MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-09-17 01:59:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu khí căng thẳng của cuộc thi lan tỏa ngay tức thì. Thẩm Vu buộc tạp dề, hít sâu một , hề do dự, bắt đầu xử lý nguyên liệu.

Rau tề thái rửa sạch đem chần qua nước sôi nhanh chóng vớt ngâm nước đá, nhằm giữ màu xanh mướt và độ giòn ngọt. Măng xuân bóc bỏ từng lớp vỏ ngoài, để lộ phần thịt măng trắng ngà như ngà voi, cũng đem luộc sơ để khử bớt vị chát, đó thái nhỏ thành từng hạt lựu tinh tế. Hương thung thì dùng muối ướp sơ qua, kích thích hương thơm nồng nàn đặc trưng của nó.

Điều thử thách kỹ thuật nhất chính là xử lý đậu hũ. Loại đậu hũ vô cùng mềm, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ vỡ nát. Thẩm Vu nín thở tập trung, dùng một con d.a.o lưỡi mỏng, cẩn thận lấy nguyên miếng đậu hũ từ trong hộp , đó bằng những đường d.a.o nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, cắt nó thành những khối vuông đều tăm tắp, khẽ khàng lướt nước muối ấm để định hình.

Bên , Bạch Dẫn Hạc bắt đầu phần diễn giải "hào hùng" của . Anh chọn phần sườn dê non thượng hạng, lúc đang tẩm ướp kỹ lưỡng với hương thảo, tiêu đen, rượu vang... Từng miếng sườn dê nướng vỉ nhiệt độ cao phát tiếng "xèo xèo", mùi thịt thơm lừng quyện với mùi rượu và hương liệu tỏa ngào ngạt, khiến ít khán giả mặt tại hiện trường nuốt nước bọt thèm thuồng. Anh nhập tâm việc nấu nướng với biểu cảm thoải mái, thậm chí còn thời gian rảnh rỗi tạo dáng ngầu ống kính, đổi lấy những tiếng la hét chói tai từ khu vực fan, quả hổ danh là nam thần đang hot nhất hiện nay.

Bên phía Toàn Trí Vi là một cảnh tượng khác. Mục tiêu của cô rõ ràng, nhất định dùng sức mạnh thị giác để lột tả sức sống mãnh liệt của câu "gió xuân thổi tới sinh sôi".

Còn Thầy Đổng thì vững vàng tiến những bước chắc chắn theo lối mòn truyền thống. Con gà ông chặt thành từng miếng ăn, cho nồi đất hầm lửa nhỏ cùng với gạo hạt nhỏ, gừng lát, táo đỏ và một phụ gia khác. Rau củ vườn nhà thì thái nhỏ gọn gàng, chuẩn cho công đoạn cuối để tăng thêm vị ngọt và . Quả thật là mang đậm tình cảm điền viên của "cố nhân chuẩn cơm gà".

Lôi Triết chọn cá mú đỏ đắt tiền, công đoạn xử lý cũng vô cùng cẩn trọng. Mình cá lạng thành những lát mỏng, trụng nhanh qua nước dùng cao cấp hầm từ còi điệp, hải sâm khô..., cố gắng giữ độ tươi ngon tột đỉnh của thịt cá. Trán rịn đầy những giọt mồ hôi li ti, mắt dán chặt những đổi trong nồi. Anh dùng vị ngon ngọt thượng hạng tột cùng của món ăn để phô diễn uy lực của "Gió đông".

Từng phút từng giây trôi qua, quá trình nấu nướng cũng dần đến hồi kết.

"Dừng tay! Xin mời các thí sinh dừng và dọn tác phẩm của lên bàn ban giám khảo!" MC dõng dạc thông báo.

Nhân viên hậu đài cẩn thận bưng năm món ăn lên bàn giám khảo.

Trên ghế giám khảo là ba nhân vật tầm cỡ: một là Đầu bếp đẳng cấp quốc yến Trần lão, một là nhà phê bình ẩm thực kiêm học giả văn hóa Giáo sư Lý, còn là giám khảo cố định của Lễ hội ẩm thực Tinh Trù, Lương Tụng Hiền.

Món bưng lên đầu tiên là "Tình điền viên gà nấu lúa mạch" của Thầy Đổng. Vừa mở nắp nồi đất , mùi thơm ngào ngạt của nước luộc gà hòa quyện cùng mùi lúa mạch bay xộc mũi, nước dùng vàng óng, điểm xuyết thêm màu xanh tươi mát của rau xanh, thoạt thấy vô cùng ấm áp, thanh tao.

Trần lão múc một thìa nước dùng đầu tiên, từ từ nhấm nháp: "Ừm, lửa hầm , thịt gà mềm tan róc xương, lúa mạch hút trọn tinh hoa của nước gà, cho cảm giác nhai vô cùng mềm mịn. Việc cho thêm rau xanh cũng hợp lý, thanh mát chống ngán. Món ăn quả thật sự mộc mạc, nhiệt tình của 'Cố nhân chuẩn cơm gà, mời đến chơi nhà chốn điền viên'."

Giáo sư Lý gật gù đồng tình: "Xét về ý cảnh, món sát với câu thơ. Nó truyền tải đạo đãi khách chân thành, ấm áp, đó là thịnh tình mộc mạc nhất của chốn nông gia. Mùi vị đậm đà, ngụ ý cũng đạt."

"Kỹ thuật cơ bản vững, nêm nếm gia vị cân bằng. Dù đơn giản nhưng thể nâng tầm một món ăn gia đình lên mức , chứng tỏ công phu hề tầm thường. Chỉ là về mặt sáng tạo, bảo thủ một chút." Lương độc miệng đ.á.n.h giá.

Tổng hợp , Thầy Đổng đạt điểm khá .

Tiếp đến là món "Gió đông rẽ sóng" của Lôi Triết. Ở giữa chiếc đĩa trắng tinh, những miếng cá mú trong suốt xếp thật khéo léo, xung quanh điểm xuyết hải sâm mập mạp và còi điệp vàng ươm. Bên rưới nước dùng trong vắt, khói nóng bốc lên nghi ngút tỏa hương vị tươi ngon thượng hạng. Vẻ ngoài quả thực lộng lẫy và vô cùng bắt mắt.

Lương độc miệng nếm thử đầu tiên: "Độ chín của cá kiểm soát vô cùng chuẩn xác, tan ngay trong miệng, vị tươi ngon tràn ngập. Nước dùng cũng hầm đạt tiêu chuẩn, hải sâm và còi điệp tăng thêm đẳng cấp và sự phong phú trong tầng hương vị của món ăn."

Tuy nhiên, Giáo sư Lý khẽ nhíu mày: "Món ăn ngon, nguyên liệu thượng hạng, kỹ thuật cũng chê . Thế nhưng, 'Gió đông nếu giúp Chu lang, đài Đồng Tước xuân sâu khóa chặt hai nàng Kiều', bài thơ về tích trận Xích Bích, ẩn chứa trong đó là sự tiếc nuối của lịch sử và tiếng thở dài của hùng. Món ăn của , tươi ngon thừa, cao quý thừa, nhưng ý cảnh 'Gió đông' ở ? Sự bi tráng của 'Xích Bích' ở chỗ nào? Dường như nó chỉ thể hiện giá trị của nguyên liệu, còn sự liên kết với ý thơ khá khiên cưỡng."

Trần lão cũng thêm: "Việc quá chạy theo sự nhồi nhét nguyên liệu đắt tiền, ngược mất sự sâu lắng. Đem thi từ món ăn, cái quan trọng nhất là sự tương thông về ý cảnh, sự hòa hợp về tinh thần. Món ăn , 'hình' thì , nhưng 'thần' thiếu một chút."

Lôi Triết những lời nhận xét , sắc mặt rõ ràng khó coi hơn. Cậu cứ ngỡ món sẽ cả khán phòng kinh ngạc, ngờ vấp bức tường ngay ở khâu lên ý tưởng. Cậu đè nén sự bất mãn, nở một nụ gượng gạo lùi về một bên.

Ngay đó là món "Sườn dê nướng rượu Tương tiến tửu" của Bạch Dẫn Hạc. Khác với vẻ tinh tế của Lôi Triết, món ngập tràn khí thế thô mộc chốn giang hồ. Những miếng sườn dê lớn nướng cháy xém bên ngoài, mềm ngọt bên trong, dầu kêu xèo xèo. Xung quanh rắc ngẫu nhiên những tép tỏi nướng thơm lừng và lá hương thảo, bên cạnh đặt thêm một ly rượu vang nhỏ. Mùi thịt nướng nồng nàn quyện cùng gia vị và rượu xông thẳng lên mũi, tưởng như thể thấy giọng Lý Bạch đang cất vang bài hát "Đời đắc ý tận hoan".

Trần lão dùng d.a.o cắt một mẩu sườn dê nhỏ bỏ miệng, từ từ nhai: "Lửa vặn, lớp vỏ giòn rụm, bên trong mọng nước. Mùi hôi của dê xử lý khéo léo, việc sử dụng gia vị táo bạo. Quả thật khí thế hào sảng của 'mổ dê g.i.ế.c bò'."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-25.html.]

Giáo sư Lý : "Món ăn giống y hệt như bản Bạch Dẫn Hạc , bộc trực, cuồng nhiệt, vòng vo. 'Mổ dê g.i.ế.c bò cứ mua vui, cạn một cho cạn ba trăm chén', đây chính là cảm giác thỏa mãn, đời! Xét về khía cạnh thể hiện ý thơ, vô cùng trực tiếp, cũng vô cùng đạt. Chỉ là, sức chứa của 'ba trăm chén' , thiếu hiệp họ Bạch trụ nổi đây?" Ông nửa đùa nửa thật Bạch Dẫn Hạc.

"Giáo sư Lý cứ yên tâm, vì ẩm thực, đừng ba trăm chén, ba ngàn chén cũng thành vấn đề!" Lời đáp trả ung dung của Tiểu Bạch khiến khán phòng rộ lên một tràng .

Lương độc miệng cũng gật đầu: "Dưới góc độ kỹ thuật nấu nướng món Âu, khâu xử lý sườn dê là đạt tiêu chuẩn. Ướp thấm, nướng độ. Dù kỹ thuật quá hoa mỹ nhưng điểm mạnh là ở hương vị thuần khiết, khí thế bừng bừng. Rất hợp với ý cảnh của 'Tương tiến tửu'."

Bạch Dẫn Hạc đắc ý nhướng mày, khẽ thở phào nhẹ nhõm một dài.

Sau đó là món "Gió xuân sinh sôi" của Toàn Trí Vi. Món bưng lên đổi lấy một tràng ồ lên kinh ngạc. Trên một chiếc đĩa sứ trắng nông, lớp nền là đậu Hà Lan xay nhuyễn xanh mướt, bên trang trí những bông hoa cà rốt tỉa gọt tỉ mỉ, bắp non vàng ươm, nấm trắng muốt, cùng những bông hoa ăn rải rác điểm xuyết màu tím, màu hồng. Vài cành măng tây xanh rì tựa như những mầm non đ.â.m chồi nảy lộc, vươn thẳng lên kiêu hãnh. Tổng thể món ăn sặc sỡ sắc màu, tràn đầy nhựa sống, tựa như bức tranh thu nhỏ của một khu vườn mùa xuân.

Giáo sư Lý khen ngợi đầu tiên: "Đẹp quá! Về mặt thị giác, món còn nghi ngờ gì nữa là xuất sắc nhất hôm nay. 'Lửa ngàn thiêu cháy hết, gió xuân thổi tới sinh sôi', sức sống mãnh liệt, niềm vui hân hoan khi mùa xuân về nhân gian , đều thể hiện một cách trọn vẹn qua sắc màu và tạo hình. Cô Toàn tâm."

Trần lão cũng gật đầu: "Khâu bày trí quả thực bỏ nhiều tâm huyết, mang đậm tính nghệ thuật. Việc lựa chọn nguyên liệu cũng là rau củ đúng vụ xuân, thanh mát, cho sức khỏe."

Lương Tụng Hiền dùng nĩa cẩn thận nếm thử một vài sự kết hợp rau củ khác : "Hương vị tươi mát, sự kết hợp của nhiều loại rau củ mang cảm giác đa dạng ở các tầng lớp kết cấu. Cách nêm nếm nhạt nhẽo nổi bật hương vị nguyên bản của nguyên liệu. Tuy nhiên..." Ông ngập ngừng một lát, "Hiệu ứng thị giác quá nổi bật, ngược cho trải nghiệm vị giác vẻ mỏng manh . Hơn nữa, sức mạnh và sự dẻo dai của 'Lửa ngàn thiêu cháy hết' hình như thể hiện lắm, đó là sự dịu dàng của 'gió xuân' nhiều hơn."

Nụ mặt Toàn Trí Vi vẫn hề hảo tì vết, "Cảm ơn những lời chỉ dạy của các vị giám khảo, sẽ tiếp tục cố gắng."

Cuối cùng, đến lượt món "Mưa xuân mừng rơi" của Thẩm Vu.

Khi nhân viên bưng bát sứ xanh nhã nhặn đặt lên bàn giám khảo, hiện trường bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Không đồ trang trí lộng lẫy, hương thơm nồng nàn, chỉ một bát canh trong suốt thấy đáy. Trong nước canh, vài miếng đậu hũ non trắng như ngọc, cắt tỉa tỉ mỉ thành hình cánh hoa hoặc những chồi non lơ lửng một cách tĩnh lặng. Xung quanh rải rác những vụn rau tề thái xanh ngắt, hạt măng xuân nhạt màu vàng nhạt, thấp thoáng ẩn hiện vài vụn hương thung thái cực nhuyễn. Toàn bộ món ăn toát lên vẻ thanh mát, tao nhã thoát tục, dường như thực sự ẩn chứa sự nuôi dưỡng của một cơn mưa bụi vô thanh.

So với sự tấn công dồn dập về mặt thị giác khứu giác của các món , món ăn của Thẩm Vu vẻ quá "giản dị". Khán đài thậm chí còn truyền đến vài tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ.

Trên bàn giám khảo, biểu cảm của ba vị giám khảo cũng chút tế nhị.

Trần lão nhấc chiếc thìa lên đầu tiên, động tác chậm hơn nhiều. Ông ngắm thật kỹ những miếng đậu hũ trong bát, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc. Ông múc lên một thìa, vội đưa miệng mà ngửi thử . Một mùi hương vô cùng thanh nhã, nhưng mang theo mùi cây cỏ thiên nhiên thanh khiết vô cùng đặc biệt, thấp thoáng bay xa.

Ông đưa thìa canh miệng, nhắm nghiền mắt , tinh tế thưởng thức. Vài giây , ông từ từ mở mắt, trong mắt ánh lên một tia sáng.

Giáo sư Lý cũng nếm thử, đôi mày ông khẽ nhíu , như đang cố gắng phân tách những dư vị ẩn chứa trong sự thanh nhạt .

Lương Tụng Hiền dồn thẳng sự chú ý mấy miếng đậu hũ . Ông dùng thìa đẩy nhè nhẹ, quan sát hình dạng và mặt cắt của đậu hũ, múc một miếng bỏ miệng. Đậu hũ tan ngay đầu lưỡi, mềm mịn trơn láng, gần như cảm nhận sự tồn tại của nó, chỉ đọng hương vị ngọt thanh và mùi đậu thơm thoang thoảng khắp khoang miệng.

"Miếng đậu hũ ..." Trần lão đặt thìa canh xuống, hướng ánh mắt về phía Thẩm Vu, giọng điệu xen lẫn sự tán thưởng, "Trình độ dùng d.a.o , hơn mười năm khổ luyện thì thể nào thái . Có thể tỉa hoa một miếng đậu hũ non mềm tới mức mà vẫn giữ hình khối nguyên vẹn, giỏi lắm."

Lương độc miệng cũng tiếp lời: "Không chỉ là d.a.o công. Món canh , tưởng chừng thanh đạm, nhưng thực hương vị vô cùng phong phú, tầng lớp rõ ràng. Tất cả các hương vị đều hòa quyện ở một điểm cân bằng hảo, hề cản trở mà còn tôn vinh lẫn . Dư một phần thì ngán, thiếu một phần thì nhạt. Sự tinh chỉnh hương vị chuẩn xác đến nhường , quả thật vô cùng hiếm ."

Giáo sư Lý cảm thán: "'Cơn mưa chọn đúng thời tiết, đợi mùa xuân đến mới tuôn rơi. Theo gió lén lút đêm, nhuần thấm vạn vật một cách êm ái tiếng động.' Món ăn lột tả hảo tinh hoa của bài thơ!"

Sự khen ngợi hết lời của ba vị giám khảo khiến cả khán phòng xôn xao. Không một ai thể ngờ, món ăn trông vẻ bình thường, khiêm tốn nhất nhận những đ.á.n.h giá cao đến thế.

Thẩm Vu tỏ thái độ gì quá đặc biệt, chỉ khẽ thở phào một cái, cúi xuống chào hướng về phía ban giám khảo. Cô , các giám khảo thấu hiểu ý tưởng của cô .

 

Loading...