Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 93: Ngoại truyện 3 - Xác định tâm ý
Cập nhật lúc: 2026-08-12 12:53:38
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái tên Lư Năng lắm mồm tuy thích ngâm nga mấy bài thơ sến súa, nhưng cũng coi là chút tài học thực sự.
Nét chữ của y khỏe khoắn, và phóng khoáng, quả thực lòng Đoàn Bất Kinh.
Ở kiếp , mặc dù cuối cùng cũng , nhưng rốt cuộc vẫn chỉ học hành dang dở, nền tảng đủ vững.
Nếu chỉ giấy tờ thì vấn đề gì, nhưng cứ đụng đến việc là lộ điểm yếu. Chữ thiếu nét xiêu vẹo, khó coi.
Chính vì , trong những ngày ở Tây Bắc giúp Lư Năng ngăn chặn thánh chỉ, cũng tranh thủ thời gian rảnh để luyện chữ theo những cuốn sách tập dành cho trẻ mới học.
Cứ như , khi thư cho Tiểu Thiền, ít cũng thể những dòng chữ dễ hơn một chút.
Chỉ là ngờ, còn kịp luyện chữ thành thạo thì Quan Chấn sai mang lời nhắn của Tiểu Thiền đến tìm .
Nhờ giúp Tang Ninh Hoài, cuối cùng cũng cơ hội đường đường chính chính bước nhà họ Tang, một nữa gặp Tiểu Thiền.
Thế nhưng Tiểu Thiền hiểu lầm rằng đang bán đồ ăn cắp, khiến ngoại tổ phụ của nàng liên lụy. Có lẽ trong mắt nàng lúc , vẫn chỉ là một kẻ hèn hạ, vô liêm sỉ, bất chấp thủ đoạn.
khi thấy tức giận, Tiểu Thiền chịu nhún nhường, dùng giọng dịu dàng để dỗ dành .
Cảm giác , cả hai kiếp từng nếm trải.
Đoàn Bất Kinh cố gắng hết sức mới kiềm chế bản , vươn tay ôm cô nương tinh nghịch đang nhỏ giọng chuyện lòng.
Nàng vẫn giống hệt , cứ thấy tiền là mắt sáng lên. Nàng tìm đủ cách dò hỏi xem bức tượng Ngọc Quan Âm cuối cùng bán với giá bao nhiêu.
Dáng vẻ cẩn thận dò hỏi khiến nhịn , đưa tay véo nhẹ lên má nàng.
Da Tiểu Thiền thật sự quá mềm mại, mịn màng, như một lớp da mềm bọc quanh viên ngọc quý.
Chỉ véo một cái thôi mà cảm giác mềm mịn đầu ngón tay cứ vương vấn mãi.
Đoàn Bất Kinh mất tập trung. Miệng vẫn đang mặc cả với Tiểu Thiền, nhưng trong lòng đang nghĩ đủ thứ chuyện đắn, bẩn thỉu đến mức thể dọa nàng bỏ chạy.
Đến lúc suýt nữa Tang Ninh Hoài và nàng bắt gặp, Đoàn Bất Kinh cuối cùng cũng một cơ hội . Hắn đường đường chính chính kéo Tiểu Thiền lòng, ôm chặt lấy nàng nhanh chóng trốn bức bình phong.
Một hình nhỏ nhắn như nép trong lòng , hề giãy giụa đ.á.n.h , càng dùng d.a.o rạch mặt như kiếp .
Hương thơm nàng ngừng bay mũi , khiến kích động đến mức vô thức siết chặt vòng tay hơn.
Tang Nhược từng , Tiểu Thiền thà gả cho một kẻ vô từng sống cùng nàng ở quê còn hơn.
Trong lòng hiểu rõ đó chỉ là lời Tiểu Thiền để đối phó với nhà, nhưng trái tim Đoàn Bất Kinh vẫn khỏi đập nhanh.
Tang Nhược , Tiểu Thiền vì quá nhớ mà ăn ngon, ngủ yên, nhất định chịu lấy khác.
Nếu tất cả những lời đều là thật thì bao...
tại thể trở thành sự thật?
Kiếp , chỉ là Đoàn Bất Kinh, một Đô úy gây quá nhiều tội ác, đổi và theo một vị Thái thú địa phương.
Hắn thể tự gây dựng một sự nghiệp đàng hoàng, đổi lấy cuộc sống bình yên định, dùng sự chân thành để thuyết phục gia đình Tiểu Thiền.
Sau đó, sẽ tự mang sính lễ đến hỏi cưới nàng, biến con gái đang nép trong lòng thành vợ chính thức của .
Lòng tham của càng lúc càng lớn. Cho dù lúc Tiểu Thiền dùng tay bịt tai , cho những lời dễ khiến hiểu lầm của Tang Nhược, thì cũng quá muộn.
Ý nghĩ nảy mầm trong lòng , còn cách nào ngăn nó lớn lên.
Thế nhưng Tiểu Thiền vẫn sợ . Chỉ vì một câu vô tình của mà sắc mặt nàng lập tức đổi, cả trở nên đề phòng và chống cự.
Đoàn Bất Kinh hiểu rõ điều Tiểu Thiền sợ nhất chính là vẫn còn nhớ chuyện kiếp , sợ rằng vẫn là Đoàn Hầu gia lạnh lùng, tàn nhẫn, g.i.ế.c chớp mắt.
Ngay lúc đó, Đoàn Bất Kinh hiểu nên gì.
Vì , khi Tiểu Thiền đột nhiên dò hỏi, gọi một tiếng "Đoàn Hầu gia", Đoàn Bất Kinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn nửa đùa nửa thật bảo Tiểu Thiền đừng tùy tiện phong tước cho , kẻo ảnh hưởng đến đường công danh của .
Nhìn thấy vẻ nhẹ nhõm của Tiểu Thiền khi dò xét kết quả, Đoàn Bất Kinh quyết định.
Đây sẽ là bí mật vĩnh viễn thừa nhận, dù là kiếp kiếp .
Hắn tuyệt đối để Tiểu Thiền bất kỳ lý do nào để lùi bước từ chối . Cho dù dối nàng cả đời, cũng chấp nhận, tuyệt đối đổi quyết tâm.
Trong lễ cập kê của Tiểu Thiền, món quà tặng nàng là một viên phỉ thúy chạm khắc.
Hắn viên đá thể trở thành báu vật vô giá , tất cả đều phụ thuộc việc tiểu thư nàng nâng niu, mài giũa và tạo hình nó thế nào.
Hắn đang về viên đá, nhưng thật cũng đang về chính .
Kiếp , nhất định sẽ cố gắng đổi, trở thành mà Tiểu Thiền mong , để thể đường đường chính chính ở bên cạnh bảo vệ nàng.
Vậy mà ngay hôm , Cơ Tiểu Thiền một nữa cùng tên Tiêu Thận đáng ghét .
Trên phố, cô thiếu nữ trong sáng, hoạt bát xe ngựa, còn một vị vương gia tuấn tú đang nắm lấy cổ chân nàng. Trong khoảnh khắc , Đoàn Bất Kinh gần như cảm giác chuyện từng đổi, như thể họ vẫn đang sống cuộc đời .
Đoàn Bất Kinh vẫn giống như kiếp thứ hai, chỉ thể trong bóng tối, thèm khát thứ tình yêu mà luôn cho rằng xứng .
Nhìn thấy Tiêu Thận kéo chiếc hài thêu khỏi chân Tiểu Thiền, tay Đoàn Bất Kinh phản ứng cả suy nghĩ. Hắn gần như theo bản năng mà hành động.
Một viên đá búng , bay thẳng đến và đ.á.n.h trúng huyệt đạo của tên háo sắc .
Những chuyện như thế , kiếp cũng ít.
, cần trốn trong bóng tối nữa. Hắn thể đường đường chính chính bước đến bên Tiểu Thiền, cúi xuống nhặt chiếc hài lên cẩn thận mang chân cho nàng.
Bàn chân Tiểu Thiền thật sự quá .
Hắn cố hết sức giữ tỉnh táo mới chằm chằm đôi bàn chân trắng nõn đang mang đôi tất mỏng, nhuộm màu từ nước hoa bóng nước của nàng.
Tiểu Thiền chẳng hề khách sáo với Kỳ vương, còn Đoàn Bất Kinh chỉ âm thầm quan sát bên cạnh. Dù , vẫn chắc nàng thật sự tức giận chỉ đang giận dỗi như những đôi nam nữ trẻ tuổi cãi .
Dù tâm hồn cũng già nua và chai sạn từ lâu, thể nào so với sức sống tuổi trẻ của tên công t.ử ăn chơi Tiêu Thận .
Ở kiếp , Cơ Tiểu Thiền thường xuyên tên ngốc Tiêu Thận chọc cho , nụ lúc nào cũng rạng rỡ.
Vậy kiếp thì ?
Liệu Tiểu Thiền còn với tên ngốc đó ?
Đoàn Bất Kinh bắt đầu yên.
Vì , nhân lúc Tiểu Thiền mua đồ, kéo nàng một con hẻm vắng để hỏi cho rõ.
Tiểu Thiền sức giải thích về quan hệ giữa và Kỳ vương. Nàng cuống cuồng giải thích đến mức cả trăm câu cũng chắc đủ, bên khóe miệng vẫn còn dính vụn bánh ngọt, đáng yêu đến mức khiến tim ngứa ngáy.
Hắn nhịn , đưa tay lau miệng cho nàng, đồng thời định rằng chỉ vài ngày nữa, sẽ chính thức mang sính lễ đến nhà nàng hỏi cưới.
còn kịp thì nàng vội vàng ngắt lời.
Tiểu Thiền phủi sạch quan hệ với . Nàng an , bảo mau rút của Quan Chấn về.
Trong mắt nàng, cũng chẳng khác Tiêu Thận là bao. Cả hai đều là những nàng tránh càng xa càng .
Nàng nhận đến mức nào, cũng hiểu tâm tư đàn ông, càng ánh mắt Tiêu Thận nàng ý gì.
hiểu rõ.
Bởi vì cũng giống Tiêu Thận, đều quyết tâm Cơ Tiểu Thiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-93-ngoai-truyen-3-xac-dinh-tam-y.html.]
Nàng ngẩng cằm, đôi mắt mở to, mang theo chút khiêu khích. Nàng cố hết sức phản bác, chứng minh cần ai bảo vệ.
Thời tiết nóng, hai má nàng ửng hồng, sắc đỏ nhạt lan đến tận khóe mắt. Đôi môi đỏ mọng hé mở, quyến rũ đến mức khiến thể rời mắt.
Hương thơm ngọt ngào của bánh hoa quế hòa cùng cảm giác tê tê khó tả khiến Đoàn Bất Kinh nhất thời mê mẩn.
Nhìn đôi mắt long lanh, quyến rũ của nàng, kìm mà từ từ cúi đầu.
ngay khi môi chạm sự mềm mại và ngọt ngào mang hương hoa quế , Đoàn Bất Kinh lập tức khựng .
Một vật sắc lạnh kèm theo cảm giác đau nhói kề sát cổ họng .
Tiểu Thiền đang cầm một chiếc nỏ nhỏ tay, nhắm thẳng chỗ hiểm cổ .
Nàng chậm rãi :
"Hổ, sói, rồng dữ tuy mạnh, nanh vuốt sắc bén khó đối phó, nhưng chim nhỏ, thú nhỏ cũng cách sống của riêng . Quan trọng là dồn đến đường cùng , dám liều mạng đ.á.n.h đổi tất cả . Vậy nên các hạ đang lo lắng điều gì cho ?"
Khoảnh khắc , Đoàn Bất Kinh đột nhiên hiểu một điều mà kiếp từng hiểu.
Nếu kiếp thật sự cướp Tiểu Thiền khỏi lễ cưới nhốt nàng ở một nơi biệt lập, với tính cách bên ngoài mềm mỏng nhưng bên trong cứng cỏi của nàng, nàng sẽ phản ứng thế nào?
Chiếc nỏ nhỏ từ loại sắt , vô cùng sắc bén.
Bàn tay còn của Tiểu Thiền nghịch ngợm lướt khuôn mặt trẻ trung, tuấn tú của . Cuối cùng, ngón tay dừng giữa hai hàng lông mày nhẹ nhàng trượt xuống, như đang vẽ một đường đáng sợ.
Kiếp , cũng chính ở vị trí , nàng từng để một vết sẹo sâu và dữ tợn mặt Đoàn Hầu gia.
Khi , lẽ Tiểu Thiền đang nhớ cảm giác rạch nát khuôn mặt ngày đó. Trên khuôn mặt xinh nhiều sợ hãi, phần lớn là sự kích động khi phá hủy lòng kiêu ngạo của một kẻ mạnh, cùng quyết tâm liều mạng đến cùng.
.
Đây mới là con thật của Cơ Tiểu Thiền.
Nàng là một cô gái mạnh mẽ, tuyệt đối chịu để khác khống chế chà đạp. Cho dù thật sự nhốt nàng , bắt nàng cúi đầu, cũng vĩnh viễn thể trái tim nàng.
Kiếp , dùng sai cách.
Vì kiếp , tuyệt đối thể con đường cũ.
...
Nàng luôn thích lấy bản mồi nhử, đem cả tính mạng đ.á.n.h cược như ?
Mạng sống của nàng chẳng lẽ đáng quý đến thế?
Những ký ức đau đớn về cái c.h.ế.t của nàng ở hai kiếp lập tức ùa về, thể kiểm soát.
Ngay lúc nàng hé môi định gọi , lập tức xoay nàng , bẻ một cánh tay nàng lưng ép hình nhỏ bé tường.
Sức mạnh của hai chênh lệch quá lớn. Chuyện sống c.h.ế.t chỉ quyết định trong chớp mắt, chiếc nỏ nhỏ rơi xuống đất phát tiếng leng keng.
Tiểu Thiền kẹp giữa cơ thể rắn chắc của và bức tường gạch xanh lạnh lẽo, thể cử động.
Thấy , nàng lập tức đổi thái độ, bỏ vẻ cứng rắn sang một bên, dùng giọng dịu dàng :
"Xin ngài, chỉ đùa một chút thôi..."
"Mấy lời giả dối đó, nhất nàng đừng nữa!"
Giọng Đoàn Bất Kinh lạnh đến đáng sợ, khác với vẻ dịu dàng đó.
Một tay vẫn nắm chặt cổ tay Cơ Tiểu Thiền, tay ôm lấy eo nàng, dùng sức mạnh đến mức khiến nàng gần như thở nổi.
Đoàn Bất Kinh dường như thể kiểm soát cảm xúc. Cơ thể áp sát nàng khẽ run lên.
Không .
Hắn tự nhắc , tuyệt đối thể để con thú dữ đang nhốt sâu trong lòng thoát . Nếu , sẽ khiến Tiểu Thiền sợ hãi.
Phải mất một lúc lâu, mới cố gắng gạt hình ảnh nàng gào trong đau đớn, hình ảnh ôm t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của nàng ở hai kiếp khỏi đầu.
Lúc đó mới từ từ nới lỏng tay.
Hắn kéo nàng lên, còn ép nàng tường nữa mà để lưng nàng dựa n.g.ự.c .
"Khi chắc chắn sẽ thắng, thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện liều mạng với khác. Rốt cuộc nàng dựa ? Nàng gì để đem mạng sống của đ.á.n.h cược với khác?"
Kiếp , những chuyện liều mạng cứ để một là đủ.
Còn những gì nàng , sẽ cố hết sức để cho nàng.
Hắn sẵn sàng trở thành quyền nàng, truy tìm kẻ g.i.ế.c nàng, bảo vệ tất cả những gì nàng giữ.
Tất nhiên, điều mong nhất vẫn là trở thành phu quân của nàng, để nàng bao giờ bằng ánh mắt lạnh lùng, bướng bỉnh nữa.
Cơ Tiểu Thiền giận dỗi rời , chuẩn cùng nhà lên đường đến kinh thành.
Cứ đợi thêm một thời gian nữa.
Không lâu .
Hắn sẽ đến kinh thành đón tân nương của .
Việc luyện chữ cùng Lư Năng cuối cùng cũng ích.
Trong lúc bận rộn chống cuộc vây hãm Lộ Châu của cha con nhà họ Trịnh, vẫn quên thỉnh thoảng thư cho Cơ Tiểu Thiền, kể cho nàng những chuyện thường ngày ở Lộ Châu.
Một đang bàn chuyện quân sự với , Thích phu nhân vô tình thấy những bức thư . Bà khỏi ngạc nhiên, từ đầu đến chân.
Dường như bà thể tin nổi một tên thổ phỉ mạnh bạo, trong mùi m.á.u và bạo lực như , thể những lời dịu dàng đến .
Trái , Lư đại nhân thực tế hơn nhiều:
"Đoàn Đô úy, chữ trong thư của sai nhiều quá. Lại đây, để sửa giúp một chút. Ngày cũng nhờ văn mà theo đuổi A Nhu nhà đấy!"
Đoàn Bất Kinh khẽ , hiếm khi bình tĩnh đáp:
"Viết đến mấy cũng vô dụng thôi..."
Cái tên Lục Kính Thăng rõ ràng tài văn chương xuất chúng, nhưng Cơ Tiểu Thiền thích thứ đó?
"Thế cô nương trong lòng thích gì?"
Đoàn Bất Kinh suy nghĩ một lát:
"Nàng thích tiền..."
Nghe xong, Lư Năng gật gù khen:
"Một cô nương thẳng thắn, che giấu sở thích của , quả thật ngay thẳng! Chỉ điều như thì Đoàn cạnh tranh bằng tiền . Thiên hạ giàu nhiều, vàng bạc chất đống như núi. Đây đúng là một cuộc cạnh tranh khó khăn, đối thủ quá nhiều. Sau hỏi cưới, nếu thiếu tiền thì cứ với . Ta sẽ cố gắng xoay xở cho vay một ít."
Đoàn Bất Kinh bật .
Hắn chợt nhận Lư Năng Thái thú bao nhiêu năm mà vẫn nghèo rớt, ngoài việc nhiều , cách nghĩ của y cũng thật khác .
Ngày hôm đó, đầu tiên vui vẻ uống rượu cùng Lư đại nhân, thử sống như một bình thường, những chuyện đời thường chẳng đầu chẳng cuối với ông .