Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:10:03
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp , Khương La còn nghĩ đến những chuyện phiền lòng nữa.
Nàng đang vui vẻ giúp lão Chu cắt giấy dán cửa sổ hình tranh cát tường, chuẩn đồ ăn đón Tết đây.
Năm nay bệnh tình của lão Chu chút biến chuyển, đến nhanh hơn so với kiếp .
Năm Khương La mười một tuổi, lão Chu thể gượng dậy khỏi giường nữa. Ông việc ở nha môn nữa, Trương Chủ bạ và Hứa a gia cũng hiểu nỗi khổ của nhà họ Chu, thỉnh thoảng gửi đến cho nhà họ Chu những d.ư.ợ.c liệu quý giá, còn bảo nhà và con dâu sắm sửa quần áo mới và trang sức cho cô bé, giúp chăm sóc Khương La.
Trương Chủ bạ cũng đến tuổi tri thiên mệnh, gối cháu chắt, ngày thường tuy mắng A La hiểu quy tắc, nhưng ông cũng thật lòng coi đứa trẻ như cháu gái mà yêu thương.
Nếu lão Chu buông tay trần thế, một cô nương nhỏ như thế sống thế nào đây?
Ông và Huyện thái gia liếc mắt hiệu, cuối cùng hạ quyết tâm, vì chuyện của Khương La, dùng đến tình thầy trò bao năm dễ gì .
Trương Chủ bạ sai mời Tô Lưu Phong đến nhà, ông lời với .
Tô Lưu Phong là thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, mặc một chiếc áo dài màu xanh thêu hoa văn nước biển vách núi, tóc búi trâm trúc ngọc, tuấn đĩnh đạc, còn vẻ thất thế như xưa.
Trương Chủ bạ sống bao nhiêu năm nay, , ông sách thần thái thanh tú như Tô Lưu Phong, tự thang mây để bước, ông còn gì để dạy Tô Lưu Phong nữa.
Trương Chủ bạ bùi ngùi thở dài, : "Tiểu Phong, ."
Tô Lưu Phong quy củ lễ bái sư, hỏi: "Thầy sai tìm học trò đến nhà, là chuyện gì quan trọng ?"
Nếu là chuyện bình thường, Trương Chủ bạ thể nhân tiện với khi đến thăm lão Chu, cần đặc biệt mời đến nhà.
"Ta cũng vòng vo, giấu giếm gì. Tiểu Phong chắc cũng , Chu a gia của con e là qua khỏi mùa đông ."
Nhắc đến chuyện , Trương Chủ bạ liền cảm thấy một trận bi ai. Ông chút y lý, từng bắt mạch cho lão Chu, rõ ràng là mạch suy khó lòng cứu vãn, thế mà lão Chu cứ cố tỏ khỏe mạnh, thậm chí mấy hôm còn gượng dậy xuống đất, khiến Khương La thấy họ liền reo lên "Ông nội khỏe "!
Rõ ràng là hồi quang phản chiếu, rõ ràng là cưỡng cầu một thở sống, một lòng chăm sóc đứa trẻ thêm chút nữa.
Tô Lưu Phong chậm chạp gật đầu: "Vâng, con ."
Hắn vẫn luôn , nhưng chẳng gì với A La.
Tô Lưu Phong mong vui vẻ, mong vô lo vô nghĩ, để giữ gìn nụ rạng rỡ mỗi ngày , hẹn mà cùng lừa dối A La.
Trương Chủ bạ vỗ vỗ tay Tô Lưu Phong: "Vi sư chỉ cầu xin Tiểu Phong một chuyện, nếu một ngày, Chu a gia con mất, con chăm sóc A La cho . Dù con thăng quan tiến chức, cưới vợ mới, cũng dung nạp cô em gái cùng huyết thống ... Nếu con thực sự đổi tâm tính, cũng đừng hành hạ A La. Con đưa con bé về trấn Ngọc Hoa, đưa đến nhà Huyện thái gia hoặc nhà họ Trương chúng , tự an bài cho con bé. A La mệnh khổ, con đừng khó đứa trẻ ."
Dù bản tính Tô Lưu Phong , là bậc quân t.ử trong ngoài như một, Trương Chủ bạ vẫn nhắc nhở một câu.
Nhiều năm , dù ông và Hứa Hà c.h.ế.t, họ cũng sẽ để lời nhắn cho hậu thế, nhất định an bài cho cô nhi A La.
Dù , con theo năm tháng thoi đưa, là sẽ đổi.
Tô Lưu Phong nghi ngờ phẩm hạnh, cũng tức giận. Mọi tâm thiện, đều một lòng lo nghĩ cho A La, chỉ cảm thấy trái tim nóng rực như lửa, ấm áp.
Hắn chững chạc dịu dàng : "Thầy yên tâm, đời con cưới vợ, chỉ ở bên cạnh A La."
Tô Lưu Phong đối với A La, trong lòng trong mắt đều là sự yêu thương của bậc trưởng bối. Hắn từng nghĩ đời còn liên lụy khác vũng bùn, nếu tư cách bảo vệ em gái sống qua ngày, là xa xỉ.
Tuy nhiên lời lọt tai Trương Chủ bạ, hiểu sai thành một tầng ý nghĩa thâm sâu triền miên khác.
Làm gì lang quân nào cưới vợ? Chẳng lẽ Tô Lưu Phong đối với A La tình ý khác?
Trương Chủ bạ lập tức vui mừng mặt, liên tục : "Thanh mai trúc mã mà, cùng một gia phả, thành ? Vi sư thấy đấy, đời khó tìm lang quân nào tuấn tú hơn Tiểu Phong, A La con bầu bạn, Chu a gia con ắt cũng yên tâm."
Ông bóp bóp vai Tô Lưu Phong, vẻ mặt đầy trêu chọc, bộ đến nhà lão Chu một chuyến, bàn bạc kỹ chuyện với bạn cũ.
Tô Lưu Phong hiểu tại thầy còn u sầu, lát đổi tính nết ngay lập tức, chỉ đành mím đôi môi mỏng, mặc ông đùa, trở về nhà họ Chu.
Trong sân, Khương La nhóm lò lửa, sắc t.h.u.ố.c cho lão Chu. Chưa đợi nàng cầm khăn lót tay cầm ấm, một bàn tay trắng ngần như tuyết đưa tới, đầu ngón tay còn dính mực thơm nhàn nhạt, Khương La một cái là Tô Lưu Phong.
Nàng ngước mắt, đuôi mắt khóe mày đều tràn đầy niềm vui: "Tô ca ca!"
Tô Lưu Phong sợ nàng nước t.h.u.ố.c bỏng tay, giúp bưng bát t.h.u.ố.c cho lão Chu.
Khép cửa phòng ông lão , Tô Lưu Phong khẽ nhếch môi với Khương La đang vây quanh lò đất nhỏ, hỏi: "Hôm nay sức khỏe Chu a gia thế nào?"
Khương La nhớ đến lúc sáng đại phu tới một chuyến, bắt mạch, kê vài thang thuốc, tìm Huyện thái gia chuyện.
Nàng hiểu, đây là Khương La một đứa trẻ con chủ hậu sự của lớn, tìm lớn bàn bạc về bệnh tình nguy kịch .
Khương La rũ mi mắt, buồn bã đáp: "Nhìn lắm."
Cô bé vốn dĩ tươi sáng, vì tâm sự nặng trĩu mà ủ rũ cụp đuôi, khiến nỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-17.html.]
Tô Lưu Phong giơ tay, đặt lên mái tóc đen của Khương La, chậm rãi xoa nhẹ: "Đừng sợ, Chu a gia hiền tự thiên tướng."
"Vâng!" Khương La lời xui xẻo nữa, nàng kéo Tô Lưu Phong về phía phòng ngủ: “Ca ca, tới đây, chuẩn quà cho ."
A La lớn , Tô Lưu Phong trưởng, thực sự nên đường hoàng khuê phòng nữ nhi như hồi nhỏ nữa, cho dù nàng là .
Hắn , định từ chối khéo. Vừa cúi đầu, chạm đôi mắt đen láy tinh quái của Khương La.
Khương La kéo Tiên sinh, đầu, luống cuống với Tô Lưu Phong: "Ca ca?"
Vẻ mặt cô bé mờ mịt, khiến nghi ngờ nếu cứ giằng co nữa, nàng thể mếu máo ngay.
Tâm thần kiên định đến , đối diện với Khương La cũng bại trận.
Tô Lưu Phong thở dài một : "Đi thôi."
"Được! Hề hề hề."
Khương La kéo tay áo Tiên sinh, lắc lư cái đầu trong phòng.
Tô Lưu Phong cửa, mùi hương nồng nàn khắp phòng liền ập tay áo . Khương La dường như thiên vị những đồ vật hoa văn hoa đào, màn lụa màu đỏ mâm xôi, thêu đầy cành xanh hoa đào.
Nàng trèo lên giường, từ trong chăn lấy một đôi bọc đầu gối bằng lụa màu trầm hương lót lông thỏ thêu hoa văn lá phong giấu từ lâu.
"Ca ca, cái cho ."
Tô Lưu Phong nhận lấy đôi bọc đầu gối mềm mại , trong lồng n.g.ự.c bỗng dâng lên một luồng ấm. Vẻ lạnh lùng thường ngày giữa hai lông mày, đều tan chảy trong dụng cụ giữ ấm mùa đông .
Khương La ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi: "Nữ công của kém lắm, đường kim mũi chỉ cũng dày, ca ca đừng chê."
"Sao chê chứ, thích." Tô Lưu Phong đứa trẻ mắt lớn, trong đôi mắt phượng ẩn hiện ý : “Sao nghĩ đến việc tặng vi cái ?"
Khương La chớp mắt: "Sắp hết năm mà! Lần nào cũng là ca ca tặng quà cho , cũng qua chứ."
Quan trọng nhất là, khi đông, Khương La đến phòng Tô Lưu Phong cùng sách, Tiên sinh sợ nàng lạnh, luôn di chuyển lò xông về phía chân nàng, bản thì ngay ngắn cửa sổ gió lùa chịu rét.
Nàng thương Tiên sinh, đương nhiên đáp lễ.
Sức khỏe lão Chu ngày càng sa sút, vốn còn thể dậy cùng Khương La dùng ba bữa một ngày, dần dần, đến ăn cơm cũng phiền ngoài đút.
Lão Chu nỡ để Khương La chịu khổ, nhưng Khương La nào cũng bưng một bát cháo thịt băm, đáng thương cầu xin ông nội cho nàng ở bên cạnh bầu bạn.
Cuối cùng, vẫn là Tô Lưu Phong đến hiếu kính lớn dùng bữa, còn Khương La bên cạnh chăn, chuyện câu câu chăng với ông nội.
Nàng kể với lão Chu nhà Hứa a gia thịt viên gân hươu, lấy gậy gỗ đập tơi mới nhào thịt thành viên. Viên thịt hầm với canh gà và xì dầu thơm, nhưng nàng luôn cảm thấy mùi tanh, thích ăn lắm. Trương Chủ bạ nhắm rượu ăn thịt, hô to đời, còn một bài thơ phú cho viên thịt, mặc dù cuối cùng Tô Lưu Phong vạch một chút đối thanh chỉnh, Trương Chủ bạ dối là uống rượu nhiều quá để ý.
Nàng , Vương Huân hàng xóm ngoài mở tiệm , cưới vợ mới lớn hơn hai ba tuổi. Cũng lăn lộn thương trường nhiều , mà khách sáo với Cử nhân công Tô Lưu Phong hơn hẳn, lễ tết còn tặng quà đến. Nàng nể mặt Vương thúc ở nha môn, so đo với nhà họ Vương, nhận quà.
Bất kể Khương La gì, lão Chu đều mỉm lắng , ngày tháng trôi qua nhanh chóng, vèo một cái, đến cuối năm.
Hôm nay sắc mặt lão Chu thực sự khó coi, Khương La mời đại phu đến xem, nhưng , đại phu t.h.u.ố.c cũng kê nữa, chỉ xua tay, : "Chu tiểu thư, nếu Chu ngỗ tác chỗ nào khỏe, cô nhớ mời Huyện thái gia đến nhà chủ trì."
Những chuyện khác, ông dám nhiều.
Nghe , Khương La như cha c.h.ế.t mất, hồi lâu nên lời.
Thực nàng sớm đoán bệnh tình của lão Chu, nhưng khi ngày thực sự đến, nàng khó chấp nhận.
Người của nàng, sắp lượt rời bỏ nàng ?
Đêm xuống, những bông tuyết bắt đầu rơi. Sắc trời mờ mịt, gió rít gào.
Lão Chu gọi Tô Lưu Phong nội thất, ông riêng với vài câu.
Đợi Tô Lưu Phong vén rèm , thấy Khương La dáng vẻ lẻ loi đang mái hiên tuyết cuốn. Nàng vươn tay ánh đèn leo lét, dường như hứng lấy một nắm tuyết, dường như vớt lấy vài tia ánh đèn vàng vọt.
Hắn bỗng kinh động đứa trẻ khổ , chỉ lặng lẽ .
Cho đến khi Khương La nhận ánh mắt lạnh lùng của trưởng, đột nhiên đầu , nàng nở nụ rạng rỡ với : "Ca ca?"
Nụ tươi sáng trong khoảnh khắc ép tâm khảm , Tô Lưu Phong khó chịu dời mắt , thản nhiên : "A La, Chu a gia lời với ."
"Vâng." Nụ của Khương La tắt dần từng chút một.
Nhân gian buồn vui tan hợp, tránh , ngăn xong.
Nàng tham lam hưởng thụ niềm vui gia đình thêm mấy năm , nên buông tay thôi.