Ngân Hà Tĩnh Lặng - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-06 10:40:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Dù khí hậu vùng núi mát hơn thành phố, nhưng giữa hè thì vẫn nóng. Nhất là thời điểm nhiệt độ ở mức cao nhất , đến ba mươi độ, nhưng cũng đến hai mươi lăm, hai mươi sáu độ.

(*) chỗ chắc tác giả nhầm hen, ví dụ lẽ là " đến bốn mươi độ, nhưng cũng đến ba mươi lăm, ba mươi sáu độ" đại loại dị 

Ăn xong , ngây đủ , cũng nên ngoài chơi cho thoải mái.

Nghe Yến Bắc Thần rủ, An Hạ gật đầu.

Thấy bảo mẫu nhỏ gật đầu, Yến Bắc Thần khẽ, cất bát đũa bếp.

An Hạ dọn bếp xong, hai men theo con đường nhỏ ánh trăng, đến bên dòng suối.

-

Con suối là nước núi chảy xuống, vì gặp địa thế bằng phẳng nên tích thành một dòng suối nhỏ. Nước từ núi men theo khe đá mà chảy xuống, mang theo lạnh của núi rừng. Dòng suối nhỏ róc rách, cần chạm cảm nhận lạnh phả tới, thoáng chốc xua tan cái oi ả của mùa hè.

Dòng suối rộng chừng bốn, năm mét, nước sâu, chỉ ngập đến mắt cá chân. Trong lòng suối là những viên đá sỏi nước mài nhẵn, giẫm lên dễ chịu.

Nước bình thường mà Yến Bắc Thần gặp, ngoài biển thì đều là nước nhân tạo, chơi ở dòng suối nhỏ như thế đúng là một trải nghiệm mới mẻ.

Nơi núi rừng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách. Phía dòng suối che khuất, ánh trăng treo cao rọi xuống, sáng đến mức thể thấy rõ cả dòng nước và An Hạ đang một tảng đá bên bờ.

Yến Bắc Thần đến cởi giày, chân trần xuống nước. An Hạ thì , cô dẫm lên mấy tảng đá lớn để giữa suối, xuống ở chỗ gần . Cô khẽ vỗ lên mặt nước, khiến nó phát tiếng kêu lõm bõm. Nhìn bóng phản chiếu lờ mờ trong làn nước, An Hạ im lặng mỉm .

“Em xem ở đây ?”

Yến Bắc Thần trong nước, cúi đầu tìm kiếm gì đó, hỏi An Hạ.

Ánh trăng chiếu lên , khiến bóng dáng vốn luôn lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn. Ánh trăng như phủ lên một lớp ánh sáng mềm mại, tan vẻ u lãnh thường ngày. Lúc cô, ánh mắt dịu , làn da ánh trăng chiếu lên càng trở nên trong suốt, tựa như một vị thần giữa đêm trăng.

An Hạ ngẩng lên , trái tim cô chậm rãi đập nhanh hơn, mạnh hơn. Trong tiếng tim đập bình lặng nhưng ngừng , cô khẽ mỉm với Yến Bắc Thần, nâng tay lên.

[Thiếu gia thử tìm xem.]

Ánh trăng sáng, đủ để Yến Bắc Thần rõ động tác tay của cô, cũng đủ để thấy nụ của cô. Bảo mẫu nhỏ thích lội nước, từ lúc đến cố bước đá để ướt, đó tìm một chỗ gần để xuống.

Cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, phiến đá, hai tay đặt đầu gối. Lúc cô huơ tay cũng , trong đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng và lấp lánh ý .

An Hạ hợp với nơi .

Dáng vẻ tĩnh lặng của cô giống hệt khung cảnh núi rừng đang ngủ say. Vào một đêm trăng như , cô lặng lẽ, cứ như một tinh linh của núi rừng chỉ xuất hiện trong đêm.

Yên tĩnh, thuần khiết mà vướng bụi trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-135.html.]

Yến Bắc Thần cô một lúc bật : “Vậy tìm thử xem.”

Nói xong, Yến Bắc Thần , cúi đầu nghiêm túc tìm cá trong nước.

Dòng suối chắc chắn cá, nhưng lớn, còn to bằng ngón tay cái. Những con cá nhỏ màu gần như màu đá, ẩn giữa những viên đá sỏi và dòng nước gợn sóng, khó thấy.

An Hạ ôm gối một bên, Yến Bắc Thần lội qua lội trong suối, tìm cá nhỏ của .

Đêm mỗi lúc một yên tĩnh hơn. Tiếng nước suối hòa đêm trăng tĩnh lặng, gần như còn âm thanh. Trong sự yên tĩnh , chỉ khi Yến Bắc Thần di chuyển mới tiếng nước nhỏ vang lên.

Tiếng bước chân ban đầu xa dần, vòng gần trở , cuối cùng dừng ở mặt An Hạ.

Cô ngẩng lên .

Yến Bắc Thần chắp hai tay như đang giữ thứ gì đó, mặt cô. Thấy động tác của , mắt An Hạ khẽ động, cô nâng tay:

[Bắt ạ?]

Yến Bắc Thần trả lời, cúi đầu cô, : “Em mở tay .”

Nghe Yến Bắc Thần , An Hạ vội vàng chụm hai tay thành hình cái bát nhỏ. Đợi cô chuẩn xong, Yến Bắc Thần từ từ đổ thứ trong tay tay cô.

Nước mát lạnh chảy từ tay sang tay cô, nhưng chảy đến giọt cuối cùng mà vẫn thấy thứ gì khác.

Chỉ là một vốc nước.

An Hạ: “...”

An Hạ cúi đầu nước trong lòng bàn tay, một lát mới ngẩng đầu Yến Bắc Thần. Lần , cô cần gì, Yến Bắc Thần hiểu ánh mắt .

[Cá ?]

Yến Bắc Thần đáp: "Không cá."

An Hạ: "..."

"Có ." Yến Bắc Thần .

Yến Bắc Thần xong, An Hạ chớp chớp mắt.

"Tặng em một vốc ." Yến Bắc Thần thành tiếng.

An Hạ khựng .

Lúc Yến Bắc Thần lên, An Hạ cúi đầu nắm nước trong tay . Nước dần lắng xuống, mặt nước trong vắt, phản chiếu bầu trời đầy .

Nhìn những đốm nhỏ gọn trong lòng bàn tay , dòng nước mát lạnh như nóng dần lên, xuyên qua kẽ tay, thấm da thịt, chảy thẳng đến trái tim cô.

Loading...