Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-16 04:04:19
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết trời tháng Ba tháng Tư, mưa nhiều, cả ngày sương mù mờ mịt.

Đầu cành Đinh hương nhú chút chồi non xanh biếc, cây mơ bên tường cũng kết quả, trĩu nặng, đè cong cả cành cây, vươn thẳng ngoài bức tường ngói đen.

Khương La Khương Mẫn tính kế, thất lễ điện.

Hoàng đế phạt nàng cấm túc nửa tháng, ngay cả cung yến đêm nay cùng bách tính thưởng đèn ở cửa Tuyên Đức cũng cho nàng tham dự.

May mắn , phủ công chúa của Khương La gần đó, ở một góc sân, cũng thể thấy vài phần náo nhiệt.

Tiếng pháo nổ đì đùng vang lên, Khương La tiện tay hái một quả mơ mập mạp, lau sương bỏ miệng.

“Chua quá.”

“Hử.”

Một tiếng khẽ ngắn ngủi gãi tai, quen quen.

Khương La nhận điều gì đó, gọi Triệu ma ma mang thang tới.

Nàng trèo lên thang gỗ trèo lên tường thấp, thò đầu ngoài, chạm mắt với lang quân áo xanh bên ngoài tường viện.

Là Tô Lưu Phong!

Nàng vui mừng gọi một tiếng “Tiên sinh”, đó luống cuống tay chân hỏi: “Đêm nay cung yến ? Sao ngài tới đây? Quan triều đình vắng mặt, phạt ạ?”

Nàng lo lắng liên lụy đến Tô Lưu Phong, niềm vui sướng mặt thế nào cũng kìm nén , khóe mắt đuôi mày đều tràn vẻ vui vẻ .

Lời khiến Tô Lưu Phong nhếch môi: “Không cần lo lắng, xin Bệ hạ nghỉ bệnh . Hôm nay, tự do.”

“Ngài bệnh ?”

Khương La lo lắng cau mày.

Lúc , nàng mới nhận sự khác thường của Tô Lưu Phong.

Hắn hiếm khi buộc tóc, mái tóc đen như mực xõa lưng, chỉ dùng một sợi dây buộc tóc màu xanh trúc buộc nhẹ. Dù buộc tóc lỏng lẻo, nhưng vẻ luộm thuộm, kết hợp với bộ áo dài màu xanh chất liệu mềm mại, sắc mặt nhợt nhạt, tinh thần, mang chút yếu ớt, cả toát khí chất cực kỳ ôn hòa, dễ gần.

Nói thế vẻ vô lễ, nhưng nàng cảm thấy Tiên sinh đang bệnh thật đáng yêu!

Khương La do dự một lúc, ủ rũ : “Tiên sinh, thứ cho thể cửa đón ngài. Ta chịu phạt, cấm túc .”

“Ta .”

Tô Lưu Phong xoay , lục lọi trong xe ngựa một hồi. Hắn thổi cháy ống lửa, châm nến.

Tiếp đó, xách chiếc đèn hoa hình con thỏ nhỏ thắp sáng lên, đưa đến mặt Khương La: “Hôm nay công chúa ngắm đèn , cái tặng .”

Một chiếc đèn hoa nhỏ xíu, tay nghề tinh xảo phức tạp bằng trong cung.

mà, một đốm lửa màu cam nhỏ bé , một sức mạnh sưởi ấm lòng .

Khương La bao giờ nhè như , mũi cay xè đau đớn, nước mắt ào ạt tràn đầy hốc mắt. Nàng chỉ thể cúi đầu đèn, sợ nước mắt rơi xuống, chê .

Tiểu cô nương lúng túng, ngón tay kìm tìm việc gì đó , cạy cạy đám rêu xanh còn sót ngói đen.

Tâm tư đơn thuần, thật dễ đoán.

Rõ ràng là một cô nương đơn giản như , lấy gánh vác vô âm mưu dương mưu trong cung đình.

Haizz. Tô Lưu Phong là một bậc trưởng bối thấu tình đạt lý, giục Khương La nhận đèn. Mà là giơ tay cầm gậy xách đèn, cùng nàng từ từ đợi.

Không đang đợi cái gì, chắc đợi trăng xuống núi nhỉ.

“Khụ khụ khụ.” Gió lạnh thổi qua đầu, Tô Lưu Phong như cành hoa run rẩy, lắc lư, ho dữ dội một trận.

Khương La lúc mới nhớ , câu “nghỉ bệnh” của Tiên sinh đùa.

Nàng hoảng hốt : “Mời Tiên sinh viện một lát. Phụ hoàng phạt ngoài, nhưng cho phép mời Tiên sinh trong. Ta là học trò, trọng lễ nghi, thì lý do gì tiếp đãi Tiên sinh Chu đáo.”

Tô Lưu Phong ho đến đỏ hoe khóe mắt, khó khăn lắm mới lấy , Triệu ma ma cửa đón .

Chật vật một hồi, Tô Lưu Phong từ chối, chậm rãi bước phủ , xuống phòng ấm.

Khương La sợ khói than Tô Lưu Phong khó chịu, còn nhã hứng vây lò nấu nữa, sai pha sẵn trong bếp mới dâng lên.

Tô Lưu Phong uống , sắc mặt hơn nhiều.

Hắn thở dài một : “Lại phiền công chúa bận rộn một hồi...”

“Ngài đừng !” Khương La dâng lên một đĩa điểm tâm , thấy Tô Lưu Phong nhón một miếng bánh, lúc mới yên tâm thu tay về: “Ngài thể đến thăm A La, trong lòng thực sự vui.”

Có một niềm vui bí mật khó tả.

Nàng cùng thần t.ử quân vương kính yêu lén lút uống trò chuyện, cố ý đến dự tiệc quan.

Phảng phất như Khương La cuối cùng cũng trái ý Hoàng đế một , mạo phạm thiên uy.

lầm của một nàng, liên lụy Tiên sinh cũng chuyện trái lương tâm, thực sự áy náy.

Trong lúc suy tư, nàng khỏi đưa đồ ăn cần mẫn hơn, cho đến khi Tô Lưu Phong khẽ một tiếng, : “Đủ .”

Khương La lúc mới thấy, bánh tay Tô Lưu Phong từng ngừng, ăn nhiều đến thế.

Tiên sinh sắp nàng nhồi cho nghẹn c.h.ế.t !

Khương La ngượng ngùng đặt điểm tâm xuống, đối diện với Tô Lưu Phong.

May mà lúng túng, một khắc , Tô Lưu Phong bỗng nhiên hỏi một câu: “Từng công chúa thuở nhỏ gửi nuôi ở châu huyện địa phương?”

Khương La ngước mắt: “Vâng, lớn lên cùng ông nội.”

Nói xong thấy , nàng là công chúa hoàng thất, ông nội là Thái thượng hoàng, thường dân nơi thôn dã, lời để Tô Lưu Phong thì , để trong cung thấy, là một trận ầm ĩ.

Đang định mở miệng biện giải, Tô Lưu Phong dường như để ý, hỏi: “Ông thế nào?”

Khương La sững sờ.

Chưa từng ai hỏi nàng, ông nội nàng là thế nào.

Người hoàng gia đón nàng về cung, tự cô cô cai quản bảo nàng giữ kín như bưng, chuyện sa cơ lỡ vận , nhục tông thất.

Những quá khứ vui vẻ đó, trong mắt Đế Hậu, trở thành vết nhơ hổ dám nhắc tới.

Hận thể xóa sạch bộ.

mà, Tô Lưu Phong lo lắng, mà dùng giọng điệu chuyện nhà thường ngày , cùng Khương La chuyện cũ.

Đêm nay, Tô tặng sự ấm áp quả thực tặng quá nhiều .

Khương La hít hít mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ông nội , ông là , giống Tiên sinh.”

Kiếp .

Trong sân, bóng cây bà sa, gió thổi ngừng.

Mặt đất cơn mưa, bùn lầy lội. thiếu niên lang cõng củi, bất chấp tất cả quỳ mặt đất, nước bùn lạnh lẽo đông cứng đầu gối lành vết thương của .

Hắn cúi đầu, hàng mi dày đọng một lớp sương thu, mặc cho ông lão mặt xử lý.

Chu ngỗ tác liếc Tô Lưu Phong đang quỳ đất, trong lòng dễ chịu.

Hôm nay chuyện Khương La và Vương Diệu Diệu đ.á.n.h , ông đều cả .

Tuy cha bênh vực con , nhưng ông để Vương thẩm chăm sóc Khương La nhiều hơn, ngày thường thiếu gạo thiếu thịt gửi sang, ai ngờ lòng ai cũng bằng da bằng thịt, cũng nuôi quen.

Trẻ con cãi , chuyện gì thể đợi ông tan về nhà , Vương thẩm cứ nhân lúc ông nhà, mắng con ông té tát?

Chu ngỗ tác xót vết thương mặt Khương La, cũng lo lắng nàng ở nhà một sẽ bắt nạt. Xem đưa Khương La cùng đến huyện nha .

Chu ngỗ tác cúi đầu, đứa trẻ đang quỳ bên . Nếu nó bảo vệ, A La còn bắt nạt nữa. Cho dù chuyện đều do Tô Lưu Phong mà , nhưng hành động đến nhà khiêu khích của Vương Diệu Diệu chính là sai.

Vương thẩm A La lớn lên, bằng một lang quân nhặt nửa đường hướng về con .

Khương La căng thẳng chằm chằm Tô Lưu Phong, đang định đỡ, nào ngờ thiếu niên lang mở miệng : “Không bảo vệ A La , là của vãn bối, xin Chu a gia trách phạt.”

Hắn ăn nhờ ở đậu, việc quan trọng nhất là trông nom Khương La. Nếu ngay cả chuyện nhỏ cũng , thì xứng ở .

Chu ngỗ tác thở dài một : “Ở nhà chúng , dù sai chuyện cũng cần chịu phạt, cùng lắm là mắng một trận. Tiểu Phong đủ , A La cũng phiền con chăm sóc nhiều hơn.”

Lời thực là ám chỉ, ông cho phép Tô Lưu Phong ở nhà họ Chu lâu dài chăm sóc Khương La.

“Tô ca ca!” Khương La vui mừng khôn xiết, nhảy cẫng lên lao lòng Tô Lưu Phong.

Sợ tiểu cô nương thương, Tô Lưu Phong theo bản năng đưa tay, ôm lấy nàng: “Cẩn thận chân.”

Người nhỏ bé sống động cọ nhẹ trong lòng , một cục ấm áp, còn ấm lòng hơn cả chăn bông phơi nắng mùa đông. Gió thu hiu hiu, kéo theo vẻ mặt nghiêm túc của Tô Lưu Phong cũng lật sang trang mới, trong mắt phượng tràn đầy nhu tình.

Thấy đôi trẻ quan hệ khá , Chu ngỗ tác yên tâm, hối hận về quyết định của .

“Tiểu Phong mau lên , quần áo giặt xong, !”

Chu ngỗ tác mắng một câu, định ngoài mua hai cân thịt, thết đãi Tô Lưu Phong t.ử tế.

trong nhà thêm một miệng ăn, nhà cửa hưng vượng là chuyện vui, ông chấp nhận Tô Lưu Phong, thì tiện bên trọng bên khinh tiếp đãi Tô Lưu Phong chậm trễ, cả hai đều là đứa trẻ ngoan của nhà ông.

Tuy nhiên, nhân lúc Chu ngỗ tác ngoài, Tô Lưu Phong buông Khương La đang dựa lòng , nhỏ giọng với nàng: “Trước khi Chu a gia về, ca ca ngoài một chuyến, một việc.”

Khương La khỏi lo lắng bất an, hỏi: “Ca ca ?”

Tô Lưu Phong trả lời.

Hồi lâu, nhếch môi, : “Tự nhiên là... chuyện trưởng nên .”

“Vậy, ca ca về sớm nhé, đừng quá một canh giờ, , là nửa canh giờ!”

Khương La nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Lưu Phong, đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước tràn đầy lo lắng. Nàng thấu Tô Lưu Phong, ngẫm kỹ, Tiên sinh thể hiện mặt nàng đều là thiết ôn thuận, lưng thế nào, nàng .

Sống một đời, Khương La mới hiểu, Tô Lưu Phong đơn giản như vẻ bề ngoài, là một thâm sâu khó lường.

, Khương La chê cũng sợ. Tiên sinh của nàng, sẽ hại nàng.

Tô Lưu Phong như nguyện khỏi cửa, chặn đường Vương Huân nhất định qua.

Hôm nay thật khéo, Vương Huân lẻ loi một .

Mấy hôm đ.á.n.h cho thoi thóp, thằng nhóc ăn mày bẩn thỉu còn dám lộ diện, lúc đó A La một đứa trẻ con quát lui, chuyện hổ nhất thời dâng lên trong lòng. Vương Huân nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, lạnh : “Tiểu con hát, mày còn dám đây ? Sao? Đến lĩnh giáo nắm đ.ấ.m của tiểu gia ?”

Hắn dứt lời, mùi hoa sơn đào đón gió bay lên, một cú đ.á.n.h của Tô Lưu Phong nhanh như chớp giật, trúng ngay má Vương Huân.

Không đợi Vương Huân phản ứng, Tô Lưu Phong mặt cảm xúc túm lấy cổ áo , nhấc bổng cả lên khỏi mặt đất nhẹ nhàng như .

Vương Huân đ.á.n.h cho choáng váng, mặt đau rát.

Lúc , Vương Huân mới nhận , tiểu ăn mày mà tưởng trói gà chặt, dường như yếu đuối dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài. Lúc thể chế phục Tô Lưu Phong, là bọn lấy nhiều h.i.ế.p ít, giờ một chọi một, Vương Huân e là rơi thế hạ phong.

Không cam lòng a, kẻ bẩn thỉu như thế dẫm chân.

đợi Vương Huân mở miệng chuyện, n.g.ự.c đau nhói. Hắn đá văng tường, lưng đập đá xanh, tứ chi như nứt , đau đến cử động .

Vương Huân từ từ quỳ một chân xuống đất, trong khoảnh khắc, mưa to như trút nước rơi xuống, mưa dày đặc, bọt nước ồn ào.

Tô Lưu Phong gần, mày mắt lạnh lùng, bóng dáng hòa trong mưa cũng giống như , phảng phất như quỷ mị u ám.

Hắn từ cao xuống, liếc Vương Huân, thản nhiên mở miệng: “Còn gọi một câu con hát nữa, liền đ.á.n.h ngươi một .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-7.html.]

Tiếng “con hát” trong miệng Vương Diệu Diệu, là từ Vương Huân.

Thượng bất chính hạ tắc loạn, giúp Vương gia, siết chặt cái xà nhà .

“Mày...”

Vương Huân đau đến hít khí lạnh, mơ cũng ngờ, thằng nhóc trọng thương, quyền còn dứt khoát như . Tô Lưu Phong thương thế lành, động thủ đ.á.n.h đau ? Quả thực giống sống!

Tô Lưu Phong vẫn nhanh chậm mở miệng, giọng lạnh lẽo như sương hoa như máy móc --

“Vương Huân, ngươi tiếc mạng, cần mạng. Nếu tin, cứ việc gọi thêm một câu ‘con hát’ nữa, thử xem.”

Hắn đang công khai khiêu khích Vương Huân tuổi trẻ khí thịnh.

Hắn dám!

Vương Huân thể nuốt trôi cục tức .

Mắt thấy môi lưỡi đảo lộn, sắp phun những lời lẽ bẩn thỉu. , ngay khoảnh khắc Vương Huân bắt gặp đôi mắt phượng tĩnh mịch như núi lạnh của Tô Lưu Phong, ý niệm độc ác đều tan biến.

Hắn dám phát chút âm thanh nào, mà bắt đầu sợ hãi Tô Lưu Phong!

“Rất .”

Thấy , Tô Lưu Phong cuối cùng cũng hài lòng.

Hắn thả lỏng , vết thương xương cốt tứ chi cùng lúc phát tác, đau đến mức như nhấn chìm trong núi d.a.o biển lửa.

vẫn vui, từng bước về nhà họ Chu.

Từ nay về , nhà , trong trạch viện Chu a gia, cũng .

Cảm ơn A La, kéo trở , nhân gian ấm áp.

Chương 8

Chu ngỗ tác chuẩn một bàn tiệc cho bọn trẻ.

Theo thứ tự món nguội, món mặn canh nóng, tráng miệng dưa ngọt mứt quả mà bày biện thức ăn.

Đĩa sứ trắng mang , đầu tiên là xếp tai heo ngâm giấm đường tỏi, đến mứt mơ tía tô mặn chua. Răng Khương La non, đồ chua quá ăn đau răng, nàng c.ắ.n một miếng, đành ngậm ngùi bỏ xuống, thở ngắn than dài nhấm nháp bát sữa bò hạt óc ch.ó vụn mềm mại mặt.

Tô Lưu Phong nhịn , trẻ con cũng nhiều phiền não như . Vô thức nhón khăn tay, lau vệt sữa dính bên khóe miệng cho Khương La.

Tô Lưu Phong động tác liền mạch lưu loát, như quen chăm sóc Khương La, thành thạo vô cùng.

Chu ngỗ tác yên tâm.

Ông từng nghĩ A La ở nhà một sẽ cô đơn, suy nghĩ xem trong nhà nên nuôi mèo chó, nhưng chung quy đều bằng một đứa trẻ cùng trang lứa bầu bạn bên cạnh cháu gái thì thích hợp hơn.

Ông áy náy vì thời gian đối xử với Tô Lưu Phong thiện lắm, dù mặt ngoài biểu hiện , nhưng trong lòng ông vẫn bài xích việc Tô Lưu Phong ở nhà họ Chu, ông nên nghi ngờ thiện ý của một đứa trẻ.

Nghĩ đến đây, đợi khi mì da cá Đồng bưng lên, Chu ngỗ tác đặc biệt múc một bát mì cho Tô Lưu Phong , đưa qua: "Tiểu Phong gầy thế , ăn nhiều chút. Sau cứ coi nhà họ Chu là nhà , A gia ngày thường chỉ sống cùng A La, phòng ốc cũng để , thêm một thêm một phần sinh khí, trong lòng vui lắm!"

"Ông nội ông nội, con cũng !"

"Được , A La nhà chúng cũng ."

"Hì hì."

Khương La tuy vui vì ông nội chấp nhận chuyện Tiên sinh dọn ở, nhưng ông nội thời gian còn trừng mắt thổi râu với Tiên sinh, giờ đóng vai trưởng bối thiết... Lật mặt nhanh quá, nàng ông đỏ mặt.

Tô Lưu Phong đứa trẻ quen để lộ vui buồn mặt, khẽ mím môi , nhận lấy bát mì, cung kính cảm ơn: "Đa tạ sự chăm sóc của ông."

Hắn quyết định trong lòng, cơ hội, sẽ báo đáp nhà họ Chu.

cái mạng , là nhà họ Chu cứu, ơn báo đáp.

Ăn xong bữa tối, Chu ngỗ tác như nhớ điều gì, dẫn hai đứa trẻ cùng một ít mứt quả đến nhà họ Vương xin .

Người mở cửa là nha dịch Vương Thông, về nhà chuyện bọn trẻ đ.á.n.h , vô cùng mất kiên nhẫn với hành vi chanh chua buông của Vương thẩm.

Vương Thông: "Chỉ là trẻ con đ.á.n.h cũng đáng để bà để tâm ?"

Vương thẩm nương vẻ mặt như trời sập: "Bị thương là mặt của con gái ông đấy! Con gái phá tướng, gả chồng thế nào?"

"Mặt A La thương ?"

Nhắc đến cái , Vương thẩm như rắn c.ắ.n bảy tấc, lập tức tắt tiếng.

ấp úng: "Đó, đó cũng , trẻ con tay, luôn nhẹ nặng mà!"

Vương Thông hiểu , chỉ con gái ông thương, A La cũng thương ở mặt.

Chu ngỗ tác thường dẫn cháu gái đến huyện nha chơi, cô bé mi tâm điểm một nốt ruồi son, ngoan ngoãn khéo léo như ngọc nữ tòa Vương Mẫu nương nương, nhân trong nha môn thấy ai cưng chiều. Giờ phá tướng mạo, Chu ngỗ tác nhất định khó chịu.

Vương Thông định lấy mấy bánh ngon xin , , cánh tay Vương thẩm kéo mạnh : "Không ! Ông xin , chẳng thành của Diệu tỷ nhi nhà ? Vậy mặt mũi để ?"

"Chẳng lẽ con nhà là cục thịt trong tim, con nhà là cỏ ven đường ? Đâu cái lý đó!" Vương Thông kiên nhẫn cãi với vợ, hai câu, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa ầm ĩ.

Ông đành nhẫn nại, tiếp khách .

Vừa mở cửa, Vương Thông đụng khuôn mặt hòa ái của Chu ngỗ tác, vội chắp tay, : "Chu gia, ngài đích đến đây?"

Chu ngỗ tác việc trong huyện nha lâu, đối với ngỗ tác nắm giữ âm dương con , chuyên tiếp sát khí, trong nha môn đều gọi một tiếng "A gia", một là kính già, hai là nâng cái giá quan lên chắn tai ương cho ông. Quan trừ huyện thái gia, thì Chu ngỗ tác là ông lớn thứ hai.

Chu ngỗ tác đưa mứt quả lên: "Hôm nay bọn trẻ chút xích mích, sợ tổn thương hòa khí hai nhà, đặc biệt đến tặng chút đồ."

Đây là biến chiến tranh thành tơ lụa, Vương Thông thể thuận nước đẩy thuyền chứ?

Ông , gọi với trong sân một tiếng: "Diệu Diệu, Huân ca nhi, mau chào Chu a gia các con một tiếng!"

Vương Diệu Diệu Vương thẩm tình nguyện đẩy , Vương Huân đ.ấ.m cho một trận, mặt mày bầm tím, nhưng cha ép buộc, vẫn kiên nhẫn cửa đón khách.

Chuyện Vương Huân thằng ăn mày nhỏ đ.á.n.h một trận quá mất mặt, với ai, chỉ cha , ngay cả đám em lêu lổng bên ngoài cũng , tránh để mất hết mặt mũi, uy phong còn.

Lúc , ngước mắt, chạm đôi mắt phượng lạnh lùng của Tô Lưu Phong, sợ đến rùng , liên tục lùi : "Các ..." tới đây? Ở nhà còn đ.á.n.h ?! Còn vương pháp ?

Tô Lưu Phong như thấy Vương Huân, chỉ mặc cho Khương La ôm lấy chân , cứ thế dựa .

Tô Lưu Phong đưa tay, dịu dàng xoa đầu Khương La, cẩn thận an ủi tâm thần tiểu cô nương.

"Đừng sợ."

Giọng dịu dàng, như tuyết mới mùa đông, trong cái lạnh lẽo mang theo một chút mềm mại.

Một tiểu nương t.ử dọa sợ liền trốn lòng ca ca, một trưởng ôn nhu nhỏ dỗ dành đứa trẻ đừng sợ.

Ai là kẻ ác côn đồ, ai là nạn nhân vô tội, cao thấp rõ ràng.

Vương Thông nghiến răng, tức giận trừng mắt hai đứa con nhà .

Trong sân, hai em nhà họ Vương đ.á.n.h một trận kinh ngạc tột độ, trong lòng thầm mắng: Đây coi là... ăn cướp la làng?!

Chu ngỗ tác coi như thấy cảnh , ông giới thiệu với nhà họ Vương: "Đây là đứa trẻ mới nhận nuôi Tô Lưu Phong, nó gọi một tiếng 'A gia', cũng là đại của A La. Sau sẽ ở nhà họ Chu. Đứa trẻ lạ nước lạ cái, nếu ngày thường chỗ nào đắc tội nhà họ Vương, phiền bỏ qua cho nhiều. Tục ngữ , bán em xa mua láng giềng gần, chúng quen nhiều năm, thể vì chuyện ồn ào của trẻ con mà tổn thương tình cảm, A Thông , ngươi đạo lý ?"

"Đương nhiên, đương nhiên!" Vương Thông vội vàng dâng bánh lên: “Cũng tại nội nhân nhà hiểu chuyện, chuyện trẻ con ồn ào còn ầm ĩ lên, khó coi quá. Quay về sẽ bọn trẻ, Chu gia cũng đừng để chuyện trong lòng."

Hai thể diện qua với , đều an bước xuống đài cao, chuyện coi như bỏ qua.

Khương La ngốc, dụng ý chiêu của ông nội. Ông chính danh cho thế trong sạch của Tô Lưu Phong, ngoài nhắc đến , cũng chỉ "thằng nhóc nhà họ Chu", sẽ mạo hiểm đắc tội quan nha môn, mạo gọi là "con hát" nữa.

Chu ngỗ tác, là thật lòng thương con cháu.

Khương La vui mừng Tiên sinh, buổi tối lúc đưa quần áo sạch sẽ Chu ngỗ tác đưa cho , còn đặc biệt leo lên giường, thêm vài câu với Tô Lưu Phong.

Nàng đang liệt kê mấy lợi ích lớn của nhà họ Chu.

Nhà họ Chu cứ hai ngày sẽ hầm cà tím ăn, thêm tương lớn từ đậu nành, xào lên dậy mùi nồi, hương vị đậm đà. Ngoài cà tím, gần đây cũng là lúc hạt dẻ chín, nàng nhờ ông nội mua một túi hạt dẻ về, họ thể khía chữ thập lên vỏ hạt dẻ, bỏ bếp lò nướng ăn!

Còn điểm quan trọng nhất là --

Khương La: "Ông nội , bắt đầu từ ngày mai, sữa bò hai mỗi một bát, ca ca uống cũng uống!"

Nàng giống như một con gà gấm lông màu hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, một mực đòi quyền lợi cho Tô Lưu Phong: “uy bức lợi dụ" nhận những lợi ích .

Tô Lưu Phong kìm một tiếng, tiếng trong trẻo, như gió xuân tháng ba lướt qua mặt.

Thiếu niên lang diễm lệ mỉm trông , âm nhu, thanh tú, nhưng nữ tính. Tuyết sơn cũng vì nụ ôn hòa của Tô Lưu Phong mà tan chảy, róc rách tụ thành suối xuân, chảy tim Khương La.

Đến tận hôm nay, Khương La mới thấy thiếu niên Tô Lưu Phong, một chút phong thái của Tiên sinh khi trưởng thành.

Nàng chọc Tiên sinh , vui vẻ, đúng ?

Khương La hy vọng mỗi ngày đều thể vui vẻ như !

"Đều theo ."

Tô Lưu Phong nhịn , đưa tay xoa chỏm tóc của nàng. Hắn phát từ nội tâm, yêu thương em gái .

Ngoài cửa phòng, Chu ngỗ tác giục Khương La mau ngủ.

Nàng cách cửa đáp lời, với Tô Lưu Phong: "Ca ca, ngày mai cùng ông nội lên huyện nha, cũng cùng nhé?"

Nghe , ngón tay thon dài đang chỉnh y phục của Tô Lưu Phong khựng , mắt phượng thâm trầm.

Mấy tháng , Liễu chủ gánh hát vì sợ nha huyện nha kiểm tra xuất của bọn trẻ, giấu chúng trong rương, dùng một bữa cơm để uy h.i.ế.p chúng đừng lời thừa thãi.

Ông c.h.ế.t, Tô Lưu Phong chẳng những cần trốn trốn tránh tránh, còn một phận trong sạch, thể lộ diện ánh mặt trời.

Tô Lưu Phong còn là bộ xương khô trong bùn lầy nhơ nhớp nữa.

Hắn cần thối rữa, chìm xuống, chôn vùi tuyết bẩn...

Tô Lưu Phong thực tưởng sẽ c.h.ế.t cô độc, mỗi khi đông về, từng đống tuyết tích tụ mái ngói hoa sen đen, cứ ngỡ như đang chính . Sẽ một ngày, sẽ c.h.ế.t một , một ngày bình thường ai nhớ đến.

Tuy nhiên, trong cuộc đời , xuất hiện một ngọn lửa hợp thời.

Ánh sáng tính là chói chang, nhưng đủ để xua tan mây mù bao phủ lấy .

Hắn nên cảm ơn nàng.

Vốn phiền A La nhiều như .

Sự dây dưa của họ, lẽ nên dừng khi A La tặng một cái bánh.

Hắn dã man sinh trưởng ở nơi tối tăm nàng thấy, đợi thể một đảm đương một phía, sẽ xuất hiện, che mưa chắn gió cho đứa trẻ lương thiện .

Chứ như bây giờ, Tô Lưu Phong nàng cưỡng ép lôi khỏi bóng tối, nhận sự che chở của nàng hết đến khác.

Đây tính là chuyện ?

Người như , xứng ?

"Ca ca?"

Khương La lo lắng cho Tiên sinh, nhịn kéo tay áo .

Tô Lưu Phong hồn, ánh mắt rơi đầu ngón tay mềm mại tiểu cô nương đưa tới.

Hắn mím môi, nhỏ giọng đáp một câu "Được".

Ít nhất, Tô Lưu Phong, còn cự tuyệt ý của nữa.

 

Loading...