Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:10:05
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Chu qua đời, Hứa Huyện lệnh và Trương Chủ bạ vốn định giấu Khương La.

nàng nhất quyết đòi giúp lo hậu sự cho ông nội. Cô nương tuổi còn nhỏ, để lớn tin phục đôi vai gầy guộc của cũng thể gánh vác ngọn núi nặng nề trong nhà, ngay cả khi thấy di dung của lão Chu, nàng cũng nén .

Khương La mím môi, đưa bàn tay run rẩy nhặt viên ngọc quý giá đổi bằng tiền, nhét miệng ông nội. Nhà nghèo bình thường là cho c.h.ế.t ngậm cơm, nàng ông nội chịu thiệt thòi, nàng tổ chức long trọng, nên đổi thành bảo châu.

Vốn còn định mời cao tăng đắc đạo tụng kinh Phật mở đường xuống âm phủ cho lão Chu, nhưng Tô Lưu Phong nhận lấy nhiệm vụ .

Hắn là nửa chức quan, do tụng kinh trấn sát, thỏa đáng, nhưng quan bình thường đều chê xui xẻo, sợ bẩn con đường quan lộ hanh thông, nhúng tay .

Tô Lưu Phong hiếm tấm lòng hiếu thảo .

Trương Chủ bạ thở dài: "Lão Chu lo xa thật, để Tiểu Phong nhập gia phả nhà họ Chu, nếu thiết để tang, nó lỡ mất một kỳ thi Hội."

Hứa Hà lau khóe mắt: "Đều là nắm xương già cả , ai mà mệnh của chứ? Chỉ mong bọn trẻ thể lớn lên bình an, ông về trời cũng thể che chở chúng một đoạn đường."

Qua khe cửa khép hờ, bóng dáng lẻ loi của ánh nến kéo dài, may mà còn thể nương tựa , A La cô đơn một .

Tiếng tụng kinh vang vang của Tô Lưu Phong truyền từ trong nhà , là Kinh Di Đà và Chú Vãng Sanh. Âm điệu của từ bi và khoan dung, gột rửa tội , thanh lọc lòng .

Tâm trạng bất an của Khương La dần dần bình trong tiếng Phật âm của Tô Lưu Phong, nàng ngước mắt, Tô Lưu Phong một cái.

Tiên sinh hẳn là một duyên với Phật, ghế gỗ, đầu đón ánh chiều tà vàng rực chiếu từ bên ngoài, dường như phủ lên một lớp thánh quang thần y quang minh thấu triệt.

Khương La thắp một ngọn đèn dẫn hồn, đặt bên cạnh lão Chu. Ánh nến trường minh tắt sẽ dẫn lối ông vãng sanh, khuyên ông luân hồi, đừng lưu luyến trần gian.

Người đều c.h.ế.t sẽ hóa thành côn trùng bướm dẫn đường, trời lạnh thế , Khương La mà thực sự thấy một con bướm cánh trắng bay lượn, đậu lên vai nàng.

Trong nháy mắt, nước mắt Khương La tuôn trào.

Nàng nín , đầu ngón tay khẽ chạm cánh bướm: "Cháu , ông . Đừng lo lắng cho cháu nữa, bao nhiêu năm nay, ông chăm sóc A La đủ . Đoạn đường , A La sẽ tự tiếp."

Không là an ủi, con bướm thực sự thông linh.

Cánh bướm khẽ run, lượn lờ một lát, mang theo nỗi nhớ và sự viên mãn của nàng, cuối cùng cũng bay xa, hòa sắc tuyết mênh mông.

Khương La mệt mỏi cả ngày, tinh thần , bắt đầu ngủ gật.

Vốn dĩ Khương La chống cằm, cùng Tô Lưu Phong tụng kinh, nhưng cánh tay trắng như ngó sen trượt một cái, liền ngã xuống, gục lòng Tô Lưu Phong.

Tô Lưu Phong nàng một đêm chợp mắt, đứa trẻ mới hơn mười tuổi, chịu kiếp nạn thế , tại chứ?

Nàng cứu giúp mà, nhưng cuộc đời của cô bé khổ khổ.

Điều Tô Lưu Phong là, Khương La chẳng hề cảm thấy buồn. Nàng gối lên đầu gối Tiên sinh, trong mũi là mùi hoa sơn đào thanh nhã nồng nàn, giấc ngủ , nàng ngủ say.

Trong mơ, bốn phía đều là vách gỗ đen kịt, Khương La nhốt trong một cái hốc thần nhỏ hẹp.

Cúi đầu xuống, đồ cúng mắt đổi hết đợt đến đợt khác. Có món trứng hấp sữa bò A La thích, gà luộc rượu trắng thái lát, thậm chí là tôm viên. Đây là món nóng, thỉnh thoảng cũng bánh hạt dẻ, bánh bách quả, bánh thanh đoàn. Chỉ là ít khi rượu, thể Tiên sinh thấy nàng là trẻ con, hoặc là nàng say rượu loạn dọa sợ, từ đó về , Tô Lưu Phong cho nàng uống rượu nữa, ngoại trừ những dịp lễ tết.

Khương La ăn thức ăn, chỉ thể ngửi mùi, nhấm nháp chút hương hỏa.

Tô Lưu Phong chê, vẫn ngày ngày đồ ăn, để đồ cúng mốc.

Vẫn chăm sóc Khương La chu đáo như , dù nàng c.h.ế.t.

Tiên sinh luôn đến từ đường đón năm mới cùng nàng, bên ngoài đốt pháo, náo nhiệt vô cùng, xem.

Khương La thức khuya , suốt ngày ngủ gà ngủ gật.

Nàng nghỉ ngơi, Tiên sinh lải nhải một : "Nàng chắc thích xem pháo hoa lắm nhỉ? Chỉ là nào cũng trùng hợp, quốc yến thì phạt, nhốt trong phủ. Đứa trẻ nhỏ xíu, xổm ở một góc nhà, đợi pháo hoa nở rộ ở một góc trời, cũng đủ vất vả ."

Tô Lưu Phong khẽ một tiếng, chuyện ông gà bà vịt: "Ừm... ốm thật cũng chuyện dễ dàng, dầm nước quá nhiều dễ viêm phổi, ngâm nước quá ít thì khó tránh khỏi chịu tội một trận mà vẫn khỏe như vâm. Nói dối cũng bài bản, nhưng may mà lỗ. Chiếc đèn thỏ con hôm đó, nàng thích lắm nhỉ."

Hắn đến cong cả mắt, thiện.

Khương La giật , phản ứng . Tô Lưu Phong lừa dối quân chủ, xin nghỉ ốm, tất cả là để chăm sóc nàng ? Tiên sinh thật sự quá dịu dàng.

Bên ngoài ánh ban mai dần rạng, khi rời , Tô Lưu Phong để một bao lì xì, dằn đèn trường minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-19.html.]

Khương La sờ sờ, thứ bên trong, là mấy thỏi vàng, để gối trẻ con trấn áp tà ma.

Nàng tức đến phồng cả má: "Tính theo tuổi thọ, hơn hai mươi tuổi ! Không còn là trẻ con nữa!"

Khổ nỗi Tiên sinh !

Ngày tháng trôi qua, Khương La ngạc nhiên phát hiện, bên ngoài cửa sổ dán vải sa hoa tối của từ đường mở toang, trồng nhiều cây hoa và chậu cảnh. Mùa xuân hoa đào lạnh lẽo, mùa hạ hoa nhài thanh nhã, mùa thu hoa quế ngọt ngào, mùa đông hoa mai nồng đậm.

Quanh năm suốt tháng, nàng đều thể thấy sắc hoa, còn cô đơn nữa.

Sau đó nàng còn nhận gu thẩm mỹ của Tô Tiên sinh thực sự đặc biệt, trang hoàng từ đường cổ kính một phen. Trong phòng đặt vách ngăn chạm khắc hoa lan, còn bày nhiều đồ nội thất bằng gỗ sưa vàng khảm sứ vân mây đắt tiền. Rõ ràng là từ đường tế bái khuất, Tô Lưu Phong trang trí giống như khuê phòng nữ nhi.

mà cũng khá vui.

Khương La thỉnh thoảng chằm chằm phấn son án quan sát, tuy thoát ly trần thế, nhưng cũng quên mất cách trang điểm của những thiếu nữ đang thịnh hành ở kinh đô hiện nay.

Chỉ là mấy tỳ nữ đến đồ cúng quá nhát gan, nào cũng đùn đẩy nửa ngày mới dám từ đường, vội vàng đồ dùng, vội vàng rời .

Haizz, nàng vẫn thích ở chung với Tiên sinh nhất.

Ngay khi Khương La đoán xem trong những tỳ nữ xinh ai thể thăng chức chính thất phu nhân hoặc thị của Tiên sinh, thì Tiên sinh tặng nàng một món quà lớn.

Là một miếng ngọc bội dính máu.

Tô Lưu Phong hiếm khi mang mùi m.á.u từ đường, Khương La , những năm nay tâm tính thể đổi, cũng chẳng chuyện gì, cho nên khi bước từ đường, đều sẽ tắm rửa quần áo ở phòng bên cạnh, sạch sẽ bước .

Hôm nay lạ thật đấy.

Khương La xổm bàn thờ, nghĩ mãi .

Cho đến khi nàng rõ hoa văn miếng ngọc bội - Ủa? Cái hình như là tín vật định tình nàng tặng cho gã đàn ông tồi tệ Lục Quan Triều mà?

Tiên sinh lắm, mà giúp nàng cướp về !

Tuy nhiên, nghĩ kỹ , Khương La dường như hiểu điều gì đó...

Tiên sinh, vì nàng mà phạm sát nghiệp ?

Đôi tay chỉ cầm bút mực, đầy mùi sách vở , hóa cũng thể dễ dàng bẻ gãy cổ , lệ khí hoành hành ?

Hắn giúp nàng, g.i.ế.c Lục Quan Triều .

Xin Tiên sinh.

...

Khương La bỗng nhiên bừng tỉnh, mở mắt nữa, chạm đôi mắt phượng lạnh lùng của Tô Lưu Phong.

Nàng nhớ đến chuyện , trong lòng ngũ vị tạp trần.

Khương La vô cớ vươn tay, cau mày, bĩu môi, kiễng chân ôm lấy cổ thiếu niên, ôm chặt Tô Lưu Phong.

Cô bé ngủ dậy nhào lòng, khiến Tô Lưu Phong vài phần luống cuống và khó chịu.

giờ đây, chỉ còn và nàng nương tựa mà sống.

Cho nên, Tô Lưu Phong bao dung nàng, cũng dốc hết sức yêu thương bảo vệ nàng.

"A La đừng , còn ca ca ở đây."

Tô Lưu Phong bó tay với nàng, đầu tiên mềm lòng cúi cổ xuống, mặc Khương La ôm chặt hơn, dung túng nàng nhỏ bé, nép lòng .

Chống lưng cho nàng, che chở nàng gió mưa.

Tô Lưu Phong thể tùy ý để Khương La chạm , nhưng dám phụ lòng ỷ của nàng, cũng thể tùy ý vươn tay ôm lấy nàng, vượt quá giới hạn quá nhiều.

Nàng nếu cả đời trưởng, liền như nàng mong .

 

Loading...