Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:48:32
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng bảy ở Càn Châu cái nóng ẩm ướt, giống cái nóng khô do gió lớn thổi tới ở kinh thành.
Khương Hà thực từ nhỏ đến lớn từng chịu khổ gì, dù ở trong vệ sở lăn lộn cùng binh sĩ, nhưng khi luyện tập, vẫn sẽ hầu lập tức dâng lên bát váng sữa hồ đào thanh ngọt, hoặc đưa khăn tẩm nước đá cho lau mồ hôi.
Đâu giống như hôm nay, giúp bách tính chuyển vật liệu cát, đá và gỗ, đích bãi sông đắp đê.
Khương Hà thực cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, còn nhỏ hơn Khương La, tâm tính đương nhiên là ham chơi hiếu động.
Cậu càng nghĩ càng thấy chán, dù giúp dân thường khiêng bao cát, cũng thể chuyện tấu chương để xin phụ hoàng khen ngợi, chuyện bé xé to quá.
Khương Hà đang buồn bực, vai bỗng vỗ nhẹ một cái.
Cậu đầu , thấy là Tiểu Liên, tươi rói: "Sao cô đến đây?"
Tiểu Liên chính là tân nương cứu từ tay Quỷ Long Vương đó.
Sau khi vụ án Quỷ Long Vương phá, trưởng thôn ép cha Tiểu Liên trả tiền mai cho yêu long, nhưng nhà cha Liên một đồng cũng còn, ông đem đ.á.n.h bạc thua sạch sành sanh.
Cha Liên , cái nhà thu đủ chi, còn nuôi hai miệng ăn. Ông sợ trưởng thôn đòi nợ, cũng sợ nuôi hai con quỷ đòi nợ nhỏ, thế là ngay trong đêm bỏ hai chị em Tiểu Liên, chạy trốn mất dạng.
Tiền của trưởng thôn mất trắng, ông đ.á.n.h chủ ý lên Tiểu Liên, dù cô cũng coi là cô nương thanh tú, tùy tiện tìm một nhà nào đó gả , chẳng cũng thu chút sính lễ ?
Nghĩ đến đây, trưởng thôn tay.
Nếu Khương Hà đành lòng, giúp trả tiền, Tiểu Liên thật sự thể bán cho nhà góa vợ giàu nào đó vợ kế.
Khương Hà như hùng cứu mạng cô, Tiểu Liên từ tận đáy lòng nảy sinh lòng ái mộ với vị quý nhân .
Cô Khương Hà là dòng dõi hoàng tộc, dám mơ tưởng quá nhiều, chỉ hầu hạ bên cạnh , dù nô tì.
Khương Hà kiểu cách như , Tiểu Liên đuổi thế nào cũng , đành mặc kệ cô.
Tiểu Liên thấy Khương Hà, giơ cao cái khay trong tay: “Là Lưu huyện úy gọi đến, nông hộ trồng dưa hấu, đặc biệt cắt hai miếng cho Tứ Điện hạ nếm thử. Chỉ tiếc năm nay nước lớn, mất mùa, nếu dưa hấu Càn Châu thể mọc to hơn cả đầu ."
Dưa hấu còn gọi là hàn qua, là loại dưa ngọt truyền từ Tây Vực sang, vỏ xanh vân, ruột đỏ hạt đen, nhiều nước, bình thường loại hình dáng , to sẽ đưa kinh thành, coi như cống phẩm của Càn Châu.
Khương Hà cầm một miếng dưa hấu, định há miệng, hỏi: "Cô ăn ?"
Tiểu Liên ngẩn , ngượng ngùng lắc đầu: "Chưa."
"Miếng cho cô."
" thể..."
"Có gì mà thể?" Khương Hà rạng rỡ: “Dưa ở trong kinh ăn nhiều , bình thường mẫu phi ban thưởng, chuyên đưa từng sọt từng sọt phủ của , ăn ngán từ lâu ."
"Thật ?"
"Thật, cô ăn ."
"Vậy ..." Dưa hấu là cống quả, nông hộ khi thu hoạch đều đưa đến huyện nha cho quan sai chọn , để những quả mã, mới đem chợ bán.
Giá cả đắt ngang bạc trắng, Tiểu Liên đương nhiên ăn mấy , thỉnh thoảng trong thôn mùa hè tổ chức đám cưới, chơi sang mới thể cắt một đĩa dưa hấu, mỗi một miếng nhỏ bỏ miệng nhấm nháp, còn nếm mùi vị, trôi tuột xuống họng .
Cô run run nhận lấy miếng dưa hấu, c.ắ.n từng miếng nhỏ. Cho dù huyện úy dưa hấu năm nay mã , nhưng cô vẫn cảm thấy ngọt.
Đặc biệt là Khương Hà thấy cô ăn vui vẻ, còn với cô.
Cô nghĩ, chắc là vì Khương Hà ở đây, cô mới thấy dưa hấu ngon.
Kinh thành a, đó là nơi Tiểu Liên từng nghĩ tới. Nghĩ đến vinh hoa phú quý ở đô thành, cô khỏi chút nản lòng thoái chí.
Tiểu Liên hiểu rõ, Khương Hà thuộc về Càn Châu, sớm muộn gì cũng rời khỏi nơi .
Cô giữ .
Đang suy tư, trời âm u, đổ mưa như trút nước.
Khương Hà gọi Tiểu Liên trong nhà trú mưa.
Họ đợi gần hai canh giờ, mưa vẫn thấy giảm. Trời tối hẳn, nước mưa đập mặt , đều ẩn ẩn đau.
Nước dần lớn lên, bậc đá bên ngoài nhà dân ngập một lớp.
Tiểu Liên là cô gái trải qua bao nhiêu trận lụt lội, cô nước lớn thế nghĩa là gì.
Cô lo lắng : " vẫn về..."
Khương Hà nhớ đứa trẻ kiên nghị che chắn mặt Tiểu Liên, an ủi cô nương: "Đừng lo, đê sông tu sửa , nước ngập ."
" mà, em bơi, nhỡ nó..." Tiểu Liên yên tâm về nhà, cô lấy một chiếc ô giấy dầu, bộ lao trong mưa. Cô tìm em trai về, cô chỉ còn một nương tựa lẫn thôi.
Khương Hà là nhi t.ử của Hoàng đế, chịu khổ chịu nạn đều là con dân của .
Thế là, nắm lấy cổ tay Tiểu Liên, kéo cô nương nhà.
Thiếu niên giật lấy chiếc ô trong tay cô, : "Ngươi một cô nhóc chạy cái gì? Ta tìm, ngươi ở nhà đợi, đừng để nước cuốn trôi."
"Thế, thế ? Tứ Điện hạ, ngài là ngàn vàng..."
Khương Hà cho là đúng: "Không sợ, bơi giỏi lắm. Năm xưa trong cung, tì nữ của mẫu phi rơi xuống hồ, cũng là xuống nước vớt lên đấy."
Có điều kết quả lắm, Khương Hà suýt hại c.h.ế.t cung nữ đó.
Trong cung, chủ t.ử sơ suất một chút, là nô tì c.h.ế.t ngàn vạn cũng đền .
Khương Hà: "Đệ cô ?"
Tiểu Liên: "Chiều nay nó cùng Lưu huyện úy bãi sông kiểm tra mực nước, trời tối đen vẫn về, lẽ vẫn còn ở đó."
Nếu lũ lụt, sợ nhất là mực nước lòng sông dâng cao, đây cũng là lý do Tiểu Liên lo lắng.
Đệ cô mới hơn mười tuổi, nhỏ, mực nước dâng cao, đầu cũng chẳng thấy nữa.
"Ta hiểu , đợi tin của ." Khương Hà vội vàng chạy trong mưa, chẳng mấy chốc, biến mất.
Đêm khuya chỉ tiếng mưa ầm ầm truyền đến, qua nửa canh giờ nữa, Lưu huyện úy trở về.
Hắn ướt sũng cả , như chuột lột. Quan phục nước mưa ép xẹp lép, dính chặt sống lưng, trong khe xương đều toát lạnh.
Lưu huyện úy gặp hoàng tử, dám cởi quan phục.
Hắn nheo đôi mắt hạt đậu, hỏi Tiểu Liên: "Tứ hoàng t.ử ?"
"Điện hạ tìm ." Tiểu Liên bật dậy, lưng thẳng tắp: “Lời của ngài là ý gì? Ngài ở bãi sông gặp Điện hạ ?"
"Bãi sông? Bản quan bãi sông. Trời âm u thế , bản quan sợ mưa, gọi ngươi cùng về huyện nha uống . Ồ, quên với Tiểu Liên cô nương, ngươi vẫn đang ngủ trong nha môn đấy."
"Hỏng !" Tiểu Liên vén váy, bước trong nước mưa, đầu lay lay Lưu huyện úy: “Ngài mau gọi tìm Điện hạ, ngài bãi sông nửa canh giờ , vẫn về ! Chẳng lẽ, chẳng lẽ xảy chuyện ?"
Lưu huyện úy vốn đang lạnh run cũng dọa cho nóng lên.
Hắn vội vàng lau nước mưa mặt, vội vã chạy ngoài nhà: "Ta gọi ngay đây! Tứ hoàng t.ử thể xảy chuyện , ngài mà gặp nạn ở huyện thành chúng , cái đầu cổ e là cũng giữ !"
Khi đoàn chạy đến bãi sông, nước ngập lên đài cầu .
Giữa rừng núi, chỉ tiếng nước ầm ầm. Bốn phía tối đen như mực thấy ngón tay, dòng nước xiết từng đợt ập xuống, tiếng đập đá xanh đinh tai nhức óc.
Tiểu Liên dẫn đầu hô to: "Điện hạ! Tứ Điện hạ!"
Dân chúng trong huyện tâm trạng nặng nề, cũng cùng Tiểu Liên gọi Khương Hà, gọi , gọi hồn .
Vị con út thiên gia đối xử với khác thiện, còn giúp họ ít việc , suốt ngày chăm sóc bà con lối xóm, chẳng hề bày cái giá hoàng gia.
Họ sớm kính yêu vị Điện hạ dân từ tận đáy lòng, ai xảy chuyện.
Người còn c.h.ế.t, dựa gặp nạn chứ?
Nửa tháng nay gia cố đê điều hiệu quả, nhà cửa trong huyện thành chỉ nước , ai ngập. Mọi mừng tủi, mừng là sẽ còn sợ hãi lũ lụt, mất mạng trong dòng lũ nữa; tủi là, hóa bỏ một khoản tiền, tốn nửa tháng nạo vét lòng sông, gia cố đê đập là thể phòng ngừa thiên tai, họ mà sợ hãi bao nhiêu năm nay, cũng chịu khổ bao nhiêu năm nay.
Vợ con ly tán, nhà tan cửa nát.
Mạng của lê dân bách tính, thật rẻ mạt.
Khi trời sáng, truyền đến một tin dữ mà dân huyện nhất - họ tìm thấy y phục của Khương Hà , một mảng vạt áo lớn đá vụn cắt rách. Còn t.h.i t.h.ể của , cuốn xuống vách núi phía , thấy tung tích.
Vách núi sâu như , Khương Hà thể sống sót.
Tiểu Liên suy sụp quỳ xuống nước, cô khó chịu đến mức nên lời.
Cô giữ Khương Hà , nhưng dùng cách giữ .
Tin tức về cái c.h.ế.t của Khương Hà nhanh chóng truyền đến tai Khương La, cũng quan phi ngựa tám trăm dặm khẩn cấp mang tin về kinh thành.
Khương La bỏ tiền thuê nhiều tìm kiếm t.h.i t.h.ể Khương Hà, thậm chí là men theo đường núi gập ghềnh xuống tận đáy vực, mưu toan tìm tay chân đứt lìa của Khương Hà từ đáy vực.
Không thu hoạch gì.
Khương La nghĩ, Tứ tài giỏi đến cũng chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi, nước lũ cuốn , liệu sợ hãi ?
Nàng nhớ Khương Hà bơi giỏi, Nhu Quý phi còn kể chuyện từng cứu tiểu cung nữ như một câu chuyện thú vị cho Khương La .
Nước lớn ở Càn Châu đều đê sông chặn , ngay cả nhà cửa cũng từng cuốn trôi, thể cướp mạng sống của ?
Khương La nghĩ đến tin tức Đường Lâm mang về, mặt trầm xuống, rút một thanh kiếm sắc bén, cưỡi ngựa lao thẳng đến La phủ.
Tô Lưu Phong nhận tin từ Triệu ma ma, cũng dắt một con ngựa đen từ chuồng ngựa , đuổi theo bước chân Khương La.
Đến cửa La phủ.
Khương La một tay cầm kiếm, một tay nắm chặt ấn vàng công chúa.
Mũ ngọc trai của nàng sớm xóc nảy lưng ngựa cho rối tung, kẹp trong mái tóc đen lộn xộn, mất nghi dung và quy tắc thể diện của thiên gia.
Hạ nhân thấy Khương La, theo bản năng ngăn cản.
Khương La vung kiếm mạnh một cái, lưỡi kiếm sắc bén rạch toạc y phục, cứa rách da thịt, ai dám tiến lên nữa.
"To gan! Ta là công chúa Đại Nguyệt, ai dám cản !" Khương La lửa giận bừng bừng: “Gọi La Điền đây! Cút đây cho bản công chúa!"
Lời dứt, La Tri phủ liền Liễu Thông phán vây quanh tới.
Hắn thấy Khương La đang thịnh nộ, tim đập thình thịch, nơm nớp lo sợ hỏi: "Điện, Điện hạ, đường xa đến đây, là vì chuyện gì?"
"La Điền!" Khương La nghiến răng: “Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi! Các ngay cả một đứa trẻ cũng tha ?! Chỉ vì nó là hoàng tử, cản đường các , nó đáng c.h.ế.t ?!"
La Điền đoán cũng , Khương La đến vì Khương Hà.
lúc lụt lớn, thủ hạ của nhân lúc trời tối đen như mực thời cơ , đẩy Khương Hà bên bãi sông một cái... là Tứ hoàng t.ử khổ, oán ?
Hơn nữa, cũng cho Khương Hà đường sống, là bọn họ cứ đòi tra mấy vụ án , phá sạch gia sản của mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-66.html.]
La Điền cao giọng: "Tam Điện hạ, lời của thể lung tung! Thiên tai vô tình, liên quan gì đến hạ quan?"
"Câm miệng!" Khương La vung tay, kiếm hoa sắc bén lóe lên, đ.â.m thẳng về phía La Điền: “Cẩu quan!"
La Điền cú đ.â.m bất ngờ dọa sợ, suýt chút nữa thì tè quần, liên tục lùi , ngã lòng Liễu Thông phán: "G.i.ế.c ! Công chúa g.i.ế.c !"
Tên mồm mép thật lợi hại, cố ý biến Khương La thành đàn bà điêu ngoa cố chấp lý lẽ.
Khương La thể khai Đường Lâm, trong tay cũng bằng chứng phạm tội hại của La Điền, thậm chí là động cơ mưu hại hoàng duệ của , nàng chỉ thể nhịn.
nàng, nhịn ?!
Khương Hà rõ ràng là một đứa trẻ ngoan...
"Điện hạ, bình tĩnh!" Tô Lưu Phong bước lên, che chở cho Khương La đang nổi sát tâm: “Điện hạ, khuyên một câu, ?"
"Tiên sinh."
Khương La cay mũi, bao nhiêu lệ khí và dũng khí, trong khoảnh khắc chạm cánh tay Tô Lưu Phong, đều rút sạch. Hơi nóng sống động của nàng phảng phất như theo cây kim châm thẳng đỉnh đầu cùng chui , phiêu tán giữa đất trời.
Khương La dựa lòng Tô Lưu Phong, hai tay nắm chặt lấy áo . Ngón tay càng siết càng chặt, càng siết càng chặt.
Nàng há miệng thở dốc, mồ hôi đầm đìa, giống như một con cá sắp c.h.ế.t.
"Tiên sinh." Khương La c.ắ.n môi, hốc mắt ngấn lệ: “Ta ăn với Nhu Quý phi đây..."
Nhu Quý phi tin tưởng nàng bao, mới giao con cho nàng. Bà mong Khương La thể đưa Khương Hà nguyên vẹn trở về.
Tô Lưu Phong vỗ vỗ lưng Khương La, ân cần an ủi cảm xúc của nàng.
Tiếp đó, mắt phượng nhướng lên, lạnh lùng quét qua đám quan một bên. Lang quân ôn nhuận như ngọc đầu tiên lời mang gai, tràn đầy sát tâm: "La Tri phủ, Liễu Thông phán."
La Điền và Liễu Thông phán , khỏi lạnh toát sống lưng.
Họ nhịn ngẩng đầu lên, đồng thanh đáp một câu: "Có."
"Các nhất là nắm chắc mười phần, đảm bảo tay đủ độc, xử lý hậu quả tuyệt đối sạch sẽ. Nếu ..." Tô Lưu Phong mỉm : “Ta sẽ mặt Điện hạ, đòi công đạo ."
"... Hạ quan oan uổng quá."
"Tốt nhất là ."
La Điền còn tưởng Tô Lưu Phong là hòa giải chứ, hóa là đến khuấy đục nước. Hắn nhớ kỹ càng quá trình phạm tội, đảm bảo thủ hạ việc gọn gàng, cũng "nhổ cỏ tận gốc" hung thủ tay, hẳn là kê cao gối ngủ yên .
Hừ, uy h.i.ế.p dụ dỗ của Tô Lưu Phong vô dụng , chẳng gì !
Kinh thành cũng nhanh nhận tin Tứ hoàng t.ử gặp nạn.
Nhu Quý phi Hà nhi của bà ngay cả t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đến khi bà tỉnh , trời tối đen. Cung nữ Lục Ỷ thấy Nhu Quý phi tỉnh, vui mừng khôn xiết, vội quỳ gối bên giường: "Nương nương nén bi thương, ngủ một ngày , hạt cơm bụng, ăn chút gì ?"
Nhu Quý phi , bà chỉ nắm chặt lấy cánh tay Lục Ỷ, lạnh lùng : "Đỡ bản cung dậy."
"Vâng."
"Chải trang cho bản cung, lấy lễ phục diện kiến Đế Hậu tới đây!"
Nhu Quý phi đè nén lửa giận trong giọng , bà là chủ t.ử giỏi oai với nhà. Bà đấu, loạn, lật tung trời, cũng chỉ ở bên ngoài.
Lục Ỷ dám trái ý chủ tử, thật thà bưng bộ đại y phục màu phi sắc thêu hoa mẫu đơn lộng lẫy, cài mũ vàng khổng tước ngọc trai lên búi tóc cho Nhu Quý phi.
Nhu Quý phi để thấy vẻ tiều tụy của , môi cũng tô son, tô điểm diễm lệ đỏ thắm.
Nghi trượng bày , bà kiệu, mặt lạnh tanh, một đường thẳng đến cung Khôn Ninh.
Vừa xuống kiệu, Vương ma ma thấy tiếng động, bước qua ngưỡng cửa nghênh đón: "Quý phi nương nương giá lâm, nô tì bẩm báo Hoàng hậu ngay."
"Không cần." Nhu Quý phi ngước đôi mắt long lanh lên, bước tới đẩy Vương ma ma : “Nơi bản cung đến, nô tài nào to gan dám cản."
"Nương nương!" Vương ma ma cản Nhu Quý phi, cứ thế để bà xông trong điện.
Trong phòng, Lý Hoàng hậu gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, đang nương tay tì nữ, uống một bát canh hạt sen long nhãn dưỡng nhan.
Thấy Nhu Quý phi đến, bà bày nụ hiền hậu: "Muội bỗng nhiên tới? Người trong cung của cũng thật mắt, mà bẩm báo sớm."
Nghe , Nhu Quý phi .
Bà chỉ nheo mắt, chậm rãi bước tới.
Gặp Hoàng hậu, bà cũng hành lễ, mà là xoa xoa cổ tay, nhanh như chớp giáng xuống một cái tát.
"Chát!"
Một cái tát thật mạnh, giòn giã rơi xuống mặt Lý Hoàng hậu, đ.á.n.h cho khóe miệng bà chảy máu, da tróc thịt bong.
Lý Hoàng hậu ngã lòng tì nữ, thể tin nổi đàn bà xinh mắt, giọng chói tai như xuyên thủng màng nhĩ --
"Vương Nhu, ngươi điên ?!"
Bà là mẫu nghi thiên hạ, phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ, bao giờ chịu sự nhục nhã thế .
Lý Hoàng hậu cam lòng bò dậy, chần chừ, nên phản kích như đàn bà chanh chua, giữ gìn hàm dưỡng của bề .
Bà sắp nhịn nổi nữa ...
Nhu Quý phi lạnh một tiếng: "Ta điên . Ta điên ở chỗ lòng quá mềm, đối với ngươi còn niệm vài phần thương hại nữ nhân hậu cung bất do kỷ. quên mất, ngươi là rắn độc, là rắn rết, dung tha ngươi, đó là thả hổ về rừng. Ngươi đông cứng , một khi cơ thể ấm , nhất định sẽ c.ắ.n một cái. Lý Cừ, ngươi tự hỏi lòng xem, đối với con cái ngươi thế nào? Ta ở trong cung bao nhiêu cơ hội, nhưng từng tay với một đứa trẻ ngây thơ, còn ngươi thì ? Ngươi thì !"
Nhu Quý phi đau lòng a, bà yêu Hoàng đế, cũng chẳng để ý địa vị hậu cung, bà chỉ lo nghĩ cho mấy đứa con gối. Thiếu một đứa chính là xé nát tim bà, đòi mạng bà!
Đó là con ruột bà mang nặng đẻ đau mười tháng.
Nhu Quý phi vẫn nhớ lúc bà sinh Khương Hà, bà từ quỷ môn quan nhặt một cái mạng. Sinh con khổ sở như thế, trong lòng Nhu Quý phi chất chứa hận thù sâu nặng, nhưng thấy đứa trẻ hồng hào một cục, lông mi dài dài, móng tay mềm mềm, tim bà tan chảy.
Bà nghĩ, đây là đứa con bà lấy mạng đổi lấy, là m.á.u mủ ruột thịt với bà, bà canh giữ Khương Hà, mưu tính cho nó.
mà, nhưng mà, nó khỏi cung một chuyến, mà c.h.ế.t đuối trong nước.
Nhu Quý phi hiểu con bơi giỏi thế nào? Nó thể c.h.ế.t! Đây là nó c.h.ế.t!
Nhu Quý phi ngốc ? Bà ngốc, kẻ ngốc cũng , là Khương Đào tay, lưng sự sai khiến của Hoàng hậu.
Chỉ bọn họ dám g.i.ế.c con cái thiên gia, chỉ bọn họ!
"Vương Nhu, ngươi láo xược! Người , Nhu Quý phi vi phạm cung quy, mạo phạm quốc mẫu, phạt quỳ xuống!"
Lý Hoàng hậu thẳng dậy, hiệu cho nữ quan hai bên ấn Nhu Quý phi xuống đất.
Nhu Quý phi trừng mắt tới, lạnh lùng : "Ta xem ai dám?!"
"Động thủ!"
"Không cần, tự ." Nhu Quý phi hậu quả của việc cậy mạnh là Lý Hoàng hậu xử lý theo pháp luật, nhưng bà hối hận.
Nhu Quý phi tìm một tấm đệm mềm trải xuống đất, dứt khoát quỳ xuống. Bà thong dong chỉnh tay áo, hề sợ Lý Hoàng hậu. Hôm nay, bà dù liều mạng với Lý Cừ, bà cũng trị bà !
Sự hỗn loạn ở cung Khôn Ninh gây náo động lớn, nhanh thái giám đưa tin đến mặt Phúc Thọ.
"Bệ hạ, cung Khôn Ninh xảy chuyện ."
Hoàng đế tấu chương mới phê duyệt một nửa, cắt ngang, sinh lòng vui. Ông lạnh lùng Phúc Thọ một cái, dám lên tiếng nữa.
Chuyện gấp đến mấy, cũng bằng quốc sự, Hoàng đế nhất định xem xong tấu chương mới chịu dậy.
Quả nhiên, đợi khi Hoàng đế giá lâm cung khuyết, là chuyện của một khắc .
Lý Hoàng hậu quả nhiên như Nhu Quý phi nghĩ dám động bà, cho dù Nhu Quý phi nũng nịu kêu mỏi chân, đòi Lục Ỷ đích đút canh ngọt cho bà uống, Hoàng hậu cũng chỉ thể trơ mắt , thể lên tiếng quát mắng.
Bà hiểu, Khương Hà c.h.ế.t, Hoàng đế đối với Nhu Quý phi đang là lúc thương xót, bà cần thiết đại động can qua với phụ nữ khí tận.
Vì nghĩ cho Khương Đào, Lý Hoàng hậu dù thế nào cũng tấm gương hiền hậu, dám để lộ chút bất mãn nào.
Thường phục bốn rồng ánh nến chiếu rọi một góc huy hoàng, là Hoàng đế vén bào bước .
Nhu Quý phi kìm ngẩng đầu, vị Hoàng đế tóc bạc cùng . Nghĩ đến những khổ sở chịu bao nhiêu năm nay, nỗi chua xót dâng lên tận phổi.
Bà nghẹn ngào: "Bệ hạ, Hà nhi của chúng mất ..."
Nhu Quý phi đối ngoại luôn là dáng vẻ kiên cường hống hách, Hoàng đế từng thấy bà chịu thua bao giờ. Bất chợt lời , trong lòng ông cũng thấy chua xót.
Hoàng đế thở dài một tiếng: "Đó là con trai thứ tư của trẫm, trẫm trong lòng cũng đau."
"Bệ hạ! Hà nhi bơi giỏi như , còn từng nhảy xuống hồ ngắt hoa sen cho , mà, nó thể c.h.ế.t đuối? Sao thể... rõ ràng là hại nó a, cố tình chọn lúc sai nó tuần tra địa phương. Là Hoàng hậu, Bệ hạ, là ý chỉ của Hoàng hậu!"
Nhu Quý phi quỳ hai bước, nắm lấy vạt áo đàn ông, con bà c.h.ế.t , dựa , chỉ thể dựa khác.
Lý Hoàng hậu tức đến nghiến răng: "Vương Nhu, ngươi vu khống bản cung, tội đáng chém!"
Hoàng đế cũng nhíu chặt mày: "A Nhu, bậy."
"Bệ hạ, chúng chỉ một đứa con ... Người mà, vốn dĩ thể nhiều con hơn." Nhu Quý phi che mặt : “Thiếp chỉ một giọt m.á.u , mà cũng giữ ? Bệ hạ, ông trời tại mở mắt mà xem a."
Vương Nhu sẽ để lộ con bài tẩy còn thể sinh con.
Trong lòng Hoàng đế, khiếm khuyết thể bà, là do tranh đấu hậu cung gây . Cũng vì thế, ông đối xử với bà quả thực vài phần thiên vị.
Nghe tiếng bi thương của Nhu Quý phi, trong lòng Hoàng đế cũng nỡ.
Ông đỡ bà dậy, tha thứ tội mạo phạm Hoàng hậu của bà.
Hoàng đế : "Cái c.h.ế.t của Hà nhi, sự việc kỳ lạ, như , liền phái quan Tam Pháp Ti đến Càn Châu điều tra rõ nguyên do. Nếu con của trẫm thực sự c.h.ế.t oan, trẫm nhất định sẽ cho nó một công đạo, để an ủi vong linh nó trời."
"Đa tạ Bệ hạ." Nhu Quý phi dập đầu thật mạnh, tư thái thành kính.
Lý Hoàng hậu hận đến mức suýt hộc máu, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, m.á.u me đầm đìa.
Hoàng đế đưa Nhu Quý phi rời khỏi cung Khôn Ninh, sự thanh tịnh để cho Hoàng hậu.
Vương ma ma đau lòng gỡ tay Lý Hoàng hậu , đầy ẩn ý: "Người cần gì tức giận? Mụ cũng chỉ là châu chấu thu nhảy bao cao nữa ."
"Bản cung , bản cung chỉ là... hận quá."
Hận Vương Nhu dễ dàng tất cả những gì bà khao khát, hận Vương Nhu phóng khoáng tiêu d.a.o sống giống một con .
Chỉ tiếc, mụ con trai chống lưng .
Vương Nhu cô khổ linh đinh, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong tay Lý Hoàng hậu.
Bà g.i.ế.c mụ.