Lục Quan Nguyệt về phủ một trận lớn, Lục lão thái thái đích đến dỗ cũng vô dụng.
Nàng gục đầu gối Lục lão thái thái, thút thít: "Mẫu , con hồ ly tinh là Tam công chúa Khương La! Ả mê hoặc ca ca còn đủ, còn dám quyến rũ Bảo ca ca!"
Lục lão thái thái Lục Quan Nguyệt nức nở kể lể nửa ngày mới hiểu mấu chốt, bà kinh hãi thất sắc: "Cái gì?! Nó là Hoàng nữ?"
Lục lão thái thái quên đôi mắt hung dữ của Khương La khi rạch mặt.
Rõ ràng là cô nương mềm mại như xương, ánh mắt tràn đầy vẻ chịu thua.
Cằm rạch một đường m.á.u chảy đầm đìa cũng sợ hãi, dáng vẻ khi lên, giống như ăn thịt .
Nàng thể chịu để yên chứ...
Lục lão thái thái cảm thấy sợ hãi, bà bịt miệng con gái , : "A Nguyệt, chúng là đắc tội với Thiên gia, dám đắc tội Công chúa nữa. Những chuyện cũ , con quên , cũng đừng chọc giận Công chúa."
Rõ ràng là mùa hè nóng nực, sống lưng Lục lão thái thái lạnh toát, như trong đống tuyết dày.
Hoàng gia mưa nắng thất thường a, chồng bà chính là c.h.ế.t tay quân vương, bà dám tranh nữa, dám trêu chọc nữa. Bà thể mất con trai Lục Quan Triều nữa.
Lục gia từng tổn thương nguyên khí nặng nề, chịu nổi gió mưa nữa.
Cũng thật trùng hợp.
Mà Lục Quan Triều về muộn nô bộc bẩm báo, vốn định đến dỗ vui vẻ.
Nào ngờ đến mái hiên liền thấy bí mật .
Lục Quan Nguyệt lưng bắt nạt A La...
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, cắt miếng nào cũng đau.
Khuôn mặt lang quân lạnh lùng hơn ngày thường, tay chắp lưng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, bước trong phòng.
Lục Quan Nguyệt thấy trưởng, khuôn mặt xinh đẫm lệ ngẩn .
Chưa đợi nàng gọi "ca ca", Lục Quan Triều sầm mặt, nắm lấy cổ tay Lục Quan Nguyệt, lôi nàng về phòng.
Lục Quan Nguyệt từng trưởng đối xử thô bạo như , nhất thời kinh hãi kêu gào: "Mẫu ! Đại ca! Huynh gì?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-40.html.]
Lục Quan Triều lời nào, chỉ ném Lục Quan Nguyệt về khuê phòng, lệnh cho nô bộc khóa cửa phòng : "Phạt Nhị tiểu thư cấm túc nửa tháng, khỏi phòng, kẻ nào vi phạm... trượng hình năm mươi."
Nha trong nháy mắt quỳ xuống, cung kính "Vâng". Trượng hình năm mươi a, đó chính là t.ử tội! Các nàng còn sống mà...
Lục Quan Nguyệt trong phòng tại trưởng đối xử với hà khắc như , nàng sức đập cửa, gọi: "Ca! Ca! Muội là ruột của , thể đối xử với như ?"
Lục Quan Triều lạnh lùng hỏi: "Hôm đó, là thuyết phục nương, xúi giục bà gây sự với A La?"
Nếu Lục Quan Nguyệt thêm mắm dặm muối xúi giục, Khương La thương rời phủ. Nếu nàng sống ở ngoài phủ, lẽ quan hệ giữa Lục Quan Triều và Khương La còn đường cứu vãn, còn thể nàng.
Lục Quan Triều tưởng rằng tất cả đều là mưu kế do Khương La dày công thiết kế.
Nào ngờ, kẻ đầu sỏ khiến yêu mà Khương La, là em gái ruột của !
Lục Quan Triều trách nhầm Khương La .
Hắn cũng như A La , bản tính đa nghi, cố chấp tự phụ.
Hắn thực , từng tin tưởng nàng.
Thảo nào A La thất vọng...
Trong phòng.
Lục Quan Nguyệt hậu tri hậu giác hiểu , trưởng là vì chuyện của Khương La mà giận cá c.h.é.m thớt lên .
Từng từng , đều Khương La mê hoặc tâm hồn.
Nàng hối hận, cũng căm hận: "Ca! Khương La đó gì ! Nó còn quan trọng hơn ?! Muội là nhà của mà!"
"Câm miệng!" Gân xanh mu bàn tay Lục Quan Triều khẽ giật, nhắm nghiền mắt, hiếm khi nổi trận lôi đình với : “Lục Quan Nguyệt, đừng quên, mạng của là ai cứu về!"
Hôm nay Đại công t.ử nghiêm khắc mắng mỏ Lục Quan Nguyệt, thể thấy là thực sự tức giận.
Trong phòng yên tĩnh trở , Lục Quan Nguyệt nhớ đến chuyện gia đạo sa sút ngày xưa, dám kêu nữa.
Mà Lục Quan Triều bình tâm trạng, thở dài một thật dài.
Hắn sải bước rời khỏi hậu trạch, , đầu nữa.