Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:06:04
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La khôi phục phận Tam Hoàng nữ, tất cả ân sủng và ban thưởng của kiếp đều về nàng.

Nàng ác ý của Khương Mẫn đối với nàng như hình với bóng, tránh , chi bằng vui vẻ chấp nhận.

Khương La cũng học theo vẻ lanh lợi rực rỡ của Khương Mẫn, nũng đòi quà: "Phụ hoàng, nhi thần mới hồi cung, nhiều lễ nghi cung đình rõ, thi thư qua cũng hạn. Trước đó Tô đại nhân tụng kinh vang vang, trong lòng cảm khái nhiều, Phụ hoàng thể ủy thác Tô đại nhân chức vụ chỉ điểm học thức cho Hoàng nữ, để ngài thầy của nữ nhi, dạy dỗ nhi thần nhiều hơn ? Như , nhi thần cũng sợ cung yến nội đình, mất mặt Thiên gia nữa."

Nàng thẹn thùng xong những lời , đôi mắt sáng long lanh, vài phần ngây thơ của thiếu niên yêu.

Hoàng đế Khương La cảm động, chỉ coi như nàng ngưỡng mộ tài tình và cốt cách tuấn tú của Tô Lưu Phong, vui vẻ thỏa mãn nguyện vọng của nàng, cũng tiện kéo gần quan hệ cha con, lập tức : "Được , ý Tô khanh thế nào?"

Tô Lưu Phong thuận nước đẩy thuyền khom : "Thần tự tài hèn học ít, kham nổi sự coi trọng của Tam công chúa, chỉ sợ phụ lòng tin tưởng của Thiên gia. Chỉ là quân chủ trao mệnh, thần nên từ chối, tự nhiên sẽ cúc cung tận tụy, dốc lòng chỉ điểm công khóa cho Hoàng nữ, để báo đáp hoàng ân."

Lời tiến thoái đắc thể của Tô Lưu Phong, hợp ý Hoàng đế.

Hoàng đế định ngày hôm nay là ngày ăn mừng, lệnh cho ngự trù Ngự thiện phòng nhóm lửa nướng thú săn, chúc mừng Tam công chúa hồi cung.

Còn t.h.i t.h.ể của công chúa giả , dùng chiếu cuốn ném sang một bên, m.á.u chảy đầy đất, Hoàng đế thậm chí chẳng thèm liếc một cái.

Khương La lui khỏi lều vua, chân Triệu ma ma run lẩy bẩy, giơ tay đón nàng về phòng.

Giữa đường, Khương Mẫn cưỡi ngựa đuổi theo, ả lưng ngựa, từ cao xuống thẩm vấn Khương La: "Ai đưa ngươi đến mặt Hoàng đế?"

Khương La giả ngu: "Nhị tỷ ? A La hiểu."

"Hừ." Khương Mẫn lạnh một tiếng: “Thiên gia xuất hành, Cấm vệ quân tùy tùng hai bên, vây chặt cả lều vua như tường đồng vách sắt. Ngươi cũng giỏi đấy, chỉ chỗ bãi săn, còn thể phá vòng vây gặp Hoàng đế, thậm chí sai khiến Huyền Minh Thần quan giúp. Sau lưng ngươi rốt cuộc thế lực gì, là ai đang giúp ngươi?"

"Nhị tỷ oan cho quá, thị vệ áp giải đến mặt Phụ hoàng mà." Khương La ngẩng đầu, chỉ từng vệt m.á.u đông cổ: “Chịu bao nhiêu khổ, gặp bao nhiêu nạn, mới thể gặp nhà của a. Chắc chắn là mẫu hiển linh , để thể trở về nhà."

"Ta quan tâm ngươi tâm tư gì, nhưng ngươi nhớ kỹ cho . Nếu ngươi tham lam những thứ thuộc về , nhất định sẽ cho ngươi một bài học nhớ đời."

"Vâng, A La hiểu ." Khương La ngoan ngoãn hành lễ, rời .

Sau lưng nàng, một ánh mắt dán chặt sống lưng, là Khương Mẫn vẫn luôn chằm chằm Khương La.

Trong mắt Hoàng tỷ, hành vi đòi Tô Lưu Phong của nàng nhất định ngu ngốc.

Chỉ là một tên quan tép riu vô danh tiểu mà thôi, kéo bè kết phái với , chẳng tiền đồ gì cả. Nếu thực sự học lễ nghi, chọn Lễ bộ Thị lang Lục Quan Triều mới là lựa chọn nhất.

E là Khương Mẫn nghĩ nát óc, cũng nghĩ thâm ý đằng chiêu thức bất ngờ của nàng - Khương La chỉ là, nhớ Tiên sinh .

Tối đến.

Quan yến nơi núi sâu, Khương La mệt mỏi, tham dự.

Hoàng nữ là cô gái tôn quý nhất thiên hạ, chút tính khí kiêu kỳ, Hoàng đế sẽ trách tội.

Thậm chí, Hoàng đế ngược còn ghét những đứa trẻ nhút nhát khúm núm, cảm thấy quá mức hẹp hòi, mất mặt hoàng tộc.

Hoàng đế đặc biệt sai thị vệ đưa thịt cho Khương La, để tỏ lòng quan tâm.

Tô Lưu Phong theo phẩm cấp ở cuối tiệc, đang định xung phong nhận việc đưa thức ăn, tiện thể thăm em gái.

Nào ngờ còn dậy, Lục Quan Triều tinh mắt thấy động tác của , dứt khoát dậy, sải bước lên , quỳ mặt Thiên gia: "Yến tiệc tuần thú vốn do Lễ bộ phụ trách, Tam công chúa mới về cung, thần sợ tiếp đãi Chu đáo, là để thần cùng thị vệ đưa thức ăn cho Tam công chúa, tiện thể hỏi sở thích rượu thịt của Công chúa, để quan Thiện bộ ghi sổ sách."

Hoàng đế ở bên ngoài, triều thần cùng, chuyện ăn uống liền do nữ quan Ty thiện Thượng thực cục sắp xếp, Lục Quan Triều phụ trách việc , hợp tình hợp lý.

Hơn nữa, Khương La là công chúa độc chồng, Hoàng đế vui vẻ lo liệu hôn sự cho con cái, cho nên cũng bài xích Hoàng nữ tiếp xúc với những trai độc tuấn tú trong triều.

Chỉ cần con cái hoàng gia chạm chính trị, tay vươn quá dài, hoặc chuyện khiến Thiên gia mất mặt, trái thiên uy của ông, Hoàng đế cũng coi như là một phụ bao dung con cháu.

Hoàng đế lập tức đồng ý, tiếp tục uống rượu, để binh sĩ múa đao trợ hứng.

Trong bóng tối mờ mịt, Tô Lưu Phong lặng lẽ Lục Quan Triều một cái, ánh mắt thâm sâu khó lường.

Người đầu , khiêu khích nhếch môi, im lặng tuyên chiến.

Cuộc chiến của các lang quân, một chạm là nổ.

Trong lều vua của Tam công chúa, đồ đạc bày biện để đều là của vị công chúa giả mạo .

Khương La căn bản kịp chọn đồ dùng thích.

Triệu ma ma là một nữ quan khéo léo.

Một thờ hai chủ, bà phe của Khương La, tự nhiên sẽ tận tâm phục vụ nàng.

Triệu ma ma giúp Khương La lấy nước, thủ pháp tỉ mỉ, cẩn thận rửa sạch vết thương cổ nàng.

Chuyện của Khương La xong , mệt mỏi ập đến.

Triệu ma ma kéo Tam công chúa đang định lên giường ngủ: "Điện hạ, vết thương của Người..."

Khương La thản nhiên: "Không , bà xem, m.á.u cầm ."

"Nô tỳ giúp Người bôi t.h.u.ố.c nhé."

"Được."

Khương La vẫn xuống, nàng nhắm mắt nghỉ ngơi, mặc cho Triệu ma ma lấy cao da trong suốt bôi lên vết sẹo lồi lõm.

Cũng chính lúc , Triệu ma ma mới nhận thức rõ ràng, Khương La hôm nay thể sẽ c.h.ế.t, kế hoạch của nàng chu mật đến mức sơ hở.

Đánh cược cả tính mạng cũng tranh về cung, nàng tham quyền cố vị đến ?

Triệu ma ma gặp bao nhiêu đạt quan quý nhân, nhưng từng gặp đứa trẻ nào như Khương La. Thủ đoạn quyết tuyệt đến mức khiến sợ hãi, cũng đau lòng.

Kèm theo chút đau đớn, Khương La chìm giấc ngủ sâu.

Nàng bình an vô sự , cuối cùng cũng thể yên tâm ngủ một giấc ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-36.html.]

Khương La lều vua như thế nào? Đương nhiên là Chiết Nguyệt giúp đỡ.

Nàng bảo Chiết Nguyệt xong việc thì trốn phủ Tam công chúa, nàng sẽ tiếp ứng với .

Khương La trịnh trọng với Chiết Nguyệt: "Yên tâm . Sau , đó sẽ là nhà của chúng . Ta, ngươi, Dung Nhi, chúng một cũng sẽ thiếu."

Có lẽ lời của Khương La cảm động, Chiết Nguyệt đồng ý giúp nàng dụ địch, giúp Khương La đột phá phòng thủ.

Sau khi nàng thành công, cũng thấy chiếu chỉ xử lý tháng của Hoàng đế, đoán chừng Chiết Nguyệt thủ như , hẳn là an .

Trước mắt, Khương La chỉ còn Dung Nhi vẫn đang trốn trong khách điếm ở kinh thành cần sắp xếp.

Nàng lấy văn tự bán của Dung Nhi, thực sự thu phục cô nương về trướng.

, cấp thể bảo vệ thuộc hạ, mới đáng để họ xung phong hãm trận, bán mạng vì nàng.

Khương La đang sầu não gặp Lục Quan Triều, nào ngờ tới ngoài lều.

"Lễ bộ Thị lang Lục Quan Triều, mang đồ ăn hoàng gia ban tặng, bái kiến Công chúa điện hạ."

Ngoài lều vang lên giọng trong trẻo như ngọc va của đàn ông, Khương La đột ngột mở mắt: "Triệu ma ma, bà bảo Lục đại nhân đợi một lát, quần áo chải tóc."

"Vâng."

Triệu ma ma vén rèm truyền lời, Lục Quan Triều dù kinh ngạc đến , cũng chỉ đành chờ đợi.

Đây là đòn phủ đầu đầu tiên Khương La dành cho .

Đợi trâm cài tóc hạt ngọc trai hoa thoa cài búi tóc đen nhánh, váy lụa mỏng thêu hoa văn phượng dệt vàng mặc lên , Khương La cho phép Lục Quan Triều trong chuyện.

Thịt hươu nướng thơm phức và rượu nho đặt bàn thấp gỗ hoa lê, Khương La giơ tay, cho lui các cô cô và cung nhân hầu hạ hai bên.

Nàng chuyện với Lục Quan Triều.

Khương La thẳng vấn đề: "Đưa văn tự bán của Dung Nhi cho ."

Lục Quan Triều ngờ câu đầu tiên Khương La gặp bạc tình như , đáy mắt giấu cơn giận: "A La, tại nàng ..." Trở cung.

Hỏi một nửa, lời im bặt. Hắn dường như lập trường, câu .

Khương La lạnh: "Lục Quan Triều, ngươi cảm thấy ngoại viện của ngươi là chốn lành gì ? Tại thể trở cung?"

"Nàng kiếp , ở trong cung sống cũng chẳng gì." Hắn vẫn đang khuyên.

"Lục Thị lang, cẩn thận lời ." Khương La sờ lấy cây cung dài da hổ và ống tên cắm đầy mũi tên từ giá cao một bên. Nàng dùng đầu ngón tay thử cung, đeo ống tên lên lưng, chậm rãi : “Ở bên cạnh ngươi, sống cũng chẳng gì. Đều là địa ngục, thà chọn một nơi thể để đeo gông xiềng múa may còn hơn."

Lời quả thực nhẫn tâm.

Đôi mắt hoa đào phong lưu đa tình của Lục Quan Triều đột ngột co : "A La, nàng..."

"Đừng gọi tên khuê mật của , Lục Quan Triều, ngươi xứng." Giọng điệu của cô gái đột nhiên cao vút, lạnh lùng vô cùng.

"Nàng sợ tay với Tô Lưu Phong ?"

"Haha." Khương La vô cớ một tiếng.

Nàng đeo nhẫn bảo vệ ngón tay, đột ngột dùng sức cánh tay, mũi tên dài lắp cung, kéo căng như trăng rằm, tư thế hiên ngang.

Cánh tay gầy guộc của cô nương sức mạnh lớn như thế, thể đưa mũi tên sắc bén thẳng đến n.g.ự.c Lục Quan Triều - "Từ nay về , Tiên sinh do chính tay bảo vệ."

Khương La kiêu ngạo tự ti, từng chữ từng chữ : "Lục Quan Triều, đừng chọc giận . Lúc g.i.ế.c Khương Mẫn cũng chỉ phạt chùa hoàng gia. C.h.ế.t một ngươi, thể chịu hình phạt gì? Đừng quên, Thiên gia bạc tình cũng đa tình, Phụ hoàng sẽ bảo vệ , bởi vì là nữ nhi của ông . Không con cái của quân chủ nào, sẽ chôn cùng con cái của thần t.ử cả! Ngươi mấy ngày nay quan tâm , cho nên nguyện ý tha thứ cho ngươi."

"Đừng chọc , nếu mẫu ngươi, một cũng tha!"

Lục Quan Triều đầu tiên chứng kiến sự tàn nhẫn và thâm hiểm của Khương La.

Nốt ruồi đỏ giữa trán nàng dường như đại diện cho sự từ bi của Thần Phật, mà là một ngọn lửa hồng liên nghiệp hỏa đang cháy hừng hực.

Lệ khí lan tràn, cương phong bao quanh. Thần Phật cản đường, cũng g.i.ế.c tha.

Lục Quan Triều mà nảy sinh tâm lý kiêng dè, nhưng nhanh, cảm giác săn b.ắ.n đầy mong đợi áp chế lý trí của .

Hắn tham lam hơn , dã tâm bừng bừng.

Hắn thích Khương La như thế , cũng nàng.

Lục Quan Triều đầu hàng, thâm tình hỏi: "A La, nguyện ý nàng sai bảo, nguyện ý chuyện cũ bỏ qua. Nàng thể cho một cơ hội... phò mã ?"

Mắt Khương La lạnh lẽo, tên chắc chắn mất trí .

Nàng mím chặt môi, lực kéo trong tay càng nặng. Nàng ép Lục Quan Triều lùi , nào ngờ tránh.

Trước mặt Thiên t.ử b.ắ.n c.h.ế.t triều đình đại thần, cũng chuyện thông minh gì.

Khương La tự cân nhắc.

Kiếp nàng đối đãi với chân tình thật ý, nhưng đổi là sự phản kích của con sói dữ. Khương La ngu, nàng sẽ rơi bẫy.

Tên cặn bã thập ác bất xá , tư cách gì, nhận sự tha thứ của Khương La?

Nàng xé nát ảo tưởng của Lục Quan Triều, mũi tên chệch một tấc so với tim: "Lục Quan Triều, ngươi đừng rượu mời uống uống rượu phạt. Cút xa một chút cho !"

Lục Quan Triều rõ sát ý nơi đáy mắt Khương La, sắc mặt trầm xuống, dám đ.á.n.h cược sự thiên vị của Thiên t.ử đối với Hoàng nữ.

Thế là, lùi bước: "Sau khi từ bãi săn về, sẽ gửi văn tự bán của Dung Nhi đến phủ Tam công chúa."

Lời thốt , Khương La từ từ thu cung, ném sang một bên.

Nàng nén cơn đau nhức ở cánh tay, ngăn sự run rẩy của sống lưng, bình tĩnh khen ngợi: "Rất . Lục đại nhân, ngươi là thông minh."

 

Loading...