Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 87: Kinh thành có hỷ sự
Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:46:48
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền vuốt nhẹ má .
“Bệ hạ ngoài soi gương ? Chẳng tự xem mỗi bãi triều, cái mặt bệ hạ đen kịt, khó chịu đến mức nào. Đến cả lão Lâm với lão Lư sắc mặt bệ hạ còn chẳng đoán nổi thánh ý, gì đến những khác? Ta mà xé nhỏ lời bệ hạ , vo thành viên t.h.u.ố.c an tâm mớm cho họ, thì định lòng thần tử, cho họ bớt nghĩ lung tung mà tận tụy việc?”
Đoạn Bất Kinh nhéo nhẹ vòng eo thon của Tiểu Thiền, khẽ ôm nàng lòng, chẳng hề báo mà chuyển chủ đề: “Thân thể nàng định ?”
Người ... tâm trí chỉ nghĩ đến chuyện đó chứ.
Tiểu Thiền đỏ mặt, nhỏ giọng : “Sáng nay thái y đến bắt mạch thỉnh an, bảo thể cũng tính là định. Nếu chú ý một chút, thì... cũng thể...”
Lời nàng còn dứt, khuôn mặt đen sầm của Đại Sở bệ hạ lập tức hửng sáng.
Hắn bế xốc nàng lên, sải bước dài thẳng về phía tẩm cung.
Đã ăn chay trót hai tháng trời, dẫu thỉnh thoảng âu ếm ôm ấp cũng chẳng bõ dính răng, nay cuối cùng cũng nhận lệnh đặc xá, một khắc cũng thể chờ thêm.
Tiểu Thiền vẫn thường trách hờn về khoản quá tham hố, Đoạn Bất Kinh bao giờ tranh luận, bởi lẽ đó là sự thật.
Giống như từng trải qua nạn đói suýt c.h.ế.t, dẫu vạn quan gia tài, vẫn chất đầy thịt khô lương thực gầm giường.
Cảm giác bất an âm thầm lớn dần thật khó tan biến chỉ nhờ cảnh đổi.
Cơ Tiểu Thiền, là điều tuyệt vời bao trượt khỏi kẽ tay mà biến mất, dù cố thế nào cũng chẳng thể giữ chặt.
Mà giờ đây rốt cuộc nắm lấy , trân trọng khum trong lòng bàn tay, nâng niu thế nào cũng thấy đủ, chỉ sợ là một giấc mộng hoang đường.
Chỉ khi môi lưỡi giao hòa, trong sự va chạm linh hồn thể chối từ, mới tìm sự vỗ về mãnh liệt ăn sâu xương tủy.
Thân thể mảnh mai mở rộng về phía của Tiểu Thiền đủ sức bao dung niềm bất an nơi , đem cho sự bình yên chẳng thể tìm thấy ở bất cứ .
Một đủ, thì thêm nữa, lặp lặp chứng minh, cho tới khi sự quấn quít tưới tắm trọn vẹn nỗi khát khao của cả hai.
Khi Tiểu Thiền dán mặt lồng n.g.ự.c , mái tóc đen mượt xõa tung vòm n.g.ự.c và bờ vai rắn rỏi của Đoạn Bất Kinh, nàng đến cả ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Điều cũng chẳng trách , một đàn ông dồi dào sức lực như , tích tụ tinh lực suốt hai tháng ròng, đổi là khác thì e là cũng chịu nổi.
Bàn tay to ấm áp của Đoạn Bất Kinh mơn trớn tấm lưng còn đang run rẩy của nàng: “Có thấy chỗ nào thoải mái ?”
Tiểu Thiền khẽ hừ nhẹ trong mũi một tiếng đầy thoả mãn, khoan khoái trở n.g.ự.c .
Trong các phu nhân ở Tây Bắc, thiết từng lén hỏi nàng, liệu trong lúc mang thai, Bệ hạ chịu nổi cám dỗ mà nhận lấy những mỹ nhân do các thế gia gửi tới .
Tiểu Thiền lúc nào cũng chỉ mỉm .
Không nàng tự tin, mà là giờ đây nàng thực sự hiểu rõ Đoạn Bất Kinh là một đàn ông cô quạnh và kén chọn đến nhường nào.
Thảo nào cả hai kiếp , chẳng phụ nữ nào bước lên giường của .
Hắn chỉ ăn đúng một khẩu vị, nếu thà rằng c.h.ế.t đói chứ quyết gượng ép bản .
Hơn một tháng qua, các đại thế gia nghĩ Hoàng hậu m.a.n.g t.h.a.i thì Tân đế chắc chắn thiếu kề cận, liền tấp nập như đèn cù tạo đủ loại cuộc gặp gỡ tình cờ.
Thậm chí còn thâm hụt tới mức đưa vài “món ăn” khẩu vị nặng.
Nghĩ đến đây, Tiểu Thiền khỏi cất tiếng hỏi: “Ta bắt đầu thử gửi cho mấy thiếu niên tráng kiện ? Chàng gì mà để các thế gia hiểu lầm đến mức đó?”
Đoạn Bất Kinh vuốt mái tóc đen của nàng: “Chẳng đều do cái tên Mạc Vấn gây .”
Hóa mấy ngày , Tiểu Thiền đến hành cung hóng gió, Bạch Lan cũng xuất cung tới y quán của Hứa thần y phụ giúp.
Mạc Vấn thấy Bạch Lan chuẩn lên núi tìm loại sâu bọ gì đó về thuốc.
Hắn liền lén lút theo.
Kết quả Bạch Lan sơ suất một con rắn lớn c.ắ.n cổ chân, thằng ranh đó gào lên một tiếng, túm lấy đuôi rắn đập ngất xuống đất, ôm lấy cổ chân Bạch Lan sức dồn hết môi mà hút m.á.u độc ở vết thương. Cuối cùng, cõng xốc Bạch Lan lên, tay bóp chặt thất thốn con rắn lớn, cuồng chân chạy thẳng xuống núi, chạy lóc gọi Hứa thần y cứu lấy Bạch Lan.
Hứa thần y xem xét kỹ con rắn lớn Mạc Vấn bóp c.h.ế.t tươi, bảo rằng con rắn tuy béo tròn nhưng là rắn hoa cải độc.
Buổi tối thêm món canh rắn để trấn an tinh thần cho cả hai.
Mạc Vấn ngẩn ngơ cả , còn Bạch Lan thì tức đến xanh mặt. Nàng hỏi điếc , cả chặng đường nàng gào rát cổ họng bảo Mạc Vấn đưa con rắn cho nàng xem mà nhất quyết .
Cả quãng đường xóc nảy lưng , c.h.ế.t vì rắn thì cũng xóc đến xì khói.
Có cần đến cứu mạng cơ chứ? là cởi quần đ.á.n.h rắm, vẽ sự thừa thải!
đó, lúc Mạc Vấn đang trực ban, Bạch Lan mang tới cho mấy món ăn kèm cùng bánh bao nhân thịt cừu to tướng.
Thành thằng ranh đó ăn ngon quá hóa sảng. Lúc Đoạn Bất Kinh tìm việc, cứ thẫn thờ thẫn thờ, đột nhiên lao tới ôm lấy Đoạn Bất Kinh, mặt mũi đỏ gay, nhất quyết ghé tai lão đại rỉ rả hỏi xem Bạch Lan tha cho .
Cảnh tượng phần “mờ ám” vô tình rơi đúng mắt gia chủ Hàn gia. Gia chủ chấn động tột cùng, để vỡ lẽ biểu cảm “ hiểu”.
Mấy ngày đó, những kẻ xuất hiện mặt Đoạn Bất Kinh là một đám thiếu niên tráng kiện mắt to môi hồng kiều diễm.
Sau đó Đoạn Bất Kinh chọn mấy kẻ đau mắt nhất, lệnh cho đè ngay điện, nện cho mấy chục gậy quân côn nhừ tử, sóng gió lúc mới chịu lắng xuống.
Tiểu Thiền xong kìm mà run cả vai.
Dù chứng kiến tận mắt, nàng cũng hình dung cảnh Đoạn Bất Kinh một đám thiếu niên lông mày rậm mắt to vây quanh thì ánh mắt hung hăng rùng rợn đến mức nào.
Mùa đông giá lạnh tuy sắp tràn về, nhưng trong kinh thành hỷ sự nối tiếp hỷ sự.
Được sự đồng ý của Tiểu Thiền, Hương Thảo cuối cùng cũng gật đầu chấp nhận lời cầu của Lý Bưu, chỉ chờ sang năm tiết xuân về sẽ dẫn sính lễ thành hôn, chính thức trở thành nương t.ử của Lý Bưu.
Nghe lão già họ Hứa từng bán Hương Thảo năm xưa, khi tin con gái bây giờ hiển đạt, còn từng mò lên kinh thành tìm nàng một chuyến.
Lão tính tìm con gái để ké chút vinh hoa phú quý từ công lao tòng long của con gái con rể.
Đáng tiếc Hương Thảo của bây giờ còn là phụ nữ cha đ.á.n.h c.h.ử.i mà chẳng dám hé răng phản kháng như nữa.
Người do Tiểu Cơ Hoàng hậu đào tạo , thể là kẻ chịu để bắt nạt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-87-kinh-thanh-co-hy-su.html.]
Thế là Hương Thảo dẫn theo hai ma ma từ Tây Bắc đến, ba chống nách mắng cha một trận vuốt mặt kịp, bảo rằng ban đầu Hoàng hậu lời , từ nay về sống c.h.ế.t của nàng còn liên quan gì đến Hứa gia, nếu còn dám tới nhằng nhẵng quấy rấy thì cứ việc lên công đường đối chất.
Tiểu Thiền bộ dạng nàng to tiếng mắng mỏ gã cha ác nghiệt mà lòng thầm thấy ấm áp vui mừng.
Bây giờ Hương Thảo tự vững đôi chân , dù gả thì tuyệt đối cũng trở thành phụ nữ yếu đuối chồng kiếp hành hạ đến mức dám cất lời.
Hỷ sự lớn hơn nữa nơi kinh thành là Kỳ Vương kiêu hùng thiện chiến chủ động thỉnh chỉ Bệ hạ ban hôn, xin cưới Tiền triều Công chúa Hoa An.
Khi Tiểu Thiền chính miệng Hoa An về cuộc hôn nhân phần kỳ quái , nàng ngạc nhiên tới mức lấy tay vuốt ve cái bụng nhô cao của .
Theo nàng , cho tới tận bây giờ trong Công chúa phủ của Hoa An vẫn còn nuôi hai gã diện thủ tuấn tú cơ mà.
Ngày thường cũng chẳng thấy hai thiết gì mấy, đùng một cái im lặng tiếng chuẩn kết duyên thế ?
Hoa An bộc bạch với Hoàng hậu nương nương rằng, đây chỉ là chuyện nàng và Kỳ Vương mỗi lấy thứ cần, dính dáng đến tình ái.
Hóa Kỳ Lão thái phi liên tục ép Kỳ Vương thành , dạo gần đây còn qua mật thiết với mấy đại thế gia.
Còn phía Hoa An, nhờ việc kinh doanh trong tay kiếm bộn tiền nên gia sản vô cùng kế súc, cộng thêm việc nàng là cận bên cạnh Hoàng hậu, nên ít kẻ ăn chơi trác táng ở kinh thành dòm ngó, cho rằng cưới nàng là thể thoải mái ăn cơm mềm.
Thành thử tại một buổi yến tiệc, kẻ lén bỏ t.h.u.ố.c chén của nàng, hòng tạo nên một vụ bê bối khiến Hoa An thể gả.
May trong lúc nguy cấp, Hoa An Tiêu Thận giải vây cho, lúc mới thoát khỏi kiếp nạn.
Khi Hoa An nửa thật nửa giỡn rằng, nếu như tìm một phu quân nắm binh quyền trong tay như Kỳ Vương mà chẳng thèm quản nàng, thì cuộc sống mới thực sự thoải mái an nhàn.
Chẳng ai ngờ Kỳ Vương suy nghĩ một chút lập tức gật đầu đồng ý.
Chỉ là Kỳ Lão thái phi khi tin thì tức đến phát điên, gào khản giọng tuyên bố quyết cho loại tiện phụ như Hoa An bước qua cửa, bằng sinh đứa trẻ chẳng là con của gã diện thủ* nào.
*Diện thủ nghĩa là trai bao ạ.
Vì Lão thái phi kịch liệt phản đối, Kỳ Vương bất đắc dĩ mới tìm tới chỗ Đoạn Bất Kinh, cầu xin một đạo thánh chỉ để bịt miệng mẫu .
Đoạn Bất Kinh vui vẻ đồng ý, lập tức ban hành thánh chỉ ngay tại chỗ.
Đến khi Cơ Tiểu Thiền chuyện, Kỳ Vương đưa sính lễ sang và ấn định ngày cưới với Hoa An xong xuôi.
Hoa An đại hôn, nàng với tư cách Hoàng hậu đương nhiên thể chút biểu thị.
Thế là nàng triệu kiến cặp tân lang tân nương tương lai, ban thưởng cho hai một đôi như ý bằng ngọc cùng vô đồ trưng bày sơn thếp vàng.
Nghĩ tới kết cục t.h.ả.m hại của Hoa An ở kiếp , Tiểu Thiền đành hỏi cho rõ xem rốt cuộc Tiêu Thận đang tính toán điều gì.
Vì ngày hôm đó Hoa An xuất cung , còn Tiểu Thiền giữ Tiêu Thận ở đình nghỉ chân trong ngự hoa viên đôi phút.
Tiểu Thiền thềm cao, vị tiểu Vương gia từng một thời tràn đầy khí thế bên .
Trên gương mặt từng âm nhu tuấn tú của nay xuất hiện một vệt sẹo dài, vệt sẹo hệt như vết sẹo của Đoạn Bất Kinh ở kiếp , vặn vẹo và dữ tợn.
Nơi hai bên thái dương của tiểu Vương gia cũng điểm vài sợi tóc bạc...
Tiêu Thận cũng ngẩng đầu tân hậu bậc thềm.
Nàng và cô gái luôn e ấp dịu dàng trong ký ức của thực còn giống nữa.
Giữa hàng lông mày rạng rỡ tràn ngập vẻ đoan trang tĩnh lặng, phảng phất khí độ mẫu nghi thiên hạ.
Đêm yến tiệc hôm đó, dáng vẻ nàng năng chừng mực, khéo léo gõ đầu các phu nhân thế gia là hình ảnh Hoàng hậu mê nhất, thông tuệ nhất mà Tiêu Thận từng thấy.
Mấy bậc đá xanh, cách chừng năm bước chân, mà là cách muôn đời chẳng thể với tới ở kiếp .
Khi Tiểu Thiền cất tiếng hỏi vì cưới Hoa An, Tiêu Thận trầm giọng đáp: “Đây là nợ của thần với Công chúa. Nếu khả năng cho phép, thần cho nàng một chốn an yên vững chãi.”
Kể từ ngày nhớ ký ức kiếp , đôi hài thêu đung đung đung đung xà nhà của Hoa An cũng trở thành một trong những ác mộng ám ảnh Tiêu Thận.
Dù cho Hoa An chẳng còn nhớ bất cứ chuyện gì, nhưng Tiêu Thận lỡ nhè bát canh Mạnh Bà, để duyên nợ nghiệt ngã của kiếp trói buộc lấy .
Đã , nếu Hoa An chỉ một cuộc hôn nhân tự do tự tại, bảo vệ nàng bình an, cũng chẳng tiếc gì mà trao cho nàng một lời hứa.
Dù thực sự cưới trong kiếp vô duyên vô phận, thì cưới ai đối với cũng còn quan trọng nữa.
Còn về việc mẫu cố chấp chịu, cũng chỉ là công dã tràng, bởi đây cũng là món nợ m.á.u mà bà từng thiếu Hoa An ở kiếp .
Quan trọng nhất là Tiêu Thận hiểu rõ, chỉ bản thành thì mới chặt đứt ý nghĩ ngu ngốc của mẫu khi dùng hôn sự của để đu bấu các thế gia.
Đương kim Thánh thượng sẽ cho mẫu bất kỳ cơ hội xoay xở dệt lưới nào nữa.
Năm xưa bà lén lút quy thuận Tiểu Tề Hoàng hậu, vốn phạm đại kỵ.
Nếu nhờ khi Tiêu Thận chủ động bày khổ nhục kế, thậm chí mặc cho Đoạn Bất Kinh vạch một đường d.a.o mặt , lẽ mẫu sớm giống như đám gian tế bắt ở Tây Bắc, treo vắt vưởng cổng thành cho thiên hạ bêu rếu .
Hơn nữa, còn sự tự tin rằng, chỉ cần cưới Công chúa và ở kinh thành, mới cơ hội thi thoảng ngắm bóng hình mảnh mai với nụ rạng rỡ chốn hoàng cung .
Nàng là thê t.ử duyên phận của ở kiếp .
Tiêu Thận từng thời tràn đây khí thế, cưỡi ngựa cao đầu, khoác áo bào đỏ rực rước nàng qua cửa.
Họ từng trịnh trọng bái thiên địa, thề nguyện nắm tay đến trọn đời...
Lời ước hẹn , nàng giữ nữa. vẫn giữ.
Tiểu Thiền ánh mắt thâm trầm thể hóa giải mà Tiêu Thận dành cho , khẽ thở dài một tiếng.
Nàng định cất lời thì thấy vạt áo màu vàng minh hoàng thấp thoáng bóng cây, sải bước dài tiến về phía đình nghỉ chân.
Khi Đoạn Bất Kinh cất bước lên bậc thềm, ánh mắt sắc lẹm đảo qua Tiêu Thận một lượt, thản nhiên : “Thời tiết giá lạnh, đây trò chuyện thế ?”
Tiểu Thiền kìm lấy tay che trán, Đại Sở Bệ hạ vốn giỏi ghen tuông, tình hình hẳn là bãi triều xong vội vã chạy xộc tới đây.
Thế nên khi Tiêu Thận cáo lui rời , Tiểu Thiền chống tay lên eo, sự dìu dắt của Đoạn Bất Kinh cẩn thận bước xuống bậc thềm, cất tiếng: “Sao , yên tâm về ? Cứ đến tận nơi dòm ngó một cái, cũng tính chuyện cưới xin , lẽ nào còn tơ tưởng đến cái bà bầu nữa ?”
Đoạn Bất Kinh hừ lạnh một tiếng, trong lòng nghĩ nếu thực sự cơ hội, e rằng Tiêu Thận chẳng hề ngại cha hờ .