Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:08:42
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương La thoát c.h.ế.t một kiếp, vẫn còn ngơ ngác.
Nàng , tai ương biến mất, mà là gánh nàng.
Khương La lòng đầy hổ thẹn, tuy là con đường Khương Phúc tự chọn, nhưng cũng hiểu đứa bé bụng, đầu óc cứng nhắc, mong ai thì sẽ hùng hổ xông lên che chở, trong tận xương tủy đều pha lẫn sự quyết tuyệt như thiêu lao đầu lửa.
Công chúa thiên gia, ai c.h.ế.t già yên ?
Haizz, nàng với A Phúc.
Khương La cảm thấy c.ắ.n rứt, hổ khi gặp Khương Phúc, suy tính mấy , thấy nàng nên chuyện nhiều hơn với Tứ . Dù trong cái cung , lẽ chỉ nàng là tỷ hoàng tộc từng để ý đến Khương Phúc.
Nàng bắt đầu từ Thượng Thực cục tìm cách, âm thầm dò hỏi những món ăn kiêng kị của Khương Phúc, A Phúc chẳng kiêng kị gì, chua xót buồn . Một là Hoàng nữ thất sủng đáng để nữ quan để tâm, nên trong sổ sách ăn uống ghi chép; hai là A Phúc cho gì ăn nấy, ngoan cường như cỏ dại, lửa rừng thiêu rụi, nhổ mọc.
Khương La tốn công Chuẩn đồ ăn cho Tứ , một hộp thức ăn sơn đỏ vẽ hình tùng hạc thếp vàng nhét đầy thức ăn: mắm cá trắm đen, quất mật ong chiên, thịt dê hấp bát, thịt khô Đông Pha... đều là những món ăn tươi ngon, đĩa nào đĩa nấy đầy ắp đĩa sứ trắng hình hoa hướng dương, để no bụng, chỉ vì một miếng của lạ.
Vốn dĩ tràn đầy nhiệt huyết, đường Khương La đưa đồ ăn đến cung điện Khương Phúc ở, bỗng tan biến sạch sẽ. Nàng thật giả tạo, lợi mới giả vờ vài câu , chẳng giống .
Bước chân Khương La chậm , chôn chân tại chỗ hóng gió.
Là Khương Phúc định đến thăm Nhu Quý phi ở điện Lan Khê, giữa đường thấy Khương La, nhiệt tình chào hỏi nàng: "Tam tỷ!"
Nụ của Khương Phúc vẫn rạng rỡ sáng ngời như khi, Khương La cũng gượng một cái: "Muội đấy?"
"Muội thăm Nhu Quý phi ạ!" Khương Phúc ranh mãnh: “Mẫu phi cũng ở chỗ bà ."
Khương La Thục phi và Nhu Quý phi hòa, nàng chút ngạc nhiên, nhưng nhanh thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cũng , Nhu Quý phi chăm sóc, Hoàng đế bảo đảm, mẫu sẽ bình an."
" , mong ước của cũng thành hiện thực ." Khương Phúc hộp thức ăn Triệu ma ma xách, trong lòng đoán bảy tám phần: “A tỷ đưa đồ ăn cho ?"
Đối diện với đôi mắt hạnh sáng ngời của Khương Phúc, Khương La bỗng thấy khó mở lời: "Ừm... Tỷ xin ."
Đôi mắt Khương Phúc chợt mở to, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, hồi lâu mới mở miệng: "Có gì mà xin chứ?"
Đầu óc khựng một chút, hồi lâu mới hồn, Khương Phúc : "Chuyện liên quan gì đến Tam tỷ ? Tiền đồ là do đ.á.n.h cược, tranh giành, chỉ là vì Tam tỷ . Tỷ cũng đấy, mẫu như thế... nếu công lớn, tuyệt đối qua khỏi mùa đông . Muội còn thấy may mắn vì vận , đợi cơ hội 'hòa ' ."
Nàng bình thản, lưng cũng rơi ít nước mắt.
Khương La nắn nắn tay Khương Phúc: "Bất kể thế nào, tỷ đều chịu ơn của , tỷ cũng sẽ chăm sóc cho Thục phi."
"Vậy thì quá." Cuối cùng Khương Phúc cũng yên lòng. Nàng ngẩng đầu, lên trời nhỏ hẹp những bức tường đỏ chia cắt, một đàn ngạn nam di: “Thực lòng mà , hồi bé ngày nào cũng mong khỏi cái cung chật chội , giờ thực sự , phát hiện, hóa cũng từng coi nó là nhà. Tam tỷ, sắp rời khỏi cái lồng , đây là chuyện , tỷ đừng chứ, tỷ nhiều lên chút, với tỷ những chuyện , mong ."
Nước mắt Khương La lã chã rơi, cô bé luống cuống lau . Khương La nín mỉm , : "Nếu cơ hội, tỷ nhất định sẽ cứu về. Muội nhớ, chuyện gì cũng bằng sống sót, đừng nghĩ quẩn."
"Vâng, sẽ đợi. Trong cung còn mẫu mà." Khương Phúc và Khương La ôm , khi đến điện Lan Khê, hộp thức ăn từ một ăn biến thành bốn ăn. Khương Phúc suốt, đây là bữa cơm vui vẻ nhất nàng ăn trong cung từ khi lớn đến giờ.
Đêm xuống, Khương Phúc về tẩm điện. Cung nữ hầu hạ bên cạnh lâu vội vã đưa tới một bức thư.
Khương Phúc nghĩ cũng là ai gửi, mặt mày ủ rũ, mở bức thư .
Trên thư đầy vết mực, chữ Đại Nguyệt cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, chắc là bút tích của Hốt Liệt.
Hắn với Khương Phúc, bên Mạc Bắc gió cát lớn, mặt sẽ thổi khô. Hắn thô kệch quen , nhưng Khương Phúc da mịn thịt mềm, mang nhiều dầu sáp dưỡng da chút, kẻo giữa đường gió cắt mặt, suốt dọc đường. Tốt nhất là mang thêm ít lương khô ăn quen miệng, Mạc Bắc phần lớn ăn thịt khô và cao sữa, mùi gây nồng, Khương Phúc mới đến chắc chắn dùng quen. Hắn lo nàng răng yếu, c.ắ.n mẻ răng. Do dự một lát, vết mực loang , Hốt Liệt vẫn bổ sung một câu, nếu , dù lấy bịt tai lông cáo bịt tai cũng sẽ dỗ trẻ con .
Cuối cùng, nhắc nhở nàng, đừng ý đồ gì với . Hắn thực sự hứng thú với trẻ con miệng còn hôi sữa, chẳng qua là liên hôn chính trị, vì giao hảo với nước Đại Nguyệt, Hốt Liệt sẽ cung phụng nàng như Phật sống, khuyên nàng cũng ngoan ngoãn một chút, đừng hành hạ .
Đọc đến đây, Khương Phúc vốn đang rơi nước mắt bỗng chọc .
Nàng cũng thành với "lão già" , tương kính như tân là nhất, ai thèm sự sủng ái của vương t.ử chứ!
Lo liệu xong xuôi chuyện bên lề, Khương La mới tâm trí xử lý mớ bòng bong nhà .
Ân chỉ ban hôn chỉ phía Khương Phúc, còn phía Khương La nữa.
Hôn sự của nàng và Tiên sinh định, Hoàng đế miệng vàng lời ngọc, còn soạn cả thánh chỉ. Kháng chỉ là đại bất kính, lúc tiệc Đông Thú nàng cũng ngăn cản, một là Tô Lưu Phong liều mạng cứu nàng khó xử, hai là khi nàng Hốt Liệt vương t.ử cầu cưới Tứ mà còn từ hôn, thì sẽ chứng thực nàng quả thực vì trốn tránh hòa mới mua chuộc Tiên sinh, bày kế sách lừa dối . Thế thì nàng và Tô Lưu Phong tội danh liên đới, đều chịu phạt.
Hoàng đế tính đa nghi, sớm liệu điểm . Cho nên ông vì trừng phạt Khương La, mới đồng ý lời cầu của Tô Lưu Phong -- gả đứa con gái tâm tư phóng túng cho tên quan nhỏ hàn môn, để Khương La nhớ đời, trái hoàng quyền nữa.
Thánh chỉ nào của thiên gia mà chẳng là một cuộc ăn? Bên quá nhiều ý tứ đáng để nghiền ngẫm.
Khương La đau đầu, nàng , nàng ngoan ngoãn, nở mày nở mặt gả cho Tô Lưu Phong.
Ngoài mặt cho Hoàng đế , nàng ý thiết kế phụ quân, nàng và Tô Lưu Phong thực sự lưỡng tình tương duyệt. Có thế mới bảo lòng trung hiếu của nàng, mới giữ đường quan lộ cho Tiên sinh.
Giống như Khương Mẫn còn đường lui .
Khương La ngẩn , nghĩ đến Tô Lưu Phong thanh phong lãng nguyệt. Hắn tự nhiên là lang quân phong lưu nho nhã , nhưng nàng và quen , thầy trò, còn phu thê ư... nàng thử bao giờ.
Đêm xuống, Tô Lưu Phong gửi thiệp đến phủ cõng gai chịu tội.
Hắn cầu với Đế vương, mang tâm ý giải cứu Khương La, cuối cùng chữa lợn lành thành lợn què, ép nàng và buộc .
Trong lòng .
Khương La ngạc nhiên vì sự khách sáo của Tô Lưu Phong, mời trong. Chưa kịp nở nụ tiếp đãi Tiên sinh, Tô Lưu Phong một bước cúi hành lễ, hổ thẹn : "Chuyện phò mã, là thần tự ý chủ trương. Chuyện hòa vốn dĩ nên đường xoay chuyển, vì sự nóng vội của thần, liên lụy đến nhân duyên của Điện hạ."
Hắn cố tình dùng kính ngữ, nhắc nhở Khương La, nàng là vua, là . Có lửa giận thể trút lên , cần lo ngại tình thầy trò.
Tô Lưu Phong xử sự chu đáo, Khương La dở dở .
Nàng đặt bát còn ấm trong tay xuống, vén váy, về phía Tô Lưu Phong: "Ta năm nay mười bảy tuổi , cho dù Hoàng nữ thiên gia lấy chồng muộn, cũng sẽ kéo dài đến hơn hai mươi tuổi. So với việc nhắm mắt đưa chân, thấy Tiên sinh thể trở thành bên cạnh cũng tệ."
Khương La ý định kết hôn, cứ nghĩ đến việc bên cạnh sớm tối sống chung, nàng liền thấy sợ hãi. Nếu đó là Tô Lưu Phong, Khương La ngẫm nghĩ kỹ, cũng thể chấp nhận.
Tô Lưu Phong là lang quân duy nhất nàng dễ gần gũi.
Tô Lưu Phong , hồi lâu .
Khương La : "Chỉ là lỡ dở nhân duyên của Tiên sinh. Hôn chỉ của thiên gia thể trái, nếu gặp trong mộng, chia rẽ uyên ương, thực sự chút áy náy."
Cục diện mắt, đối với Khương La là bề đắc lợi, nhưng đối với Tô Lưu Phong, là tự tự chịu.
Cũng chính lúc , Khương La mới nghĩ đến bản tính của Tô Lưu Phong -- sự dung túng của giới hạn, mặc cho Khương La giày vò, tình tùy sự chuyển.
Đối với nàng, Tô Lưu Phong chính là viên kẹo mạch nha vĩnh viễn bao giờ tan chảy, thể dịu cơn khát, nhuận cổ họng nàng bất cứ lúc nào.
Khương La rót một bát , đặt lòng bàn tay Tô Lưu Phong. Nàng thắc mắc hỏi: "Tiên sinh, suy nghĩ riêng của ?"
"Hửm?" Tô Lưu Phong hiểu lời nàng.
"Người nên xin , nên nghĩ xem, cái hại khi thành với ."
"Cái hại ?" Tô Lưu Phong sững sờ, ngay đó mỉm, lắc đầu: “Ta nghĩ ."
Vậy mà chút cái hại nào? Khương La trợn mắt há mồm.
Nàng khó xử : "Vậy để kể lể cho nhé?"
"Nguyện tường tận."
"Ta buổi tối đá chăn, Triệu ma ma thường xuyên đến đắp chăn cho . Còn nữa kén ăn, hoa quả rau củ thích ăn nhiều, tay nghề của đầu bếp trong phủ đều chiều theo khẩu vị của mà thành, Tiên sinh chắc chắn nhiều chỗ ăn quen. Ừm, đó nếu kinh động giấc ngủ, sẽ cơn gắt ngủ, Dung Nhi buổi sáng kéo rèm để ánh sáng lọt , cũng thể chọc tức giận. Cứ nghĩ đến việc Tiên sinh giờ Mão chầu sớm, đau đầu..."
Khương La lải nhải một hồi, Tô Lưu Phong khóe môi khẽ nhếch, ý kìm càng sâu: "Điện hạ..."
"Hửm?"
"Ta tịnh đường đột với nàng."
"Ý gì?"
"Cho nên, cho dù là khi cưới, cũng sẽ ngủ riêng phòng với Điện hạ."
"Hả?" Khương La ngây như phỗng. Nàng vẽ bao chuyện sống chung một phủ, cuối cùng hóa là nàng gánh củi về rừng ?
Mặt Khương La bỗng chốc nóng bừng, đến lượt nàng ngượng ngùng . Nàng ấp úng nửa ngày, hồi lâu, khô khan rặn một câu: "Thế thì quá."
Vì câu chống chế đầy vẻ thiếu nữ xuân tình của nàng, Tô Lưu Phong khẽ một tiếng.
"Người đang nhạo ?"
"Không ." Tô Lưu Phong tránh ánh mắt dò xét của Khương La, để nàng thấy chút vui vẻ như như nơi đáy mắt .
Khương La thở dài: "Thôi . Dù ban hôn , là chiếm hết tiện nghi lớn của Tiên sinh !"
Tô Lưu Phong , cho là đúng. Lang quân trong lòng hiểu rõ -- lợi, rõ ràng là .
Đêm đổ tuyết, từng chùm bông tuyết tụ đầu cành, cũng mang một vẻ sinh cơ cành lá xum xuê.
Tô Lưu Phong ở phủ công chúa lâu, hôn kỳ của và Khương La định hai tháng , đúng mùa xuân Tết, tượng trưng cho sự khởi đầu mới. Đã thánh chỉ ban hôn, tiện đường đột với Khương La quá nhiều, riêng tư cũng tránh hiềm nghi, giữ gìn thanh danh cho tiểu .
Hắn và nàng thực sự sắp thành phu thê, là mơ. Hắn gọi nàng là "tiểu " nữa hợp, cho dù đây là một cuộc hôn nhân giả, cũng tròn trách nhiệm của phu quân, che chở nàng, yêu thương nàng, chăm sóc nàng. Như , Tô Lưu Phong mới tư cách ở bên cạnh Khương La.
Hắn thực vui mừng, nụ môi cũng dịu dàng hơn ngày thường.
Hắn chỉ là tiện , cũng dám .
Tuy thiên gia sẽ chống lưng cho Tô Lưu Phong, chuẩn sính lễ, nhưng cũng bỏ hết tiền tiết kiệm sắm sửa chút gì đó cho Khương La. Chỉ tiếc bổng lộc quá thấp, tiền nong vẫn eo hẹp, để A La chịu thiệt thòi...
Tô Lưu Phong suy nghĩ tâm sự suốt dọc đường, lúc đến cửa phủ, đôi giày bông mới dính một vòng tuyết lạnh buốt.
Hắn vốn định gõ cửa như thường lệ, tình cờ thấy, cửa cài then, hé một khe hở. Nghiên Đài trong nhà khách đến thăm, ngoài , sẽ tùy tiện mở cửa.
Có gì đó .
Tô Lưu Phong cảnh giác nheo đôi mắt phượng, cẩn thận đẩy cửa bước .
Cũng chính lúc , một lưỡi d.a.o dài ánh tuyết sáng quắc, c.h.é.m về phía . Tô Lưu Phong văn thần yếu đuối, ngón tay móc cây trâm dài mũ hoa sen, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bít tai, đ.â.m về hướng tấn công: “Xoạt" một tiếng, đầu trâm sắc nhọn cắm cổ tay kẻ cầm dao, một dòng m.á.u b.ắ.n , thích khách quỳ rạp xuống đất, kêu t.h.ả.m thiết liên hồi.
Hắn thở dài: "Trời cao đức hiếu sinh."
Sau đó, Tô Lưu Phong nhặt thanh trường đao c.h.é.m sắt như bùn lên.
Hung khí trong tay, mà Tô Lưu Phong võ nghệ cao cường, nhất thời, hiện trường im phăng phắc, những mặt đều dám manh động.
"Đại, đại nhân!" Rất nhanh, giọng quen thuộc mang theo tiếng vang lên, là Nghiên Đài Lục Quan Triều cầm đao khống chế.
Lục Quan Triều lạnh: "Đã lâu gặp, Tô đại nhân."
Tô Lưu Phong ngậm : "Trên triều ngày nào cũng gặp, Lục đại nhân cảm thán như ?"
"Đừng vòng vo, ngươi đến vì cái gì. Muốn cứu mạng tên nô tài nhà ngươi, ngươi cứ ngoan ngoãn theo lời ." Hắn chút thương xót Nghiên Đài, lưỡi d.a.o dùng lực, hạt m.á.u liền rỉ da thịt. Nghiên Đài c.ắ.n răng, một câu dám kêu, run bần bật, một bãi nước tiểu suýt chút nữa thì rỉ , ướt quần: “Tô đại nhân, cứu, cứu tiểu nhân, tiểu nhân hôm nay sắp mất mạng ở đây !"
Tô Lưu Phong chậm rãi : "Lục đại nhân là vì hôn sự của hạ quan và Tam Điện hạ mà đến ?"
Hắn dường như trời sinh là tính tình chậm chạp, bất kể gặp ai, đều giữ bộ dạng ôn tồn từ tốn .
Lục Quan Triều: "Ngươi rõ còn cố hỏi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-58.html.]
"Hửm? Tại nhất định chứ?" Giọng điệu Tô Lưu Phong mặn nhạt: “Hạ quan cho rằng, đây là chuyện riêng của và Tam Điện hạ, cần thiết báo cáo tỉ mỉ với cấp là ngài chứ?"
Lục Quan Triều ghen ghét đến mờ mắt, mấy câu của Tô Lưu Phong kích động đến mất hết lý trí, mắt nứt : "Ngươi là thầy của nàng, ngươi dám nhục nàng như ..."
"Lục đại nhân dường như nhầm ." Tô Lưu Phong thản nhiên tới: “Kiếp kiếp , nhục A La, chỉ ngươi."
Dứt lời, Lục Quan Triều buông lỏng Nghiên Đài đang thương. Hắn bước như gió, cực nhanh lao đến mặt Tô Lưu Phong. Gió tuyết lớn dần, ướt đôi mắt đen láy. Lục Quan Triều vứt bỏ lưỡi d.a.o nắm chặt trong lòng bàn tay, túm chặt lấy n.g.ự.c áo Tô Lưu Phong, nghiến răng: "Ngươi cái gì? Sao ngươi những chuyện ? Là A La cho ngươi?"
"Ta là trưởng bối của A La, là ca ca của nàng, nàng dốc bầu tâm sự với ?" Tô Lưu Phong nắm ngược tay Lục Quan Triều, từng chút từng chút gỡ ngón tay , nhàn nhạt : "Lục đại nhân, buông tay. Bộ y phục , là A La chọn cho , đừng bẩn nó."
Sao đàn ông chuyện chanh chua thế , Lục Quan Triều hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t .
"Nàng mà giấu giếm ngươi điều gì đến mức , tại cứ là ngươi... Ta g.i.ế.c ngươi!"
"Hử, đây chính là cái gọi là với A La của Lục đại nhân ? Nếu c.h.ế.t, Bệ hạ sẽ nghĩ về Tam Điện hạ thế nào? Thân là Hoàng nữ thiên gia, dám kháng chỉ bất tuân, liền mưu sát phò mã đô úy, tàn nhẫn và độc ác bao? Bệ hạ nghi ngờ nàng, lạnh nhạt với nàng, tổn thương nàng ?"
"Vậy ngươi chủ động đề nghị hủy hôn với Hoàng đế, ngươi thể cưới A La."
"Ồ? Nếu Bệ hạ , và A La thành , chẳng qua là kế sách tạm thời để thoái thác chuyện hòa , ngươi nghĩ A La sẽ Bệ hạ gả cho khác ? Hoàng đế bao giờ nhân từ, điểm , Lục đại nhân hiểu rõ hơn . Ngươi luôn miệng bảo vệ A La, ngươi thực sự ? Không rằng, kẻ đến khác đẩy nàng hiểm cảnh, đều là ngươi, Lục Quan Triều."
Lục Quan Triều giọng điệu nhàn nhã ung dung của Tô Lưu Phong kích thích, nhất thời cứng họng. Hắn suy sụp, chất vấn: "Ngươi hiểu cái gì?! Tô Lưu Phong, ngươi rốt cuộc hiểu cái gì?!"
Hắn rõ ràng là bất đắc dĩ, quá nhiều gánh nặng, giống Tô Lưu Phong hai bàn tay trắng, dám yêu dám hận...
"Ta chỉ , kiếp , chính tay ngươi g.i.ế.c nàng. Cái gọi là tình yêu của ngươi, vĩnh viễn thắng nổi thù nhà, ngươi xứng đến gần A La." Tô Lưu Phong như nghĩ đến điều gì, khóe môi nhếch lên: “Nếu hôm đó, ngươi dám cầu xin Hoàng đế ban hôn, tranh giành với một phen. Lục Quan Triều, còn kính ngươi là một hảo hán, ít nhất kiếp ngươi vì A La, dám vứt bỏ tất cả. ngươi , ngươi thiên gia ý gả A La cho Hốt Liệt, ngươi do dự . Ngươi sợ họa lây gia tộc, ngươi sợ trái ý Hoàng đế, ngươi cái gì cũng sợ, chỉ sợ A La gặp nạn, chịu ấm ức... Lục Quan Triều, ngươi cũng xứng yêu ?"
Tô Lưu Phong hiểu.
Hắn thông thấu, thông tuệ, nhạy bén, cái gì cũng hiểu.
sủng ái Khương La, cho nên việc gì cũng dung túng, thành cho trong mộng.
Lục Quan Triều mới là đàn ông cái gì cũng hiểu, chỉ dùng tình yêu bá đạo ngang ngược, tự cho là đúng để trói buộc Khương La.
Hắn ngay từ đầu thua t.h.ả.m hại .
Lục Quan Triều nữa, cũng hôm nay đến tìm Tô Lưu Phong là vì cái gì.
Hắn chỉ là sợ hãi, sợ hãi Khương La thực sự sẽ yêu Tô Lưu Phong, sợ hãi họ lưỡng tình tương duyệt.
Hắn sợ còn cơ hội đến gần Khương La nữa... cho nên, vì chút khát vọng đen tối của , Lục Quan Triều định ép nàng đường cùng.
Khi Lục Quan Triều nhận điểm , cũng hiểu cách giữa và Tô Lưu Phong. Một trời một vực, thể với tới.
Hắn cam lòng, chỉ thể cam lòng.
Hèn chi Khương La hận .
Hèn chi.
Lục Quan Triều khổ, gió tuyết lạnh lẽo, phong kín miệng lưỡi . Hắn thê lương nhặt thanh kiếm dài lên, Tô Lưu Phong thêm cái nào nữa, bước chân loạng choạng, rời khỏi Tô phủ.
Nhìn bóng lưng cô đơn của Lục Quan Triều, Tô Lưu Phong đăm chiêu nghĩ: Hắn đối với Khương La lẽ thực sự một chút tình yêu ít ỏi nào đó. Hôm nay, Lục Quan Triều coi như bụng một , ép Khương La đường cùng.
Mà Tô Lưu Phong trong cuộc đối đầu với Lục Quan Triều , nảy sinh một chút hy vọng xa vời chạm tới bờ bến: Hắn dường như nảy sinh ham sống, tục, sống giống một bình thường hơn.
Hắn sống lâu hơn một chút, thể bên cạnh A La thêm vài năm.
Huyền Minh Thần Cung.
Dưới mái hiên lợp ngói lưu ly vàng rực rỡ là vòm trần vẽ đầy kinh Phật tiếng Phạn thếp vàng, thi thoảng tuyết trắng gió thổi , xà tích một lớp trắng dày, cả tòa thần cung như bọc một lớp nhung.
Hôm nay giờ Tô Lưu Phong đến dịch kinh Phật tính là quá muộn, ráng chiều còn mang theo ánh sáng rực rỡ, sương tuyết cũng từ màu trắng chuyển sang diễm lệ.
Mông La sớm mời Tô Lưu Phong đến Thần Cung, nên cửa nẻo mở toang, đón trong.
Tô Lưu Phong tối nay còn đến phủ công chúa dùng bữa, sẽ lưu quá lâu. Hắn từ chối Khương La mấy , hôm nay thế nào cũng trốn . Tiểu cô nương vành mắt đỏ hoe, nhỏ giọng hỏi ghét nàng . Để hiểu lầm, Tô Lưu Phong lắc đầu, và hứa tối nay sẽ đến phủ ăn cơm. Như , Khương La mới chịu nín mỉm .
Nghĩ đến Khương La, khóe môi Tô Lưu Phong khẽ nhếch lên.
Ráng chiều thiên vị , rơi chiếc áo ngoài màu xanh của Tô Lưu Phong, tăng thêm vài phần hào quang rực rỡ, tựa như thần mang.
Mông La trong căn phòng tối tăm đến ngây , gật đầu đầy ẩn ý, thầm nghĩ: Phụng quả nhiên độc chiếm sự thiên vị của Phật tổ, nhất cử nhất động đều mang đậm thiền ý.
"Còn chúc mừng Phụng tân hôn, ngươi cầu ước thấy, ôm mỹ nhân về, tâm trạng ?" Mông La mỉm , như bậc trưởng bối từ ái, vài lời tâm tình với hậu bối yêu thương.
Tô Lưu Phong cũng là giữ thể diện, gật đầu: "Vâng, tâm trạng . Đêm nay còn đến phủ Tam Điện hạ ăn tiệc, cố gắng dịch nhanh một chút, để về sớm hơn một chút."
"Được."
Mông La bưng bộ kinh Phật dày cộp, đặt ngay ngắn lên án thư của Tô Lưu Phong.
Trong phòng đốt hương gỗ, Mông La buồn ngủ, xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần, chỉ một Tô Lưu Phong đang chăm chỉ chấp bút. Hắn nội dung dịch xong lên trang giấy trắng tuyết bên cạnh.
Rõ ràng chán ghét Mông La, nhưng mặt lộ chút gì.
Tô Lưu Phong là nhẫn nhịn.
Phủ công chúa.
Khương La bận rộn lo liệu đồ ăn cho Tô Lưu Phong lát nữa sẽ đến phủ ăn cơm, nàng hiếm khi lúc tận tâm như thế , cá Lữ trù nương mua tươi , đủ sống , nàng đều đích xác nhận từng con. Mùa đông hiếm khi ăn miếng rau xanh, nàng liền bỏ giá cao mua rau nhà kính, ngay cả điểm tâm bữa ăn nàng cũng chuẩn xong xuôi, táo đông, quýt mật, hồng sấy đường, còn đủ loại bánh hấp.
Hết cách , ai bảo nàng nhiều tiền hơn Tiên sinh chứ?
Khương La nhớ đến mấy hôm , Tô Lưu Phong hiếm khi đến cửa một chuyến, đưa cho nàng một chiếc hộp, hai tờ giấy mỏng manh, là văn tự bán nhà. Hắn gom góp bổng lộc một hai năm nay, miễn cưỡng mua một hai gian cửa tiệm ở phường thị kinh thành tấc đất tấc vàng, tặng cho nàng.
Khương La tính toán, cái ăn uống tiết kiệm đến mức nào mới mua nổi cửa tiệm chứ?
Khương La khỏi nghi ngờ Tô Lưu Phong đang túng thiếu, hiện giờ chắc đến tiền ăn cơm cũng còn. Nàng run run hỏi: "Tiên sinh trong tay còn lương thực dư ? Có đói bụng ?"
Tô Lưu Phong ngạc nhiên, ngay đó xòa: "Không , A La an tâm."
Lời đến mức , Khương La đành nơm nớp lo sợ nhận lấy quà Tô Lưu Phong tặng. Điều khiến nàng rợn tóc gáy hơn là, Tiên sinh hứa với nàng, bổng lộc vẫn để Khương La giữ, giỏi xã giao uống rượu với đồng liêu nha môn, cho nên mỗi tháng chỉ cần để một lượng bạc cho phòng là . Như lúc về phủ, dọc đường thấy cái gì ngon cái gì vui, còn thể mua về cho Khương La.
Người đàn ông tiết kiệm như , lọt mắt Triệu ma ma, đó chính là đàn ông vun vén gia đình.
Khương La xót Tô Lưu Phong, chỉ đành bù đắp nhiều hơn về chuyện ăn uống, may thêm cho vài bộ áo đông gửi , nhất định để Tiên sinh ăn no mặc ấm.
Triệu ma ma thấy Khương La vì Tô Lưu Phong mà chạy ngược chạy xuôi, trêu chọc: "Điện hạ giờ cũng thương !"
Khương La mím môi : "Ma ma trêu con, rõ ràng con đối với Tiên sinh lúc nào cũng thế mà!"
Nàng chằm chằm nóng màu trắng bốc lên cuồn cuộn từ nồi sắt trong bếp mà thất thần, trong lòng nghĩ đến Tô Lưu Phong, cả đều ấm áp. Hóa , mong chờ về phủ, cũng là một chuyện khiến thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần.
Đêm càng khuya, bên ngoài Huyền Minh Thần Cung, một mảnh tối đen, chỉ tiếng tuyết rơi lách tách.
Ngoài cửa sổ một cây hoa mai già, tuyết càng lớn, hoa nở càng rộ. Lang quân dáng thẳng tắp dừng bút mực, dừng bút mực, Mông La liền giật tỉnh giấc từ trong mộng.
Hắn ngơ ngác một lúc, đó xuống đất, về phía Tô Lưu Phong. Áo cà sa lộng lẫy quét gạch lát nền hoa văn vàng uốn lượn tới, Mông La mặc kệ quy tắc Phật t.ử tộc Kỳ, chân trần mặt đất.
Hắn tận mắt xem văn Phật Tô Lưu Phong dịch, học thêm thuật suy đoán thiên tượng.
Khi Mông La cúi đầu gần, Tô Lưu Phong đột nhiên chớp hàng mi tuyết rậm rạp một cái, ngay đó, lưỡi d.a.o sắc bén trong tay áo lật , lập tức kề cổ trắng ngần của Mông La thần quan.
Hắn bất ngờ tay, đ.á.n.h cho Mông La trở tay kịp.
Mông La kinh ngạc: "Phụng, tại ngươi tay tàn độc với ? Là báo thù cho tộc nhân của ngươi ?"
Tô Lưu Phong cũng rõ , thể là vì thù hận, cũng thể là vì lòng mến mộ đối với Khương La. Hắn Mông La là mầm họa, sớm muộn gì cũng một ngày, Tô Lưu Phong dịch xong kinh Phật sẽ mất mạng trong tay .
Hắn chuẩn sẵn sàng, dù từ khoảnh khắc bước Huyền Minh Thần Cung để bảo vệ Khương La, mạng do định đoạt.
Tô Lưu Phong may mắn thật, và A La đính hôn, sẽ là phu quân danh nghĩa của A La.
Hắn vui lắm.
Tô Lưu Phong tham luyến tuổi thọ, sống lâu hơn chút nữa.
Vậy thì, chỉ thể chọn cách âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t Mông La. Không còn mầm họa đòi mạng, mới thể bảo chính .
"Xin , đây là chuyện vạn bất đắc dĩ ." Tô Lưu Phong nhàn nhạt xin , gì thêm.
Mông La hiểu , nhanh, cũng : "Phụng, ngươi thực sự rơi lưới tình . Ngươi giống Phật, ngược giống ."
Hắn những lời giọng điệu lạ, an ủi, cũng buồn bã.
Tô Lưu Phong dùng lực nơi tay, da rách thịt bong, những giọt m.á.u như hoa mai đỏ lấm tấm ứa . Hắn mang lòng nhân từ với chúng sinh, nên tay sẽ nhanh, mang nhiều đau đớn cho Mông La, đây là lấy đức báo oán.
Thế nhưng.
Mông La : "Phụng, ngươi thể g.i.ế.c , nhưng tội ác tàn nhẫn của ngươi, sẽ liên lụy đến Tam công chúa."
Ngón tay Tô Lưu Phong khựng : “Tại ?"
"Ta sớm chuẩn một đạo thần dụ, chỉ cần quá ba canh giờ gửi tín hiệu cho tộc nhân giữ thần dụ, họ sẽ lấy danh nghĩa của , dâng thần dụ lên cho Bệ hạ. Trên đó , c.h.ế.t trong tay Tà Phật Phụng, cũng chính là ngươi - kẻ mang phận ác quỷ, Tô Lưu Phong. Mà Điện hạ Khương La, là yêu nữ dụ dỗ Tà Phật xuất thế, nàng thể giữ . Vì mệnh mạch và khí vận của triều Đại Nguyệt, xin Bệ hạ nhất định ban c.h.ế.t cho Tam công chúa. Nhờ uy tín tích lũy hàng trăm năm của tộc Kỳ chúng , Hoàng đế sẽ tin . Phụng, ngươi thương yêu công chúa Điện hạ, chắc nàng vì ngươi mà c.h.ế.t chứ?"
Tô Lưu Phong mím môi, trong đôi mắt phượng đẽ hiếm khi xuất hiện tia giận dữ nồng đậm.
Hắn lạnh lùng : "Nếu thả ngươi, thể đừng giận cá c.h.é.m thớt lên Khương La ?"
"Mọi thứ đều đổi vì hành động của ngươi. Phụng, thứ chỉ là ngươi, công chúa Điện hạ đối với mà , chẳng tác dụng gì."
"Ta hiểu , sẽ theo sự sai phái của ngươi." Tô Lưu Phong từ từ thu hồi lưỡi dao, buông Mông La : “Xin ngươi đừng hại nàng ."
"Như ngươi mong ."
Mọi thứ trở bình thường, như thể cuộc c.h.é.m g.i.ế.c từng xảy .
Tô Lưu Phong tiếp tục cầm bút, đoạn dịch văn cuối cùng. Gió tuyết lớn hơn, thời tiết cũng dần lạnh.
Tô Lưu Phong mâu thuẫn vô cùng, bầu bạn với Khương La ba bữa bốn mùa, sợ nàng nảy sinh sự ỷ , sẽ vì mà đau lòng. Lồng n.g.ự.c chua xót, vết thương ẩn ẩn nứt , đau đớn khó chịu.
Nếu Tô Lưu Phong sớm muộn gì cũng một ngày sẽ c.h.ế.t, thì thêm qua với Khương La, cũng một ngày nào đó nàng đáp tình cảm của , càng hy vọng Khương La yêu .
Như , ngày Tô Lưu Phong c.h.ế.t, nước mắt Khương La rơi sẽ ít hơn nhiều.
Hắn A La luôn , nàng .
Tô Lưu Phong chỉ là sợ hãi, khi c.h.ế.t, còn ai dỗ dành nàng nữa.
Chỉ thôi.
Đêm nay, nồi canh cá trong phủ công chúa vẫn đang ninh, mà Khương La vẫn đang mơ giấc mộng thể cùng Tô Lưu Phong sống những ngày tháng bình yên, nàng nhớ thương Tiên sinh, lẳng lặng đợi về nhà.
Sau , nàng và Tô Lưu Phong ngày ngày đoàn tụ, cũng tổ ấm nhỏ của riêng .