Dịch: CP88
***
Yến Bắc Thần ở cửa, xong thì tiếp tục An Hạ. An Hạ , nâng tay.
[ chỗ đó là hơn hai mươi viên mà.]
" đó." Yến Bắc Thần gật đầu, "Đám trẻ con đông lắm."
[Mấy ?]
Yến Bắc Thần: "Ba."
An Hạ: "..."
" đ.á.n.h bọn chúng." Yến Bắc Thần , " mà cam tâm."
"Em chơi , đ.á.n.h bại bọn chúng cho ." Yến Bắc Thần rốt cuộc mục đích chạy đây tìm An Hạ.
An Hạ: "..."
Vẻ mặt luôn bình tĩnh của bảo mẫu nhỏ mơ hồ hiện lên vẻ cạn lời, nhưng bảo mẫu nhỏ chuyên nghiệp hơn Lý Trạch nhiều, sự cạn lời đó nhanh biến mất.
Cô dậy, theo Yến Bắc Thần sân.
Hiện tại sắp năm giờ chiều, trời mùa hè tối muộn, bây giờ vẫn còn sáng. An Hạ dậy sân, thấy ba đứa nhỏ đ.á.n.h bại Yến Bắc Thần khiến chạy tìm viện binh.
Nhìn thấy ba đứa nhỏ , An Hạ dừng chân, khẽ mím môi.
Yến Bắc Thần thấy cô dừng thì cúi đầu cô, hỏi: "Sao thế?"
An Hạ ngẩng đầu một cái, nâng tay lên.
[Không gì.]
Biểu đạt xong câu , An Hạ nghĩ nghĩ, nâng tay lên.
[Ba đứa nhỏ gộp còn cao bằng thiếu gia.]
[Sao thiếu gia thua t.h.ả.m như chứ?]
Yến Bắc Thần: "..."
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Lý Trạch Lý Trạch, lén lút từ xa chỉ đạo bà xã của phỉ nhổ hả!
Lý Trạch: ...
***
88: Hôm dịch xong chương Bát nổi hứng lên sọp pi đặt 50 hòn bi ve, về tìm 4 viên như Yến tổng mô tả, trong 4 viên cũng chỉ 1 viên là mẻ, cơ mà Bát mang sang chơi với 2 đứa cháu nửa buổi thì viên đó cũng mẻ nốt , chung là buồn : 3
-
Yến Bắc Thần tới ba giây gì.
Ba giây , : "Cái cứ cao là chơi giỏi ."
Yến Bắc Thần xong, An Hạ mím môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-134.html.]
Bắt độ cong nhỏ ở khoé môi cô, Yến Bắc Thần nhướn mày, tra khảo: "Em mới ?"
An Hạ lập tức mím môi thành đường thẳng, sang lắc đầu.
[Không .]
"Phải! thấy rõ ràng!" Yến Bắc Thần chỉ tin tưởng mắt .
An Hạ thành tiếng.
Bảo mẫu nhỏ rốt cuộc nhịn , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tràn ý , trong mắt, khoé môi, thậm chí lúc lên còn phát âm thanh nho nhỏ.
Yến Bắc Thần cô, đó cũng theo, đồng thời với An Hạ.
"Em nhất định gỡ cho đó!"
An Hạ dặn dò, sang , gật gật đầu.
-
Thực tế chứng minh, b.ắ.n bi cứ cao là chơi giỏi. An Hạ chơi trò bao giờ, cũng cao hơn ba đứa nhỏ . khi cô , xổm chơi b.ắ.n bi với ba đứa nhỏ, lúc bắt đầu thua thắng, đó thì thắng nhiều hơn thua.
An Hạ chơi, Yến Bắc Thần một bên khom lưng xem, xem một lát thì cũng gia nhập cuộc chiến. Cứ như thế, ba đứa trẻ con và hai lớn chơi b.ắ.n bi đến tận khi trời tối đen.
Khi đắm chìm trò chơi, thắng thua sẽ còn quan trọng nữa. Sắc trời tối, lớn ở ngoài ruộng việc xong, tấm màn đen kịt lờ mờ chậm rãi phủ xuống chân núi, khói phun lên từ các ống khói của các nhà dân xông thẳng tấm màn đen , trong thôn truyền đến tiếng gọi trẻ con nhà về ăn cơm.
Đám trẻ gào lên đáp , đó tạm biệt An Hạ và Yến Bắc Thần. Hai chia chỗ bi ve cho đám trẻ, chúng cực kỳ vui vẻ về. Tiễn đám trẻ xong, An Hạ và Yến Bắc Thần rửa tay ở bệ xi măng bên cạnh.
Trong bếp, cơm canh cũng sắp chín. An Hạ rửa tay xới cơm bày thức ăn, Yến Bắc Thần cũng phụ giúp.
Hai ở hành lang, ăn tối cảm nhận làn gió chiều từ núi thổi xuống.
Làng quê về tối yên tĩnh hơn ban ngày nhiều. Thi thoảng sẽ thấy tiếng ch.ó sủa, tiếng gà vịt kêu. Gà vịt trong làng đều thả rông, tối mới lùa về chuồng. Trong lúc lùa gà vịt, dân làng cũng tranh thủ trò chuyện đôi ba câu.
An Hạ và Yến Bắc Thần ăn xong, lắng âm thanh núi rừng buổi tối, đến mức say mê. Trời dần tối hẳn, trong màn đêm, những tầng mây mỏng tản , mặt trăng hiện .
Ánh trăng ở quê sáng hơn thành phố nhiều, giống như một đĩa ngọc tỏa sáng, chút tạp chất, dịu dàng thanh khiết.
Dưới ánh trăng , núi rừng và mặt đất chiếu rọi, rực rỡ như ánh mặt trời, nhưng như phủ một lớp lụa mỏng lãng mạn.
Nhìn một lúc, Yến Bắc Thần và An Hạ dọn dẹp bàn ăn, mang bát đũa bếp.
Giờ quen với việc rửa bát, ở bệ xi măng, rửa sạch từng chiếc đĩa, đó là hai đôi đũa.
Lúc rửa chiếc đũa cuối cùng, Yến Bắc Thần qua cửa sổ bếp, thấy An Hạ đang bận rộn trong ánh trăng, :
“Làm xong chúng bờ sông chơi ?”
An Hạ đang lau bàn bếp, ngẩng đầu một cái.
Chiều nay lúc chơi bi với lũ trẻ, Yến Bắc Thần phát huy ưu thế giao tiếp của mà trở nên vô cùng thiết với chúng, đó hỏi chúng ngoài chơi bi còn thường chơi. Trẻ con vùng thôn quê, lúc thì leo núi, lúc lội suối bắt cá.
Chúng ngay phía căn nhà gỗ của họ, men theo chân núi là con sông nhỏ của làng. Nói là sông nhỏ nhưng thực chỉ là một dòng suối. Mùa hè quá nóng, lũ trẻ thích đó nghịch nước bắt cá.