Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:27:29
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La lề mề cọ xát hồi lâu mới lê bước đến mặt Tô Lưu Phong.

Để lấy thêm can đảm, cho Tô Lưu Phong đoán nàng đang sợ chuyện tối qua, nàng cố ý lái sang chuyện khác, tán gẫu với : “Hoàng hậu sắp lâm bồn , Thái hậu cho xem nhiều quần áo nhỏ của trẻ con, mới hóa mấy cái hình thêu đó cũng nhiều sự tình cầu kỳ đến thế.”

Đây là đầu tiên Khương La chuyện con cái với Tô Lưu Phong, khỏi dừng bước, thở khựng .

Đôi mắt phượng vốn chứa sương tuyết nay pha lẫn vẻ bối rối, như đang suy tư điều gì.

Khương La ngạc nhiên đầu, thoáng qua lang quân tuấn tú dáng thẳng tắp như trúc giữa gió đêm, bất chợt va đôi mắt đen láy của Tiên sinh.

Mãi một lúc , nàng mới hồn, mặt đỏ bừng lên: “Ta ... đang ám chỉ Tiên sinh nhé!”

Nàng khao khát sinh con, chuyện thuận theo tự nhiên là .

Tô Lưu Phong thấy nàng luống cuống, khỏi mím môi khẽ: “Ta , A La còn nhỏ.”

Cho nên, vẫn luôn uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i bí truyền dành cho nam giới.

Hắn để Khương La lo lắng vì chuyện . Cũng sợ Khương La xảy bất trắc gì.

Kỳ thực là một tâm địa sắt đá.

Tô Lưu Phong chỉ cần Khương La là đủ , hề mong đợi việc nối dõi tông đường.

Quan trọng nhất là, phụ nữ sinh nở chẳng khác nào bước cửa tử.

Hắn sợ mất .

Khương La bước tới ôm lấy cánh tay , dựa sát Tô Lưu Phong: “Cũng thích trẻ con, chỉ là từng nghĩ tới, đứa con của và Tiên sinh sẽ trông như thế nào... sẽ nghịch ngợm giống , là ôn hòa ngoan ngoãn giống Tiên sinh.”

Tuy nhiên, vẫn nương theo lời Khương La mà tưởng tượng, lang quân ánh mắt nhu hòa : “Nếu thật sự , hy vọng đứa bé giống A La hơn một chút. Giống thì tẻ nhạt quá...”

Hắn bình thản câu , vẫn luôn tự rõ.

Tô Lưu Phong những lúc giảng kinh truyền đạo thì là một trầm mặc ít . Hắn , nhưng chỉ với Khương La.

Trong mắt ngoài, cho dù thánh khiết trang nghiêm, thì cũng chỉ là một bức tượng Phật vô vị, tẻ nhạt mà thôi.

Chỉ khi cầu xin , mới tỏ nhiệt tình.

“Tiên sinh.”

Tiên sinh luôn khiêm tốn như khiến Khương La cảm thấy đau lòng.

Nàng bỗng ôm chầm lấy Tô Lưu Phong, tay luồn qua lớp áo lông cáo của , chạm vòng eo săn chắc của đàn ông. Dưới lớp y bào đều ủ ấm, Tô Lưu Phong thuận thế ôm trọn lấy tấm lưng nàng.

Hắn nàng lạnh.

Khương La rúc lồng n.g.ự.c Tô Lưu Phong, thư thái thở dài một . Nàng chút giận sự tự khổ và tự thương hại của Tô Lưu Phong, chút xót xa khi luôn cảm thấy bản thấp kém hơn nàng.

Hắn rõ ràng đến thế... đến mức Khương La thì xong.

“Tiên sinh như mà, hơn nữa... nguyện ý.” Giọng Khương La càng càng nhỏ, hàm ý trong câu tuy rõ, nhưng Tô Lưu Phong hiểu.

Nàng nguyện ý cùng một đứa con, nguyện ý cùng một tương lai.

Tai đàn ông tự chủ mà đỏ bừng, đưa tay, ôm lấy cô nương trong lòng, siết chặt, một khắc cũng buông .

Kỳ thực cũng d.ụ.c vọng của phàm nhân, cũng độc chiếm Khương La.

Hắn hề giữ đoan chính, thanh tâm quả d.ụ.c như nàng vẫn nghĩ.

Có lẽ vì ôm quá ấm áp, Khương La bỗng cảm thấy nóng ran.

Nàng ngẩng đầu, lén Tô Lưu Phong một cái, tầm mắt chạm trúng đôi mắt phượng dài hẹp tuyệt của lang quân. Hắn chẳng hề che giấu chút nào, trong mắt đều là ý viên mãn, chớp mắt chằm chằm nàng.

Khương La đến mức chút ngại ngùng, nhưng tự chủ vẻ thanh tú của Tô Lưu Phong mê hoặc.

Nàng kiễng chân, vòng tay qua cổ Tô Lưu Phong, ép cúi đầu xuống.

Tiên sinh ở ngay gang tấc, hàng mi đen dài, khi khẽ rũ xuống trông như chiếc quạt nhỏ. Khi ở cách gần thế , dám nàng, theo bản năng lảng tránh ánh mắt của nàng.

Khương La cứ ép : “Tiên sinh, kỹ .”

Lang quân chỉ đành ngước mắt, ngưng thị thê t.ử trong lòng.

Hơi thở phả cứ sôi trào qua giữa hai , bầu khí ám , ướt át, trở nên triền miên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-86.html.]

Tô Lưu Phong đến thế cơ chứ.

Khương La kìm hôn nhẹ lên khóe miệng một cái. Ngay khi tưởng nàng tiến sâu hơn, cô nương nhanh như gió lẩn sang một bên, kéo giãn cách với Tô Lưu Phong.

Tiểu thê t.ử trong lòng biến mất, đàn ông chớp chớp hàng mi rậm, chút hụt hẫng như mất mát điều gì.

“Tiên sinh thất vọng ?” Khương La tít mắt, tâm tư của Tô Lưu Phong cũng dễ đoán quá .

Tô Lưu Phong gì.

Khương La nhướng mày, khẽ hừ một tiếng.

Nàng dễ dàng thỏa mãn Tô Lưu Phong, mà móc tay ngón tay thon dài của , dắt một mạch về phía phủ .

Cảm giác đầu ngón tay quấn quýt tuyệt, sự mật gắn bó.

Trái tim treo lơ lửng bấy lâu của Khương La cuối cùng hôm nay cũng an định. Nàng còn bàng hoàng, sợ hãi, cũng còn nhút nhát nữa.

Sau Tiên sinh , nàng còn cô độc một .

Đi bao xa, Khương La kêu gió đêm thổi lạnh buốt đầu gối.

Tô Lưu Phong hiểu ý ngoài lời của nàng, bất lực nàng một cái, xổm xuống, mặc cho Khương La nhảy lên lưng .

Tô Lưu Phong vững vàng cõng tiểu thê t.ử lên, để nàng ôm lấy cổ , thở nóng hổi phả bên tai , dấy lên một trận tê dại.

Khương La thích nhất là trêu chọc Tiên sinh, cũng là đang quyến rũ quyến rũ chính , tâm ý cứ bay bổng lung tung.

Cô nương kề tai tóc mai với thương, nhắm mắt lẩm bẩm: “Tiên sinh, còn hôn .”

Nàng luôn tùy hứng những lời khiêu khích, Tô Lưu Phong nàng cho chấn động đến cứng cả cánh tay, cơ bắp bất giác căng cứng, khiến Khương La khó chịu cựa quậy.

Tô Lưu Phong càng thêm căng thẳng, cố tỏ trấn tĩnh, đầu một cách tự nhiên: “Sắp đến gần phường thị , chúng còn về đến nhà...”

Ý là, nếu mật với , thì ít nhất cũng về nhà .

Tô Lưu Phong lòng tư lợi mãnh liệt, để cảnh sắc xuân tình ngoài thấy, đặc biệt là một Khương La với đôi mắt lúng liếng tình tứ.

Càng ánh mắt ngoài dừng thê t.ử nhỏ bé của .

Hắn trở nên xa ...

Trong lúc Tô Lưu Phong đang suy nghĩ miên man, Khương La nghiêng đầu, bất ngờ hôn một cái.

Cảm giác mềm mại lướt qua bên má, mùi hương hoa nhài ngọt ngào của thiếu nữ ập đến, khiến Tô Lưu Phong vài phần thất thần.

Rất nhanh, đầu , tránh né Khương La.

Trong bóng tối, khóe môi đàn ông bất động thanh sắc cong lên, mím thành một nụ nhẹ.

Khương La dùng ánh mắt đuổi theo phản ứng của Tô Lưu Phong, thấy đỏ bừng cả cổ, khỏi trêu chọc: “Phu quân đang trộm đấy ?”

“Không .” Tô Lưu Phong cố vẻ bình tĩnh.

“Ta thấy .”

“A La nhầm .”

Dáng vẻ bịt tai trộm chuông chịu thừa nhận của Tô Lưu Phong chọc cho Khương La buồn . Nàng nhịn áp sát Tô Lưu Phong, cố ý c.ắ.n nhẹ lên cổ đàn ông, nũng nịu thì thầm: “Tô ca ca, nhớ quá. Sau gọi Tiên sinh là ca ca ? Huynh nếu gọi mặt khác, thì lưng gọi cũng mà.”

Tô Lưu Phong bao giờ từ chối Khương La, chỉ là , vẫn khó mà nhẫn nại, kìm lên tiếng: “Đừng như .”

Giọng mang theo chút kìm nén, khàn, cực nhẹ cực gợi cảm.

Khương La nửa hiểu nửa , như nắm bắt chuyện gì thú vị lắm: “Tại ?”

Môi Tô Lưu Phong mím chặt, lộ một vẻ tái nhợt.

Hắn che giấu tâm tư gì, phủ nhận sự thật nào đó.

Cuối cùng, thua triệt để.

Vị quân t.ử đoan chính như đóa hoa núi cao rốt cuộc cũng thừa nhận bản tâm của : “Sẽ khiến tự phỉ nhổ chính , cảm thấy như từ nhỏ, nảy sinh tư tình với nàng.”

Nếu thì thể cùng ngủ chung một giường, thể... trong đêm khuya tình khó kìm nén, chủ động những chuyện khiến cả hai vui sướng chứ.

Tô Lưu Phong rõ, là động tâm .

 

Loading...