MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-09-16 14:09:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi chiếc đĩa sứ trắng bưng đến mặt các giám khảo, hương vị tê, cay, tươi, thơm nồng nàn, bá đạo quyện với mùi hành lá kích thích bởi dầu nóng lập tức tóm gọn khứu giác của tất cả . Lớp nước sốt đỏ âu, bóng loáng ôm trọn lấy từng miếng đậu hũ trắng ngần, điểm xuyết thêm màu xanh ngọc của tỏi tây và hành lá, cùng vài hạt thịt bò băm xào giòn lấp ló, chỉ thôi cũng khiến cồn cào thèm thuồng.

Các giám khảo gần như chờ đợi nổi mà cầm ngay thìa lên.

Chỉ mới c.ắ.n miếng đầu tiên, đôi mắt của Lương lão quái sáng rực.

"Ưm!" Tô Chính khẽ phát một tiếng thở dài thỏa mãn, " là hương vị ! Đủ tê! Đủ cay! Đủ nóng!"

Thái đẩu ẩm thực Tứ Xuyên càng gật gù liên tục, tinh tế nhấm nháp: "Tốt! Món đậu hũ Ma Bà nắm cốt tủy của ẩm thực Tứ Xuyên! Mọi xem phần nước sốt , dầu bóng, sốt sánh, đạt đến độ hảo, bám chặt lấy đậu hũ mà hề gây cảm giác ngấy dính. Đậu hũ mềm mướt, nóng hổi, tan ngay trong miệng. Thịt bò băm đảo khô, thơm giòn, giúp tăng thêm tầng thứ cho kết cấu món ăn. Điều đáng quý nhất là độ tê và độ cay , dùng mạnh bạo nhưng cân bằng cực , hương thơm lan tỏa, dư vị kéo dài!"

Các giám khảo đại chúng cũng khen ngợi ngớt lời: "Ăn món đậu hũ Ma Bà , thể cảm nhận cái tính cách cuồng nhiệt, sảng khoái, tuôn trào mãnh liệt của ẩm thực Tứ Xuyên!"

Ban giám khảo một câu, một lời, chẳng hề tiếc rẻ những mỹ từ tán dương.

Dưới góc máy cận cảnh, vẻ mặt hưởng thụ và mãn nguyện của họ chính là lời khẳng định tuyệt vời nhất dành cho món ăn .

Bên ngoài trường , Phó Nhượng Triều phản ứng của ban giám khảo, liếc Thẩm Vu đang khẽ thở phào nhẹ nhõm bàn bếp, ánh mắt sâu thẳm.

Phó Dung bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, lúc đột nhiên vươn ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía đĩa đậu hũ Ma Bà bàn giám khảo, nhỏ điều gì đó với Phó Nhượng Triều. Anh cúi đầu kiên nhẫn lắng , đó gật gật đầu.

Kết quả chung cuộc gì bất ngờ.

Nhờ món đậu hũ Ma Bà hội tụ đủ sắc, hương, vị, diễn giải hảo tám chữ vàng "tê, cay, nóng, thơm, giòn, mềm, tươi, sống động", Thẩm Vu một nữa giành vị trí Quán quân của cuộc thi kỳ !

Khoảnh khắc kết quả xướng lên, cả trường vang dội những tràng pháo tay rầm rộ.

Lâm Lệ nhảy cẫng lên vì phấn khích ở đài, sức vung vẩy nắm đ.ấ.m lao vọt lên sân khấu ôm chầm lấy Thẩm Vu.

Sau khi chương trình kết thúc, các khách mời lượt về.

Phó Nhượng Triều rời ngay, dắt Phó Dung về phía Thẩm Vu lúc vẫn đang bận rộn thu dọn đồ đạc.

"Chúc mừng."

"Cảm ơn. Sao hai đến đây?"

Phó Nhượng Triều trực tiếp trả lời mà chỉ nhẹ nhàng đẩy Phó Dung lên phía . "Tiểu Dung đến thăm em."

Phó Dung ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, Thẩm Vu, rụt rè thì thầm một câu: "Đậu hũ... ngon ạ."

Thẩm Vu xổm xuống, ngang tầm mắt với Phó Dung: "Thế ? Vậy món cay cho con ăn nhé, chịu ?"

Phó Dung nghiêm túc gật đầu, khuôn mặt nhỏ hiện lên lúm đồng tiền mờ mờ.

Phó Nhượng Triều bỗng lên tiếng, ánh mắt dừng gò má còn dính chút bột mì của Thẩm Vu: "Dọn dẹp xong ?"

"Vâng, xong ." Thẩm Vu dậy.

"Đi thôi." Giọng điệu của Phó Nhượng Triều vô cùng tự nhiên.

Thẩm Vu chút do dự, đảo mắt những ánh như như xung quanh.

Phó Nhượng Triều tự nhiên vươn tay, nhận lấy túi dụng cụ bếp từ tay Thẩm Vu. Sau đó, một tay còn bế bổng Phó Dung lên.

Một lớn một nhỏ, một trái một , cứ thế bên cạnh Thẩm Vu. Cô cũng theo gót họ cùng về phía lối .

Khung cảnh hài hòa đến mức khó hiểu.

hề rằng, ở lưng , vô ống kính máy ảnh đang âm thầm chĩa về phía bóng lưng rời của "gia đình ba " bọn họ.

Tối hôm đó, những bức ảnh và video liên quan đến kỳ hai của chương trình "Lễ hội ẩm thực Tinh Trù" lan truyền chóng mặt mạng xã hội.

Ban đầu chỉ là những cuộc thảo luận về nội dung thi đấu, ví dụ như robot của Toàn Trí Vi, nhan sắc của Bạch Dẫn Hạc, kỹ nghệ truyền thống của Thầy Đổng và tin tức Thẩm Vu giành chức vô địch.

chẳng mấy chốc, sự chú ý một bộ ảnh và video khác nẫng tay : Phó Nhượng Triều đưa con trai út Phó Dung bất ngờ "nhảy dù" xuống phim trường, cổ vũ cho Thẩm Vu!

Trong ảnh, Phó Nhượng Triều diện âu phục chỉn chu, khí thế bừng bừng. Phó Dung bên cạnh tuy còn nhỏ nhưng ngũ quan vô cùng tinh xảo, tựa thiên thần. Còn Phó Nhượng Triều cam tâm tình nguyện xách đồ cho phu nhân, khoảnh khắc ba cùng rời quả thực giống hệt như những bức ảnh tĩnh trong phim thần tượng bước đời thực!

"Vãi vãi vãi! Gia đình ba nhan sắc cực phẩm gì thế !"

"Phó tổng đích đến cổ vũ cho vợ ? Lại còn dẫn theo cả con! Đây là kịch bản tổng tài bá đạo sủng vợ gì trời!"

"Mấy kẻ bữa bảo Thẩm Vu với Bạch Dẫn Hạc mờ ám , đây ăn đòn! Chính chủ dắt con đến tận nơi để tuyên thệ chủ quyền kìa!"

"Bé Dung Dung đáng yêu quá! Nhìn như cục bột nếp ! Trông giống hệt Phó tổng luôn!"

"Thẩm Vu hạnh phúc quá mất! Chồng trai nhiều tiền còn đến tận nơi thăm ban, con trai (dù là cháu trai nhưng như con ruột) đáng yêu thế !"

"Nhan sắc , cho mắt ngay và luôn chứ? Xin Phó tổng dẫn con tham gia show thực tế gia đình ạ!"

"Cho nên, Thẩm Vu căn bản chẳng cần xào xáo tạo chiêu trò gì hết, vốn dĩ chiến thắng trong cuộc đời !"

Cộng đồng mạng sục sôi bùng nổ!

Hàng loạt từ khóa như "Phó Nhượng Triều thăm ban", "Phó Nhượng Triều Thẩm Vu Phó Dung", "Gia đình ba nhan sắc cực phẩm", "Tổng tài bá đạo trợ uy Lễ hội ẩm thực Tinh Trù" nhanh chóng chiếm lĩnh bảng xếp hạng tìm kiếm các nền tảng lớn.

Những bình luận tiêu cực nhắm Thẩm Vu đó gần như nghiền nát thành cặn bã. Thay đó là sự ngưỡng mộ của công chúng đối với "tình yêu thần tiên" của đôi vợ chồng hào môn (mặc dù chỉ là do công chúng tự tưởng tượng ) và sự trầm trồ nhan sắc của gia đình ba .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-20.html.]

Lâm Lệ ôm khư khư chiếc máy tính bảng, phấn khích qua trong phòng khách biệt thự: "Chị dâu! Chị mau xem ! Chúng nổi tiếng ! Không đúng, là gia đình ba nhà chị nổi đình nổi đám ! Hahaha! Giờ thì xem ai còn dám ăn lung tung nữa! Pha xử lý của Phó tổng quả thực là sách giáo khoa về việc bảo vệ vợ đấy!"

Thẩm Vu những bức ảnh chụp lén và vô vàn bình luận "ngọt sâu răng" màn hình, hai má nóng lên. Cô sự xuất hiện của Phó Nhượng Triều nhất định sẽ gây chú ý, nhưng ngờ tạo hiệu ứng vang dội đến nhường .

Tổng tài bá đạo trợ uy? Tuyên thệ chủ quyền? Tình yêu thần tiên?

Pha hành động của Phó Nhượng Triều quả thực khiến cô tài nào hiểu nổi.

Ngày hôm , bên tổ chương trình gọi điện tới, giọng điệu cung kính xen lẫn vài phần xu nịnh, tiên bày tỏ vinh hạnh khi Phó tổng đích đến chỉ đạo, đó ẩn ý cho khâu biên tập chương trình ở những kỳ nhất định sẽ "chú trọng hơn" những "tương tác ấm áp" của gia đình Thẩm Vu.

Thẩm Vu ứng phó xong với cuộc điện thoại của tổ chương trình, nhưng trong lòng chẳng mấy nhẹ nhõm. Cảm giác đẩy lên đầu sóng ngọn gió thế khiến một " hướng nội" quen sống kín đáo như cô cảm thấy vô cùng lúng túng. Hơn nữa, cô luôn cảm thấy phía hành động của Phó Nhượng Triều còn ẩn chứa một nguyên nhân sâu xa nào đó.

Tối đó, Phó Nhượng Triều về trễ hơn ngày một chút. Lúc bước cửa, Thẩm Vu đang ở góc phòng khách chơi xếp hình cùng Phó Dung.

"Anh về ." Thẩm Vu thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, vặn bắt gặp ánh mắt Phó Nhượng Triều đang sang.

chút tự nhiên liền lảng mắt nơi khác, dậy, "Hôm nay tình trạng của Phó Dung khá ."

Phó Nhượng Triều "ừm" một tiếng, đến sô pha xuống, tiện tay cầm lấy một tờ báo tài chính.

Bầu khí trở nên im lặng và ngượng ngùng. Thẩm Vu nghĩ ngợi một lát : "Vậy em đưa Phó Dung lên lầu vệ sinh cá nhân nhé."

"Đi ." Phó Nhượng Triều đáp lời, cúi đầu báo.

Phòng khách khôi phục sự tĩnh lặng, chỉ còn một Phó Nhượng Triều. Anh đưa mắt về phía cầu thang, ánh mắt dừng vài giây mới cầm tờ báo lên. , qua lâu mà vẫn lật sang trang mới.

Giữa đêm khuya, một tiếng nức nở nhè nhẹ đ.á.n.h thức Thẩm Vu đang ngủ sâu giấc.

Cô giật mở bừng mắt, dỏng tai lắng . Âm thanh dường như phát từ phòng của Phó Dung ở ngay vách tường bên cạnh.

Thẩm Vu thót tim, lập tức lật chăn xuống giường. Cô thậm chí còn kịp xỏ dép, để chân trần nhanh ngoài cửa phòng Phó Dung.

Cửa phòng khép hờ, bên trong hắt ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ. Tiếng nức nở đứt quãng ngày càng rõ ràng, xen lẫn vài tiếng ho sặc sụa khó chịu.

Thẩm Vu nhẹ nhàng đẩy cửa bước , thấy hình bé nhỏ của Phó Dung đang cuộn tròn giường, khuôn mặt úp gối, đôi vai run rẩy, vẻ như bé đang khó chịu.

"Dung Dung? Con thế?" Thẩm Vu bước nhanh tới, thụp xuống mép giường, đưa tay sờ lên trán bé.

Sốt !

Khuôn mặt nhỏ bé của Phó Dung đỏ bừng, thở gấp gáp, đôi môi cũng khô khốc.

Thẩm Vu dám chậm trễ, lập tức dậy định tìm nhiệt kế và t.h.u.ố.c hạ sốt. Vừa , cô chợt phát hiện một bóng cao lớn ở cửa từ lúc nào.

Phó Nhượng Triều mặc bộ đồ ngủ sẫm màu, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt toát lên sự lo lắng hề che giấu.

"Thằng bé thế?"

"Bị sốt , nhiệt độ cao." Thẩm Vu nhanh, "Em lấy nhiệt kế và thuốc."

"Để ." Phó Nhượng Triều cản cô , sải bước về phía hộp y tế bên ngoài, "Em trông chừng nó."

Rất nhanh, Phó Nhượng Triều với chiếc nhiệt kế điện t.ử và t.h.u.ố.c hạ sốt cho trẻ em. Anh còn bưng theo một ly nước ấm.

"Đo nhiệt độ ."

39 độ 2!

"Sốt cao đấy." Sắc mặt Phó Nhượng Triều trầm xuống.

Thẩm Vu kiên nhẫn dỗ dành Phó Dung, cố gắng dùng chiếc thìa nhỏ đút t.h.u.ố.c hạ sốt miệng bé, nhưng thử vài đều thành công.

"Để thử xem."

Anh nhận lấy thìa t.h.u.ố.c và ly nước từ tay Thẩm Vu, đó cẩn thận bế Phó Dung lên, để bé tựa lòng . Anh dỗ dành nhẹ nhàng như Thẩm Vu mà dùng giọng điệu uy nghiêm : "Phó Dung, há miệng , uống thuốc."

Thế mà Phó Dung từ từ hé cái miệng nhỏ xinh, nhăn nhó ngoan ngoãn nuốt t.h.u.ố.c xuống.

Thẩm Vu bên cạnh đến ngẩn . Quả nhiên, tổng tài bá đạo nuôi con cũng phong cách độc đáo riêng.

Đút t.h.u.ố.c xong, Phó Nhượng Triều nhẹ nhàng đặt Phó Dung xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho bé.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của Phó Dung.

Đêm khuya thanh vắng, nam thanh nữ tú (cộng thêm một đứa trẻ đang ốm) ở chung một phòng, bầu khí trở nên chút vi diệu.

"Trước đây thằng bé cũng thường xuyên thế ?" Thẩm Vu tìm một chủ đề để xua tan sự ngượng ngùng.

"Ừ, thể chất nó yếu, lúc giao mùa hoặc cảm lạnh là dễ sinh bệnh." Giọng Phó Nhượng Triều vẻ mệt mỏi, "Trước đều do Má Trương và bác sĩ gia đình lo liệu."

Thẩm Vu gật đầu, hỏi thêm. Cô , Phó Nhượng Triều tuy là giám hộ của Phó Dung nhưng dù cũng là một đàn ông bận rộn với công việc, thể chuyện gì cũng tự tay .

Hai đều ý định rời , cứ thế một một , lặng lẽ túc trực bên giường Phó Dung.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, t.h.u.ố.c hạ sốt dần phát huy tác dụng, trán Phó Dung cũng lấm tấm mồ hôi, sắc mặt vẻ bớt đỏ hơn, nhịp thở cũng trở nên đều đặn và kéo dài, dường như ngủ say.

Thẩm Vu thở phào nhẹ nhõm một dài, dậy ngước mắt lên thì chạm ngay ánh mắt Phó Nhượng Triều đang sang.

Loading...