Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-04-16 14:34:28
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thu qua , đông về.
Ánh tịch dương vàng óng ngả về tây, chút nắng chiều còn sót phủ lên lớp tuyết đọng mái hiên, lấp lánh cả một vùng.
Vào trận tuyết thứ tám mươi bảy của tháng Chạp, Khương La rụng một chiếc răng cửa.
Nàng há cái miệng gió lùa hun hút, chỉ cảm thấy gió đông rét mướt thổi họng, mà như đang cứa tim. Vừa buốt giá, đau nhói.
Có Tiên sinh ở nhà, Khương La càng thêm nhõng nhẽo. Cái miệng nhỏ bĩu , đôi mắt hạnh cụp xuống, bộ sắp .
nghĩ , mặt chẳng ai, cũng chẳng ai dỗ. Khương La nuốt ngược vị đắng chát nơi cuống lưỡi trong, lê đôi ủng da thỏ lạch bạch giẫm lên tuyết, chuyển địa điểm đến cửa phòng ngủ của Tô Lưu Phong để rơi lệ.
Thế nhưng cửa phòng đóng chặt, Khương La trăm phương ngàn kế cũng chẳng thi triển , đành mím chặt môi, xổm xuống bậc thềm đá.
Nàng cũng chẳng thèm gọi , cứ thế dỗi hờn chịu rét, đợi Tô Lưu Phong lương tâm trỗi dậy, mở cửa cho cô em gái đáng yêu khả ái .
Nào ngờ, Tô Lưu Phong là ngủ , đợi cả khắc đồng hồ vẫn thấy mở cửa.
Khương La cũng lười gõ cửa, đành đá đá đống tuyết, tiện tay ném chiếc răng lên mái nhà, cầu nguyện với Tiên Răng: Răng của nàng nhất định mọc ngay ngắn, đầy đủ, đều tăm tắp. Nếu nàng sẽ ghi hận trong lòng, nhất định ngoài rêu rao Tiên Răng vô năng vô dụng, chỉ là cái danh hão lừa . Không hương hỏa và lòng thờ phụng, thần linh ắt c.h.ế.t.
Mấy ngày nay Trương Chủ bạ trúng gió đến huyện nha, nhưng ông vẫn luôn nắm chắc việc học của Tô Lưu Phong. Sau khi Tô Lưu Phong học xong khá nhiều chữ, ông liền ép học "đốt cháy giai đoạn", dạy xem Tứ thư Ngũ kinh. Hành động khiến các quan trong huyện nha đều toát mồ hôi lạnh. Hứa Hà và Trương Nguy vốn là bạn đồng môn, thấy khỏi châm chọc: "Năm xưa ông bốn năm tuổi mới vỡ lòng, qua ba bốn năm mới bắt đầu xem Xuân Thu ? Tiểu Phong con cháu ông, nên ông cứ thế ép đến c.h.ế.t ?"
Từ khi Hứa Hà Tô Lưu Phong trời sinh thông minh, đoán cũng vị Trương Chủ bạ - nhân vật hai của nha môn ngấm ngầm chơi một vố. Ngày thường ông ôn hòa chẳng năng gì, ai ngờ tâm cơ thâm sâu đến thế! Không lật đổ vị trí Huyện thái gia của ông, liền bồi dưỡng một nhân tài mới nổi để đè đầu cưỡi cổ ông.
Đã thế, Hứa Hà cũng bắt đầu áp dụng chính sách lôi kéo lòng , dùng sự "hiền đức" để vỗ về Tô Lưu Phong, xúi giục phản bội sư môn, bỏ tối theo sáng, lao vòng tay của đầu huyện nha.
Nhất thời trưởng trở thành "miếng bánh thơm", tranh kẻ giành. A La tranh bên trái , giành bên chẳng xong, dỗi hờn lạnh nhạt với Tô Lưu Phong mấy ngày liền.
Lên nha môn việc, Khương La cũng chẳng thèm gọi Tô Lưu Phong nữa.
Tô Lưu Phong nắm tay nàng cùng đến quan sở, Khương La dối đầu gối đau nhức, nhất quyết bắt ông nội cõng, chịu xuống đất bộ.
Lâu dần, Tô Lưu Phong cũng nhận điều bất thường.
Muội đang xa lánh ...
Hôm nay, Tô Lưu Phong trả bài , Trương Chủ bạ thưởng cho một bát chè hạnh nhân nấu với bột gạo và mật ong rừng, bưng khỏi Tàng thư các.
Tô Lưu Phong ăn, đầu chạy về phía dãy nhà của huyện nha. Lão Chu ngỗ tác thường nghiệm xác ở dãy nhà đó, A La việc gì cũng sẽ ở bên cạnh.
Hắn mang đồ ăn cho Khương La.
Lão Chu từ xa liếc thấy Tô Lưu Phong đến, vẫy tay gọi : "Tiểu Phong đến tìm A La hả?"
Tô Lưu Phong gật đầu: "Chu a gia, A La ạ?"
Lão Chu : "Đang chơi ở phòng phía nam đấy. Huyện thái gia bảo nhà xác lạnh quá, sợ cháu nó cóng, nên đốt một chậu than trong phòng phía nam, giục A La sang đó một lát."
Nói xong, ông Tô Lưu Phong đang đội gió tuyết mà đến, ánh mắt dừng ở đầu ngón tay đỏ ửng vì lạnh của thiếu niên : "Tiểu Phong cũng nhiễm lạnh ? Lạnh lắm đấy, mau phòng phía nam sưởi ấm . Bên còn mấy vị 'đại nhân' kiểm tra, đừng để dính uế khí của , cho sách các cháu."
Trong quan sở, giải oan cho vô tội, trừ tà trừng ác. Lệ khí nặng, dù âm dương đều kính trọng, cho nên gọi t.h.i t.h.ể cũng tôn xưng một tiếng "đại nhân", tránh để họ tác quái.
Mùa hạ năm nay, trong nhà xác còn xuất hiện mấy đốm ma trơi lập lòe. Lão Chu kinh nghiệm, đó là lân quang từ xương c.h.ế.t bay , qua một đêm là hết, đáng sợ.
Hứa Hà trong lòng hoảng hốt, đặc biệt thỉnh mấy pho tượng Phật Tổ khai quang, trấn trong hốc tường bằng gỗ óc ch.ó nâu ở phòng phía nam.
Ông dỗ Khương La lên lầu , cũng là dụng ý của bậc trưởng bối từ ái. Thần Phật bảo hộ hồn vía đứa trẻ, để cô hồn dã quỷ bắt .
Dãy nhà về hướng Bắc thắp nến, chỗ cầu thang gỗ, khắp tường là tượng Phật.
Mỗi hốc tường một pho tượng, hàng ngàn hàng vạn đôi mắt Phật từ bi lặng lẽ rũ xuống, giống như thương xót chúng sinh để siêu độ, mà giống như ban ngày ban mặt dọa sợ c.h.ế.t khiếp.
Tô Lưu Phong nơi chất đầy tượng Phật, trong lòng kiêng dè, hiếm khi đến phòng phía nam.
Hôm nay vì tìm Khương La, phá lệ bước một bước.
Vốn tưởng cứ cắm đầu lên lầu là kinh sợ, nhưng khi thực sự bước phòng, đối diện với Thần Phật, cảm thấy hô hấp dồn dập, ngột ngạt đến mức đầu váng mắt hoa.
Tô Lưu Phong nhíu mày, đôi mắt phượng bình tĩnh dâng lên những cảm xúc khó tả, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Khương La sớm thấy động tĩnh lầu, nàng tưởng là lão Chu đến đón, cẩn thận bước xuống bậc thang.
Vừa ló đầu , chạm mặt ngay với Tiên sinh.
Khương La định nở nụ vui vẻ, nhớ đến sự lạnh nhạt của Tô Lưu Phong hai ngày , khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nghiêm , bày vẻ giận dỗi, chui tọt lên lầu.
Nàng đợi trưởng đuổi theo, chỉ cần Tô Lưu Phong lên lầu dỗ dành một chút, nàng sẽ bỏ qua chuyện cũ mà tha thứ cho ! Nào ngờ, Khương La đợi mãi chẳng thấy ai lên, nàng khỏi tò mò bò xuống lầu.
Tô Lưu Phong vẫn giữ nguyên tư thế thẳng, mà chẳng nhúc nhích lấy một tấc.
Khương La tò mò quan sát Tô Lưu Phong, thấy khuôn mặt vốn trắng như ngọc của càng thêm phần nhợt nhạt, nàng nhận điều bất thường —
Khương La phát hiện... Tiên sinh hình như sợ tượng Phật?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-11.html.]
"Ca ca?"
Khương La khẽ gọi .
Tô Lưu Phong hồn, gượng : "A La, bát chè hạnh nhân cho ."
Chân nhúc nhích, dám bước tới.
"Vâng."
Mặc dù tò mò về lý do Tô Lưu Phong sợ Thần Phật, nhưng Khương La hiểu ý hỏi nhiều.
Nàng ngoan ngoãn xỏ ủng lông, đội mũ trùm đầu bằng lông thỏ, xuống lầu nắm lấy tay áo Tô Lưu Phong.
Khương La ngáp một cái: "Ca ca, trong phòng ngột ngạt quá, chúng đến thư phòng của Trương Chủ bạ ăn điểm tâm ."
Tô Lưu Phong bình thường sẽ nhẹ nhàng mắng Khương La ăn uống trong thư phòng là vô lễ, hôm nay khác thường, mặc cho Khương La dắt tìm Trương Chủ bạ.
Trương Nguy xưa nay thích A La ăn bánh ngọt trong thư phòng, nhưng miệng thì lải nhải, tay chẳng động tác đuổi . Ông luôn khẩu xà tâm phật, cháu chắt gối, nên dung túng cho A La loạn mặt.
Miệng mắng con gái nhà hiểu quy tắc, chân bước bước , Trương Chủ bạ chạy sang quan xá của Hứa Hà lấy một đĩa bánh tuyết rắc vừng cho A La ăn kèm chè hạnh nhân. Trẻ nhỏ ăn ngon uống say, thì trẻ lớn chịu phạt. Trương Chủ bạ cố ý giao thêm cho Tô Lưu Phong mấy bài văn, bắt thuộc, đến giờ tan tầm cho thầy .
May mắn , đối với Tô Lưu Phong trí nhớ siêu phàm, đây chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Sự oán giận vô cớ của Khương La đối với Tô Lưu Phong mấy ngày nay dần tan biến trong tiếng sách trong trẻo êm tai của thiếu niên. Đồ ngọt bụng, lục phủ ngũ tạng đều ấm áp dễ chịu.
Khương La gật gù cái cằm nhỏ, gục đầu đầu gối Tô Lưu Phong. Mùi hương hoa sơn đào quen thuộc bao bọc lấy Khương La, kiếp bao đêm ngày, nàng đều ngửi mùi hương thanh khiết mà chìm giấc ngủ.
Bị cô bé dựa , Tô Lưu Phong cứng đờ, nhưng thấy sắc mặt em gái hồng hào, ngủ ngon lành, ngăn cản, ngón tay thon dài tiếp tục lật từng trang sách, nghiền ngẫm, thuộc, giọng vang vang, dịu dàng hơn cả ánh trăng.
Khương La mơ thấy chuyện kiếp .
Đại Nguyệt triều sùng bái Thần Phật, Hoàng đế để biểu thị tình cha con thiên gia hòa thuận, xin cho mỗi vị Hoàng tử, Hoàng nữ một pho tượng Phật nhỏ khai quang. Tượng Phật chạm khắc từ ngọc thượng hạng tì vết, dung mạo Phật tú lệ, cầm trong tay ấm áp như mùa xuân.
Khương La vì sự công bằng trong món quà của phụ hoàng, nên vô cùng yêu thích vật , ngày ngày mân mê, nỡ rời tay.
Một ngày nọ, khi đang theo Tô Lưu Phong sách, nàng vô ý vỡ tượng Phật ngọc.
Khương La đau lòng vô cùng, nhưng dám biểu lộ mặt khác, chỉ đành cẩn thận thu dọn mảnh ngọc vỡ, giả vờ như chuyện gì xảy .
Ba ngày , Tô Lưu Phong tặng Khương La một món đồ thế. Cũng là một pho tượng Phật bằng ngọc, nhưng pho tượng Phật tướng mạo trang nghiêm bốn tay, cầm búa, kiếm, đao, rìu, mang theo một nét yêu dị thấp thoáng.
Khương La từng thấy tà Phật hung thần ác sát như bao giờ.
Nàng kinh ngạc về phía Tiên sinh, nhưng Tô Lưu Phong chỉ khẽ nhếch môi, hiền lành đáp lời nàng: "Đây là thần linh ở quê hương của vi sư, Công chúa thờ phụng trong phủ, thể trấn trạch trừ tà."
...
Giấc ngủ kéo dài lâu, khi Khương La tỉnh dậy, họ về đến nhà họ Chu.
Lão Chu đang bận rộn nấu cơm trong bếp, Khương La phiền, định chạy sang phòng Tô Lưu Phong tìm chuyện.
Hôm nay cửa khép hờ.
Khương La nghĩ, Tô Lưu Phong nhất định là rút kinh nghiệm cho nàng ăn canh bế môn, cố ý để hé một khe hở, cho phép nàng bất cứ lúc nào.
Khụ khụ, địa vị của nàng trong lòng Tiên sinh vẫn cao mà!
Khương La gõ nhẹ cửa, đủ lễ nghĩa, bước phòng.
Trong phòng sương trắng lượn lờ, nước mịt mù.
Bình phong kéo kín, hở một .
Khương La ngước mắt lên, thấy Tô Lưu Phong đúng lúc dậy khỏi thùng tắm.
Lang quân qua mười tuổi bắt đầu trổ mã cao lớn, Tô Lưu Phong ẩn hiện phong thái của lớn. Cơ thể lang quân nuôi dưỡng một năm còn gầy trơ xương, đường nét cơ bắp lưng mượt mà, vai và cánh tay rắn chắc. Tuy lưng chi chít những vết sẹo cũ lồi lõm, nhưng cốt cách của thiếu niên đẽ tuấn tú, khiến thể rời mắt.
Còn phía lưng Tô Lưu Phong, ở gáy, một hình xăm kỳ lạ, chói mắt – đó là hình dáng của một pho tà Phật, mặt xanh nanh vàng, nhe nanh múa vuốt, tay cầm búa, kiếm, đao, rìu, sát khí đằng đằng.
Ngoại trừ dung mạo đúng, tư thế còn , gần như y hệt pho tượng Phật ngọc mà Khương La nhận ở kiếp .
Sương mù tan , chỉ trong tích tắc, hình xăm thấy tăm , Tô Lưu Phong nhanh chóng kéo áo lên, gạt mái tóc đen ướt sũng sang một bên.
Hắn xoay , kinh ngạc vị khách mời mà đến trong phòng: "A La? Muội tỉnh ?"
"Vâng! Muội đến tìm ca ca chơi." Khương La chớp mắt, gì thêm.
Trong lòng thầm nghĩ: Kiếp , pho tượng Phật mà Tiên sinh khắc cho nàng ý nghĩa gì nhỉ?
Chẳng lẽ, nàng tìm kiếm sự che chở của thần linh nào khác, mà là dụ dỗ nàng, với nàng.
"Hãy thờ phụng "?