Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:27:28
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa ngày đông giá rét, gió thổi mặt sắc như d.a.o cắt, đau rát vô cùng.

Khi Khương La và Tô Lưu Phong về đến phủ thì là nửa đêm.

Khương La cần Triệu ma ma dậy hầu hạ, chỉ buông một câu " Tô Lưu Phong là đủ ".

Nghe thấy lời , đám thị nữ đều rùng một cái.

Điện hạ nhà bọn họ cũng quá to gan lớn mật , cái đạo lý bắt Huyền Minh Thần Quan ngày ngày hầu hạ một nàng công chúa hoàng gia cơ chứ? Cũng may bọn họ còn cần cái đầu cổ, ai ngu ngốc đến mức rêu rao ngoài, nếu ngự án của Khương Hà chất đầy một đống tấu sớ chuyên đàn hặc Trưởng Công chúa mất.

Thế nhưng, Phật t.ử trời sinh tính tình , thực sự nguyện ý hầu hạ thê tử, chỉ bưng rót nước mà còn xuống bếp nấu đồ ăn đêm cho nàng.

Đám nô bộc từng can ngăn, nhưng chính miệng Tô Lưu Phong từ chối: “Các vị cần lo lắng, bước khỏi Thần Cung, chỉ đơn thuần là phu quân của A La mà thôi.”

Câu đ.á.n.h tan suy nghĩ điều của , khiến họ chẳng dám phiền gia chủ nữa.

Đêm nay, Khương La chút lười biếng, ăn chút điểm tâm lót , rửa mặt y phục xong liền chui tọt trong chăn ấm.

Tô Lưu Phong tắm gội xong y phục, sợ mái tóc còn ẩm sẽ phu nhân lạnh. Thế là tự tay hong khô tóc, hơ áo ngoài một lúc cho tan hết sương giá, lúc mới rón rén leo lên giường.

Nào ngờ, Tô Lưu Phong vén một góc chăn lên, Khương La dụi mắt tỉnh giấc: “Tiên sinh?”

“Là .” Khi Tô Lưu Phong chuyện với Khương La, giọng khó mà đượm ý , chỗ nào cũng toát lên vẻ vui mừng.

“Ta khát, uống nước.” Cô nương nhỏng nhẽo lẩm bẩm.

Nghe , Tô Lưu Phong rót cho nàng một chén, một tay đỡ lấy lưng nàng, một tay đưa miệng chén đến bên môi nàng, mớm từng ngụm nước nhỏ.

Khương La uống đủ , ngửa đầu , ngón tay trắng nõn đẩy nhẹ cái chén, lắc đầu ngơ ngác: “Không uống nữa.”

Tô Lưu Phong đặt chén xuống, lấy khăn lau khóe môi giúp nàng.

Hắn tỉ mỉ chu đáo, Khương La mỗi chăm sóc, trong lòng dâng lên luồng ấm áp.

Nàng nhích sang một bên, vỗ vỗ xuống giường rộng rãi: “Tiên sinh lên đây.”

“Được.”

Tô Lưu Phong xuống, Khương La liền lăn tròn lòng .

Nàng túm lấy cổ áo trung y trắng như tuyết của Tô Lưu Phong, ngẩng đầu , trong đôi mắt hạnh như chứa đựng cả ngàn vì .

Lúc , Tô Lưu Phong hẳn là thư thái nhỉ?

Không nợ nước thù nhà cũng chẳng chuyện phiền lòng, cần khoác lên bộ pháp y dệt hình ngàn đức Phật trang nghiêm nặng nề , cũng cần giam cầm tòa sen nữa.

Cởi bỏ lớp áo choàng, tự do.

Mái tóc đen nhánh thể xõa tung gối, hòa quyện cùng tóc nàng tại một chỗ.

Phu thê kết tóc, trọn đời bên .

Không do đèn sứ trong phòng đậy lồng chắn gió , khe cửa sổ lọt một luồng gió, phụt một cái thổi tắt nến.

Trong phòng tĩnh mịch, màn giường buông xuống mấy tầng, tầm càng thêm mờ tối.

Tô Lưu Phong sợ Khương La sợ bóng tối, định dậy thắp đèn cho nàng. Cánh tay còn kịp chống lên, vạt áo kéo căng, thế mà Khương La kéo cho ngã xuống.

Suýt chút nữa thì đè lên nàng.

“A La?”

“Tiên sinh đừng .”

Tô Lưu Phong bất lực: “Chỉ là thắp đèn thôi mà.”

“Thế cũng , Tiên sinh ở đây, một chút cũng sợ.”

Lời nàng đầy ẩn ý.

Cô nương to gan lớn mật, chẳng hề báo mà dâng lên đôi môi mềm, nàng mút nhẹ môi Tô Lưu Phong một cái.

Môi đàn ông lành lạnh, do gió thổi vài phần băng giá.

Đầu lưỡi gõ nhẹ hàm răng, nàng chút phản hồi, đừng căng thẳng như . Nàng ghét sự chạm của Tô Lưu Phong. Cho nên đừng giật thon thót, sợ nàng thương.

Tâm ý Khương La bay bổng, ngón tay cũng bắt đầu rục rịch, du tẩu theo quy tắc.

Trung y kéo lệch, lộ bờ vai rắn chắc và cần cổ màu ngọc thạch.

Khương La ngẩng đầu, như trút giận mà c.ắ.n mạnh xuống.

Không là do đau vì nguyên cớ nào khác, khiến lang quân khẽ hừ một tiếng.

“Đau ?”

“Không .” Hắn đang dối.

Khương La thực sự xa, nàng cố ý trêu chọc Tô Lưu Phong, c.ắ.n thêm một cái nữa. Giống như nghiện, thấy dấu răng là chịu thôi.

“Tiên sinh, đây là ở nhà, cũng câu nệ như ?” Khương La giả vờ tiếc nuối : “Hay là, sức quyến rũ của đủ để khiến Tiên sinh rối loạn tấc lòng?”

“Không như .”

“Vậy thì là gì?”

Hắn đây? Lại nên cái gì? Hắn lo sợ , cứ sợ nàng thích. Thật sự nên quá cẩn trọng, nàng là thê t.ử của mà.

Khương La : “Ta sợ Tiên sinh ôm , hôn , Tiên sinh sẽ thương . Huynh dỗ dành nhiều một chút .”

Nàng luôn cách phá vỡ giới luật của . Là kiếp nạn trong mệnh của .

Tô Lưu Phong còn đường lui.

Hắn ép buộc, đúng hơn, nhận sự cho phép của nàng.

Lang quân rốt cuộc cũng dám thuận theo bản tâm, cánh tay siết chặt, ôm Khương La lòng.

Lần , là chủ động ôm lấy cô nương nhỏ, chủ động đưa bờ vai tới, mặc cho nàng c.ắ.n liếm.

Muốn thế nào cũng , phản kháng.

Khương La ôm chặt, tưởng như ngạt thở trong lòng . sức mạnh khiến nàng cảm thấy an tâm.

Nàng cảm nhận chân thực mạch đập và nhịp tim của Tô Lưu Phong, là con bằng da bằng thịt, là phu quân cùng chung chăn gối với nàng.

Cho đến khi thở của Tô Lưu Phong dần gần, phả bên tai nàng, chỉ cảm thấy nóng rực.

Hóa , cũng nóng.

Khương La buồn : “Nếu , cũng thể mật với . Tiên sinh rõ ràng hiếu học như , tại chuyện gì cũng để dạy thế hả?”

Ý trêu chọc của nàng quá rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-85.html.]

Tô Lưu Phong chỉ đành đáp: “Ta dũng cảm bằng A La.”

Hắn thừa nhận .

Tiếp đó, lang quân dịu dàng : “ thể học.”

Hắn bắt chước nàng, hôn nhẹ lên dái tai Khương La, hôn xuống cổ nàng.

Nhơm nhớp, ướt át, lan tràn như dòng suối nhỏ, tình tố dâng lên trong lòng.

Hơi thở nóng bỏng ập tới, Khương La buộc ngẩng đầu.

Trong khoảnh khắc nàng khẽ nhíu mày, chậm rãi : “Ở chuyện chăn gối, A La thể thầy của . Ta xin khiêm tốn cầu giáo, ngại học hỏi kẻ .”

Chính câu đốt cháy tâm trí Khương La.

Nàng còn thể dạy cái gì nữa đây?

Rõ ràng tính nhẫn nại của lang quân , thủ đoạn cũng cao, chỉ cần điểm qua một chút là thể thầy đố mày nên .

Ngón tay lạnh lẽo của Tô Lưu Phong trượt xuống . Dọc theo sống lưng, tìm đến hõm eo, vững vàng đỡ lấy.

Hắn nỡ để nàng trong cơn sóng tình chịu một chút xóc nảy nào.

Ngược là Khương La chịu nổi, nàng đ.á.n.h giá thấp Tô Lưu Phong, quên mất rằng Phật t.ử vô tình đến thì vẫn giam cầm trong xác phàm tục .

Mà con , thì luôn tư tâm và tư tình.

Đợi đến khi Tô Lưu Phong rốt cuộc cũng dịu dàng gập đôi chân nàng .

Lần , hàng mi Khương La ướt đẫm nước mắt, trông t.h.ả.m thương vô cùng, chẳng khác nào một con mèo nhỏ rơi xuống nước.

Nàng rõ ràng thấy Tiên sinh thỏa mãn, vẫn còn tiếp tục?

Cô gái nhỏ khẽ nức nở: “Tiên sinh, cho dù là học đôi với hành thì cũng quá khắc khổ . Hay là bài tập hôm nay, chúng dừng ở đây thôi?”

“Chưa đủ.”

“C-Cái gì?”

“Đợi thêm một lát nữa.”

Khương La trân trân Tô Lưu Phong dịu dàng cúi đầu, rạp xuống.

Hắn : “Ta và A La là phu thê, lẽ nên qua . A La là tín nữ thiện nam của Huyền Minh Thần Cung, lấy cúng dường cho , thì cũng nên đáp A La, nàng vui lòng.”

Hắn chọn con đường , thì sẽ nghĩa vô phản cố.

Đây là món quà Khương La ban tặng, cam tâm tình nguyện đón nhận như nếm mật ngọt.

Tiếng giường kêu kẽo kẹt vài tiếng.

Đêm đó, trời đổ một trận mưa.

Ngoài trời mưa gió bão bùng, trong phủ Công chúa cũng rả rích thôi.

Nói cũng lạ, phòng ngủ của Khương La lẽ xây dựng kiên cố nhất, thế mà đêm nay dột mưa.

Tiếng nước trong phòng vang lên róc rách, mấy canh giờ dứt.

Ngày mai e là tìm thợ đến sửa mái nhà mới .

Khương La vùi khuôn mặt đỏ bừng gối, ngẫm nghĩ kỹ : Thôi bỏ , nàng dám để ngoài phòng ngủ? Tìm ngoài chi bằng tìm Tô Lưu Phong.

cũng , việc sửa mái ngăn mưa cũng giỏi.

Hôm , Khương La mệt đến mức dậy nổi.

Tô Lưu Phong chăm sóc nàng, cô nương đang dỗi hờn mắng cho một trận: “Tiên sinh ở đây là ý gì? Muốn cho tất cả đoán vì lý do gì mà nhà ? Sao chẳng giữ thể diện cho gì cả?”

“Ta... cố ý.” Tô Lưu Phong Khương La mắng đến mức chẳng còn chút khí thế nào, ngoan ngoãn cúi đầu nhận phạt.

Là do kiềm chế , là mạnh bạo đường đột. Là để ý đến mặt mũi của con gái nhà , tưởng nàng sẽ trách tội.

Tô Lưu Phong hổ vô cùng, Khương La cũng sợ hôm nay nàng giận dỗi quá đà, phu quân biến về thành ông Phật sống thanh tâm quả d.ụ.c mất.

Thế là nàng nén thẹn thùng, bảo: “Cách một ngày một , thì cũng .”

Tô Lưu Phong sững , mím môi, khẽ : “Ta .”

A La thương lắm.

Tô Lưu Phong hôm nay còn buổi giảng kinh, khi khoác bộ pháp y gấm vóc , trở thành vị Thần quan mà chúng sinh thể mạo phạm.

Cuối cùng cũng tiễn Tô Lưu Phong .

Khương La gọi thị nữ xả nước tắm, giúp nàng dọn dẹp bãi chiến trường lộn xộn đất.

Cửa gỗ chạm hoa đẩy , đám thị nữ thấy quần áo vương vãi đầy sàn, nhất thời ngỡ ngàng, ánh mắt chẳng dám liếc ngang liếc dọc.

Quả... quả nhiên là Phật tử, trận chiến tiên phàm , quả thực khốc liệt.

Khương La hiểu đám nô bộc đang nghĩ gì?

Nghĩ nàng minh một đời, thế mà hủy hoại trong ải mỹ nhân ngày hôm qua. Nàng thực sự c.h.ế.t quách cho xong!

Có lẽ do Khương La tật giật , hôm nay ngoài, nàng đặc biệt khoác một chiếc áo choàng lộng lẫy.

Hiếm khi nàng ăn mặc long trọng như để cung, dọa cho Nhu Thái hậu cứ hỏi mãi: “Sao thế ? Vợ chồng son cãi ? Con đến để xin Hoàng đế chiếu chỉ hòa ly đấy chứ? Đã bảo với con , con là Trưởng Công chúa tôn quý nhất Đại Nguyệt quốc, gả cho ai gả gả cho Phật tử. Nó là đạo tâm, hiểu gì chuyện tình ái nam nữ, đến lúc con phòng gối chiếc, dám đắc tội Thần quan mà nạp thêm vài , ngày khổ thôi con ạ.”

Nhu Thái hậu đoán ngay là cuộc hôn nhân hỏng , nếu bà thực sự nghĩ lý do gì khiến Khương La rầm rộ cung tìm chống lưng như thế.

Khương La đến đỏ mặt tía tai, nàng lí nhí một câu: “Không những chuyện đó , Thái hậu đừng lo. Con chỉ nhớ , đặc biệt thăm thôi.”

“Thật ?” Nhu Thái hậu cũng chẳng nhiều, bà sang lấy mấy bộ quần áo nhỏ khay sơn mài đỏ, bảo Khương La: “Con xem mấy cái , đều là Ai gia chuẩn cho Tiểu Liên đấy, cũng đứa bé đời là Hoàng t.ử Công chúa, chà, năm nay trong cung thêm , mà thấy vui lây.”

Khương La Nhu Thái hậu lải nhải nhiều chuyện, mãi đến khi trời tối đen, nàng vẫn chịu về phủ.

Nhu Thái hậu lấy lạ, Khương La là đứa trẻ quyến luyến gia đình bao nhiêu? Suốt ngày nhớ thương phò mã của nó, hôm nay đổi tính , cứ ăn vạ trong cung của bà mãi chịu .

Lát , nội thị bẩm báo với Nhu Thái hậu: “Thái hậu, Huyền Minh Thần Quan đợi ngoài điện hồi lâu, đón Trưởng Công chúa điện hạ cùng về phủ.”

Khương La đang uống suýt thì sặc, nàng ngờ da mặt Tiên sinh dày lên .

Nàng trốn , chẳng sợ đàm tiếu, dám công khai đến tìm nàng!

Nhu Thái hậu hiểu ngay hai đang ân ân ái ái, kẻ trốn tìm, cái trò của bọn trẻ con , mà ngứa mắt.

Bà ghét bỏ đẩy Khương La: “Người hạ đích đến đón con , đừng cao nữa, mau về . Bị con phiền cả ngày , Ai gia cũng ngủ đây.”

Cứ thế, Khương La Lục Ỷ mệnh quét khỏi cửa, chỉ đành tìm vị phu quân Tô Lưu Phong dịu dàng xinh giỏi “nghiên cứu học tập” của nàng thôi.

 

Loading...