Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-04-16 14:34:29
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương La vốn định hỏi về nguồn gốc của hình xăm , nhưng nghĩ , chẳng là tự thú nhận chuyện trộm thể Tiên sinh ? Thật là thiếu chừng mực, thật là đoan chính!
Khương La vẫn là một cô nương da mặt mỏng, nàng ngại vạch trần cái "tâm địa đen tối" của . Thôi thì cứ để chuyện trở thành một hiểu lầm đẽ ai nhắc đến .
"Ca ca, A La mới đến thôi, thấy gì cả."
Nàng chắp tay lưng, ngượng ngùng di di mũi giày, đôi mắt hạnh long lanh chột chằm chằm xuống đất.
Giấu đầu hở đuôi ? Tô Lưu Phong thở dài một .
bàn luận những chủ đề quá mức vượt khuôn phép với trẻ con, thế là cả hai cùng im lặng, màn thăm dò tối nay cứ thế trôi qua rõ ràng.
Tô Lưu Phong lấy từ trong hộp một túi hạt óc chó, dùng vật nặng đập vỡ vỏ, để mặc Khương La trong phòng nhặt nhân hạt óc ch.ó ăn.
Hắn thì lấy khăn khô, cẩn thận lau khô mái tóc đen.
Trước đây thói quen lau tóc, là do lão Chu và A La thấy, ép hong khô, kẻo về già mắc chứng đau đầu phong.
Mà Khương La quen quan tâm Tiên sinh, thấy sơ suất chỗ nào là tiến lên giúp một tay. Tô Lưu Phong bất đắc dĩ, đành dùng nhân hạt óc ch.ó đổi lấy chiếc khăn khô tay đứa trẻ, cẩn thận vắt khô mái tóc đen mượt như mực.
Trong phòng đốt một chậu than, đây là đống tro cỏ cây và củi cháy dở mà lão Chu trong bếp chia , ném thêm ít than trúc khói , ủ lấy chút ấm còn sót .
Phòng của A La và Tô Lưu Phong mỗi đặt một chậu, sợ ngạt trong đó, cửa sổ tháo một cánh, đóng một tấm t.h.ả.m nỉ dày thêu hình uyên ương mẫu đơn lên để chắn gió.
Ngoài sân, tuyết rơi lả tả như những hạt gạo, chạm đất lạo xạo, ồn ào, ngược trong lòng dâng lên từng đợt ấm áp.
Khương La đung đưa đôi chân ngắn, ăn vặt, Tô Lưu Phong hong tóc đối diện, trong lòng đều ấm áp, cực kỳ dễ chịu.
Chẳng bao lâu , lão Chu ở ngoài nhà gọi cơm: "A La, Tiểu Phong, ăn cơm thôi! Tối nay cá hầm canh đậu phụ, thơm lắm!"
"Đến ngay đây ạ." Tô Lưu Phong buộc tóc lỏng lẻo, đưa tay dắt Khương La.
Kẽ ngón tay Khương La dính đầy vụn bột hạt óc chó, định quệt vạt áo bông, Tô Lưu Phong đưa khăn tới, cẩn thận giúp nàng lau sạch sẽ.
Những đốt ngón tay như ngọc trắng nắm lấy năm ngón tay mũm mĩm của Khương La, dọc theo hổ khẩu, lau đến tận kẽ ngón tay.
Từng chi tiết nhỏ nhặt, Tô Lưu Phong đều chăm chút kỹ lưỡng. Đặc biệt là lực lau tay cũng kiểm soát chuẩn xác, đau Khương La.
Để theo chiều cao đứa trẻ, Tô Lưu Phong vén vạt áo bào mới , quỳ một gối xuống đất, hạ thấp xuống.
Khương La cần kiễng chân ngẩng đầu, cũng thể thấy hàng mi cong dài của trưởng – đen láy óng ả, như lông đuôi chim sẻ, quyến rũ.
Còn hơn cả con gái như nàng.
"Ca ca tuấn tú thế , tìm tẩu tẩu xinh hơn cả ?"
Khương La nghĩ gì trong lòng, bỗng buột miệng . Câu chẳng giống lời một cô nương mới hơn bảy tuổi nên chút nào, nàng vẫn là nên nghĩ kỹ xem tối nay ăn quýt mật táo khô thì hơn!
Nào ngờ, Tô Lưu Phong để ý đến những điều .
Hắn chỉ khẽ , : "Ta cưới tẩu tẩu, cả đời ở nhà với A La, ?"
"Được ạ?" Mặc dù Khương La , đây chỉ là kế sách tạm thời của thiếu niên để dỗ trẻ con, khả năng thực hiện.
"Đương nhiên, chuyện đều thể như ý A La ." Tô Lưu Phong vẫn dịu dàng như : “Được , thôi, cơm canh sắp nguội ."
Khương La vui vẻ bước khỏi cửa.
Nàng thầm nghĩ: Người trẻ tuổi vẫn còn non lắm! Sau gặp cô nương thích, chỉ hận thể nhanh chóng cưới về nhà chứ!
Trước đây ăn cơm đều bày ngoài sân, gần đây gió tuyết lớn quá, chuyển trong bếp. Bếp lò lửa tắt, ăn cơm ở đây, sáng sủa ấm áp.
Lão Chu chỉ hầm một nồi canh cá dưa chua đậu phụ, mà còn mua tôm sông, măng mùa đông, váng đậu ngâm mềm, xào món tam ti thơm phức.
Đều là món Khương La thích ăn, nàng chan canh cá, ăn một bát to, bụng căng tròn. Định ăn thêm nữa, Tô Lưu Phong khéo léo ngăn cản lão Chu đang cưng chiều cháu vô độ, nhẹ nhàng khuyên: "Lần A La chính vì ăn nhiều quá mới khó tiêu, kêu đau bụng cả đêm, Chu a gia nếu thực sự thương , đừng chiều nữa."
Lão Chu ngượng ngùng đặt bát đũa xuống: "Tô ca ca của cháu đúng đấy, đừng bướng bỉnh! Ngoan ngoãn lời."
Nghe , Khương La bĩu môi, theo, dám chống đối Tô Lưu Phong. Nàng chỉ đành giữ chặt lòng tự trọng, đưa một điều kiện: "Ca ca kể chuyện dỗ ngủ ?"
Tô Lưu Phong hết cách với nàng, đành nhận lời.
Lúc ngủ, Tô Lưu Phong thực sự cầm một quyển sách đến kể chuyện kỳ văn dị sự cho Khương La .
Phải rằng, Tiên sinh cả hai kiếp kể chuyện đều khô khan dài dòng như , đầy một khắc, Khương La buồn ngủ rũ rượi.
Tuy nhiên, kiếp rốt cuộc cũng khác với kiếp .
Trước đây, nàng Tô Lưu Phong dỗ dành nàng một chút, trăm phương ngàn kế từ chối, như bây giờ, Tiên sinh chẳng những truyện khi ngủ cho nàng , còn cách vỗ lưng qua chăn bông dỗ cô nương giấc ngủ!
Đây chính là cái lợi của việc em gái đấy! Sướng rơn!
Đêm đó, Khương La mơ màng, mơ thấy chuyện kiếp .
Ngày hôm đó là lễ cập kê, Khương La xong đại lễ ở điện đình hoàng cung. Sau khi về phủ, nàng uống nhiều rượu.
Lần đầu tiên Khương La vẻ bề , dùng đặc quyền công chúa. Nàng cho lui tất cả trong viện, chỉ mười mấy bình rượu bầu bạn với nàng. Trong đó rượu Nam Tầm, rượu Bì Đồng, rượu Lan Lăng, mỗi bình, Khương La đều thể kể đôi chút lai lịch, thuộc như lòng bàn tay.
Triệu ma ma tỳ vị Khương La kém, nhất thời khuyên , sợ nàng xảy chuyện, đành chặn Tô Lưu Phong nhờ an ủi Tam công chúa.
Khương La uống đến nửa tỉnh nửa say, men say cũng quậy phá, ngẩn ngơ màn đêm trời rủ xuống. Trăng lưỡi liềm mảnh mai, giống như một chiếc móc bạc cong cong, Khương La càng càng mơ hồ, rõ nữa, rút trâm cài tóc , đưa tay qua loa khuấy rối mái tóc đen.
Nàng chẳng còn chút thể diện hoàng gia nào, nghĩ đến việc hôm nay Hoàng đế lẽ chuyện với đứa con gái mới trưởng thành là nàng... Chỉ tiếc trong Ngự thư phòng, Phụ hoàng còn mở miệng, tin bệnh của Khương Mẫn truyền đến - đứa con gái thứ hai ông yêu thương nhất sốt đến mê sảng, trong cơn ác mộng cứ gọi "Phụ hoàng", nô bộc thấy thật sự xót xa, cầu xin Bệ hạ điện thăm bệnh.
Không cần Khương La , nàng cũng , Hoàng đế nhất định đau như d.a.o cắt. Trong mười mấy năm nàng sống trong cung, Khương Mẫn là Hoàng nữ Hoàng đế yêu thương nhất.
Phần tình cha con , dù nàng dùng hết trăm phương ngàn kế cũng cướp .
Khương Mẫn cứ nhất định ốm hôm nay ? Ả rõ ràng là đang diễu võ dương oai với Khương La.
Ai thèm chuyện với Phụ hoàng chứ? Nói ít vài câu cũng c.h.ế.t! Khương La hậm hực hành lang, một cái xác c.h.ế.t cứng đơ.
Cho đến khi nàng nhắm mắt mở , mặt xuất hiện một đàn ông bóng dáng cô độc. Lọt đôi mắt màu xanh đen của cô nương, Khương La mới thấy khuôn mặt thanh tú của .
Tiên sinh đến .
Khương La nín thở hồi lâu, cho đến khi ống tay áo màu xanh sương tùng rủ xuống, nhẹ nhàng đắp lên , nàng mới nhớ thở.
Sau đó, thể Khương La lơ lửng, là Tô Lưu Phong đỡ nàng dậy.
Hắn đỡ Khương La dựa cột nhà một bên, khuyên nàng uống rượu , cũng đừng uống ở ngoài trời, kẻo nhiễm lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-12.html.]
Đầu óc Khương La đau nhức, nhưng cũng tỉnh táo .
"Là Triệu ma ma tự ý phiền Tiên sinh, khuyên ngài đến ?" Tiếp đó, nàng thở dài: "Cũng chỉ Tiên sinh là còn nhớ đến ."
Tô Lưu Phong sững sờ, giọng vẫn dịu dàng như gió xuân: "Người quan tâm Công chúa nhiều, chỉ thần."
Khương La bĩu môi: "Tiên sinh, ngày ngài trưởng thành, phụ mẫu gì với ngài ?"
"Thần... gia đình."
Tô Lưu Phong hề giận vì sự mạo phạm của Khương La. Hắn thì thầm một câu, như gió thoảng qua, thêm gì nữa.
"Xin ." Khương La quy củ xin Tô Lưu Phong, thật khó xử, nàng mà vạch trần vết sẹo của Tiên sinh.
Không nhịn , Khương La sờ soạng bình rượu, nhấp một ngụm: "Ta thật sự cố ý."
"Thần ." Tô Lưu Phong nhếch môi: “Công chúa là một đứa trẻ ngoan mà."
Hắn khen nàng.
"Tiên sinh, ý là nếu, nếu khao khát tình cha, hẳn sẽ đau khổ thế . mà, lớn quan tâm và yêu thương, chẳng là thường tình của con ?" Khương La bê bình rượu, xong Tô Lưu Phong một cái: “Tiên sinh, hôm nay trùng hợp, cho ngài một bí mật. Lúc ngài cũng thầy của Khương Mẫn, trong lòng còn chút vui."
"Ồ? Tại ?"
Ngón tay thon dài đang cầm chén rượu của Tô Lưu Phong khẽ run, rũ hàng mi dày xuống, che giấu chút gợn sóng .
Khương La gãi đầu: "Cũng rõ , cứ như Tiên sinh sắp khác cướp mất ."
Nàng độc chiếm .
Tửu lượng của Khương La thực lắm, hai bình rượu xuống bụng, đầu óc choáng váng .
Nàng bỗng nhiên lên cơn say, tay chân luống cuống, loạng choạng bò về phía Tô Lưu Phong đang nệm bồ đoàn.
Khương La đột ngột áp sát , mạo nâng cằm lên, tỉ mỉ quan sát mặt mũi Tô Lưu Phong. Tại nàng uống nhiều quá, mắt cũng thấy bóng chồng, ghé sát mới rõ.
Tiên sinh sinh thực sự , lông mày dài chạm tóc mai đen, môi mỏng như lưỡi d.a.o sương. Đôi mắt phượng hẹp dài , đuôi mắt móc lên, quyến rũ đến cực điểm. Rõ ràng là tướng mạo lạnh lùng bạc tình, đối với nàng ôn hòa hiền lành.
Tô Lưu Phong, đúng là .
Oa - nàng uống nhiều quá, tự nhiên nôn.
Tay trái che miệng, tay liền mất sức.
Khương La ngã nhào Tô Lưu Phong, may mà nôn , bẩn áo .
Mất mặt quá, mặt nàng ngượng ngùng, định giả c.h.ế.t. rượu to gan, khi vùi đầu lòng Tô Lưu Phong, nàng cảm thấy Tiên sinh thiết, chất liệu áo cũng thoải mái, mùi hương hoa đào thoang thoảng dễ ngửi.
Khiến nàng thể kiềm chế? Nói thật hoang đường.
Khương La hồ đồ , mũi cay cay, nàng bỗng nhiên đòi hỏi sự dỗ dành của lớn.
Nhất thời đầu óc chập mạch, Khương La thần trí rõ mở miệng: "Ngài thể ôm một cái ?"
Nàng mong ông nội c.h.ế.t bao, thể để nàng trong lòng ông, vỗ vỗ lưng nàng, an ủi nàng.
Tô Lưu Phong thấy câu mê sảng , lúc lạnh lúc nóng, như lửa đốt, do men rượu tác quái .
Hắn mặc nàng đường đột.
Hồi lâu , mới hạ giọng, dùng chất giọng dễ mê hoặc lòng , hỏi: "Công chúa hiện giờ... tỉnh táo ?"
"Chắc là ."
Khương La cũng rõ , dù nàng uống rượu, đầu đau như búa bổ.
Lại là một tiếng rõ ý nghĩa, mang theo chút thở dài.
Nàng dán n.g.ự.c áo Tô Lưu Phong, tiếng rung động chấn động màng nhĩ trong lồng n.g.ự.c - "Đã như , thần dám mạo phạm Công chúa."
Khương La hiểu.
Lời của là ý gì?
Khương La nghiêng đầu, lén trăng xuân ngoài sân một lát, ánh trăng mờ ảo soi rõ bóng dáng họ.
Người đàn ông và thiếu nữ, dường như Thần Phật vứt bỏ ở một góc khuất ai đến, ai tìm thấy.
Khương La si ngốc hỏi tới cùng: "Nếu tỉnh táo thì ?"
Nếu nàng đang trong tình trạng thần trí rõ, Tô Lưu Phong sẽ đồng ý yêu cầu của nàng, dỗ dành nàng ?
Nàng khao khát cái ôm của Tiên sinh...
Ngay đó, Khương La cảm nhận thể bên cứng đờ, chẳng vì lý do gì cả.
Nàng thậm chí cảm giác, Tiên sinh lời của nàng dọa cho luống cuống.
Tô Lưu Phong đẩy nàng , ý là, hành vi lỗ mãng của nàng Tiên sinh ghét bỏ ?
Hay là, Tiên sinh quá chiều nàng, mới thể dung túng nàng phạm thượng loạn giới hạn.
Tô Lưu Phong rốt cuộc là như thế nào?
Vấn đề Khương La lúc tỉnh dám nghĩ, uống say nghĩ .
Trên đời quả thật cách nào vẹn cả đôi đường.
Một khắc , Tô Lưu Phong dường như cuối cùng cũng hồn, cẩn thận đỡ nàng dậy, gạt mái tóc đen dài đang quấn lấy của hai , áo bào đang chồng chéo lên cũng tách biệt rõ ràng.
Tiếp đó, Tô Lưu Phong vẫn khắc kỷ phục lễ như , xa cách : "...Công chúa say ."
Quân t.ử sẽ lợi dụng lúc gặp khó khăn.
Tô Lưu Phong cư xử đúng mực như , quan tâm đến thể diện của con gái nhà , chuyện say sưa diễm tình đêm nay thành vô tâm khi say rượu của Khương La.
Tiên sinh truy cứu, Khương La tỉnh rượu , lễ giáo trói buộc tay chân, chừng mực, đương nhiên cũng sẽ bám riết buông.
Chuyện như giấc mộng , cứ thế giải quyết gì, chẳng còn kết cục nữa.