Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:27:30
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy là giữa mùa đông khắc nghiệt, nhưng trời còn đổ tuyết nữa.
Tô Lưu Phong cởi áo choàng lông cáo, đợi Khương La khoác lên vai xong xuôi, mới một nữa cõng nàng lên.
Tiểu thê t.ử thật sự nhẹ, một cục bông nhỏ bé như , thế mà tràn đầy ấm vô tận, thể xua tan tai ương và giá lạnh trong lòng .
Hắn nâng niu Khương La, như đang cung phụng tín ngưỡng của chính .
Không còn mê , cũng còn sa ngã.
Đèn lồng hai bên ngõ phố lượt sáng lên, ánh lửa rực rỡ như hạt đậu, soi sáng con đường .
“A La?” Tô Lưu Phong thấy Khương La còn ríu rít như chim sẻ nữa, bèn lên tiếng.
“Tiên sinh, ngủ một lát, về đến nhà thì gọi .”
Khương La mệt lử , lúc cũng chẳng màng đến việc Tô Lưu Phong cõng mệt . Hừ hừ, mệt cũng chịu. Nàng về phía nhiều bước như thế , Tô Lưu Phong cõng nàng vài bước thì ?
Tô Lưu Phong nhớ áo choàng mũ trùm chắn gió, cô nương ngủ say mà trán gió thổi thì sẽ đau đầu.
Nàng ở bên cạnh cứ tùy ý càn, chẳng cẩn thận chút nào, thì để lo lắng nàng những việc .
Tô Lưu Phong khéo léo khuyên: “Ta chuyện với A La nhé, về phủ hẵng ngủ ? Gió lạnh thổi đầu, đêm sẽ đau đầu đấy.”
Khương La tính Tô Lưu Phong chu đáo cẩn thận như , nàng khó , phồng má : “Được, Tiên sinh. mở miệng , Tiên sinh cho .”
Rồi tranh thủ ngủ gật một chút.
“Được.” Tô Lưu Phong bất lực.
Hắn quả thực nhiều lời với Khương La, chỉ là mãi tìm cơ hội, cũng dám vạch trần vết sẹo cũ.
Kiếp viên mãn như , là .
Tô Lưu Phong chậm , cố gắng để Khương La dựa thoải mái hơn một chút.
Lúc tuyết rơi mây mù dày đặc, lẽ nên trăng. bầu trời xám xịt vẫn giấu một vầng trăng mờ ảo, giấu sự sắc bén, chỉ để soi sáng con đường chân về nhà.
Hắn hỏi: “Kiếp A La... mất năm nào?”
Khương La bỗng trừng to mắt: “Tiên sinh hỏi cái gì?”
Tô Lưu Phong cũng cảm thấy lời xui xẻo, nên tiếp lời thế nào.
Nghĩ về kiếp , Khương La bỗng nảy sinh một loại cảm xúc may mắn buồn .
Nàng lẩm bẩm: “Ta lời Tiên sinh, sống lâu đó nha. Ta sống , sống đến tận sáu mươi tuổi lận. Tiên sinh , nghĩa là trở thành cô hồn dã quỷ, cũng ở bên cạnh ? Hóa ở đó ... Vậy cũng , vốn còn tiếc nuối vì chuyện với nhiều hơn, dù cũng ngâm thơ chua loét như !”
Ngộ nhỡ Tiên sinh cũng cô đơn như nàng ngày thì .
may quá là .
Khương La tinh nghịch chớp mắt: “Ta tính lắm, cho nhập thổ vi an , chôn ngay trong phủ Công chúa đấy, hì hì! nể tình là phu quân của , cũng ngược đãi . Phàm là yến tiệc cung đình tụ họp gì đó, đều mang đồ ăn ngon đến cho , còn đốt cho nhiều tiền giấy nữa. Sợ ở đó buồn, đốt cả mấy cuốn sách.”
“À, còn nhờ họa sư trong cung vẽ mấy bức tranh chân dung nhỏ đốt cho , để còn cái mà vật nhớ . Tuy nhiên nhé, năm ba mươi lăm tuổi, thế mà tìm thấy một sợi tóc bạc thái dương! Trời ơi, cũng bắt đầu già , thế là đắn đo mãi, nên bảo họa sư vẽ dáng vẻ lúc đó của đốt cho , thê t.ử thì lúc nào cũng nhất năm mười tám tuổi mà...”
Khương La oang oang kể lể một tràng, chuyện chuyện , thú vị vô cùng.
Dường như thời gian vẫn luôn trôi, từng dừng ở năm .
Tô Lưu Phong lẳng lặng lắng , khóe miệng luôn nở nụ ôn hòa dịu dàng.
Hắn thích nàng chuyện, tuy bản giỏi ăn , nhưng cũng cố gắng hết sức để tiếp vài câu.
Hắn A La ngoan.
Hắn A La già cũng vẫn xinh .
Hắn A La xử lý chuyện hậu sự của thế nào cũng đều vui lòng.
Khương La mở máy là thu . Nói nhiều, nàng sực tỉnh, nheo mắt : “Tiên sinh lừa chuyện!”
Tô Lưu Phong vô tội: “Ta .”
“Có thì !” Khương La nghiến răng nghiến lợi cảm thấy Tô Lưu Phong học hư , nàng khỏi hẹp hòi bắt nạt : “Sao Tiên sinh hỏi chút chuyện khác?”
Tô Lưu Phong: “Hửm? Ví dụ như?”
“Sau khi Tiên sinh qua đời, phui phui phui. Ta tìm thêm vài tên nam sủng hiểu chuyện, xinh , ý nữa ? Dù Tiên sinh cũng mà, lúc đó quyền thế của nghiêng trời , còn giúp Hoàng gia xử lý chính sự, các quan trong nội các ý kiến nhiều lắm, may mà Lục Quan Triều còn chút lương tâm, giúp chắn bớt lời tiếng , còn nữa tin tưởng . Thằng nhóc đó Hoàng đế , tính tình cũng đổi. Tóm nhé, loại nữ t.ử tư lợi như , quyết sẽ để bản chịu thiệt thòi .”
Nàng cố ý cho Tô Lưu Phong ghen một chút, để giải mối hận trong lòng.
Nào ngờ, Tô Lưu Phong hề chút lòng đố kỵ nào, ngược còn , : “Nếu bầu bạn cùng A La đến già, kỳ thực cũng .”
Tô Lưu Phong hiểu, khi c.h.ế.t, nàng nhất định tủi , cũng chịu nhiều khổ cực.
Chỉ cần Khương La buồn, thế nào cũng .
Bởi vì ôm nàng, lau nước mắt cho nàng, cũng an ủi nàng.
Hắn hối hận.
Tô Lưu Phong càng như , sống mũi Khương La càng cay.
Nàng bỗng im bặt, vùi đầu cổ Tô Lưu Phong ấm áp, c.ắ.n cho hả giận, nhưng thôi.
Hàng mi dài của cô gái nhỏ ngứa, cọ qua cọ , từng cái từng cái móc lòng Tô Lưu Phong.
Ngay đó, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, từng chút một thấm cổ áo Tô Lưu Phong.
Hắn Khương La .
Tô Lưu Phong luống cuống bất an, kìm gọi: “A La? Nàng ?”
“Tiên sinh là đồ đại ngốc!”
“Đại ngốc! Đồ ngốc nghếch! Ta ghét !”
Thiếu nữ lấy hết sức hét lên một câu, xong câu , cái khí thế gồng nãy giờ như tan biến, giọng phát từ cổ họng nghẹn ngào.
Nàng thực sự hiểu nổi, Tô Lưu Phong nhiều cách chọc nàng , khiến nàng đau lòng đến thế.
Hắn trời sinh là khắc tinh của nàng.
Bị cô nương mắng một câu vô cớ, Tô Lưu Phong giận mà còn .
Hắn thả Khương La xuống, lấy chiếc khăn tay ướp hương hoa từ trong tay áo , từng chút một lau nước mắt cho Khương La.
“... Đừng .”
Đừng mặt , sẽ cảm thấy đủ .
Sẽ khiến nghĩ rằng, đủ , cũng tư cách bên cạnh cô nương.
Nước mắt của Khương La lau khô, nàng ngẩng đầu, một nữa lang quân mà nàng ái mộ bao năm.
Tô Lưu Phong là bậc quân t.ử đoan chính giữ lễ, dáng cao ngất, như thanh kiếm sắc bén, như cây trúc thanh nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-87.html.]
Khương La thực cũng sai, Tô Lưu Phong quả thực là ngốc.
Làm gì ai biến thông như thế, liều mạng cũng bảo vệ một nàng.
Ngay cả khi Khương La yêu Tô Lưu Phong, cũng vì chấp niệm trong lòng mà vắt kiệt tâm tư, trải đường, báo thù cho nàng.
Gân xanh mu bàn tay Tô Lưu Phong khẽ run, khỏi rũ mắt, tự kiểm điểm, lẩm bẩm: “Là sai điều gì ?”
“Không .” Khương La nhịn ôm chầm lấy Tô Lưu Phong, úp mặt lòng : “Không Tiên sinh đủ , mà là quá .”
“Ta...” Tô Lưu Phong hiểu, vì quá nên mới chọc nàng ?
Khương La cần hiểu.
Nàng chỉ lặp lặp : “Tiên sinh, đừng rời xa nữa, ?”
Mang theo sự kiên nghị, run rẩy, cùng tất cả sự mong chờ.
Tô Lưu Phong dịu dàng ôm lấy nàng, che chắn cho Khương La khỏi cái lạnh đêm nay ——
“Được, vĩnh viễn sẽ bỏ rơi A La.”
“Đời đời kiếp kiếp.”
Cô nương cuối cùng cũng câu trả lời ý, nàng cần cõng nữa.
Khương La nắm lấy tay Tô Lưu Phong, những ngón tay thon nhỏ ngang ngược kẹp chặt lấy tay , nắm thật chặt, buông lơi chút nào.
Họ cứ thế nắm tay bộ về nhà, chẳng ai câu nào.
Tô Lưu Phong định sang phòng phụ tắm gội đồ, Khương La thế mà cho.
Nàng nén sự thẹn thùng, mời Tô Lưu Phong cùng tắm trong bồn nước ở nội thất.
Tô Lưu Phong từ chối, nhưng tìm lý do. Hắn ngầm đồng ý sự lỗ mãng của Khương La, mặc cho nàng loạn.
Trong phòng đốt chậu than, ấm áp như mùa xuân.
Hơi nước bốc lên nghi ngút trong hồ, như phủ một tầng sương trắng.
Khương La cố ý kéo Tô Lưu Phong xuống nước, mặc cho nước ướt đẫm tóc .
Cô nương kiễng chân, rút cây trâm ngọc trúc của , mái tóc đen dày như mực nổi mặt nước, giống như một đám tảo.
Nàng nâng niu tay. Mặc cho tóc đen của quấn quanh eo nàng, đan cài .
Cô nương mặc áo mỏng, vạt áo ngập trong nước.
Là núi xuân trắng ngần.
Tô Lưu Phong dám , chỉ đành đầu sang một bên, còn ân cần hỏi nàng: “Có uống ?”
Lời chọc Khương La bật : “Tiên sinh, ngâm thì uống gì chứ! Nước tắm còn uống no ?”
“A La đừng uống linh tinh...”
“...” Khương La nghẹn lời, bực bội: “Ta chỉ ví dụ thôi mà.”
Khương La ép Tô Lưu Phong thành hồ, dáng cao hơn nàng, đầu cúi xuống, bọt nước liền lăn xuống chóp mũi nàng.
Khương La cố ý trêu : “Tiên sinh lúc nào cũng sẽ học, mà bắt dạy.”
Hắn nàng kiểm tra thành quả dạy học, chỉ đành bất lực chiều theo Khương La.
Hắn cũng là phản ứng.
Tô Lưu Phong là trai huyết khí phương cương, tư tâm .
Vật ngoài đều trút bỏ hết.
Còn , là xác phàm trần.
Tô Lưu Phong đỡ Khương La lên thành hồ, như , mới tiện để nàng chỉ điểm bến mê.
Lang quân cách lấy lòng cô nương , nhẹ nhàng hôn lên mí mắt mỏng manh của Khương La, trượt dọc theo sống mũi lạnh lẽo, phủ lên môi nàng.
Nhịp tim tự chủ đập nhanh hơn, khóe mắt Khương La dần sinh nước.
Cho đến khi Tô Lưu Phong cúi đầu.
Chiếc yếm thêu hoa phù dung vẫn còn bó buộc Khương La.
Lập tức miệng lưỡi chiếm đóng.
Sống lưng nàng tê dại thôi.
Về , Tô Lưu Phong nhíu mày , một câu: “A La, đừng sợ.”
“Ừm, mới sợ Tiên sinh!”
Khương La đầy dũng cảm, cho đến khi lưỡi kiếm rời vỏ, nàng mới khoác.
Tô Lưu Phong như an ủi, ngẩng đầu, tôn sùng Khương La lên cao. Hờ hững phủ lên môi thương.
Hàng mi tuyết dày và dài của lang quân trong căn phòng mờ tối, khẽ rũ xuống.
Một lòng chia hai.
Có lẽ còn lo lắng động tĩnh bên .
Phu quân mãi vẫn dùng lưỡi câu quấn, hôn sâu.
Tô Lưu Phong luôn nhẫn nhịn sự khó chịu của bản , tâm ý lo nghĩ cho Khương La.
Một giọt mồ hôi mặn chát từ đầu lông mày đen ướt nhỏ xuống.
Khương La mơ màng, đôi mắt mờ sương, sực tỉnh.
Tiên sinh cũng đang kìm nén, vất vả.
Hắn dỗ dành Khương La, nhưng bản lún sâu vực thẳm, thể tự thoát .
Khương La kìm ôm lấy cổ Tô Lưu Phong, má kề má với .
Nàng cảm thấy hổ, thu một cách thiếu kiên nhẫn.
Cuối cùng tính c.ắ.n Tô Lưu Phong một cái.
Cô nương dương dương tự đắc nhạo : “Tiên sinh giờ lời , dám cãi , hôm nay là đầu tiên đấy, dám cố ý xung đụng Hoàng nữ.”
Tô Lưu Phong hiểu .
Vành tai đỏ bừng.
Khương La thật quá tinh quái. Câu ý nghĩa hai tầng. Một là về lời hành vi, một là về cử chỉ hành động.
Nàng đang bắt nạt .