Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 9: Đi vào vết xe đổ

Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:21:24
Lượt xem: 330

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nấp lưng Lâm bộ khoái, Cơ Tiểu Thiền ngước mắt len lén quan sát nhóm đang tiến gần.

Tâm điểm của sự chú ý là tiểu vương gia Tiêu Thận, vẫn mang dáng vẻ của một quý công t.ử cành vàng lá ngọc như trong ký ức.

Mái tóc đuôi ngựa cột cao bằng dây tua rua viền vàng, khoác bộ trường bào lụa trắng tỏa sáng rực rỡ ánh nắng.

Tay vung vẩy cây roi ngựa cuộn , thần thái hưng phấn tột độ toát lên sự ngạo nghễ và ngang tàng.

Là phò mã hai triều, dung mạo của Tiêu Thận đương nhiên hề tầm thường.

Suy cho cùng Lão thái phi khi còn trẻ cũng là một mỹ nhân nức tiếng chốn kinh kỳ.

Tiêu Thận thừa hưởng nét của , mang vẻ ngoài thanh tú nho nhã, môi đỏ răng trắng nhưng vóc dáng cao lớn vạm vỡ mang dáng dấp của cha võ tướng - lão Kỳ vương.

Lúc , gương mặt lộ rõ vài phần phấn khích: "Tiễn thuật của cữu cữu quả nhiên cao siêu, chỉ một mũi tên b.ắ.n xuyên qua vai tên thủ lĩnh toán cướp! Ngày mai hồi kinh, nhất định tìm một cây cung , rèn giũa kỹ nghệ b.ắ.n tên một phen!"

Đường Tiêu Du tuy vóc dáng gầy gò nhưng khí chất trầm , khẽ thở dài: "Tiếc là cuối cùng bọn chúng vẫn đạt mục đích. Tạ Chỉ huy sứ ... Lần rắc rối của doanh trại Uy Phong hề nhỏ. E rằng đám đạo tặc xa , chúng khoan hãy vội lên đường, nán huyện thành thêm vài ngày..."

"Sợ cái gì? Nếu bản vương đụng mặt, tiện tay bắt sống dâng cho cữu cữu lễ gặp mặt luôn!"

"Đệ đó, vẫn bỏ ý định tòng quân. Nếu để Lão thái phi , càu nhàu cho xem..."

"Đã ngoài dạo thì đừng nhắc tới nữa. Người nuôi con ch.ó Nhật để tiêu khiển , cứ giữ rịt bên cạnh, ép quá mặc kệ tất cả, lên phương Bắc tòng quân luôn!"

Hai vị quý công t.ử trò chuyện bước khách điếm.

Tiểu Thiền thể thấy họ gì nữa, nhưng trái tim nàng cứ chìm dần xuống.

Đoàn Bất Kinh rốt cuộc vẫn trọng thương! Một cảm giác bất lực tột cùng chợt bủa vây lấy Tiểu Thiền, khiến nàng nghẹn ngào khó thở.

Nàng dốc ruột dốc gan phân tích lợi hại của việc tấn công đại doanh cho , cớ vẫn liều lĩnh, một mực tấn công doanh trại ?

Giờ Đoàn Bất Kinh thương hệt như kiếp , thì bước ngoặt tiếp theo của chắc chắn sẽ là cuộc tao ngộ với cha con nhà họ Trịnh trở thành nanh vuốt giúp họ tranh đoạt thiên hạ.

Ngọn lửa c.h.é.m g.i.ế.c bao trùm kinh thành châm ngòi trong vô hình.

Còn nàng thì ? Nàng sống hai kiếp cũng xoay chuyển phận an bài, thể thoát khỏi t.ử cục cuối cùng ?

Lâm bộ khoái nãy giờ vẫn khom lưng chắp tay chào hai vị quý công t.ử nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng đến .

Hắn cũng chẳng cảm thấy mất mặt, chỉ đắc ý kể với Tiểu Thiền chuyện hai vị quý công t.ử vung tay thưởng hậu hĩnh cho quan sai phủ nha ngày hôm qua.

Tiểu Thiền bày bộ dạng ngây thơ của một thiếu nữ, tròn xoe mắt thắc mắc: "Họ doanh trại Uy Phong tấn công là thế?"

Lâm bộ khoái cố tình hạ thấp giọng đáp: "Nghe đồn đạo tặc tập kích quân doanh, viên Chỉ huy sứ ở đó rạch bụng moi ruột, treo ngược cờ quân... Cũng đám thổ phỉ chui mà ngông cuồng đến ! Haiz, chỉ khổ cho đám nha dịch quèn chúng , những ngày tới bù đầu bù cổ ."

Nói xong, Lâm bộ khoái thấy sắc mặt Tiểu Thiền đột nhiên tái mét, tưởng nàng sợ hãi nên vội dặn dò nhi nữ đừng nên tò mò mấy chuyện đ.â.m c.h.é.m .

Sao thế ? Lần tên tham quan Tạ Sướng c.h.ế.t sớm như , hơn nữa còn g.i.ế.c bằng cách hệt như ! Là do Đoàn Bất Kinh bản tính khát m.á.u bẩm sinh giữa và Tạ Sướng tư thù khó giải?

Suốt phần đường còn , Tiểu Thiền chút lơ đễnh.

Mãi đến khi tới nha lang gần đó, nàng mới lấy tinh thần.

Nàng bày tỏ rõ ý định với nha lang, mong tìm một lão bộc đ.á.n.h xe ngựa với tiền công , kèm thêm một tỳ nữ lo việc quét tước, giặt giũ, cơm nước.

Nha lang thấy tiểu cô nương Lâm bộ khoái dẫn tới nên dám chậm trễ, lập tức tươi gọi vài cho Tiểu Thiền lựa chọn.

Tiểu Thiền dò hỏi sơ qua gia cảnh và kinh nghiệm thuê đây của họ.

Đám nha lang chuyên ăn lợi nhuận hai đầu, công việc hầu hạ một cô nương chẳng nhiều nhà, dù tiền công ít ỏi nhưng cũng nhàn hạ.

Hơn nữa, nàng Lâm bộ khoái dẫn tới, còn là quan quyến kinh, tiền công chắc hẳn sẽ thiếu.

Thế là vội tiến cử một phụ nữ trẻ tuổi, lanh lẹ: "Vị từng là trù sư của Thẩm gia - một đại hộ huyện đấy. Tài nghệ nấu nướng tinh xảo, còn cả điểm tâm vùng Kiến Khang nữa! Có điều, tiền công của bà cao, mỗi tháng năm điếu tiền, cô nương ưng ?"

Tiểu Thiền lướt qua từ đầu đến chân bật : "Đang yên ở Thẩm gia, cớ bỏ ngoài tìm chủ mới?"

Người phụ nữ liếc Tiểu Thiền, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt chủ mặc trang phục thô sơ mộc mạc, nhưng vì nha lang tiến cử nên đành lên tiếng: "Bởi vì Thẩm gia cưới con dâu mới, mà tân phụ phương Bắc, quen ăn món thanh đạm tinh tế của phương Nam, mang theo đầu bếp nhà tới. Thế nên mới từ chức để tìm nhà khác."

Tiểu Thiền chỉ mỉm đáp.

Thường thì những nha lang sốt sắng tiến cử đều chung mục đích là moi tiền cả hai bên.

Chắc chắn phụ nữ đút lót bạc cho nha lang để ưu tiên lựa chọn những nhà chủ nhất.

Riêng phụ nữ , nàng quen mặt lắm.

đây ở Thẩm gia chỉ nấu ăn mà còn tật táy máy tay chân, còn dan díu rõ ràng với những đàn ông trong gia đình đó.

Sau khi tân phụ bước qua cửa, chứng kiến những hành vi trái luân thường đạo lý bèn viện cớ tống khứ bà khỏi cửa.

Ở kiếp , do Tiêu Thận quấn quýt buông nên nàng miễn cưỡng cùng nhà họ Tiêu thành tìm thầy lang.

Tiêu Thận tá túc trong ngôi nhà do huyện nha sắp xếp, đầu bếp tạm thời thuê cũng là .

Điểm tâm cũng khá, chỉ tội cái tâm tư lăng nhăng.

Nửa đêm nửa hôm, bà phòng Tiêu Thận đòi xoa bóp vai gáy hầu hạ giải mỏi.

Lúc đó Tiêu Thận tuy tính tình phóng đãng, gò bó nhưng tâm trí đều đổ dồn Tiểu Thiền.

Thấy ả đầu bếp tự dâng mỡ miệng mèo, lập tức đạp văng ả xuống giường.

Ả đầu bếp gốc gác của Tiêu Thận, còn già mồm vu khống Tiêu Thận thấy sắc nổi m.á.u dê, mưu đồ cưỡng bức để đòi tiền bồi thường.

Kết quả là chọc tên bá vương khét tiếng kinh thành, suýt chút nữa Tiêu Thận dùng roi ngựa quất cho đến c.h.ế.t.

Tiểu Thiền thấu hiểu cơ sự từ kiếp , tự nhiên sẽ chẳng dại gì mà rước họa , cản trở tiền đồ của bà .

Nàng tiếp tục chuyển hướng chú ý sang ứng viên khác.

Có một tiểu cô nương mang tên Chiêu Đệ, tính tình khá thú vị.

Nàng kịp hỏi han, tiểu cô nương lên tiếng hỏi xin thêm một điếu tiền nếu nàng thu nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-9-di-vao-vet-xe-do.html.]

Cô bé cha bán đứt.

Nghe gia đình quá đông tỷ , nuôi nổi nên đành nhắm mắt bán một lúc ba đứa.

Riêng Chiêu Đệ, vì hình gầy nhom thêm vết bớt đen mặt, nhan sắc xí nên chẳng ai thèm ngó ngàng, cứ mãi kẹt chốn .

Dù là bán đứt nhưng giá rẻ, chỉ một lượng bạc là thể mang về.

Tiểu Thiền hỏi xin một điếu tiền gì.

Nàng bảo lo cho nhị tỷ bán cho Thẩm gia giàu trong huyện, ngặt nỗi mới nhiễm phong hàn, mà tới kỳ phát lương nên tiền chạy chữa.

Nhị tỷ khó khăn lắm mới gả nhà khá giả, nếu bệnh tình trở nặng thể việc, chắc chắn sẽ đuổi khỏi cửa, trả về nha lang.

gom tiền cho nhị tỷ cắt t.h.u.ố.c chữa bệnh.

Tiếc là tiền bán đến tay cô nên đành muối mặt xin chủ mới.

Nghe xong, Tiểu Thiền mỉm với nha lang rằng nàng chọn cô bé .

Chiêu Đệ vô cùng ơn vị tiểu thư xinh mua .

Nhân lúc Tiểu Thiền đang chọn phu xe, nàng ghé sát tai nhỏ: "Tiểu thư, chọn Ôn bá đang trong góc , ông nhân phẩm , giỏi giang đáng tin cậy."

Tiểu Thiền về phía Ôn bá, chừng ngoài năm mươi.

Nghe nha lang giới thiệu, ông lão từng lính, gia đình c.h.ế.t hết trong trận bạo loạn kinh thành mười năm , giờ là một góa phu già cô độc.

Thế nhưng, ông bán đứt mà chỉ bán khế ước một năm.

Nghe ông từng nghề chăn ngựa trong doanh trại, công việc phu xe dư sức đảm đương.

Tiểu Thiền hỏi han đôi câu, nhận thấy ông năng súc tích, rõ ràng, kẻ lắm lời bèn quyết định ký khế ước.

Rời nha lang, Tiểu Thiền từ biệt Lâm bộ khoái, dẫn theo hai hầu lấy xe ngựa.

Đã xế chiều, bụng cũng bắt đầu réo rắt.

Nàng lấy bánh nướng và quýt mua chia cho Ôn bá và Chiêu Đệ, bản cũng cởi khăn trùm mặt ăn lót .

Đợi đến lúc lên xe, nàng hề từ quán kế bên một ánh mắt nồng nhiệt đang chiếu rọi, dán chặt gương mặt nàng.

Tiêu Thận từ khách điếm bước và lên tầng quán , hai tay vịn chặt lan can tầng hai, thẫn thờ chăm chú.

Tiêu Du bên cạnh lấy lạ bèn hỏi đang gì.

Tiêu Thận sững sờ đăm đăm thiếu nữ vóc dáng nhỏ nhắn, nhan sắc bế nguyệt tu hoa .

Trái tim đập liên hồi, ồn ào của xe ngựa ngoài phố dường như tan biến hết, chỉ còn gương mặt xinh rạng rỡ tỏa sáng ánh ban mai.

Hắn tim đập thình thịch, đoái hoài tới câu hỏi của đường , vội vàng ba bước gộp hai phi xuống cầu thang.

Khi đuổi tới tận hàng xe thì chiếc xe ngựa mất tăm mất tích... Trên đường về làng, Ôn bá cầm cương đ.á.n.h xe, Tiểu Thiền thảnh thơi bên trong, nhấm nháp những múi quýt mà Chiêu Đệ lột sẵn, tâm trạng cuối cùng cũng chút khởi sắc.

Cái tên Chiêu Đệ thật khó lọt tai.

Cha nàng sinh con trai, vì cầu thần bái Phật, họ hỏng cái tên của con gái.

Tiểu Thiền suy nghĩ một lúc, hỏi tiểu nha : "Ngươi thấy đổi tên ngươi thành Bạch Lan ?"

Hoa bạch lan đang nở rộ ven đường, những cánh hoa mảnh mai tỏa hương thơm ngát, e ấp đài các nhưng kiên cường gió mưa.

Tiểu nha gật đầu lia lịa, vén rèm phấn khích khoe với phu xe già: "Ôn bá, cháu tên mới , tiểu thư đặt tên cho cháu là Bạch Lan."

Ôn bá chỉ gì, khẽ chỉnh chiếc nón lá đầu, vung nhẹ roi ngựa.

Tiếng chuông cổ ngựa kêu vang rộn rã, chiếc xe lăn bánh hướng về ngôi làng nhuộm đỏ bóng tà dương.

Thế nhưng, tâm trạng vui vẻ về đến cửa nhà dập tắt ngay tức khắc.

Tiểu Thiền từ xa phát hiện cánh cửa sân nhà đang gõ ầm ầm.

Nàng vén rèm , hóa chồng kiếp thứ nhất của đang gõ cửa với vẻ mặt hầm hầm tức giận.

Tiểu Thiền vọng qua lớp rèm: "Lục thẩm thẩm, bà chuyện gì ?"

Hà thị - của Lục Kính Thăng đầu mới trông thấy chiếc xe ngựa.

Con bé Tiểu Thiền sắm xe ngựa từ bao giờ ? Bà thấy Tiểu Thiền vênh váo bày trò tiểu thư, thậm chí còn thèm bước xuống xe, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, lớn tiếng : "Cơ tiểu thư, cũng là do lo chuyện bao đồng. Thấy cô ai chăm lo nên mới bảo con trai mang hộp cơm đến cho cô. Có lẽ do tay chân vụng về, món ăn hợp khẩu vị của cô, nhưng cũng thể cứ ném cửa thế , lãng phí đồ ăn !"

Hà thị thanh minh sáng sớm vườn rau nhà , ngang qua căn nhà cũ của họ Cơ mới phát hiện hộp cơm con trai mang tới tối qua vẫn trơ trọi cửa.

Trời nóng nực, mở nắp hộp thấy đồ ăn bên trong đều ôi thiu hết .

Hà thị tức giận bừng bừng, đập cửa nhà Cơ Tiểu Thiền để hỏi cho nhẽ.

Trước lúc thành ở kiếp thứ nhất, Hà thị đối xử với Cơ Tiểu Thiền vô cùng t.ử tế.

Hà thị đến tương lai rạng ngời của con trai nên lúc đó luôn cho rằng con gái của vị Lương quan thất phẩm chốn kinh thành cao quý như tiên nữ giáng trần, xứng đôi lứa với con trai tú tài của bà hơn hẳn bọn sơn dã thôn cô.

Lúc Tiểu Thiền còn quá nhỏ, hiểu những cử chỉ ân cần thỉnh thoảng hiện lên của Lục Kính Thăng đều do bàn tay Hà thị sắp xếp .

Có lẽ từ đầu đến cuối, Lục Kính Thăng chỉ coi nàng như một cô cảnh đáng thương mà thôi.

Sau , khi Lục Kính Thăng đỗ đạt cao, Hà thị càng thêm coi thường con dâu từng chọn.

Suy cho cùng, Cơ Tiểu Thiền chỉ cái danh quan quyến hão, cốt cách, hành xử chẳng khác gì nha đầu nhà quê.

Khi thành , Cơ gia từ chối nhận con gái, của hồi môn cũng chẳng lấy một xu.

Gả nhà , Tiểu Thiền nay ốm mai đau, nữ công gia chánh vụng về, bắt bà chồng như bà cong lưng lụng cơm nước hầu hạ như nha .

Nói chung, Hà thị luôn cảm thấy cưới cô con dâu về đúng là thiệt thòi đủ đường.

 

 

Loading...