Ngân Hà Tĩnh Lặng - Chươgn 173

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:51:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Bảo mẫu nhỏ vẫn im lặng mỉm , Yến Bắc Thần rũ mi mắt, chăm chú đôi mắt cô. Hắn như thất thần mất một lúc, mới hồn , Yến Bắc Thần .

“Anh hôn em thứ hai.”

Giọng nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ đều như nhảy múa trong tim cô. Hắn xong, nụ của An Hạ càng rõ ràng hơn, cô nâng cánh tay, nhưng thủ ngữ nữa, mà trực tiếp điều cô .

An Hạ vòng tay ôm cổ Yến Bắc Thần, rướn hôn lên.

-

Từ khi trở về từ Tần thành, An Hạ bắt đầu trị liệu tâm lý. Ngoài , Yến Bắc Thần còn tìm thêm giáo viên ngôn ngữ đến dạy cô mỗi ngày.

Cứ thế, ngoài công việc thường ngày, cô còn tiếp nhận thêm tâm lý trị liệu và các khoá học ngôn ngữ, bảo mẫu nhỏ bỗng trở nên bận rộn hơn hẳn .

bảo mẫu nhỏ bao giờ sợ bận rộn, bởi bận rộn nghĩa là cuộc sống phong phú. Hơn nữa, An Hạ thấy cũng bận lắm, ít nhất buổi tối vẫn còn rảnh. Nếu Yến Bắc Thần tăng ca, khi học xong, cô thể sang nhà chị gái, đón Tiêu Tiêu cùng con họ ăn cơm tối.

Cuộc sống như , đối với cô vô cùng .

Sau khi từ Tần thành trở về, tâm trạng An Thanh cũng đổi nhiều. Yến Bắc Thần để Lý Trạch tìm một bác sĩ tâm lý khác cho cô , nên hiện tại ngoài công việc, An Thanh cũng trị liệu.

Thật An Thanh quá cần bác sĩ tâm lý, bóng đen trong lòng cô năm tháng bào mòn hơn mười năm qua, hiện tại nút thắt duy nhất trong lòng cô chỉ việc An Hạ vẫn thể mở miệng .

những trị liệu và các buổi học, An Hạ thể lập tức chuyện trở . Cô vẫn là dáng vẻ của lúc , một cô gái câm lặng lẽ. Nếu gì đó khác, thì bây giờ cô nhiều hơn, sắc mặt hồng hào hơn, trông khỏe mạnh hơn.

Đối với hai chị em mà , lẽ như cũng đủ .

Chỉ cần khoẻ mạnh, bình an, vui vẻ, chính là một đời hảo.

Từ khi từ Tần thành trở về, cuộc sống của bọn họ về nếp cũ. An Thanh chạy taxi, Tiêu Tiêu học hè, An Hạ từng hỏi cô chuyển nhà , bời giờ cô nhiều tiền, mua cho chị một căn hộ mới cũng thành vấn đề.

cả hai đều lưu luyến nơi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuogn-173.html.]

Trong khu tập thể , bọn họ cùng lớn lên, quen nhiều hàng xóm nhiệt tình, trải qua nhiều chuyện, nhất thời thật khó mà rời bỏ.

Hơn nữa ở chỗ cũng khá tiện, các bạn cùng lớn lên với Tiêu Tiêu học cùng trường mẫu giáo với cô bé. Tất nhiên, sống mãi ở đây cũng , cho nên hai chị em quyết định đợi đến khi Tiêu Tiêu lên tiểu học sẽ chuyển .

Tuy mắt thể lập tức chuyển nhà, nhưng khiến cho nơi ở trở nên thoải mái hơn vẫn cần thiết. An Hạ gọi đội thi công đến sửa sang nhà, lắp thêm điều hoà. Như , mùa hè nóng ẩm cũng còn quá khó chịu.

Cả nhà tạm thời tiếp tục sống như thế.

Lịch học ngôn ngữ mỗi tuần của An Hạ là cố định, một tuần năm buổi, nhưng lúc thì xếp buổi sáng, lúc xếp buổi chiều. Nếu học sáng, buổi chiều rảnh, cô sẽ chạy về khu tập thể.

An Thanh vẫn cần cù lái taxi, nhưng nếu An Hạ về, cô sẽ về sớm. An Hạ nấu ăn trong bếp, An Thanh cạnh trò chuyện cùng , náo nhiệt vui vẻ.

Nấu nướng xong, hai chị em bưng thức ăn về hành lang, Tiêu Tiêu dọn sẵn bát đũa, cả nhà ba đó ăn cơm.

Tuy nhà điều hoà, nhưng ăn ở hành lang thành thói quen, ăn còn thể chuyện trò cùng hàng xóm, đôi khi còn gặp Vương về.

Kể từ khi An Hạ theo Yến Bắc Thần rời , Vương vẫn việc ở đại trạch nhà họ Yến. Lần An Hạ và An Thanh Tần thành, Vương điều về trông nom Tiêu Tiêu. Mẹ Vương chỉ đại khái chuyện của hai chị em họ, cuộc sống của hai chị em dễ dàng. Nay cuộc sống định, Vương cũng thật lòng vui cho bọn họ.

Ăn xong, cả nhà bê bát xuống tầng rửa, An Thanh ngoài chạy xe, còn An Hạ ở nhà trông Tiêu Tiêu, giặt chỗ quần áo bẩn mấy ngày qua của hai con, dọn dẹp nhà cửa.

Trong lúc việc nhà, thi thoảng Tiêu Tiêu sẽ đưa tranh cho cô xem, hoặc lấy bàn cờ chơi. Ban đầu An Hạ chơi cờ vây, nhưng dần dần Tiêu Tiêu dạy cho, cô học .

Tính An Hạ vốn lặng lẽ, cờ vây dường như hợp với cô. Thế là dần dần, hai dì cháu chơi ngày một nhiều, Tiêu Tiêu còn dạy cô những điều mới học ở lớp.

Đôi khi bận xong việc nhà, hai dì cháu ngoài hành lang chơi cờ vây g.i.ế.c thời gian. Chơi mãi chơi mãi, chơi đến khi trời tối, đèn bật sáng.

An Hạ băng ghế, Tiêu Tiêu cầm quân đen đặt lên bàn cờ. Tiêu Tiêu thiên phú ở phương diện , tuy An Hạ là lớn, nhưng cô đ.á.n.h giỏi, còn thắng cô bé.

Cô cầm quân trắng trong tay, đang nghiêm túc suy nghĩ thì bỗng nhiên từ phía vang lên giọng một thiếu niên trong trẻo.

“Đặt cạnh quân đen đó.”

Nghe lời , An Hạ bàn cờ, quả nhiên là một vị trí lý tưởng. Tiêu Tiêu tiếng ngẩng đầu lên, thấy đến là ai lập tức tỏ vui .

Loading...