Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 88: Bù đắp tiếc nuối
Cập nhật lúc: 2026-08-11 16:46:49
Lượt xem: 207
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả đời Đoạn Bất Kinh ghét quá nhiều , bởi lẽ phần lớn những kẻ đó đều còn cõi đời nữa.
Tiêu Thận cứ như con ruồi con muỗi đuổi mãi , ác nỗi chẳng thể một chưởng đập c.h.ế.t, đành mặc cho vệt m.á.u muỗi thăng hoa thành ánh dương rực rỡ thể buông bỏ trong lòng Tiểu Thiền.
Vốn tưởng Tiêu Thận cưới Hoa An xong sẽ trở nên an phận hơn.
Kết quả là hễ bắt cơ hội, vác cái bản mặt hủy dung đó chạy đến mặt Tiểu Thiền để bán thảm, vẻ đáng thương.
Mang tâm tư gì, tưởng chắc?
Đường đường là nam nhi bảy thước, mà dựa cảm giác tội của phụ nữ để đổi lấy một chút thương hại, đúng là đồ phế vật!
Võ tướng ngoài biên ải hình như đang chỗ trống, đợi Kỳ Vương tân hôn xong, chắc là thể cút trận tiền mà bảo vệ quốc gia .
Lục Kính Thăng thì điều hơn Tiêu Thận nhiều. Mấy ngày , đưa già tới Thanh Châu, là tiếp tục tu sửa đê điều ở đó, tạo phúc cho bách tính.
Mặc dù ban đầu chọn quan trị thủy thổ mộc là vì tâm tư ích kỷ mưu lợi chuộc xảo*, chiếm thế thượng phong, nhưng Lục Kính Thăng dường như thực sự tìm sự công nhận và cảm giác thỏa mãn từ những công việc thực tế, vất vả .
* Đầu cơ trục lợi, tìm cách luồn lách để kiếm lợi hoặc đạt mục đích một cách khôn lỏi.
Dù cho Đoạn Bất Kinh ý đề bạt, cũng chịu ở kinh thành.
Tiểu Thiền thấy Đoạn Bất Kinh vẫn đang chằm chằm bóng lưng Tiêu Thận bằng ánh mắt chẳng mấy thiện, bèn đoán ngay tâm tư của . Nàng nhịn , ghé mũi ngửi ngửi quanh cổ đàn ông của : “Đều chua đến bốc mùi , lấy mà nhiều giấm để ăn thế ?”
Nói đến đây, nàng khẽ ngước mắt đ.á.n.h giá , thăm dò: “Chàng đối với Lục Kính Thăng còn thể ngoài mặt khách sáo một chút. Cớ cứ luôn gây khó dễ với Kỳ Vương, rốt cuộc là vì ? Lẽ nào... từng thấy và chuyện gì ư?”
Chuyện nàng , hiển nhiên là ở kiếp thứ hai. Khi đó Tiêu Thận thích phô trương, luôn thích kéo nàng dạo hồ, đạp thanh, dạo quanh phố xá.
Trong ấn tượng của nàng, hình như đúng là từng Đoạn Hầu gia khi bắt gặp vài .
Chỉ là nàng thực sự nhớ nổi phản ứng của Đoạn Bất Kinh lúc đó nữa.
Đoạn Bất Kinh với nét mặt nhạt nhẽo hỏi ngược : “Sao nào? Nàng vẫn còn nhớ chuyện cũ với cơ ?”
Miệng thì , nhưng bàn tay bất giác siết chặt. Trong đầu lướt qua những hình ảnh từng dằn vặt đến mức cả đêm ngủ yên.
Khi đó, chẳng danh phận gì, chỉ thể cô độc ở góc phố ngõ hẻm, đôi nam nữ trẻ tuổi hứa hôn nắm tay dạo bước giữa các gian hàng ở kinh thành, duyên dáng, ánh mắt trao chan chứa tình ý... Những đoạn ký ức khốn kiếp , nay sẽ bao giờ thừa nhận, chỉ coi như một cơn ác mộng.
Tiểu Thiền lỡ lời, liền dịu giọng dỗ dành: “Chàng hẳn cũng , ngoài Xú Đản ca ca , trong lòng chẳng chứa chấp một ai khác .”
Lời thực sự chút nịnh nọt, ngặt nỗi thích .
Chân mày và ánh mắt của Đoạn Bất Kinh thoắt cái dịu nhiều, đưa tay kéo lấy Tiểu Thiền.
Hạng như Tiêu Thận, giờ còn quan trọng nữa.
Hiện tại, Đoạn Bất Kinh mới là trượng phu gắn bó với Cơ Tiểu Thiền từ thuở hàn vi, từ đầu đến chân nàng, thảy đều là của ...
Thái y từng dặn, Tiểu Thiền lúc sinh nở nhiều một chút, như lúc sinh mới thuận lợi. Ngay cả đồ ăn thức uống mỗi ngày cũng kiểm soát nghiêm ngặt, phòng ngừa t.h.a.i nhi phát triển quá lớn, đến lúc đó khó sinh.
Cho nên mỗi ngày, họ đều cùng dạo trong ngự hoa viên.
Những con đường nhỏ trong ngự hoa viên tuy quanh co nhưng bằng phẳng.
Tiểu Thiền nắm lấy bàn tay to lớn, dày dặn của nam nhân, chậm rãi bước từng bước. Ánh đèn cung đình tỏa sáng, soi tỏ tia sáng nhạt trong mắt đối phương, cũng soi rõ cả một tia mệt mỏi đọng nơi khóe mắt Đoạn Bất Kinh.
“Hôm nay triều cãi ?”
“Có ngày nào mà cãi? Đã quen .”
Tiểu Thiền từng lén những cuộc khẩu chiến sục sôi triều, chỉ một chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà cũng trích dẫn kinh điển, chất vấn cả ông trời.
Những lời lẽ lặp lặp như bánh xe vòng, đối với dự thính mà , quả thực là một sự tra tấn nghiêm trọng về cả thể xác lẫn tinh thần.
Thảo nào mỗi Lư đại nhân chuẩn thượng triều, đều kéo Thích phu nhân lóc một trận, đó mới tích tụ đủ dũng khí để .
Huống hồ gì là Đoạn Bất Kinh, đưa quyết định cuối cùng.
Nàng chút đau lòng, ôm chặt lấy cánh tay Đoạn Bất Kinh: “Chàng đưa danh sách cho , sẽ gọi phu nhân của bọn họ tới, gõ đầu cảnh cáo một phen, để các nàng về nhà thổi gió bên gối. Chứ cứ giày vò thế mãi ?”
Đoạn Bất Kinh bật : “Thôi , mấy vị phu nhân bây giờ mỗi tiến cung yết kiến nàng, hận thể chắp thêm vài mảnh vá lên áo khoác ngoài, nàng gõ cũng chẳng cái gì . Ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa, thỏ vẫn đủ béo...”
Tiểu Thiền thở dài một , đưa tay vuốt ve phần tóc mai hãy còn đen nhánh của : “Vậy cũng đừng để bụng quá, chú ý giữ gìn sức khỏe. Ta thấy mấy vị triều thần dạo gần đây, đều mệt mỏi đến mức tóc bạc trắng cả . Thích phu nhân bây giờ nhàn rỗi buồn chán, đang đến tuổi trung niên kiếm thêm mụn con. Ngặt nỗi Lư đại nhân mệt đến rã rời tay chân, đang uống t.h.u.ố.c bổ ừng ực kìa. Có thể thấy đàn ông các chịu nổi giày vò , vẫn còn trẻ thế , đừng mệt đến mức dùng nữa đấy... Ây da...”
Câu đùa cợt đắn của nàng đổi một vết c.ắ.n của nam nhân lên má.
Cái con , cho dù hoàng đế, vẫn chứng nào tật nấy, luôn thích c.ắ.n .
“Cơ Tiểu Thiền, nếu vì thương xót nàng, sợ nàng yếu đến mức uống t.h.u.ố.c ừng ực, nàng nghĩ còn tinh thần để những lời khiêu khích như ?”
Tiểu Thiền né tránh nụ hôn mang tính c.ắ.n xé của .
Nàng cố ý như , cũng là nam nhân của mỗi ngày trở về cung thể nhẹ nhõm hơn một chút, còn suy nghĩ đến những chính vụ phiền phức nữa.
Đoạn Bất Kinh ở kiếp dường như quyết tâm theo một con đường chính trị khác. Tuy rằng chút giày vò, nhưng đủ an và vững chắc.
Không còn cách nào khác, kiếp kiều thê, sắp con ngoan, những thứ cần cân nhắc nhiều hơn, con cũng trở nên nhẫn nhịn hơn.
Ám ảnh về một tên bạo chúa m.á.u lạnh, nhuộm m.á.u cả kinh thành, c.h.é.m g.i.ế.c đến mức xác c.h.ế.t ngổn ngang của kiếp , dường như thực sự biến mất còn tăm tích.
Những tháng ngày tuổi mười tám của Tiểu Thiền cứ thế êm đềm và tĩnh lặng trôi qua.
Vị tân đế hề tung những thủ đoạn sắt m.á.u sấm sét như lúc san bằng thảo nguyên Thát Đát.
Đối diện với sự thăm dò của các thế gia, cũng chỉ dùng lời lẽ cảnh cáo, gõ đầu nhắc nhở một phen.
Cuối cùng, ngay cả quan chức của các thế gia và môn sinh cũng gần như sự xê dịch gì.
Về phần kế hoạch cải cách ruộng đất do hai Lâm Lập Đường và Lư Năng thúc đẩy, gặp tầng tầng lớp lớp trở ngại, mãi vẫn thể triển khai.
Ngày tháng trôi qua, các thế gia cũng lờ mờ ngầm hiểu : Vị tân đế xuất bần hàn, trong lòng chút tự ti, nên đặc biệt coi trọng danh tiếng.
Vị hoàng đế ít học chẳng những tìm cách bám rồng vịn phượng, cùng với vị hoàng hậu xuất thấp kém của thêu dệt nên một thế phú quý, mà càng chú trọng đến tiếng thơm hiền đức trong sử sách. Hắn đặc biệt sắp xếp vài vị sử quan ghi chép sinh hoạt, bám theo lưng cả ngày, chỉ để sách lập truyện.
Có từng thấy Lâm Lập Đường trau chuốt những cuốn sổ ghi chép thường ngày , đến mức ngay cả việc hoàng đế nhặt hạt cơm rơi bàn lên ăn cũng thể ca ngợi tung hô thành “thánh nhân tiết kiệm”.
Nghe đồn gần đây mời thêm mấy vị đại nho Ngự thư phòng để giảng kinh, giải nghĩa cho bệ hạ.
Kiểu màu mua danh chuộc tiếng, ôn hòa vô hại , so với kẻ điên như Ngô Khánh còn dễ đối phó hơn nhiều, đúng là đ.á.n.h trúng tâm lý của các thế gia.
Thế là tâm trí căng thẳng của các đại gia tộc cũng dần dần nới lỏng.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới đêm giao thừa, những buổi yến tiệc xuyên đêm thâu sáng của các gia tộc cũng dần khôi phục.
Những đồ gốm sứ, tửu cụ xa hoa lộng lẫy, cùng với bình phong, gia cụ từng âm thầm chuyển tới Giang Nam, nay cũng đóng thành từng rương, từng thuyền, chở theo vô vàn nguyên liệu nấu ăn đắt đỏ từ miền Nam rầm rộ trở về.
Thậm chí ngay cả các võ tướng và văn thần trướng Đoạn Bất Kinh thỉnh thoảng cũng xuất hiện trong những buổi tiệc rượu xa xỉ của các thế gia .
Cũ mới giao thoa, hòa cùng khí nhộn nhịp khi năm mới cận kề, thứ dường như đều êm ấm, dung hòa.
Còn về mớ hỗn độn liên quan đến sưu thuế, dường như chẳng còn ai bận tâm nữa.
Suy cho cùng, khi đ.á.n.h hạ một phen thiên hạ, vị tân hoàng nào trong cái Tết đầu tiên của khao thưởng ba quân thật t.ử tế, và an nhiên tận hưởng sự xa hoa chốn cung đình?
Các thế gia cũng vì thế mà buông lỏng cảnh giác, cho rằng tân đế chịu khuất phục áp lực, đành yên phận tuân theo chế độ cũ, nên tất bật chuẩn đón Tết.
Thế nhưng, một tờ công văn mấy nổi bật dán bảng cáo thị ở kinh thành, bất ngờ kéo rèm mở màn cho một trận phong ba bão tuyết.
Tờ cáo thị chỉ một cách đơn giản: Bệ hạ rộng mở đường ngôn luận, thành lập “Nạp Gián ti”, hễ chính vụ nào bất công, bá tánh đều thể trình cáo trạng, chuyển thẳng tới tai thiên tử.
Cùng lúc đó, mạng lưới tình báo và ám vệ mà Đoạn Bất Kinh âm thầm cài cắm, rải rác ở các thế gia khắp kinh thành bấy lâu nay bắt đầu rục rịch hành động.
Ngay khi các chứng cứ phạm tội khớp nối chặt chẽ: “Nạp Gián ti” liền nhận hàng loạt cáo trạng tố cáo thế gia Hàn gia biển thủ công điền, chiếm đoạt ruộng đất tư nhân của tá điền, bùng nổ dữ dội như giếng phun.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-88-bu-dap-tiec-nuoi.html.]
Hàn gia ức h.i.ế.p bá tánh, lũng đoạn ruộng đất với lượng lớn đến mức khiến sôi m.á.u căm phẫn.
Số lượng tá điền hại lên tới hàng trăm .
Cũng chẳng là ai dùng cách gì, thể lượt tìm về bộ những tá điền . Trong tiết trời đông tháng Chạp giá rét, tuyết bay ngợp trời, con phố lớn ở kinh thành, một hàng dài tá điền và bá tánh quỳ rạp. Cả nam thanh nữ tú, già trẻ nhỏ kéo dài cả chục dặm đường, tay nâng huyết thư tố cáo Hàn gia chuyện tàn ác tày trời, khẩn cầu bệ hạ vì bọn họ mà minh oan rửa hận.
Dưới sức ép của lòng dân oán hận, bệ hạ “ thể ” phái quan viên triệt để điều tra sự việc .
Lại nhờ chứng cứ quá mức đầy đủ, vụ án xét xử vô cùng thuận lợi.
Vào cái ngày Hàn gia tịch thu gia sản, thể bá tánh trong thành đều đổ xô xem.
Hôm , những bảo vật tịch thu từ Hàn gia đều mở toang rương hòm khuân từ trong phủ , giống như cố tình để cho thấy, nắp rương nào cũng mở phanh.
Bách tính thành chứng kiến tận mắt rốt cuộc Hàn gia đục khoét bao nhiêu mồ hôi nước mắt của dân chúng.
Nghe đồn những thứ châu báu ngọc ngà sáng lóa , tựa như ráng mây, như hoa xuân nở rộ giữa ngày đông giá rét, hoa cả mắt .
Khắp nơi vang lên tiếng hít hà kinh ngạc của bá tánh vây xem, ngọn lửa cừu hận giàu bùng lên cao từng thấy.
Đến mức khi của Hàn gia áp giải ngoài, dân chúng phẫn nộ c.h.ử.i bới ầm ĩ, ném đá ném rác, mắng họ là lũ chuột cống tham ăn, là những con sâu mọt của Đại Sở.
Đến nước , bệ hạ chấn nộ, hạ chỉ triệt để điều tra bộ các thế gia khác ngoài Hàn gia, xem hiện tượng biển thủ công điền, tư điền .
Trong lúc nhất thời, lòng của các đại thế gia hoang mang lo sợ. Vài vị tông lão của các gia tộc mới kinh thành định ăn Tết, lúc dù chuồn về Giang Nam lánh nạn cũng kịp nữa .
Rất nhanh tin đồn bay tới: Bệ hạ khoan dung, nếu thể chủ động khai báo, giao nộp công điền và tư điền chiếm đoạt, bệ hạ sẽ truy cứu chuyện cũ, để bình an ăn một cái Tết.
Ngày Hàn gia hành hình, tất cả các thế gia đều cử đến.
Những kẻ chủ mưu đều c.h.é.m đầu, những cái đầu nương theo dòng m.á.u nóng phụt trào liên tiếp rơi rụng, thách thức giới hạn chịu đựng của những chứng kiến.
Tòng phạm tống ngục. Về phần quyến lưu đày thì đếm xuể, những chiếc xe gỗ chở nhà tội nhân nối đuôi chầm chậm lăn bánh khỏi kinh thành, cảnh tượng thật khiến rợn ngợp.
Chỉ là, dù cho bao nhiêu c.h.ế.t chăng nữa, cũng chẳng một ai mở miệng oán trách tân hoàng bạo ngược. Bởi vì những vụ án , đều là do nha môn xét xử công khai, bằng chứng thép chất cao như núi, kẻ nào t.ử hình cũng là tội ác tày trời, c.h.ế.t hết tội.
Đối diện với yêu cầu tra xét sổ sách , Tề gia là kẻ đầu tiên phản ứng. Họ chủ động sắp xếp sổ sách, giao nộp hơn phân nửa công điền từng biển thủ.
Đoạn Bất Kinh cũng coi là khoan dung độ lượng. Nếu Tề gia là đầu tiên quy thuận, những chi tiết râu ria cũng truy xét thêm nữa, nhẹ nhàng bỏ qua.
Cao gia tuy trong lòng mắng c.h.ử.i Tề gia té tát, nhưng cũng dám chậm chân, vội vàng đem sổ sách nộp.
Có điều, quan viên phụ trách điều tra dễ chuyện như , bắt bẻ từng tiểu tiết nhỏ nhất quyết buông, mãi cho đến khi Cao gia nhả mười phần bảy tám ruộng đất chiếm đoạt thì mới chịu buông tha. Hai đại thế gia gương, những thế gia hào sảng còn đành ngoan ngoãn bắt chước, lũ lượt tự thú.
Vẫn vài nhà ôm tâm lý may rủi, kiên quyết chịu cúi đầu. Thế là những thủ đoạn sấm sét một nữa bưng : Đầu tiên là bá tánh giơ huyết thư đến nha môn kiện cáo, đợi đến khi lòng dân sục sôi, quan phủ mới xuất mã điều tra. Một khi tội danh thành lập, đồng nghĩa với việc xét nhà tịch thu tài sản.
Đến nước , các thế gia hào sảng, thậm chí là bá quan văn võ trong triều, cũng thấu: Tân đế mà thiếu thủ đoạn sấm sét ư? Chẳng qua vị càng am hiểu cách đ.á.n.h cá, quăng một mẻ lưới từ xa, kiên nhẫn đợi con mồi béo mập c.ắ.n câu, đó mới thu lưới hốt trọn một mẻ.
Cùng với việc công điền nộp , các hương cũng thi chủ động đóng bù những khoản tiền thuế còn nợ. Triều đình biểu thị thu ngân lượng, chỉ thu lương thực.
Lương thực thu nhanh chóng đóng thuyền chở phân phát về các địa phương, giúp bá tánh của tân triều ấm no đón một cái Tết đủ đầy.
Đêm giao thừa, trong cung tổ chức gia yến.
Trên kim điện, đèn đuốc sáng rực huy hoàng. Từng chiếc khay mạ vàng nạm ngọc xếp đầy những món ăn nóng lạnh tinh xảo, tấp nập bưng bê dâng lên.
Kiếp , Đoạn Bất Kinh dựa việc tịch thu tài sản và tiền phạt để thu hồi lượng bạc trắng cùng điền sản về quốc khố, tính nhiều hơn gấp bốn so với kiếp .
Dẫu lúc đó, Lãnh diện Hầu gia g.i.ế.c là những con chuột gầy gò giấu giếm chút tư trang. Sao thể so với cảm giác sung sướng khi vây ráp, hốt trọn kho lương của đám chuột cống béo múp míp bây giờ cơ chứ?
Cơ Hội Anh bên cạnh mẫu , mặc cho cung nữ cạnh lượt gắp thức ăn, bày biện bát đĩa.
Một dịp náo nhiệt như thế , ngoại tổ phụ và mẫu đều mặt, duy chỉ thiếu mỗi bóng dáng Cơ Hội Tài.
Tình cảnh ngoại tổ phụ trúng độc ngày hôm đó, nàng vẫn còn nhớ như in.
Lúc , nàng ở bên cạnh giúp công chúa Hoa An rà soát sổ sách, phát hiện bản chẳng gì, cũng giúp ích chút nào. Rất rõ ràng, đó chỉ là cái cớ để tỷ tỷ mượn dịp điều nàng trong cung.
Nhớ những lời mập mờ từng riêng với nàng, rằng hai họ và đại tỷ cùng chung một cha, rằng tỷ tỷ Cơ Tiểu Thiền thực mang lòng oán hận thấu xương với cha và cả hai họ... Cơ Hội Anh bỗng cảm thấy một trận kinh hoảng xẹt qua tim.
Công chúa Hoa An thấu sự hoang mang của nàng, mỉm múc cho nàng một chén chè trứng hoa phù dung ngọt lịm, nhẹ nhàng khuyên giải: “Có nương nương thương yêu che chở, còn ủ rũ chau mày cái gì?”
Cơ Hội Anh ngẩng đầu lên, nhút nhát hỏi: “Từ lúc trưởng tỷ Tây Bắc về, tỷ luôn tỏ ngày càng lạnh nhạt với . Công chúa thực sự cảm thấy tỷ tỷ vẫn còn thương ?”
Hoa An công chúa vốn lớn lên chốn thâm cung, theo sát Tiểu Thiền lâu. Đối với những điểm mờ ám đằng việc ngoại tổ phụ nhà họ Cơ bỗng nhiên lâm bệnh, trong lòng nàng sớm tường tận.
Nàng bật nhẹ, vương chút cảm giác bùi ngùi nhàn nhạt: “Người trong nhà xảy chuyện lớn, thế mà an trốn hoàng cung thanh tĩnh. Bao nhiêu cái nhơ nhuốc, hôi thối, thảy đều để vị trưởng tỷ của tự gánh vác. Như thế còn gọi là thương xót ư? Muội , cũng từng một vị tỷ tỷ như , thể liều mạng để bảo bọc . Đáng tiếc... tỷ hại c.h.ế.t . Ta báo đáp, yêu thương tỷ , mà cách biệt âm dương... Hội Anh tiểu thư, ngàn vạn đừng phạm hồ đồ, đừng trân trọng một tỷ tỷ như thế mà mấy chuyện khiến nương nương khó xử.”
Cơ Hội Anh bẩm sinh mưu mô, nhưng ghi tạc những lời tận đáy lòng.
Thế nên đó, khi nàng lén lút hỏi mẫu xem .
Mẫu nước mắt lưng tròng kể việc bỏ độc ám hại ngoại tổ phụ để đoạt gia sản, hiện tại bí mật lưu đày. Nàng bàng hoàng sửng sốt, ôm lấy mẫu lóc một hồi, nhưng tuyệt nhiên chạy tới mặt tỷ tỷ để cầu tình cho .
Bởi lẽ bây giờ tỷ tỷ ngoài mặt thiết với nàng, nàng ít nhiều cũng chút rụt rè sợ sệt.
Và một lý do khác, là nàng nhớ kỹ những lời răn đe của Hoa An lúc .
Bây giờ tỷ tỷ chỉ là tỷ tỷ của nàng, mà còn là Hoàng hậu nương nương vạn tuế bên cạnh bệ hạ Đại Sở.
Một quyết định của Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, chẳng cứ dùng nước mắt của kẻ nào đó là thể lay chuyển, đổi .
Tỷ tỷ vẫn nguyện ý thương yêu nàng, nàng quý trọng phúc phần .
Trong lúc dự yến tiệc, hai tỷ cạnh . Tỷ tỷ hỏi nàng, về đường nhân duyên dự tính gì .
“Muội cũng , tỷ phu của năm xưa vốn là ở rể Tang gia. Đáng lý , cái t.h.a.i tỷ đang mang trong bụng sinh mang họ Tang mới . hiện tại là cửu ngũ chí tôn, là gốc rễ của quốc gia, nếu để hoàng tự mang theo họ của bên ngoại thê t.ử thì thật sự là điều chu . Ngoại tổ phụ đến tìm tỷ bàn qua mấy , nhắc nhở hoàng tự ngàn vạn thể mang họ Tang . Do , ông kén thêm một cháu rể tới ở rể nhà họ Tang, chẳng ý tứ của ?”
Cơ Hội Anh xong, đôi mắt bỗng sáng rực lên: “Tỷ tỷ, thật sự cần gả ngoài ? Muội thể vĩnh viễn sống cùng mẫu và ngoại tổ phụ ?”
Trong nửa năm mà mẫu và tỷ tỷ ở nhà, Cơ Hội Anh bắt buộc giúp phụ quản lý việc nhà. Hễ sai chuyện gì, phụ lập tức c.h.ử.i mắng lưu tình, rủa nàng là thứ ngu xuẩn vô dụng, gả thì cũng sẽ chồng và phu quân ghét bỏ, đ.á.n.h đập.
Cũng trong mấy tháng ngắn ngủi đó, Cơ Hội Anh thực sự chứng kiến sự lòng đổi và tàn bạo đáng sợ của đàn ông.
Người cha nho nhã lịch thiệp năm xưa, đột nhiên chỉ cần lời hợp là vung tay mắng mỏ đ.ấ.m đá. Lại thêm Mai nương thường xuyên đ.á.n.h đập đến cả đầy thương tích, thêm lạnh lùng dửng dưng coi như , tất cả những thứ đó gieo rắc một nỗi ám ảnh kinh hãi sâu sắc trong lòng nàng đối với hai chữ “gả chồng”.
giờ đây tỷ tỷ nàng thể kiếm một phu quân tới ở rể, cần chịu cảnh nhẫn nhịn khép nép lập quy củ nơi sân nhà khác.
Chuyện quả thực khiến nàng vô cùng mừng rỡ.
Hoa An bên cạnh , khỏi sang với Cơ Hội Anh.
Cứ thế chứ. Nếu nàng Hoa An cũng một tỷ tỷ tinh minh giỏi giang, lấy một phu quân quyền khuynh thiên hạ như , nàng thề sẽ vứt luôn cả não cần dùng tới, chỉ một mực ôm chặt lấy đùi tỷ tỷ mà yên tâm sống qua ngày là đủ.
Bất quá cuộc sống hiện giờ của nàng cũng khá . Ngày tháng gả cho Tiêu Thận trôi qua thoải mái dễ chịu hơn nàng tưởng nhiều.
Sau khi nàng và Tiêu Thận thành hôn, hai dọn đến ở cùng với Kỳ Lão thái phi, mà chuyển thẳng phủ Công chúa.
Kỳ Lão thái phi năm bảy lượt dọn tới sống chung, chẳng cần đợi Hoa An lên tiếng, Tiêu Thận thẳng thừng dập tắt ý định đó.
Hễ bà mở miệng hỏi lý do, Tiêu Thận bảo nhờ cao nhân bấm quẻ tính toán . Bát tự của mẫu và thê t.ử tương khắc dữ dội, thuộc mệnh Thiên Sát, vì sự an của đôi bên nên nhất là cứ chia sống riêng.
Chẳng những , ngay cả những hạ nhân, gia đinh mà Thái phi cố tình cài cắm , Tiêu Thận cũng sai ngăn bộ.
Kỳ Thái phi tức đến lộn ruột, mắng con trai bất hiếu một chặp.
Nếu Công chúa mang lá mệnh bàn ác nghiệt như , còn rước nàng về gì?
Sau sự việc đó, Hoa An khen ngợi Tiêu Thận dáng đàn ông, dám dám chịu hơn nàng tưởng tượng nhiều.
Tiêu Thận chỉ để lộ một nụ sầu t.h.ả.m chua chát, nàng, mà như mượn nàng xuyên qua bóng hình một hư vô tĩnh mịch khác.
“Ta sai quá nhiều. Nếu năm đó sống như một nam nhân, sớm thấu sự độc ác của bà để bảo vệ các nàng, thì chẳng để các nàng ...”
Hắn liều mạng bảo bọc Hoa An, nhưng Hoa An cảm thấy điều vị Tiểu vương gia thực sự đang cật lực che chở là một nỗi niềm tiếc nuối vĩnh viễn chẳng thể nào vãn hồi.