Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:43:23
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La xoa xoa thái dương, quyết định lát nữa bảo Triệu ma ma hầm cho một bát canh gà nhân sâm, chuyện với Dung Nhi, thật sự tốn sức quá.

Dung Nhi yên tâm: "Vậy đó là chuyện gì ạ?"

"Ta nhờ ngươi chạy mấy chuyến ăn." Khương La đưa một tờ giấy khế ước: “Đây là văn tự bán của ngươi, đòi từ chỗ Lục Quan Triều, cũng đến quan phủ khế ước chuyển nhượng nô bộc . Bây giờ, trả cho ngươi."

"Người, Người dùng chuyện ăn để đuổi nô tỳ khỏi phủ ?" Dung Nhi hoảng sợ bất an: “Nô tỳ rời xa Người!"

Dung Nhi cũng giống như Chiết Nguyệt, đều là những kẻ đáng thương cha , miếng cơm ăn ngụm canh uống là ngoan ngoãn lời chủ nhân. Đi theo Khương La nàng mới , hóa chủ nhân cũng sẽ bênh vực , hóa nàng cũng thể giống như tiểu thư nhà bình thường tận hưởng những lúc rảnh rỗi của cuộc đời. Nàng ở bên cạnh Công chúa vui vẻ, một chút cũng rời .

Dung Nhi sắp : "Ở đây là nhà của nô tỳ mà..."

Lời nàng khiến Khương La chua xót vô cùng, nàng đau lòng ôm lấy cô nương nhỏ bé: "Không ai gan đuổi Dung Nhi , ngay cả cũng sẽ đuổi ngươi . Ngươi yên tâm , coi ngươi là nhà, tuyệt đối sẽ bỏ rơi ngươi và Chiết Nguyệt. Chỉ là chuyện thực sự quá khó giải quyết, cần thể tin tưởng giúp ."

"Người ." Dung Nhi nín .

"Ta tích cóp một khoản tiền riêng, nhưng con cháu tông thất lễ pháp ràng buộc, tiện mặt buôn bán, bọn Triệu ma ma là quan nô của hoàng gia, chịu mệnh lệnh của Thiên gia... Ta tuy thể dùng nữ quan, thể để họ tùy ý rời khỏi kinh thành. Dung Nhi, ngươi giống , ngươi và Chiết Nguyệt là tự do, tay, chân đều đeo xiềng xích, ngươi thể đôi mắt của , ngắm những nơi ngoài kinh thành."

Trong lời của Khương La ẩn chứa nỗi bi thương, chỉ nàng mới , giam cầm trong nấm mồ phú quý tường đỏ ngói lưu ly, đau khổ đến nhường nào.

Dung Nhi hiểu , Khương La tin tưởng nàng , mới giao chuyện quan trọng cho nàng .

"Người yên tâm, Dung Nhi nhất định nhục mệnh."

"Phụt, đừng cứ như phụng mệnh c.h.ế.t thế chứ." Khương La kéo nàng xuống ghế, đẩy đĩa kẹo vừng và hoa cúc sang, hai ăn chuyện: “Ta cho ngươi suy nghĩ của , ngươi cũng giúp tham khảo. Kinh thành là đô thành của nước Đại Nguyệt, trong phường thị cái gì ăn uống vui chơi cũng . Nếu thành một mối ăn, tốn chút tâm tư khéo léo."

Khương La là Công chúa hoàng gia, biển hiệu vàng bẩm sinh, vụ mua bán thể do nàng dẫn dắt.

Làm gì thì đây?

Y phục trang sức của hoàng quốc thích đều hoa văn kiểu dáng chuyên biệt, vượt quá khuôn phép, mạo phạm hoàng quyền.

Nàng tùy cơ ứng biến, còn tận dụng phận Hoàng nữ cao quý.

Dân thường đều tò mò về đồ dùng của hoàng gia, thực chế tạo hương cao và nước hoa hương lộ mà quan dân đều thể dùng là nhất. trong giới quan quý phụ thiếu những loại son phấn hương lộ , nàng thể thứ gì khác biệt đây?

Khương La nảy ý tưởng: "Ta lê tuyết hoa Liễu Châu nổi tiếng, táo nha Thường Châu cũng tệ..."

"Người ăn những loại cống quả địa phương ? Nô tỳ chạy một chuyến giúp Người mang ít quả khô về nhé?"

Khương La lắc đầu: "Ta ngươi chạy một chuyến đến các châu phủ lân cận, trộn loại dưa quả đặc trưng của địa phương trong hương lộ, chế thành sản phẩm mới, mang về cho . Ví dụ như lê tuyết hoa thể nghiền nát thịt vỏ giữ mùi lê cho phương t.h.u.ố.c hương, táo nha cũng theo cách đó. Chỉ loại hương lộ , là quý phụ kinh thành mua ."

"Điện hạ, Người thông minh quá!" Mắt Dung Nhi sáng lên: “Cái thì đơn giản. Người đợi đấy, ngày mai nô tỳ sẽ lên đường xong xuôi cho Người."

"Vất vả cho ngươi , đêm nay sẽ điểm thêm hai hộ vệ cùng ngươi khỏi kinh thành." Khương La nhét một phong bì đầy kinh nghiệm buôn bán mở cửa tiệm, cùng một xấp ngân phiếu và bạc vụn lòng Dung Nhi: “Sau ngươi sẽ thành chưởng quầy thế cho những mối ăn của , ở bên ngoài nên ăn thì ăn nên uống thì uống, đừng để bản chịu thiệt thòi, chi phí và ăn ở sinh hoạt, phủ Công chúa đều thanh toán cho ngươi."

Dung Nhi rưng rưng nước mắt: "Điện hạ, Người quá. Người còn ăn đùi gà ? Nếu , tối nay nô tỳ dù Triệu ma ma đ.á.n.h mắng, liều cái mạng , cũng trộm cho Người một cái..."

"Tuy hấp dẫn, nhưng cũng cần ."

Khương La còn vì một miếng ăn mà chật vật như .

Ngày hôm , Dung Nhi nhận lệnh của Khương La, lặng lẽ rời khỏi kinh thành. May mắn là nước Đại Nguyệt hiện nay coi trọng thương mại, giữa các châu phủ cần lộ dẫn, giúp Dung Nhi thuận lợi ít.

Chưa đầy hai mươi ngày, Dung Nhi mang theo hương lộ Khương La cần áo gấm về làng, nàng còn theo lời dặn của Khương La, thuê mấy cửa tiệm ở các châu phủ lân cận, để dành bán hương cao hương lộ.

Khương La nghịch những lọ hương lộ đủ loại bàn gỗ hoa lê, lượt bôi lên cổ tay thử hương.

Cuối cùng, nàng chọn hương lộ mùi quýt Ôn Châu Triều Châu, nhẹ nhàng thoa lên cổ tay trắng nõn gầy guộc và dái tai mỏng manh. Mùi thơm thanh mát thấm ruột gan, mùi quả mang đặc sắc vùng miền cũng khiến cảm thấy mới mẻ.

Khương La hài lòng, cũng nghĩ ý tưởng tuyệt diệu để quảng bá hương lộ nhà .

Đêm nay, nàng nhận lời mời của phủ Trung Nghĩa Hầu, quyết định tham dự tiệc hoa mẫu đơn trong giới quan phu nhân.

Phủ Trung Nghĩa Hầu.

Các nha sự sai bảo của Hầu phu nhân Trương thị, bưng những chậu hoa mẫu đơn quý giá .

Con dâu cả Mai thị nhận cái nháy mắt của lão thái thái, giúp chỉ điểm: "Chậu là Diêu Hoàng, hoa nở to như , là Hoa Vương năm nay cũng quá! Cẩn thận chút, đừng vỡ. Còn chậu Âu Gia Bích nữa, Đại gia thuê hoa nô chuyên chăm sóc nhà kính nuôi dưỡng đấy, mười cái đầu của các ngươi cũng bằng một chậu hoa quý ."

Đợi đám nô bộc cẩn thận đặt từng loại hoa mẫu đơn muôn hồng nghìn tía lên giá hoa trang trí lụa đỏ, cả tiền viện sảnh hoa biển hoa tô điểm lộng lẫy nguy nga.

Mai thị dìu bà bà Phật đường một lát, : "Lát nữa các quý nữ sĩ tộc các nhà sẽ đến phủ khách, từ trong đó xem xét một quý nữ tiêu chuẩn, mối cho Bảo nhi ?"

Đích trưởng tôn của Vương gia tên là Vương Bảo, năm nay mười bảy tuổi.

Tước vị của phủ Trung Nghĩa Hầu, là Vương gia năm xưa theo Thái Tổ đ.á.n.h giang sơn phong thưởng. Lão Hầu gia Trung Nghĩa ốm đau liệt giường, e là quá hai năm, tước vị Hầu gia sẽ thế tập lên đầu trưởng tử, chỉ là tấu sớ xin phong Thế t.ử cho trưởng t.ử gửi lên ngự tiền, Hoàng đế mãi chịu phê chuẩn đồng ý, khiến trong lòng Trương thị thấp thỏm lo âu.

công lao của cha ông qua lâu như , con cháu họ đối với triều chính cũng cống hiến gì, chỉ cái danh Hầu phủ rỗng tuếch, thực chất vinh quang kém xa .

Thực sự sợ Hoàng đế nhẫn tâm, vì dọn đường cho con trai tạo dựng triều đình thịnh thế, mà lấy những tước vị khác họ truyền thừa mấy đời gia nghiệp, thế lực thâm căn cố đế như họ khai đao. Năm tháng nhiều chuyện, chế độ thừa kế tước Hầu, cũng còn truyền đến đời nào.

Trương thị nắn nắn tay con dâu, : "Nghe Tam công chúa tối nay cũng sẽ đến dự tiệc?"

Mai thị là thông minh, am hiểu chuyện trong nhà, lời , trong lòng giật thon thót, nghi ngờ chồng toan tính cưới công chúa.

khó xử mở miệng: "Con vị Tam công chúa tìm từ dân gian về cung, Đế Hậu yêu thương, nhà ngoại cũng suy vi..."

Không cần cũng , Mai thị mà còn chê bai căn cơ Hoàng nữ đủ mạnh, giúp con trai bà .

Lão thái thái Trương thị nhíu mày, từ tận đáy lòng ghét bỏ cô con dâu thông suốt , với cái tầm hạn hẹp thế , bà yên tâm giao gia nghiệp tay con cả !

Bà lộ vẻ nghiêm khắc, nhỏ giọng : "Con tưởng Hầu phủ chúng còn huy hoàng như xưa ? Bệ hạ mãi chịu cho lão Hầu gia phong Thế tử, vì bệnh tật mà lơ là triều chính, đây là đang đ.á.n.h xương sống của Hầu phủ chúng đấy! Tước Hầu vốn là cái gai trong mắt quý tộc, con còn sấn sổ nịnh bợ thế gia đại tộc, kéo bè kết phái, c.h.ế.t thế nào cũng !"

Mai thị lời của chồng dọa cho hết hồn, vội vàng mềm nhũn đầu gối, ngừng xin tha: "Mẹ đừng giận, là con dâu ngu dốt!"

"Haizz, cho con mấu chốt, con cho kỹ đây. Hầu phủ chúng hiện giờ một lối thoát, cách nhất là kết thông gia với Thiên gia, nhi t.ử con đường quan tiền đồ cũng , nhạc phụ Hoàng đế chống lưng, con còn lo sẽ ngã xuống bùn ? Con mắt cạn, chê bai Tam công chúa nhà , nghĩ kỹ xem, tuổi thích hợp kết hôn tổng cộng hai vị công chúa, Nhị công chúa từ nhỏ lớn lên bên cạnh Đế vương, chúng xứng ? Cũng chỉ bên Tam công chúa thể dốc sức thử một , nếu thành, ít nhất Hoàng đế sẽ nể mặt Hoàng nữ, giữ tiền đồ cho Bảo nhi nhà ."

Được chồng chỉ điểm, hai mạch Nhâm Đốc của Mai thị như đả thông. Bà hổ : "Mẹ đúng, con dâu tối nay nhất định sẽ tiếp đãi Tam công chúa chu đáo, dám lơ là quý nhân."

"Ài, thế mới đúng chứ." Trương thị tràng hạt: “Con cũng nghĩ cách, để Bảo nhi đến mặt Công chúa lộ mặt một cái, Bảo nhi nhà tướng mạo đường hoàng, quý nhân chắc mắt."

"Vâng." Đối phó xong chồng, Mai thị lui khỏi Phật đường. Bà sai bảo lão nô bên cạnh, truyền lời cho con trai cả: “Bảo Bảo nhi bộ quần áo tiếp khách đợi sẵn. Ồ, đúng , gia yến thêm một con hươu nướng, mời các lang quân các phủ đến ăn tiệc thịt hươu... Tổ chức cùng với tiệc hoa mẫu đơn luôn!"

"Nô tỳ gửi thiệp mời ngay đây." Nhận lệnh của đương gia chủ mẫu, lão nô cung kính lui xuống, việc.

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn về tây, vầng trăng trắng ngần leo lên cành ngọc lan, trông như một miếng bánh khoai môn giòn tan.

Trước cổng phủ Trung Nghĩa Hầu dựng một cái rạp xanh đón khách, bên treo đầy đèn lồng chuỗi hạt lưu ly sáng rực rỡ, chiếu sáng cả con phố cổng phủ như ban ngày.

Các quý nữ tiểu thư các phủ đều xe ngựa của gia nô đưa đến dự tiệc.

Vừa Hầu phủ, các cô nương quen liền tụ tập một chỗ, miệng vui vẻ, thực chất ánh mắt liếc ngang liếc dọc, đều đang đ.á.n.h giá y phục và trang sức của đối phương, ngầm so bì.

Lục Quan Nguyệt nhờ trưởng Lục Quan Triều quyền cao chức trọng, cô nương vây quanh như vây quanh trăng bước sảnh hoa, ngay cả Mai thị gia thế nàng , cũng coi trọng nàng vài phần, dù trưởng nàng hiện giờ vẫn thành gia, mà Mai thị gối còn con gái gả.

"A Nguyệt, con đến ." Mai thị thiết kéo nàng xuống: “Mau để xem nào, lâu ngày gặp, con xinh hơn ."

Lục Quan Nguyệt ngượng ngùng : "Đại phu nhân trêu chọc con! Người mới là thanh xuân mãi mãi, bộ váy gấm hoa xanh lam hoa văn thật, là mẫu mới của Cẩm Ký ạ?"

"Mắt tinh thật đấy, nếu con thấy , hôm nào sai mang một cây khác màu hồng đào đến phủ, tiện thể mang quà đến thăm, chuyện với nương con."

"Được ạ! Mẫu mong Người đến lắm đấy, thường xuyên nhắc đến Người với con... còn Bảo ca ca nữa!"

Lục Quan Nguyệt đặc biệt nhắc đến Vương Bảo, tâm tư của nàng , Mai thị ? Tuy nhiên Vương Bảo là đích trưởng tôn của Hầu phủ, còn thể trở thành Thế t.ử Hầu phủ, hôn sự của , quan hệ đến sự hưng suy của gia tộc, Mai thị dám chủ.

, Mai thị chỉ tươi roi rói, thiết ôm Lục Quan Nguyệt một cái, dám nhận lời .

Lục Quan Nguyệt ngốc, trong lòng hận, cảm thấy... chỉ cần Vương Bảo ý với nàng , nương thể khó con trai chứ? Mai thị thích nàng như , sớm muộn gì cũng sẽ đồng ý thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-39.html.]

Mai thị dậy chào hỏi các khách khứa khác, quan phu nhân dẫn nữ nhi đến, cũng lang quân dẫn phủ cùng dự tiệc.

Mai thị , những cô gái sán đến bên cạnh Lục Quan Nguyệt, họ từng gặp Lục Quan Triều tuấn tiêu sái, trong mộng tôn trưởng nàng trong mộng, đương nhiên ân cần lấy lòng Lục Quan Nguyệt.

Chu cô nương con nhà Lại bộ Lang trung hỏi: "A Nguyệt, hôm nay còn tiệc thịt hươu, ca ca đến ?"

Đây là vấn đề các tiểu nương t.ử quan tâm nhất, nhất thời, ánh mắt các cô gái đều tập trung Lục Quan Nguyệt.

Lục Quan Nguyệt đắc ý : "Huynh trưởng đến, công vụ ở quan sở ."

Các tiểu nương t.ử tiếc nuối thở dài, ai oán khắp nơi.

Lại nhỏ giọng : " tối nay Tam công chúa sẽ đến."

"Thật ? Ta còn từng gặp Tam công chúa, Hoàng nữ thiên gia chắc chắn xinh lắm nhỉ."

"Đó là đương nhiên, mũ phượng áo gấm khoác lên , thể chứ?"

"Cẩm y ngọc thực, hô nô sai tỳ, thật quá..."

Các cô nương nhà cao cửa rộng gia đình giàu nuôi dưỡng ngây thơ vô tà, thẳng thắn ngưỡng mộ thiếu niên tuấn tú, cũng thẳng thắn ngưỡng mộ Công chúa điện hạ.

Chỉ Lục Quan Nguyệt khinh thường bĩu môi, ngoài mặt nàng dám gì, trong lòng thầm: Nghe là con gái nhà quê lớn lên ở dân gian, quy tắc, chừng lát nữa còn trò .

Sự ồn ào náo nhiệt trong sảnh bỗng chốc im bặt.

Các cô nương hẹn mà cùng dậy, cung kính hành lễ với mới đến. Ngay cả Lục Quan Nguyệt hậu tri hậu giác cũng nô bộc bên cạnh nhắc nhở, tình nguyện khụy gối hành lễ vạn phúc.

Gió đêm mát rượi thổi qua mái ngói lợp ngói lưu ly hình hoa sen hai cánh bảo châu của nhà chính, các tỳ nữ mở cánh cửa khắc hoa chim khách khép hờ.

Người đến, hương thơm tới .

Mùi quýt Ôn Châu thanh khổ điển nhã theo gió cuốn mũi, thấm ruột gan.

Các cô nương , tò mò về nguồn gốc mùi hương. Họ cũng dùng hương lộ, nhưng đa phần đều dùng hương hoa, hiếm khi dùng hương quả, tình cờ ngửi thấy một , thật sự mới mẻ thú vị.

Hương thơm mới lộ diện, khiến họ càng tò mò hơn về đến .

Đập mắt đầu tiên là bộ váy áo màu tím đậu khấu hoa văn chìm hoa hạnh, tiếp đó là trâm đôi chim sẻ mạ vàng bạc. Trên búi tóc đen nhánh của thiếu nữ, hoa nhung mẫu đơn cài lệch bên tai, rủ xuống những hạt châu ngọc màu xanh biển trong trẻo, tôn lên nốt ruồi quan âm đỏ giữa trán càng thêm thánh khiết.

Khi bước , từng cái nhíu mày nụ của cô nương đều kiều diễm linh động, đến mức thể rời mắt, khiến ghen tị cũng ghen tị nổi.

Đây là Tam công chúa Khương La a, quả nhiên xinh như hoa.

Chỉ Lục Quan Nguyệt thấy Khương La ngay cái đầu tiên, cả như rơi xuống hầm băng, ngừng phát lạnh, run rẩy.

Nàng từng gặp phụ nữ trong biệt viện của Lục Quan Triều, Công chúa điện hạ mắt, rõ ràng là... Chuyện, chuyện ?

Lòng Lục Quan Nguyệt rối bời, nàng thầm tính toán thời gian phụ nữ rời khỏi phủ ngoài ở, khéo khớp với ngày Tam công chúa hồi cung.

Chuyện là thế nào? nàng dám những chuyện . Lăng nhục Hoàng nữ đồng nghĩa với mạo phạm thiên uy, Lục gia bọn họ c.h.ế.t chắc!

Lục Quan Nguyệt toát mồ hôi lạnh, một câu cũng nên lời.

Nàng cố gắng trốn đám đông, chạm mắt với Khương La.

May mà, Khương La căn bản để ý đến con tép riu Lục Quan Nguyệt .

Mai thị đích dìu Khương La xuống, rót , dâng bánh ngọt, chuyện phiếm: "Điện hạ dùng hương lộ gì ? Ngửi thấy thanh ngọt quá."

Lời dứt, các cô nương trong phòng đều dỏng tai lên trộm.

Họ mặc y phục và trang sức của hoàng gia, ngóng chút phương t.h.u.ố.c hương dùng trong cung, để thợ thủ công giả một lọ chắc cũng quá đáng chứ?

Lời hợp ý Khương La, mục đích nàng đến dự tiệc chính là như .

Thế là, Khương La : "Không hương liệu quý giá gì, sợ lọt mắt phu nhân."

"Điện hạ ! Thần phụ thích lắm, xin đừng tiếc lời chỉ giáo."

Các cô nương thầm nghĩ: " đúng ! Không đắt tiền mới chứ, ai cũng dùng ."

Khương La úp mở đủ , mở miệng: "Đây là lấy phương t.h.u.ố.c hương nghiền từ quýt Ôn Châu Triều Châu, trộn với nước sương tuyết đầu mùa chế thành nước hoa. Ta ngửi thấy tỉnh táo, thường xuyên dùng nó."

"Là sản phẩm mới do Tư sức ty trong cung nghiên cứu chế tạo ?"

"Không, chỉ là một cửa tiệm nhỏ mới tìm gần đây, chưởng quầy là ngoại địa, bán hương lộ độc đáo, thú vị."

"Nói thế nào?"

"Mùa xuân chưởng quầy sẽ lấy mơ mật Thường Châu nghiền bột phương t.h.u.ố.c hương lộ, mùa hạ lấy cùi vải Văn Châu, mùa thu thì nghiền bột hạt dẻ Triều Châu, mùa đông là tuyết liên đỉnh núi Thanh Châu... Chưởng quầy kiến thức rộng rãi, thích giữa non nước, bà đều chi nhánh ở các nơi, quả đặc sản của mỗi vùng đều dùng hương lộ phong ấn, mỗi mùa đổi hương lộ vị quả mới, thực sự thú vị."

Mọi mà say mê.

Đều là các cô nương kinh thành cửa cửa bước, ngày thường căn bản cơ hội giữa các châu phủ. Những vật phẩm tuyệt diệu như , họ thể động lòng chứ?

Hơn nữa, ngay cả hoàng gia cũng dùng loại nước hoa ... Chẳng là bảo chứng cho chất lượng thượng thừa ?

Các cô nương ngứa ngáy trong lòng, kìm tâm trạng mua hương lộ, nhỏ giọng thăm dò: "Điện hạ, hương lộ của Người mua ở cửa tiệm nào ?"

Khương La tủm tỉm hỏi: "Sao? Ngươi hứng thú ?"

"Tiểu nữ, tiểu nữ..." Cô nương dám trả treo, sợ Khương La ghét bắt chước. Nàng dám kẻ học đòi Công chúa điện hạ.

Nào ngờ, tính tình Khương La cực , nàng sảng khoái : "Cửa tiệm danh tiếng lớn, tên là 'Linh Lung Hương Phường', chưởng quầy họ Triệu. Ta còn buôn bán với ngoài , bình thường điều hương, đều sẽ đặt với bà những loại quả cần dùng cho bốn mùa, bà mà, cứ theo lời dặn của , khắp nơi thu mua quả chế hương."

Đặt riêng ? Chẳng giống hệt hoa văn tiệm vải ngự dụng của Thiên gia ? Tuyệt quá!

Các tiểu nương t.ử , trong lòng đều ý tưởng: Đợi bữa tiệc tối nay, tìm "Linh Lung Hương Phường" đặt hàng!

Khương La thấy họ tụm năm tụm ba bàn tán, c.ắ.n câu.

Nàng sớm chuẩn sẵn danh sách phương t.h.u.ố.c hương bốn mùa, chỉ đợi các tiểu nương t.ử tìm Dung Nhi tiếp xúc, đưa tiền đặt cọc, là thể chế tạo hương lộ giao hàng trong kinh .

Đã là " thịt" gia tài quan to, nàng đương nhiên nâng giá thị trường hương lộ lên. Đến lúc đó, Khương La kiếm một khoản từ mỗi nhà, đủ để mở hàng buôn bán, vững gót chân ở kinh thành.

Bữa tiệc hôm nay, đối với nàng mà , cũng tuyệt vời lắm đấy!

Các cô gái tính tình hoạt bát, đầu gặp mặt, chỉ gò bó đầy nửa canh giờ, nhanh rủ ngắm hoa.

Khương La ý định bày cái giá công chúa, thiện qua với các tiểu nương tử. Trong mắt nàng, những cô gái xinh đều là trẻ con, đứa trẻ nào hợp mắt thì tặng chút trang sức, thích thì qua loa vài câu.

Các tiểu nương t.ử vốn vây quanh Lục Quan Nguyệt đều đổi nịnh nọt, ngay cả Vương Bảo ca ca mà Lục Quan Nguyệt ái mộ cũng Mai thị dẫn đến hành lễ với Khương La.

"Bái, bái kiến Tam công chúa điện hạ..." Vương Bảo thấy Khương La dung mạo như tiên, đỏ cả vành tai, ấp úng hành lễ, ngay cả mắt cũng dám loạn.

Rõ ràng là ý với Khương La.

Lục Quan Nguyệt tức điên , mắt sắp đỏ lên .

Hốc mắt nàng ươn ướt, lấy cớ cơ thể khỏe, về phủ nghỉ ngơi.

Miệng , chân ậm ừ, nửa ngày động đậy.

Lục Quan Nguyệt vốn tưởng Bảo ca ca đến ân cần hỏi han một chút, nàng sẽ tha thứ cho sự " lòng đổi " của . Trời mới Vương Bảo căn bản chú ý đến ánh mắt oán hận của Lục Quan Nguyệt, một lòng một nhào Khương La - , nếu thể chiếm trái tim Tam công chúa, nàng thể là thê t.ử tương lai của .

Khương La những tâm tư bẩn thỉu trong trạch viện , nàng chỉ cư xử đúng mực và bình đẳng khoan dung với mỗi mặt.

 

Loading...