Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 94: Ngoại truyện cuối - Khúc nhạc cuối cùng
Cập nhật lúc: 2026-08-12 12:53:39
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau , vẫn luôn cẩn thận từng bước một. Cuối cùng, cũng thành tâm nguyện, chính thức đính hôn với Tiểu Thiền.
Mọi bước trong kế hoạch của , từ ngày cầu hôn, địa điểm tổ chức cho đến từng lời , tất cả đều tính toán và chuẩn vô cùng kỹ lưỡng.
Mãi đến khi dỗ dành, dụ Tiểu Thiền lên một chiếc thuyền du ngoạn sông, cuối cùng mới thuyết phục nàng đồng ý kết hôn với .
Tiểu Thiền thậm chí còn hứa với rằng ngày nào cũng sẽ ăn thịt, ngày nào cũng sẽ vui vẻ ân ái.
Niềm vui dồn nén suốt ba kiếp bất ngờ bùng lên. Hắn lao tới, hôn ngấu nghiến đôi môi nàng.
Thế nhưng Tiểu Thiền đổi ý, đẩy .
Nàng coi là ch.ó ? Muốn gọi thì gọi, đuổi thì đuổi?
Hắn ôm chặt nàng trong lòng, ngang nhiên hôn nàng, cho nàng cơ hội trốn tránh.
Vợ cưới của đáng lẽ hiểu, một khi trêu chọc một con sói dữ thì cách duy nhất là ngoan ngoãn chịu trận, dây dưa mãi đến khi chịu buông tha mới thôi.
Những ngày khi thành , Đoàn Bất Kinh thường giật tỉnh giấc giữa đêm. Hắn nhịn mà đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại của con gái đang ngủ say bên cạnh, ôm nàng lòng hôn một lúc.
Chỉ như , mới dám chắc rằng tất cả những gì đang là một giấc mơ.
Hắn từng chồng của ai, tất cả những gì đều là học từ những xung quanh, chẳng hạn như Lư Năng.
Những chuyện chăm sóc, chiều chuộng vợ ở bên ngoài thì còn thể học hỏi, nhưng chuyện vợ chồng trong phòng ngủ thì chẳng học từ ai, đành theo bản tính của .
Khác với , nếm chút ngọt ngào trở nên mê mẩn, thể tự kiềm chế, Tiểu Thiền luôn theo kịp .
Thường chỉ một, hai , nàng đỏ bừng mặt, cả run lên, rõ ràng là chịu nổi nữa.
Hơn nữa, nàng lúc nào cũng chuẩn sẵn đường lui cho . Nàng đem tiền kiếm đổi thành đủ loại ngân phiếu, giống như một con sóc nhỏ, lén giấu chúng khắp nơi.
Điều đó khiến mỗi bước phòng, đều liếc qua cửa sổ xem nàng đang lén giấu tiền nữa .
Không để ý, mà là khi suy nghĩ lâu, quyết định giả vờ .
Cơ Tiểu Thiền thích tiền.
Nếu lén giấu tiền thể khiến nàng cảm thấy an tâm, Đoàn Bất Kinh sẽ cố gắng tự thuyết phục trở thành một chồng coi như thấy, thấy gì.
dù cũng chỉ là một bình thường. Sự bất an trong lòng ngày càng lớn, giống như ngân phiếu Tiểu Thiền đang lén giấu .
Trái tim nàng dù cố gắng bao lâu cũng chẳng ấm lên . Nàng thẳng thừng với rằng nàng rõ vị trí của , hiểu cuộc hôn nhân chỉ là một cách tạm thời để giải quyết tình thế.
Nếu một ngày tướng quân thực hiện hoài bão của , chỉ cần một tiếng, nàng tuyệt đối sẽ dây dưa phiền, mà lập tức thu dọn đồ đạc rời .
Nhìn vẻ mặt chân thành, nghiêm túc của nàng, cứ như thể ngay giây tiếp theo nàng thể kéo thắp hương kết nghĩa . Không còn tình vợ chồng thì vẫn thể .
Bản tính hung dữ mà giấu kín bấy lâu dường như bắt đầu trỗi dậy.
Cái tên Đoàn Hầu gia lạnh lùng, tàn nhẫn, bất chấp thủ đoạn dường như đang chờ cơ hội x.é to.ạc lớp vỏ bình tĩnh để lao ngoài.
Có một giọng khàn khàn, thô bạo cứ vang lên trong đầu :
"Đồ vô dụng, nàng là vợ ngươi , mà ngươi vẫn giữ nàng ?"
Cuối cùng thể bình tĩnh thêm nữa.
, thánh nhân như Lư Năng, thể tự tìm một chồng cho vợ trong khi bản vẫn còn sống sờ sờ?
Một kẻ xa như chỉ dùng những cách hèn hạ nhất để dập tắt ý định rời xa của Tiểu Thiền.
Sinh một đứa con .
Đợi đến khi trong bụng nàng mang giọt m.á.u của , liệu nàng còn thể yên tâm ở , nghĩ đến chuyện rời xa nữa ?
Có lẽ Tiểu Thiền nhận điều gì đó.
Nàng dám mượn lời Hứa thần y, cơ thể yếu, cần nghỉ ngơi riêng, lấy lý do đó để đường đường chính chính đòi ngủ riêng với .
Cơ Tiểu Thiền quên lời hứa rằng khi đính hôn sẽ bắt sống khổ sở ?
Đêm đó, về phủ tướng quân mà ngủ tạm trong doanh trại.
Không hẳn là vì giận dỗi. Chỉ là mang theo cơn tức về nhà cãi với Tiểu Thiền.
Cảm giác bất an trong lòng quá lớn. Hắn gần như thể kiểm soát con thú dữ đang gào thét bên trong . Chỉ cần sơ suất một chút, sẽ để lộ bộ mặt thật Tiểu Thiền.
lúc đang bực bội và lo lắng, triều đình còn gây thêm chuyện, ban hôn cho với một vị công chúa.
Vị công chúa cũng cách lấy lòng , mang đủ loại thức ăn, bánh trái, vải vóc từ kinh thành đến chia cho .
Rõ ràng sai Mạc Vấn đưa nàng đến Đại doanh Uy Phong từ lâu .
Vậy mà sáng sớm hôm , bước khỏi doanh trướng, thấy Hoa An công chúa ăn mặc lòe loẹt, cố tình nháy mắt đưa tình với hành lễ.
Đoàn Bất Kinh nổi giận đùng đùng, gọi Mạc Vấn đến mắng cho một trận. Mạc Vấn vội vàng chuẩn ngựa, đưa ngay.
Sau đó, vài ở trại Xích Long đến tìm . Họ thấy xe ngựa của Cơ Tiểu Thiền cổng doanh trại, nhưng tẩu t.ử chịu xuống xe. Nàng chỉ dừng một lúc xe rời .
"Đại ca, cãi với tẩu t.ử ?"
Chuyện Đoàn Bất Kinh ngủ doanh trại đêm qua ai cũng . Những đàn ông vợ chỉ cần suy nghĩ một chút là đoán nguyên nhân.
"Đại đương gia, ngày thường chiều tẩu t.ử quá . Huynh xem, rõ ràng tẩu nhớ nên mới lặn lội đến tận doanh trại tìm , mà vì sĩ diện nên chịu xuống xe gặp . khi về nhà, chắc chắn tẩu sẽ nấu vài món ngon, đun nước nóng chờ . Huynh cũng giữ chút thể diện chứ, thể lúc nào cũng dỗ dành phụ nữ. Cũng để cô dỗ dành nữa. Nếu , lâu dần cô sẽ chẳng coi gì."
"Nếu nàng dỗ thì ?"
"Đại đương gia... Phụ nữ đời thiếu gì. Huynh trai, phong độ như , tìm một thương chồng chẳng dễ ?"
Đoàn Bất Kinh cau mày, trừng mắt .
Người lập tức sai, vội vàng sửa lời, vỗ n.g.ự.c cam đoan rằng trong những trường hợp như , chỉ cần cho tẩu t.ử một cơ hội chủ động xuống nước thì vợ chồng sẽ hòa thuận ngay.
Hắn kinh nghiệm trong chuyện . Trong nhà một vợ ba , ngày nào cũng dâng nóng, nấu canh ngọt cho . Kinh nghiệm như chắc chắn giả.
Hôm đó, Đoàn Bất Kinh cố ý về nhà thật sớm, định tạo cơ hội cho Tiểu Thiền chủ động xuống nước dỗ dành .
Thế nhưng khi về đến nhà, chờ là căn nhà lạnh lẽo, bếp núc nguội ngắt, chẳng chút dấu hiệu nào cho thấy đang chờ trụ cột gia đình trở về.
Cơ Tiểu Thiền còn mặt tường, ngủ từ lúc nào.
Dù cũng cho nàng một cơ hội.
Vì , cố ý cởi ủng, tháo thắt lưng, tạo tiếng động thật lớn để nàng về.
Thế nhưng đang giường vẫn hề nhúc nhích.
Ngược , nha Hương Thảo bước đến định giúp cởi áo khoác.
Hắn lạnh lùng :
"Ta vẫn thành tàn phế, cần gì để khác giúp?"
Sau đó Tiểu Thiền cũng chịu bước đến, nhưng hai chẳng hiểu vì mà cãi một trận.
Tiểu Thiền tức đến đỏ cả mắt, nước mắt lưng tròng .
Trái tim Đoàn Bất Kinh lập tức mềm nhũn.
Biết đây?
Hắn yêu đến thể buông phụ nữ bên ngoài vẻ yếu đuối, nhưng bên trong vô cùng mạnh mẽ .
Hứa thần y đúng, nàng gầy nhiều, quả thực cần nghỉ ngơi.
Thôi thì ở doanh trại thêm vài ngày .
Thế nhưng ngờ Tiểu Thiền thật sự nảy ý định rời xa .
Hơn nữa, cách nàng lựa chọn để rời quyết liệt đến ...
Tên thuộc hạ một vợ ba bắt gặp, mắng cho một trận ngay giữa sân.
Hắn nôn khan cố gắng an ủi lão đại:
"Đại đương gia, tẩu t.ử chỉ hiểu lầm , ghen với thôi! Chỉ là phản ứng của tẩu mạnh một chút, còn dữ hơn cả bốn nhà nữa... Huynh cứ từ từ khuyên bảo, đừng dùng cách mạnh quá, kẻo khiến tẩu giận hơn..."
Lời ý gì cũng tên hết.
Đoàn Bất Kinh giơ chân định đá một cái, nhưng chẳng tìm chỗ nào sạch sẽ để đặt chân.
Một đàn ông lấy tận bốn vợ thì gì ai ?
Khi đó đầu óc chẳng ma xui quỷ khiến thế nào mà tin lời tên , bỏ lỡ cơ hội nhất để giải thích với Tiểu Thiền.
khi tìm thấy nàng, mới bàng hoàng nhận Tiểu Thiền đang vui vẻ sống chung một phòng với hai chồng cũ.
Hóa khi rời xa , nàng vẫn sống .
Tiểu Thiền vốn dĩ cần .
Những suy nghĩ u tối một nữa tràn đầu , giống như những dây leo mọc kín trong lòng.
Nếu Tiểu Thiền chịu thì ?
Hai ở bên lâu như , chẳng lẽ trong lòng Cơ Tiểu Thiền thật sự chút lưu luyến nào ?
Đoàn Bất Kinh hiểu rõ bản ngày càng trở nên tham lam.
Hắn chỉ Tiểu Thiền, nàng mãi mãi ở bên , mà còn trong mắt và trong lòng nàng chỉ duy nhất hình bóng của .
Sau khi giả một nhóm thổ phỉ hung dữ để bắt Tiểu Thiền đang bỏ trốn trở về, cố tình dọa nàng một chút, nàng hiểu rằng tự ý bỏ trốn nguy hiểm đến mức nào.
Thế nhưng Tiểu Thiền lập tức đổi thái độ, cố tình dùng những lời dịu dàng để khiến rơi tình thế khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-94-ngoai-truyen-cuoi-khuc-nhac-cuoi-cung.html.]
Sống lâu như , nhưng từng gặp tình huống nào hỗn loạn, phức tạp và khó giải quyết đến thế.
Tiểu Thiền ...
Nàng hòa ly, chia tay .
Khoảnh khắc , thanh đao treo đầu từ lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Tài trí, sự quyết đoán và khả năng xử lý chuyện của lúc đều trở nên vô dụng.
Đoàn Hầu gia tàn nhẫn, hung bạo cuối cùng cũng Cơ Tiểu Thiền ép đến mức thể tiếp tục che giấu con thật của .
Trên đời còn điều gì khiến đau đớn và tức giận hơn việc thứ mong thì lập tức mất ?
Hắn dùng dây da bò trói chặt nàng.
Trong đầu liên tục xuất hiện những ý nghĩ đáng sợ, nghĩ cách trói nàng thật chặt để nàng thể chạy nữa.
Thế nhưng cơn giận dữ tưởng như thể dập tắt lập tức tan biến khi thấy nước mắt má Tiểu Thiền.
Đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ nức nở của nàng giống hệt cô bé ngày xưa từng trong lòng ca ca Trứng Thối, gọi .
Thế là con quái vật hung dữ trong lòng cuối cùng cũng tìm lý trí.
Hắn quyết định, kiếp chỉ Đoàn Bất Kinh, bảo vệ Tiểu Thiền.
Vì , sẽ bao giờ nuốt lời.
Những sợi xích và gông sắt , chỉ dùng để khóa chặt con thú dữ đang điên cuồng trong lòng , cố gắng giữ lấy vẻ ngoài bình tĩnh, trở thành một chồng khiến Tiểu Thiền hài lòng.
...
Chỉ là mỗi khi nghĩ đến chuyện Tiểu Thiền từng rời xa , Đoàn Bất Kinh nhịn mà đau đớn gầm lên, gân xanh trán nổi rõ.
"Tỉnh , Bất Kinh, gặp ác mộng ?"
Những tiếng gọi liên tục khiến Đoàn Bất Kinh giật mở mắt.
Hắn bật dậy, quanh một vòng.
Giấc mơ dài đến mức khiến lòng hoảng hốt.
Hắn quên mất rằng lúc đang ở nhà ngoại của Tiểu Thiền tại Giang Nam.
Hai đứa con sinh đôi giờ ngủ riêng, còn đòi ngủ cùng phụ hoàng và mẫu hậu nữa.
Tiểu Thiền mặc một chiếc áo yếm mỏng, mềm mại dựa sát , chống cằm lên vai hỏi:
"Chàng mơ thấy gì ? Lúc nãy cứ gọi tên , còn bảo đừng ."
Đoàn Bất Kinh hít sâu một , ôm chặt nàng.
Hắn vùi đầu cổ nàng, hít thật sâu mùi hương quen thuộc mới bình thản đáp:
"Không gì..."
Tiểu Thiền đưa tay lau mồ hôi trán , nhẹ nhàng vỗ lưng :
"Đã bảo buổi tối đừng ăn quá no mà. Ăn tiêu thì ngủ yên, còn gặp ác mộng nữa."
Đoàn Bất Kinh ôm nàng xuống.
Hôm nay nhạc mẫu nổi hứng nhiều bánh đường mỡ lợn.
Trời nóng, sợ bánh hỏng. Nếu ăn nhiều một chút để ủng hộ thì chẳng lẽ để Tiểu Thiền và hai đứa nhỏ ăn đến no căng ?
hình như Cảnh Trọng Minh còn ăn nhiều hơn .
Ăn tối xong, ông còn kéo nhạc mẫu dạo bên Tây Hồ cho tiêu thức ăn.
Khi về già, dường như chuyện danh phận cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Người Giang Nam ai nhận Cảnh Trọng Minh. Họ chỉ nhà họ Tang đang tìm chồng cho cô cháu gái, còn cô con gái góa bụa nhiều năm của gia chủ hình như cũng sắp lấy chồng nữa.
Thế là ít ham danh ham lợi, dựa thế lực nhà họ Tang, lập tức bắt đầu tìm cách tiếp cận.
Nếu của Hoàng hậu cũng tái giá, đương nhiên sẽ vô cưới bà.
Chỉ trong thời gian ngắn, tiệc nhà họ Tang tham dự tăng lên nhiều.
Trong các bữa tiệc cũng xuất hiện thêm đủ loại gương mặt mới. Có công t.ử trẻ tuổi trai, những nhà nho trung niên, thậm chí còn cả mấy ông già mặt nhăn nheo như quả óc ch.ó cũng tự lượng sức mà chen .
Đám cứ bám lấy Tang Nhược như ruồi bâu khiến bà vô cùng đau đầu.
Không chỉ bà thấy phiền, Cảnh Trọng Minh cũng thấy chướng mắt.
Cả đời ông theo đuổi tình yêu, nhưng nào cũng để vuột mất cơ hội phút cuối.
Tang Nhược chịu đồng ý, ông cũng vội. Ông chỉ định đưa bà về Giang Nam ngắm cảnh, còn chuyện cứ để thời gian chứng minh.
Ai ngờ về đến Giang Nam giống như chọc tổ ong, gặp vô đàn ông mặt dày tìm cách lấy lòng bà.
Cảnh Trọng Minh thể yên nữa.
Đến ngày Thất Tịch, ông mang bức "Thư Cầu Hôn" nhờ bạn Lư Năng sửa sang , trong vườn nhà họ Tang, ngượng ngùng cho Tang Nhược .
Không Cảnh tướng quân chữ, mà vì tên Lư Năng quá thích khoe chữ. Y những chuyện xưa, lời cổ, chỉ hận thể đem hết những bài văn cổ từ thời xa xưa để khoe tài.
Cứ cách một dòng xuất hiện vài từ cổ mà ngay cả cha y khi cũng chẳng hiểu.
Trước đó Cảnh Trọng Minh chỉ lướt qua, nào ngờ khi thành tiếng khó đến .
Một lúc , ông toát cả mồ hôi trán và sống mũi, mắt hoa lên.
Một vị tướng quân oai phong lẫm liệt lúc tròn mắt, tay run run cầm tờ giấy, từng câu một cách khó nhọc, cứng đờ giữa vườn hoa.
Chỉ sợ sai một chỗ, lấy ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tang Nhược mà cũng thấy ngượng .
Thấy ông vẫn định tiếp cho đến hết, bà cuối cùng nhịn nữa:
"Ta hiểu lòng tướng quân , đương nhiên sẽ để ý đến khác nữa... Ngài... đừng nữa."
Cảnh Trọng Minh mừng đến mức gần như phát điên, lập tức nắm lấy tay Tang Nhược:
"Nàng lừa chứ?"
Tang Nhược đỏ mặt, lấy khăn lau mồ hôi trán ông:
"... Ý là, sẽ để ý đến khác. cũng chủ gia đình gì nữa, chỉ sống tự do tự tại."
Cảnh Trọng Minh lớn:
"Ta cũng chẳng chủ gia đình nữa. Con cái của chúng đều lớn cả , ai cũng gia đình và cuộc sống riêng, cần chúng lo nữa. Quãng đời còn , sẽ đưa nàng khắp nơi ngắm cảnh, chơi đ.á.n.h cù, cưỡi ngựa. Hai chúng cứ một đôi vợ chồng già vui vẻ, chẳng ?"
Nói rõ lòng , Cảnh tướng quân cuối cùng cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Ông dự định vài ngày nữa sẽ đưa Tang Nhược ngắm núi ngắm sông.
Tiểu Thiền vô cùng ngưỡng mộ.
Đêm đó tỉnh giấc, nàng nép lòng Đoàn Bất Kinh hỏi:
"Bao giờ hai chúng mới tự do tự tại như mẫu và Cảnh tướng quân?"
Đoàn Bất Kinh tính toán một lúc:
"Nếu con trai chúng chịu cố gắng, chắc chỉ cần đợi thêm mười năm."
Tiểu Thiền nghĩ đến con trai mười ba tuổi đang cau nhận danh sách từ tay phụ hoàng, nhịn bật :
"Làm với con trai ?"
Đoàn Bất Kinh cúi đầu, dùng cằm cọ nhẹ lên trán nàng bất chợt hỏi:
"Nếu thể sống một nữa, nàng vẫn sẽ chọn chứ?"
Tiểu Thiền từ từ ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng sáng chiếu qua cửa sổ, nàng đàn ông ngoài mặt bình thản nhưng trong mắt đầy căng thẳng.
Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt sống mũi cao của :
"Cho dù tiếc nuối thì cũng cần đợi đến kiếp . Suy cho cùng, cuộc đời lúc nào chẳng mùa xuân. Đợi đến khi bằng tuổi mẫu , chắc chắn vẫn còn xinh . Khi đó sẽ về Giang Nam, mở một quán nhỏ. Có bao công t.ử trai, phe phẩy quạt giọng Ngô dịu dàng, còn gì tiếc nữa..."
Nàng chợt kêu lên:
"Ái chà, Đoàn Bất Kinh, cái đồ ch.ó , c.ắ.n !"
Bệ hạ nhà nàng rõ ràng thêm nữa. Hắn chỉ c.ắ.n nàng mà còn định cởi quần áo, đè nàng xuống giường.
Tiểu Thiền nhịn bật , chủ động áp sát trao cho một nụ hôn nồng nhiệt.
Sau đó, nàng ghé sát tai , nhỏ giọng :
"Phải điều tiếc nuối trong lòng thì mới sống nữa. Kiếp ở bên , chẳng còn gì tiếc nữa. Chúng cần sống thêm nào. Cứ sống thật trọn vẹn kiếp , để tiếc nuối, , Đoàn Hầu gia của ?"
Một tiếng gọi "Hầu gia" giống như một bàn tay nhỏ mềm mại, nhẹ nhàng gõ trái tim Đoàn Bất Kinh.
Hắn vẫn giống như vô , im lặng đối diện với những lời dò hỏi của Tiểu Thiền.
Chỉ là , dùng một nụ hôn nồng nhiệt hơn để đáp lời hứa của hai .
Môi chạm môi, nụ hôn hòa quyện, lời hứa thì cả đời , đời nữa, cũng sẽ bao giờ đổi.