Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 92: Ngoại truyện 2 - Cải tà quy chính

Cập nhật lúc: 2026-08-12 12:53:37
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do ảnh hưởng của Đoàn Hầu gia vẫn còn đó, Cơ Tiểu Thiền đành ngoan ngoãn thịt gà, vặt lông, trông chẳng khác gì một chủ nhà hiếu khách.

Chỉ là lúc thịt gà, động tác của nàng dứt khoát đến mức mang theo cả sự oán hận tích tụ suốt hai kiếp, khiến Mạc Vấn giật .

Lúc ăn cơm, nàng tháo chiếc khăn quàng cổ xuống, để lộ khuôn mặt xinh rạng rỡ, khiến Mạc Vấn đến ngây .

Thế nhưng Đoạn Bất Kinh chỉ liếc nàng một cái lập tức mặt .

Không , mà là sợ che giấu nổi tâm tư, để lộ sự điên cuồng méo mó và mãnh liệt đến mức khiến khác sợ hãi mà tránh xa.

Mạc Vấn lén với rằng, một cô nương xinh thế là hồ ly tinh sống trong rừng sâu, chuyên xuống núi hút sinh khí đàn ông.

Đoạn Bất Kinh ước gì nàng thật sự là yêu tinh thì . Dù nàng thứ gì, cũng sẽ tìm cách đáp ứng.

Hắn chỉ mong nàng đừng tìm khác nữa. Trên đời , nàng chỉ cần hại một là đủ.

Sau đó, dựa danh tiếng của "Đoàn Hầu gia", thành công xin ở nhờ trong căn nhà cũ của Cơ Tiểu Thiền.

Chỉ là khi theo Tiểu Thiền về nhà, thấy một hộp thức ăn đặt cửa.

Đoạn Bất Kinh rõ thứ là do tên thư sinh Lục Kính Thăng đưa tới.

, lúc Mạc Vấn định đưa tay xách lên, Đoạn Bất Kinh lập tức bảo bỏ xuống, đụng .

Ở kiếp đầu tiên, Lục Kính Thăng lòng đổi . Vì , trong lòng Tiểu Thiền, cũng giống như chiếc hộp thức ăn , nàng vứt bỏ .

Cô nương trông yếu đuối, mỏng manh cứng rắn, bao giờ dễ dàng tha thứ cho kẻ tổn thương.

Nàng và Lục Kính Thăng dù cũng là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên từ nhỏ. Nàng từng hết lòng che chở cho gã thư sinh yếu ớt .

Hắn vẫn nhớ, ở kiếp đầu tiên, khi thương nặng trong một tập kích doanh trại địch hai cha con nhà họ Trịnh cứu sống, từng trở về Tân Hương một chuyến.

Bên ngoài tiệm t.h.u.ố.c trong trấn, bắt gặp Tiểu Thiền đang tức giận tranh cãi với ông chủ tiệm thuốc.

Khi , nàng búi tóc theo kiểu phụ nữ chồng. Sau lưng nàng là một gã thư sinh yếu ớt, trông nhút nhát bất lực.

Bao nhiêu năm trôi qua, Tiểu Thiền vẫn là Tiểu Thiền của ngày .

Nàng mắng một trận vẫn thấy hả giận, còn chui qua lỗ chó, lẻn sân nhà tên chủ tiệm t.h.u.ố.c vô lương tâm để phá phách. Đến lúc bò ngoài, nàng còn phát hiện.

Tên phu quân vô dụng của nàng chẳng trốn ở . Chỉ còn nàng, vốn yếu ớt nhiều bệnh, xách váy chạy thục mạng trong con hẻm nhỏ. Mái tóc búi vội cũng xõa tung vì chạy thở hổn hển.

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, đưa tay kéo nàng đống đồ lộn xộn bên cạnh. Một cánh cửa cũ bỏ đang dựa tường che khuất hai .

Bàn tay to lớn của bịt chặt miệng nàng, cho nàng phát tiếng.

Bóng tối che khuất khuôn mặt , cũng giấu nhịp tim đang đập dữ dội. Đứng gần như , thể rõ đôi mắt long lanh như nước mùa thu của Tiểu Thiền.

Mùi hương thoang thoảng nàng hòa cùng mùi t.h.u.ố.c ngấm qua bao năm tháng len thở , khiến đầu óc rối bời, chẳng còn nghĩ nổi nên nhận cô bạn thuở nhỏ .

Hơn nữa, một cảm giác khó cứ dâng lên. Hắn ôm cô gái gầy gò yếu ớt mặt lòng, tham lam hít lấy mùi hương nơi cổ nàng, để cơ thể nàng vương mùi của ...

Thế nhưng đôi mắt phượng xinh của nàng tràn đầy vẻ đề phòng.

, khi tên tiểu nhị tiệm t.h.u.ố.c đuổi theo nàng bỏ , cũng từ từ buông tay.

Hắn còn kịp gì, nàng nhanh chóng lùi xa, khẽ cảm ơn vội vàng rời .

Đêm hôm , Đoạn Bất Kinh trằn trọc mãi ngủ . Hắn cố nhớ khoảnh khắc ngắn ngủi nơi chân tường , để thứ tình cảm day dứt rõ tên cứ quanh quẩn trong lòng, biến thành một giấc mộng ấm áp nhưng hỗn loạn.

Thế nhưng cuộc gặp gỡ vội vàng Tiểu Thiền quên sạch.

Mãi về , khi hai gặp trong thiên lao, nàng còn nhớ là ai.

Ánh mắt xa lạ và dò xét , bất cứ lúc nào cũng thể khiến lòng đau nhói.

Đến kiếp thứ ba , Đoạn Bất Kinh vẫn chẳng chút lợi thế nào.

So với Lục Kính Thăng ở kiếp đầu tiên, chút tình nghĩa thanh mai trúc mã của chẳng đáng là bao. Hai chỉ ở bên một mùa hè ngắn ngủi, mà duy nhất còn nhớ chuyện đó cũng chỉ .

Còn nếu so với vị Kỳ Vương hiểu chuyện, chiều chuộng nàng, thậm chí từng thể xây cả cung Quảng Hàn cho nàng ở kiếp thứ hai, thì một kẻ g.i.ế.c chớp mắt như Đoàn Hầu gia càng chẳng để cho Tiểu Thiền ký ức nào.

Đã như , cũng chẳng trách Tiểu Thiền vui và luôn đề phòng kẻ mời mà đến như ở kiếp .

Đoạn Bất Kinh rõ, kẻ hung thủ giấu mặt chắc chắn sẽ tay g.i.ế.c Tiểu Thiền đúng sinh nhật mười tám tuổi của nàng.

Nàng ghét cũng .

, nhất định đưa Tiểu Thiền rời khi tìm hung thủ. Hắn đưa nàng tránh xa tất cả những thể hại nàng, để nàng thoát khỏi kiếp nạn vốn định sẵn.

, cố tình lấy mấy lá thư gia đình trong phòng Tiểu Thiền, giả vờ một tên thổ phỉ mù chữ nửa đùa nửa thật hỏi dò chuyện nhà nàng.

Có lẽ vẻ sợ hãi trong mắt Tiểu Thiền khơi dậy bản tính hung dữ của . Vị Đoàn Hầu gia lạnh lùng từng chuyên thẩm vấn phạm nhân ở kiếp xuất hiện trong con .

Hắn liên tục đặt câu hỏi, từng bước dồn Tiểu Thiền thế bí, khiến nàng luống cuống đến mức năng lộn xộn.

thì ?

nàng vốn ghét và sợ . So với việc cứ giữ vẻ khách sáo giả tạo, thà để nàng bộc lộ con thật, mắng một trận còn hơn.

Ít nhất như mới cảm nhận rằng Tiểu Thiền thật sự vẫn đang sống đời .

ngờ rằng, dù dồn đến đường cùng, Cơ Tiểu Thiền tuy chút luống cuống nhưng hề c.h.ử.i mắng như tưởng.

Nàng bất ngờ đưa một nước táo bạo, chủ động đề nghị gia nhập bọn . Nàng chỉ cái bẫy đang giăng sẵn ở Đại doanh Uy Phong, đồng thời chỉ cho một con đường khác.

Ở kiếp , Đoạn Bất Kinh vốn định tập kích Đại doanh Uy Phong, tự chui đầu cái bẫy khiến Mạc Vấn và những khác c.h.ế.t sạch.

Tiểu Thiền nghiêm túc phân tích cho . Nàng chỉ rõ nơi giấu tang vật thật sự, khuyên tránh nơi nguy hiểm lấy sạch kho báu của đám quan tham.

Đoạn Bất Kinh thật sự bất ngờ.

Bởi kế hoạch của Tiểu Thiền hề ý hại . Nếu theo lời nàng, chắc chắn sẽ kiếm một món lớn.

tại nàng ?

Nàng thật sự đang giúp một tên thủ lĩnh băng cướp như ?

Đoạn Bất Kinh chợt nhận ánh mắt Cơ Tiểu Thiền quả thực khác kiếp .

Nàng vẫn sợ , nhưng còn vẻ hoảng loạn và căm ghét đến mức chỉ tránh xa.

Ngược , nàng còn cố lấy lòng , gia nhập bọn để cùng một vụ lớn.

Cuối cùng, nàng còn đưa một yêu cầu, dùng lương thực cứu trợ thiên tai cướp để cứu dân chúng Lộ Châu.

Tiểu Thiền dường như cũng cảm thấy yêu cầu quá đáng. Khi hỏi, nàng vô cùng dè dặt, cứ như sợ chọc tổ ong.

Chỉ tiếc tầm của nàng vẫn còn quá hạn chế. Nàng rằng, dù bảo tên thổ phỉ mặt lên trời hái trăng, cũng chẳng do dự mà theo.

Khi đưa cho Tiểu Thiền tờ ngân phiếu một trăm lượng, Đoạn Bất Kinh mới nhận vẫn hiểu hết cô nương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-92-ngoai-truyen-2-cai-ta-quy-chinh.html.]

Khoảnh khắc xác nhận tờ ngân phiếu là thật, nàng thể nở nụ ngọt ngào và rạng rỡ đến .

Nữ chủ nhà vốn luôn tỏ vẻ miễn cưỡng bỗng trở nên thiết, ân cần hỏi han sức khỏe của . Nàng còn hết sức nhiệt tình, thậm chí chủ động đề nghị giặt quần áo cho cả và Mạc Vấn.

Từ lúc đó, Đoạn Bất Kinh nghiêm túc ghi nhớ một điều: Cơ Tiểu Thiền thích tiền. Vì , kiếm thật nhiều tiền hơn nữa.

Nhờ ký ức của Tiểu Thiền từ kiếp , vị trí xác định chính xác nên vụ cướp diễn thuận lợi.

Đoạn Bất Kinh vẫn quyết định Đại doanh Uy Phong, nữa đ.á.n.h úp nơi đó để c.h.é.m đầu tên quan tham Tạ Sướng.

Bởi thù dai. Năm xưa, chính tên quan tham lệnh tra tấn Mạc Vấn và những khác khi bắt họ. Những của cũng đều c.h.ặ.t đ.ầ.u theo lệnh của tên khốn đó.

Lúc chuẩn rút lui, một viên tướng tên Cảnh Trọng Minh b.ắ.n về phía một mũi tên.

Mũi tên hiểm chính xác. May mà nó b.ắ.n trúng phần giáp bảo vệ nên sức xuyên giảm đôi chút. Nếu , e rằng chịu trọng thương.

Lần , Đoạn Bất Kinh đầu dây dưa nữa.

Hắn cần phi ngựa ngày đêm để nhanh chóng trở về Tân Hương.

Bởi nhớ rõ, ở kiếp thứ hai, khi dưỡng thương khỏi hẳn vội vàng trở về Tân Hương, Cơ Tiểu Thiền cũng rời khỏi nơi đó, cùng Tiêu Thận tiến thẳng kinh thành.

, ở kiếp , nhất định ngăn Tiểu Thiền , tuyệt đối để nàng dính líu đến Tiêu Thận thêm nữa.

Chăm sóc thương vốn cần ngày đêm ở bên, hết sức chu đáo. Đây rõ ràng là cái cớ hảo nhất.

Trơ mắt dùng đầu mũi tên khiến vết thương vốn nặng của trở nên nghiêm trọng hơn, Mạc Vấn thật sự hiểu nổi.

Hắn chỉ cảm thấy đại ca của chắc chắn yêu tinh mê hoặc, đầu óc cũng chẳng còn tỉnh táo nữa .

nhanh đến , cuối cùng Đoạn Bất Kinh vẫn trở về chậm một bước.

Trước cửa nhà Tiểu Thiền lúc vô cùng náo nhiệt. Không chỉ vị bà bà ở kiếp đầu tiên, mà còn cả tên Lục công t.ử vô dụng . Hắn thậm chí còn trơ trẽn gọi Tiểu Thiền là "Uyển Liễu".

Nhìn thấy Tiểu Thiền sát bên Lục công t.ử bên bờ sông, phần hung dữ và tàn nhẫn ngấm m.á.u qua hai kiếp dường như lập tức mất kiểm soát.

Tiểu Thiền dám dối!

Nàng từng kiếp trong lòng, nhưng chẳng lẽ trong lòng nàng vẫn còn những khác?

Không tính Tiêu Thận ở kiếp , ngay cả tên phế vật ở kiếp đầu tiên nàng cũng chịu quên ?

Vì thế, cuộc gặp gỡ khi thương lập tức trở nên căng thẳng.

Thế nhưng những lời chất vấn của , Cơ Tiểu Thiền đáp trả với vẻ chán ghét như giẫm thứ gì bẩn thỉu.

Nàng rằng dù kiếp lấy chồng, nàng cũng tuyệt đối gả cho tên họ Lục .

Tiểu Thiền còn hứa với , dù c.h.ế.t, nàng cũng sẽ tên thích trong tương lai lên giấy đốt cho xem.

Vậy khi c.h.ế.t, Tiểu Thiền sẽ tuyệt đối trong lòng ?

Ở kiếp , thể yên tâm ở bên bảo vệ nàng.

Ngay khoảnh khắc , trái tim Đoạn Bất Kinh như đang lơ lửng giữa trời đất bỗng nhẹ nhõm hẳn. Hắn thể yên tâm ngã xuống giường nàng.

Một Tiểu Thiền tránh né , tức giận , lúc chăm sóc khác dịu dàng và đáng yêu đến .

Nàng còn dặn dò đám hầu mới mua về rằng là biểu xa của .

Nàng dỗ dành như dỗ trẻ con, hứa sẽ thịt xông khói áp chảo cho ăn, thậm chí còn dịu dàng lau mồ hôi cho .

Ánh đèn quá mờ, lúc Đoạn Bất Kinh thậm chí còn nghi ngờ đang mơ.

Đến khi trời sáng, liệu giấc mơ tan biến ?

Biết lúc mở mắt nữa, mặt vẫn chỉ là căn phòng vắng vẻ, lạnh lẽo và cô độc.

Đứng gương đồng, thứ phản chiếu trong đó vẫn là một kẻ cô độc với mái tóc bạc.

Khi đầu ngón tay Tiểu Thiền nhẹ nhàng lướt qua má , Đoạn Bất Kinh thậm chí dám chớp mắt, càng dám gì, chỉ sợ giấc mơ sẽ tan biến.

Hắn chỉ dám phồng má lên, để cảm nhận rõ ấm từ đầu ngón tay nàng.

Thế nhưng Tiểu Thiền dường như vẻ trêu chọc của cho sợ. Nàng vội rụt tay , giả vờ như chuyện gì chuyển sang bàn bạc với về con đường .

Nàng lòng của vô tình nuôi lớn một con quỷ tham lam.

Con quỷ mang trái tim đầy bóng tối , ban đầu chỉ bảo vệ nàng, giúp nàng bình yên vượt qua sinh nhật mười tám tuổi.

bây giờ, tham lam hơn nhiều.

Hắn bắt đầu khao khát sự dịu dàng và thiết của nàng, thậm chí mơ tưởng thể trở thành trong lòng nàng ở kiếp .

Tiểu Thiền nên cam chịu thổ phỉ cả đời, mà nên gây dựng sự nghiệp, rạng danh bản .

Được!

Trước nay từng quan tâm đời nghĩ gì về những nhân vật vĩ đại.

Đoạn Bất Kinh của hai kiếp đều là một kẻ ngang ngược, hung bạo, việc chẳng theo khuôn phép và từng chịu để bản thiệt thòi.

Thế nhưng Tiểu Thiền nàng hy vọng thể tranh giành thiên hạ, sánh ngang Tần Hoàng Hán Vũ.

Nếu nàng như , cũng chẳng ngại lập kế hoạch từ bây giờ, dốc sức giành lấy một giang sơn rộng lớn để tặng cho nàng.

Những tháng ngày cô độc và vô định bấy lâu nay, dường như ngay lúc tìm một nơi để hướng tới.

Sự xuất hiện sớm của mẫu Tiểu Thiền dường như cũng khiến chuyện khác hẳn kiếp .

Đoạn Bất Kinh ấn tượng gì về Tang Nhược, lao đầu quan tài tự vẫn ngay ngày con gái qua đời.

Hắn chỉ theo bản năng mà ghét tất cả những ai đến gần Tiểu Thiền.

Ở kiếp , khi nuốt m.á.u độc, Đoạn Bất Kinh trúng độc nặng. Hắn rời kinh thành, liệt giường suốt một thời gian dài nên chẳng cơ hội tìm hiểu chuyện nhà họ Cơ.

Có vẻ Tiểu Thiền và mẫu từng nhiều hiểu lầm, nhưng bây giờ những hiểu lầm giải quyết phần nào.

Còn cô ngốc nghếch ở kiếp , vì còn tỷ tỷ che chở nên c.h.ế.t trong những cuộc tranh đấu hậu cung. Bây giờ nàng vẫn chỉ là một cô gái ngây ngô, chẳng chút mưu tính nào.

Sau khi xác định hai họ tạm thời gây nguy hiểm, lén tìm Ôn bá.

Hắn dặn ông cách liên lạc với mạng lưới tình báo của ở kinh thành nếu chuyện bất ngờ xảy , đó lên đường đến Lộ Châu để bắt đầu những kế hoạch mới.

Tiểu Thiền thích chịu khổ, nên nhất định một chỗ vững chắc. Trước khi nàng bước qua cửa ải sinh t.ử năm mười tám tuổi, sắp xếp cho nàng sống yên trong địa bàn của .

Đến lúc đó, sẽ giống như một con rồng dữ cuộn bảo vệ kho báu, giữ nàng ở bên cạnh, cho nàng .

Chỉ là Lộ Châu vốn là vùng đất hoang vu và nguy hiểm, đương nhiên cũng những mối nguy khác.

Mỗi khi cơn giận dữ trong lòng dâng lên thể kìm , chính câu "sánh ngang với Tần Hoàng Hán Vũ" của Tiểu Thiền khiến bình tĩnh, hết đến khác dập tắt ý định bóp c.h.ế.t tên Lư Năng lắm lời .

Loading...