từng nhà kêu trời đất, giống như thật sự còn gạo nấu cơm nữa. Các ngươi mang phận gia quyến, nên khuyên bọn họ hiểu chuyện một chút. Xuất của Bệ hạ, nghĩ là các ngươi đều rõ như lòng bàn tay. Phàm là hảo hán chốn giang hồ, thứ thích nhất là cướp giàu chia cho nghèo, xem, ngay cả bổn cung cũng lây nhiễm cái thói hẹp hòi nông cạn .”

Nói đoạn, Bạch Lan ở bên cạnh dâng lên cho con dâu nhà họ Cao một tờ danh sách.

Con tờ danh sách , là nhờ đôi mắt tinh đời của Hoa An công chúa tỉ mỉ quan sát, ước lượng từng món một tại cung yến.

“Đây là tổng giá trị ước tính những món trang sức mà nữ quyến nhà Cao các ngươi đeo ngày hôm đó. Công học cần phổ biến khắp triều đình, mang ân trạch cho vùng biên ải. Bổn cung trong cáo thị rằng các thế gia hào phóng quyên tiền. Các ngươi thể nhận sự ca ngợi , hãy cứ chiểu theo con , đóng góp thêm một phần thiện khoản nữa !”

Không thích tranh khoe sắc, đeo đầy châu báu để câu dẫn nam nhân nhà đó ?

Tiểu Thiền quyết định trị tận gốc căn bệnh của bọn chúng, từ nay về khiến đám nữ nhân thế gia hễ cung là chỉ hận thể khoác bao tải để giả nghèo.

Danh sách tương tự cũng gửi đến hai đại thế gia Tề, Hàn.

Tức giận đến mức của ba nhà tụ tập một chỗ để bàn bạc đối sách.

“Vị Hoàng hậu họ Cơ , kiểu hành xử tiểu nhân bần tiện đến ? Chẳng lẽ ả cho phép các vị quý phụ ở kinh thành ăn mặc diện mạo một chút ?”

Phu nhân gia chủ tân nhiệm nhà họ Tề thong thả lên tiếng: “Các ngươi thật sự cho rằng ả còn nhỏ dễ bắt nạt ? Ta , lúc Bệ hạ dùng binh ở Tây Bắc, bộ việc điều phối tiền bạc đều do vị Tiểu Hoàng hậu dùng bàn tính tính toán từng đồng từng cắt. Mấy võ tướng Tây Bắc, thấy cựu thần triều ai nấy mũi hếch lên trời, nhưng thấy vị Hoàng hậu , ngoan ngoãn cúi đầu gọi tẩu tử. Còn cái tên Mạc Vấn , nay thống lĩnh Đô úy kinh thành, mặt mũi chẳng nể ai, thế nhưng chỉ cần Tiểu Hoàng hậu liếc mắt hiệu một cái, liền sợ hãi nép sát tường thẳng đơ. Người là vị Hoàng hậu uy tín và nắm giữ thực quyền đấy!”

Mọi xung quanh xong ngẩn , cẩn thận ngẫm nghĩ , quả thực đúng là như .

“Cho nên, thể là cái bình hoa chỉ dựa nhan sắc mà lên ngôi vị chứ? Hôm đó chư vị nể mặt Hoàng hậu chút nào, coi ả như nhà quê vô tri để trêu đùa, còn trơ trẽn dâng mỹ nhân lượn lờ mắt ả . Hoàng hậu bây giờ chỉ bắt các ngươi móc túi cắt thịt tạ tội, coi như là rộng lượng lắm .”

Nghe những lời , đám đông mới vỡ lẽ. Hèn chi hôm đó nhà họ Tề quy củ lạ thường, hề tung bất kỳ thiếu nữ thế gia xuất sắc nào.

Thì nhà họ Tề rút kinh nghiệm từ bài học của Tiểu Tề hậu, rụt đầu bảo tính mạng, đó đẩy hai nhà còn bia đỡ đạn đấy!

Hai nhà còn ngậm bồ hòn ngọt, bước khỏi cửa nhà họ Tề là kìm mà c.h.ử.i ầm lên.

sự việc đến nước , cũng chỉ đành c.ắ.n răng chịu mất tiền để bình an vô sự mà thôi.

Khi tiền quyên góp cho công học gom đủ, Lâm đại nhân dẫn theo Lư đại nhân cùng vài vị đại nhân khác mang theo vẻ mặt đầy ngưỡng mộ cầm danh sách chuyền tay xem.

“Nương nương, tốc độ quyên tiền của ngài còn nhanh hơn cả Hộ ti, thể truyền thụ chút bí quyết nào ?”

Lâm Lập Đường dạo chảy m.á.u cam nên cũng gầy trông thấy.

Tiểu Thiền sai mang món yến sào hầm lê tươi tới, để các vị đại nhân bồi bổ thể.

“Bí quyết của bổn cung, đều là những đạo lý nhỏ nhặt, thỉnh thoảng vắt kiệt tiền tiêu vặt thì , chứ đại đạo trị quốc của một nước. Không Bệ hạ hối thúc bộ Hộ của các ngươi lấp đầy trống của quốc khố ?”

Lâm Lập Đường đáp: “Cái đó thì . Bệ hạ thúc giục, vi thần cũng cảm thấy áp lực ngập đầu. Sắp bước mùa đông, các khoản thiếu hụt tiền bạc ở các địa phương đều báo cáo lên, nhưng là sổ sách giả do địa phương báo về, thuế bạc cũng thu hồi , triều đình ngày nào cũng tranh cãi ầm ĩ dứt. Chẳng lẽ lấy gia sản Tây Bắc của chúng để lấp những cái lỗ thủng ở các nơi ?”

Lư Năng tiếp lời: “Nhìn Bệ hạ bọn chúng khó dễ, thần cũng thấy khó chịu .”

Đến mức mà bây giờ khi triều mỗi ngày, ông đều lóc tâm sự một trận trong n.g.ự.c phu nhân mới dám bước chân khỏi cửa...

Kiếp , vương triều nhà Trịnh cũng đối mặt với tình cảnh khốn đốn tương tự.

Và phương pháp giải quyết lúc , là hy sinh Đoạn Bất Kinh, mượn tay , phạt tịch thu tài sản của các đại thế gia vương hầu, dựa hành vi cướp bóc dã man đó để khỏa lấp sự trống rỗng của quốc khố.

Kiếp đó, tiền bạc quả thực thu về , nhưng quá đẫm máu, rước lấy tiếng c.h.ử.i rủa muôn đời. Tiếng ác đều do một tay Đoạn Bất Kinh gánh chịu, lưu danh thiên cổ muôn đời, rửa thế nào cũng sạch.

Thế là, các thế gia chịu nổi sự sợ hãi nơm nớp lo sợ ngày đêm, lượt trốn chạy về Giang Nam, âm thầm bồi dưỡng thế lực mới, chôn giấu những mầm mống họa loạn vô tận cho đợt biến động tiếp theo...

Lư Năng bên cạnh uống cạn bát yến sào, hỏi: “Nương nương, cái gọi là đại đạo , khác với đạo lý nhỏ nhặt ở chỗ nào?”

Tiểu Thiền ngẫm nghĩ đáp: “Cái gọi là đạo lý nhỏ nhặt, là dựa mũi kiếm bén ngọt, ăn cướp vơ vét, còn đại đạo trị quốc, thì cứ, xa trông rộng.”

Lâm Lập Đường và Lư Năng , cảm thấy vô cùng lý.

“Mấy vị hoàng đế phiên , đều là dùng cách d.ụ.c tốc bất đạt, ham lợi mắt. thứ mà Bệ hạ , là đại đạo của quốc gia, là sự bình yên của bệ hạ nhân dân, nước chảy dài lâu, chứ chút thành tích chính trị nhất thời mắt. Hắn hối thúc các ngươi, là để gánh vác các ngươi áp lực can gián châm chọc, để các ngươi buông tay việc. Trong vài năm tới, đem phương pháp khai khở ruộng hoang ở Tây Bắc lan rộng , để bách tính trong tay ruộng, để tá điền lao động nộp tô xong vẫn thể no bụng, để đám thế gia ngoan ngoãn nộp thuế, còn tranh giành ruộng đất với bách tính nữa.”

Nghe xong những lời của Cơ Tiểu Thiền, tâm trí của hai vị đại thần cùng những khác chợt bừng tỉnh ngộ!

Hảo hán thảo nào họ thỉnh thị Bệ hạ, Bệ hạ chỉ bảo ở Tây Bắc thế nào thì bây giờ thế .

Còn triều đình, những đại thần khác bước xới sự gây sự, Bệ hạ cũng chỉ gì, hoặc nắm lấy yếu điểm của đại thần đó mà đốp chát một trận cay nghiệt.

Hại bọn họ đó còn mang tâm lý tự trách, cảm thấy bản vô dụng, thể lập tức chia sẻ lo âu cho Bệ hạ.

Hóa , Bệ hạ vốn dĩ chẳng trông mong gì bọn họ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà thể lấp đầy chỗ trống của quốc khố...

Lâm Lập Đường và Lư Năng vội vàng dậy quỳ rạp xuống: “Đa tạ nương nương điểm hóa để bọn thần lĩnh hội sự khoan dung nhân đức của Bệ hạ, bọn thần thế nào , tuyệt đối phụ lòng mong mỏi của Bệ hạ và nương nương!”

Nói xong, hai dẫn theo hừng hực khí thế cáo từ rời .

Tiểu Thiền tiễn bước hai vị đại thần tài năng, lúc mới bước vòng hậu viện của tẩm cung.

Chỉ thấy vị Bệ hạ đáng lẽ đang lo nước lo dân , lúc đang xắn tay áo, tay cầm chiếc muôi tre, khuấy đều trái cây hoang dã ngâm mật ong.

Thấy nàng tới, Đoạn Bất Kinh giơ một quả ngâm thấm gia vị đưa thẳng tới bên miệng nàng.

Tiểu Thiền vị chua nheo tít mắt , nhưng thấy vô cùng thèm: “ , là cái vị , mấy ngày nay trong mơ cứ thèm đến phát .”

Đoạn Bất Kinh cũng nếm thử một miếng, vị chua khiến đôi chân mày rậm nhăn tít : “Cơ Tiểu Thiền, lưỡi nàng hỏng ? Sao thích ăn cái món thế cơ chứ?”

Tiểu Thiền quấn quýt cuộn tròn trong n.g.ự.c như một con mèo nhỏ, thỏa thèm, bốc ăn thêm một quả nữa: “Không ăn, là đứa nhỏ trong bụng ăn đấy chứ.”

Đoạn Bất Kinh hừ lạnh một tiếng. Khoảng thời gian , tuân thủ nghiêm ngặt lời của đại phu, ôm n.g.ự.c mà chẳng dám chạm mạnh, chỉ sợ đè bẹp bụng nàng.

Có trời mới , cái kiếp Hoàng đế ở thâm cung , chẳng sảng khoái thoải mái bằng việc ở trong phòng ấm áp tại Tây Bắc, tha hồ ăn thịt uống rượu no say.

Đến mức độ gần đây ở đại điện, đối với đám thế gia mặt dày vô sỉ , chút kìm nén lửa giận, tần suất dùng gương mặt lạnh tanh mắng cũng cao hơn một chút.

Kết quả là kẻ mắng thì tiếp tục trơ trẽn mặt dày, còn kẻ việc nghiêm túc chột chạy đến tìm Tiểu Thiền để lóc than thở.

Không đúng chứ, những lời với lão Lâm và mấy , điểm nào khác biệt với những gì Cơ Tiểu Thiền cơ chứ? Chẳng đều là cùng một ý nghĩa đó ?

Loading...