Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:06:29
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Châu, huyện Vạn Phúc.

Mùa hè ngày dài đêm ngắn, đến giờ tan , trời vẫn còn tờ mờ sáng, trăng non treo ngọn cây.

Tô Lưu Phong từ huyện nha , tự tìm một quán trọ ở , ở quan trạch của Huyện thái gia.

Bận rộn cả ngày, buổi tối cuối cùng cũng rảnh rỗi. Hắn nhớ lời dặn của Khương La, đặc biệt giúp nàng tìm viện nhà đẻ của Mạnh Tư Đăng. Không chuyện vẻ vang gì, tiện mạo đến cửa, Tô Lưu Phong tìm một quán mì trong cùng ngõ, gọi mì thịt băm địa phương, câu câu chăng trò chuyện với chủ quán.

Tô Lưu Phong: "Nghe ở đây một hộ gia đình họ Mạnh nữ quan trong hoàng thành ?"

Mạnh Tư Đăng là nữ quan chính lục phẩm, tuy là con gái, nhưng cũng quan chức , hàng xóm láng giềng đương nhiên chuyện nhà bà .

Quả nhiên, chủ quán vinh dự : "Mạnh Tư Đăng a, chứ chứ! Nhà và bà còn là hàng xóm đấy, với chị dâu bà ngày thường cũng qua ."

Tô Lưu Phong là thư sinh tuấn tú, da thịt non mịn thích, chủ quán đương nhiên thích chuyện với thêm vài câu, đặc biệt là Tô Lưu Phong tay cũng hào phóng, để thêm mấy lượng bạc vụn tiền chạy việc, cố ý để chủ quán chiếm chút lợi lộc.

Tô Lưu Phong gật đầu: "Một nữ t.ử thể thành nữ quan trong cung, vô cùng lợi hại."

Hắn cố ý dẫn dắt chủ quán tiếp, chỉ một câu khen ngợi, chủ quán liền thao thao bất tuyệt mở miệng: "Ai bảo chứ? Khách quan nhỉ? Người thể leo lên đến bước nào, đều là định của ông trời."

"Thật ?"

"Đừng tin!" Chủ quán hạ thấp giọng: “Vị Mạnh Tư đăng bảy năm mắc bệnh nan y, vốn dĩ một mạng quy thiên, ai ngờ Phật tổ thu bà , còn cứu bà về. Nói cũng kỳ lạ , chị dâu nhà đẻ bà kết hôn mười năm đều sinh con, Mạnh Tư đăng về nhà, mang long vận trong cung về, chỉ chữa khỏi bệnh cho , năm đó còn mang đến cho chị dâu bà một thằng cu mập mạp. Không ít Mạnh Tư đăng là Tống T.ử Quan Âm, nhà ai con trai còn đưa mảnh vải đỏ cho Mạnh Tư đăng sờ sờ, gối giường để hưởng chút phúc khí, ngài đừng , thật sự m.a.n.g t.h.a.i con trai đấy."

Tô Lưu Phong đối với chuyện quỷ thần loạn lực tin nhiều, vạch trần chủ quán, trong lòng chỉ tò mò Mạnh Tư Đăng bản lĩnh gì, mà dưỡng khỏi bệnh nan y của , còn giúp nhà đẻ hậu.

Tô Lưu Phong thản nhiên hỏi: "Ông năm đó là đại phu bà đỡ nào đỡ đẻ cho chị dâu nhà họ Mạnh ?"

Câu hỏi khó chủ quán, ông suy nghĩ một hồi, lẩm bẩm: "Chuyện đời nảo đời nào , nhớ rõ lắm. quanh đây sinh con, đều sẽ tìm bà đỡ Trương, là ngài đến nhà bà hỏi thăm xem?"

"Đa tạ."

Tô Lưu Phong chuyện với chủ quán nữa.

Mì trong bát trương , canh cũng nguội , nhưng Tô Lưu Phong thói quen lãng phí lương thực. Hắn vẫn cầm đũa lên, nhanh chậm ăn hết bát mì.

Sau khi rời khỏi quán mì, Tô Lưu Phong hỏi thăm khắp nơi, cuối cùng tìm bà đỡ Trương danh tiếng vang xa . Bà lớn tuổi, ở nhà vui vầy bên con cháu, giúp đỡ đẻ nữa.

gõ cửa, bà đỡ Trương mở.

Nhìn thấy hậu sinh mặt mũi hiền lành thanh tú như Tô Lưu Phong, tâm phòng giảm ít.

Tô Lưu Phong hỏi thăm chuyện chị dâu nhà họ Mạnh, bà hốt hoảng đóng cửa .

Tô Lưu Phong hiểu , bên trong uẩn khúc.

Hắn dọa già, vài do dự, mua mứt hoa quả và bánh ngọt ở cửa tiệm gần đó đến thăm, cung kính đưa quan ấn và lệnh bài của Đại Lý Tự việc bên ngoài. Đây là quan gia việc, thể việc thiên tư trái pháp luật, cũng thể gặp quan .

"Ta khó già, xin bà tạo thuận lợi. Chẳng qua là hỏi vài câu thôi, bà khai báo đàng hoàng, tuyệt đối dính dáng đến kiện tụng, nếu giấu giếm, tra chính là phạm luật pháp điều lệ, bảo vệ bà." Tô Lưu Phong chắp tay, nhẫn nại khuyên bà đỡ Trương đừng khó quan .

Bà đỡ Trương dám qua nhiều với của quan phủ, vài câu quan uy đè xuống, bà lập tức đầu hàng.

Bà đỡ Trương mời Tô Lưu Phong nhà uống , thở dài một : "Ngài đừng trách , thực sự là năm đó nhận tiền của nhà họ Mạnh, đạo nghĩa giang hồ ở đó, chuyện tiện ngoài."

Tô Lưu Phong khẽ nhướng mày: "Chuyện thế nào, còn cần tiêu tiền lo lót?"

Bà đỡ Trương quyết tâm: "Người m.a.n.g t.h.a.i chị dâu nhà họ Mạnh, mà là vị cô em chồng ! Ta là đỡ đẻ cho cô ."

cũng hối hận, thể nhất thời mê tiền tài mà nhận công việc . Dính dáng đến quan , dễ thoát như ? Đây , cho dù qua bảy năm, vẫn tìm đến cửa, bà thật sự hối hận kịp!

Hả? Nữ quan về quê, dưỡng bệnh, mà là dưỡng thai.

Đây là tội khi quân.

Tô Lưu Phong mím môi. Hắn thực cũng đoán mấu chốt... Huynh trưởng nhà họ Mạnh lẽ sinh con, mà nhà họ Mạnh cần hương hỏa truyền thừa, cho nên Mạnh Tư đăng nỡ bỏ đứa bé, bà nghĩ mẫu t.ử liền tâm, giọt m.á.u của bà , nhất định giữ. Mạnh Tư đăng là nữ quan nội đình, m.a.n.g t.h.a.i trong cung, chính là dâm loạn hậu cung, đây là t.ử tội!

Cho nên bà tìm một cái cớ rời kinh, sinh con ở bên ngoài mới thể trở trong cung. Mà vị Vương ngự y , rõ ràng là nhận lợi ích của Mạnh Đình Nguyệt, lén lút giúp bà che giấu, dùng "bệnh nan y" che đậy sự thật "mang thai".

Thật là một vụ trộm long tráo phụ.

Tô Lưu Phong tra tiếp nữa, để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ.

Hắn những chuyện tra rõ lên giấy, nhờ chim ưng gửi đến tay Khương La.

Tô Lưu Phong công vụ quấn , bản về sơn trang nghỉ mát ở Thừa Châu, cùng với nhiều đặc sản Liễu Châu mua cho em gái, cũng lẳng lặng chất đống trong hòm xiểng nhỏ ở quán trọ, mang về .

Ba ngày , Khương La nhận thư của Tô Lưu Phong.

Nàng ngắm nét chữ bay bướm thanh thoát giấy, mỗi một nét hạ xuống đều đầy đặn. Tiên sinh quên chuyện của nàng, trịnh trọng hồi âm cho nàng.

Chỉ là nét chữ trôi chảy khựng ở chỗ xưng hô của nàng, ngòi bút nguệch ngoạc, đứt đoạn, cũng rối loạn trái tim Tô Lưu Phong.

Hắn một chữ "Nữ quân", " ", cũng "A La", càng "Điện hạ".

Khương La tính cách cẩn trọng từ lời đến việc của Tô Lưu Phong, thư tín khả năng mất, nhưng để an , vẫn để lộ phận của Khương La.

Chỉ là lúc đó... Khương La ôm mặt, khóe miệng kìm khẽ nhếch lên.

Tiên sinh tại do dự? Hắn vốn định gọi nàng là gì?

Khương La vô cớ nghĩ đến dáng vẻ của Tô Lưu Phong.

Ánh trăng thanh nhạt chiếu qua cửa sổ hoa văn, lang quân mặc bộ áo bào màu trơn giặt mấy , án. Cổ tay gầy guộc trắng nõn vươn , bút lông thấm đẫm mực, Tô Lưu Phong rũ mắt, suy tư một lát, dứt khoát hạ bút.

Cho đến khi, nhớ tới khuôn mặt của Khương La. Môi đỏ răng trắng, mắt sáng long lanh. Giữa trán một điểm đỏ, rực rỡ như hoa sơn đào.

Muội lớn , còn là đứa trẻ hiểu sự đời ở trấn Ngọc Hoa nữa. Nàng việc vô cùng đàng hoàng, thông minh, đối thể dùng kế xoay xở, đối thể khéo léo bố trí. Nàng sẽ chân trần chạy điên cuồng trong tuyết mới xốp mịn, cũng sẽ vì ngủ thêm một lát, nheo mắt đòi đút hạnh nhân.

Khương La càng lớn càng kiều diễm xinh , cũng càng càng xa . Giữa họ ngăn cách nhiều rãnh sâu, quân thần, giáo lễ, địa vị tôn ti. Tô Lưu Phong , thể lấy quan hệ thầy trò, để lâu dài với Khương La, nàng là Hoàng nữ, càng tư cách ca ca nàng.

Vậy thì ? Hắn còn ham .

Tô Lưu Phong thoáng mờ mịt, hiểu.

Người quân t.ử kiên nghị, chủ kiến như , chùn bước tên húy của tiểu . Hắn hiếm khi một tấc binh hoang mã loạn, nên gọi Khương La là gì.

Họ còn coi là ? Hay là ... thầy trò trải qua hai kiếp đây?

Tô Lưu Phong nhớ tới lời của Lục Quan Triều - tư tâm thể với ngoài của ...

Vườn Trường Xuân, đông sương phòng.

Khương La bảo Triệu ma ma chuẩn một đĩa bánh ong vàng và T.ử Duẫn mới pha, nàng tiếp đãi Mạnh Tư đăng lát nữa qua đèn nến.

Mạnh Tư đăng công vụ trong , đèn nến trong tẩm điện của Đế Hậu , lượt đến lượt các Hoàng t.ử Hoàng nữ, đợi đến vườn của Khương La, là lúc đêm.

Các cung nữ Triệu ma ma dẫn tháo đèn hành lang, Mạnh Tư đăng thì Khương La mời nhà một lát.

Chiết Nguyệt còn chu đáo đóng cửa phòng cho các nàng, ngăn lạnh từ thùng đá trong góc nhà tản ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-46.html.]

Mạnh Tư đăng liếc nóng hổi, trong lòng cảm thán, cũng chỉ đám hoàng quốc thích mới tài lực dùng đá giải nhiệt mùa hè, uống một bát nóng. Bách tính bình thường mùa hè oi bức lạnh uống, áo lụa mỏng mặc tạ ơn trời đất .

Khương La híp mắt đẩy bánh ngọt và nóng cho bà: "Mạnh Tư đăng đừng khách sáo, dùng chút đồ ăn ! Nhìn ngươi bận rộn cả ngày, tóc mai cũng đổ mồ hôi ."

"Nô tỳ tạ ơn Tam công chúa."

Mạnh Đình Nguyệt thành thật xuống, uống một ngụm . Bà cũng coi như mắt , nữ quan nội đình chẳng qua là tỳ nữ của Đế Hậu, dám cậy phận quan viên mặt Hoàng nữ.

Khương La vẫn đang quan sát bà , đợi Mạnh Đình Nguyệt uống xong, nàng thổi thổi móng tay nhuộm màu đỏ thược dược, với Mạnh Đình Nguyệt: "Nến thơm mùi hoa thủy tiên Mạnh Tư đăng gửi tệ, chỉ tiếc chịu mùi hoa , sẽ nổi mẩn đỏ. Lần , vì sự sơ suất để ý của Mạnh Tư đăng, suýt chút nữa lấy mạng ."

"Choang" một tiếng, chén rơi xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe.

Mạnh Tư đăng lập tức quỳ xuống thỉnh tội, sống lưng bà run rẩy, sợ đến toát mồ hôi lạnh, ngừng : "Điện hạ, nô tỳ đó chuyện. Trọng tội mưu hại Hoàng duệ, cho dù cho nô tỳ mười lá gan, nô tỳ cũng dám a."

"Ngươi là dám." Khương La một tay chống trán: “ Hoàng tỷ của dám a."

"Oan uổng, thật sự là oan uổng!"

"Mạnh Tư đăng, chuyện dị ứng với hoa thủy tiên, chỉ từng nhắc đến trong vườn của Nhị hoàng tỷ, trùng hợp như , đêm đến ngươi liền đưa đèn nến tới, hại suýt c.h.ế.t bất đắc kỳ tử."

Mạnh Tư đăng từng một cô nương nhỏ nhắn yếu đuối cũng thể uy lực lớn như .

lục thần vô chủ, ấp úng một hồi, : "Có khả năng nào... là nô bộc hiểu rõ Điện hạ để lộ tin tức ngoài ? lúc lô nến đó rơi tay nô tỳ."

"Không thể nào." Khương La tiếc nuối lắc đầu.

"Tại ?"

"Bởi vì..." Khương La nheo mắt , dáng vẻ gian xảo, linh động như hồ ly nhỏ trong núi: “Đó là bệnh bịa mà!"

Lời thốt , Mạnh Đình Nguyệt ngẩn như phỗng. Bà cảm thấy rợn tóc gáy, ngừng bằng đầu gối lùi phía .

"Người..."

Khương La nhảy xuống chiếc ghế mây chân chạm đất, nhẹ nhàng chạy đến mặt Mạnh Đình Nguyệt. Nàng ôm tay xổm xuống, đôi mắt hạnh long lanh gợn sóng chớp mắt, chằm chằm Mạnh Đình Nguyệt. Cứ như lâu, Khương La mở miệng: "Mạnh Tư đăng, ngươi sẽ cho rằng, gọi ngươi đến uống , là cố ý để lộ cái thóp cho ngươi chứ?"

"Ý của Điện hạ là... trị tội nô tỳ ?" Mạnh Đình Nguyệt như rơi xuống hầm băng, bà lòng rối như tơ vò, nghĩ xem nên nhắc nhở Khương Mẫn thế nào, để Nhị công chúa đến bảo vệ bà . Dù ý chỉ hại là do Khương Mẫn ban xuống, nàng hẳn là sẽ bảo vệ nô bộc trướng.

"Không." Khương La : “Ta phát tác ngay tại chỗ, chứng tỏ hành hạ ngươi."

"Điện hạ thật là thiện tâm."

" coi trọng ngươi, cho nên thu ngươi về trướng." Khương La nâng khuôn mặt xinh đầy sợ hãi của Mạnh Đình Nguyệt lên, hỏi: “Ngươi trở thành của ?"

Một thờ hai chủ, Mạnh Đình Nguyệt thông minh khôn khéo, lập tức rũ mắt: "Nô tỳ là nữ quan nội đình, vốn là của Đế Hậu, nô tài của hoàng gia. Nô tỳ vẫn luôn là của Người."

"Mạnh Tư đăng miệng lưỡi trơn tru, yêu thích. mà, cảm thấy quan hệ của chúng thể mật hơn chút nữa." Khương La mở lá thư của Tô Lưu Phong : “Ta điều tra bí mật của ngươi, bảy năm , ngươi về quê dưỡng bệnh, sợ c.h.ế.t, mà là sinh đứa con trong bụng."

Mạnh Đình Nguyệt trừng lớn mắt, bà dám lộ vẻ khiếp sợ, sợ để lộ phong thanh, nhưng Khương La rõ ràng chuẩn mà đến, bà địch nàng.

Mạnh Đình Nguyệt chỉ thể cưỡng ép nhịn sự sợ hãi trong giọng , run rẩy: "Người, Người đang ?"

"Mạnh Tư đăng, tìm đại phu giúp ngươi an t.h.a.i khám bệnh và bà đỡ Trương giúp ngươi đỡ đẻ, ngươi thể chối cãi. Hơn nữa Vương ngự y trong cung, từng giúp ngươi che giấu, giúp ngươi thuận lợi xuất cung ? Ngươi nhẫn tâm kéo khác xuống nước ? Đây chính là trọng tội dâm loạn hậu cung! Hay là, cha ruột của con ngươi chính là Vương ngự y?"

"Điện hạ, Điện hạ..."

Ngón tay thon dài của Khương La thuận theo cổ Mạnh Đình Nguyệt xuống, nhẹ nhàng dán bụng của bà : “Mạnh Tư đăng, ngươi dám phản bác ? Người từng mang thai, vết rạn bụng khó tiêu, lẽ còn vết thương khác. Ngươi gan , để kiểm tra thể ?"

Mạnh Đình Nguyệt hoảng loạn luống cuống: "Nô tỳ nhận tội, nô tỳ thể vì Người sinh tử, chỉ cầu xin Người đừng vì nô tỳ nhất thời ma xui quỷ khiến, liên lụy đến khác. Vương ngự y, còn con của nô tỳ... đều là vô tội."

là ham quyền quý, nhưng bà hại gặp nạn.

Một ngày nhiều năm , bên ngoài Ngự d.ư.ợ.c phòng, hành lang trú mưa.

Mưa xuân rả rích, trong nước t.h.u.ố.c nghi ngút, vị ngự y trẻ tuổi chậm rãi giải thích d.ư.ợ.c lý cho tiểu hoàng môn bưng thuốc, khiêm tốn như , đối xử bình đẳng với nô tỳ trong cung mặc cho chủ t.ử chà đạp.

Mạnh Đình Nguyệt nghĩ, nhất định là tấm lòng đại ái.

Rõ ràng là quan viên, nên cao hơn cung nhân một bậc, nhưng hề vênh váo tự đắc hưởng thụ hoàng quyền, mà dùng thái độ thương xót chúng sinh, hòa nhã đối đãi thái giám và cung nữ.

Nói kỹ , một lang quân đặc biệt học phụ khoa đời coi thường, phẩm hạnh lương thiện của , từ chỗ cũng thể thấy một chút.

Mạnh Đình Nguyệt ngự y trẻ tuổi câu mất hồn phách, bà cố ý giao tiếp với , qua nhiều , sự qua .

Nhắc đến chuyện xưa, Mạnh Đình Nguyệt , là bà cứ nhất định trêu chọc , Vương lục lang gì chứ.

rõ ràng nên giữ đứa trẻ đó , nhưng bà để Vương ngự y từ quan về quê, tài năng như , thích hợp trổ tài trong cung.

Mạnh Đình Nguyệt cũng phá thai, bà nhớ nỗi khó khăn và khổ sở của chị dâu và trưởng trong thư nhà. Họ bóng gió, hỏi Mạnh Đình Nguyệt khi nào mới thể mãn hạn xuất cung, kén rể, khai chi tán diệp cho nhà họ Mạnh.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đình Nguyệt tùy hứng bậy, kiên quyết sinh đứa bé, lưu hậu duệ cho nhà họ Mạnh.

Đó là con của Mạnh Đình Nguyệt và Vương lục lang, bàn tay mềm mại, nụ ngây thơ, bà một chút cũng hối hận.

Cũng từ đó, bà còn nỗi lo về , thể tiếp tục trở trong cung lo liệu quan lộ.

Mạnh Đình Nguyệt nhiều tư tâm.

dựa Nhị công chúa Khương Mẫn, Đế Hậu thưởng thức, dùng cái tên "Mạnh Đình Nguyệt" , từng bước thăng tiến trong cung , cùng Vương lục lang canh giữ giúp đỡ lẫn , dài lâu bền vững.

Cũng là lòng tham của bà quá nặng.

Nếu bảy năm kịp thời thu tay, tham luyến mây khói phú quý trong cung, lẽ bà đổi một phận, thể thực sự trở thành thê t.ử của Vương lục lang, cùng sống qua ngày bình đạm.

Mọi thứ đều quá muộn , đời bao giờ thiếu hối hận.

Khương La đoán cũng , Mạnh Đình Nguyệt nhất định nỗi khổ riêng. cũng thực sự coi là thuần túy, bà vì trợ cấp cho con cái, sẽ lợi dụng mối quan hệ Vương ngự y , móc nối cung nhân bên cạnh kê đơn t.h.u.ố.c chữa bệnh, kiếm tiền từ đó. Bà để thể sống sót trong nội đình ăn thịt , cũng sẽ xu nịnh quyền thế, theo Khương Mẫn, ý định hại mạng Khương La.

Con như con kiến, tâm cao hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy.

Khương La chớp mắt, hỏi: "Mạnh Đình Nguyệt, ngươi hối hận ? Nếu bảy năm , ngươi ngoan ngoãn ở nhà, mai danh ẩn tích, đổi phận, bây giờ cũng sẽ rơi tay ."

Mạnh Đình Nguyệt cứng họng.

"Ngươi tham lam quá." Khương La dậy, duỗi gân cốt: “Tuy nhiên, thể cho ngươi thêm một cơ hội chọn chủ."

"Điện hạ?"

"Theo , chỉ cần ngươi giúp một việc, bảo đảm tính mạng ngươi lo, gia trạch bình an."

Mạnh Đình Nguyệt sững sờ. Bà , bà thực sự lựa chọn.

Khương La bụng như thế, cho bà một con đường sống. Không là thật, giả.

Mạnh Đình Nguyệt cúi đầu, dập đầu thật mạnh: "Nô tỳ... nguyện Điện hạ sai phái, nô tỳ tuyệt phản chủ."

Khương La dịu dàng xoa tóc bà , rõ ràng là cô nương nhỏ, mang theo sự từ ái và trầm chỉ ở bậc trưởng bối.

Nàng khen Mạnh Đình Nguyệt, ngoan quá.

 

Loading...