Dịch: CP88
***
Ánh mắt của chị gái hôm nay rõ ràng bớt vẻ nặng nề đè nén bấy lâu, An Hạ cô , khẽ .
An Thanh bắt gặp nụ , cũng theo.
Trong phòng khách yên ắng, An Thanh sô pha mềm mại, đưa tay xoa mái tóc em gái, ánh mắt dịu dàng ngắm em. Sau đó, chị nhẹ nhàng , như thể đang trần thuật chuyện gì đó.
“Hạ Hạ."
"Em thể bình an khoẻ mạnh lớn lên thế , thật sự là quá .”
An Thanh xong, An Hạ gì, chỉ dang tay ôm lấy chị.
Từ nhỏ, cô bé câm suy dinh dưỡng, chịu ba năm sống trong địa ngục. Sau , dù An Thanh đưa em , cố gắng bồi bổ, chăm sóc, vóc dáng của cô vẫn nhỏ bé hơn bạn bè đồng trang lứa. Đến khi học trung học, áp lực học hành nặng nề, An Thanh sinh Tiêu Tiêu, cuộc sống càng ngày càng khó khăn, An Hạ như ngừng phát triển luôn .
Thế nhưng vài năm chững đó dường như chỉ trong nửa năm ngắn ngủi bù đắp . Cô cao hẳn lên, cơ thể cũng rắn rỏi hơn, tuy chung vẫn nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng dần dáng vẻ trưởng thành.
Cô ôm chị gái, cánh tay siết chặt dùng quá nhiều sức, áp mặt lòng An Thanh như hồi còn nhỏ nũng với chị.
An Thanh ôm em, : "Hôm nay chúng ngủ chung .”
Cô xong, An Hạ trong lòng khẽ gật đầu.
-
Hồi bé, hai chị em luôn ngủ chung.
An Hạ là một đứa trẻ hiểu chuyện, hơn hai tuổi còn đòi ngủ với mà theo chị. Sau Tiêu Tiêu sinh , An Thanh bận chăm con, hai còn ngủ với nữa. Lại đó, công việc bận rộn lên, An Thanh cần nghỉ ngơi, An Hạ bèn ôm Tiêu Tiêu về giường ngủ, để cho An Thanh ngủ một .
Lần trở về, tuy là chung phòng, nhưng mỗi một gian ngủ riêng.
Tính , nhiều năm họ ôm ngủ.
Quyết định xong, An Hạ tắm rửa, chạy sang phòng chị. An Thanh chuẩn xong, sẵn giường. Thấy An Hạ tới, An Thanh vén chăn lên, An Hạ lập tức chui .
Hai ôm , đùa giỡn một hồi, vang giường. Sau đó, An Thanh trở về, còn An Hạ tựa thành giường, vòng tay ôm chị lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-165.html.]
An Thanh rúc đầu trong lòng An Hạ, nhắm mắt, dần dần im lặng như sắp ngủ. An Hạ ôm chị, vuốt mái tóc và bờ vai chị. An Thanh cao hơn cô một chút, hình cũng cứng rắn hơn do lao động vất vả nhiều năm. Trên thực thế, An Thanh sống nhiều năm như , cuộc đời từng cho cô bao nhiêu thời gian vui vẻ. Cả đời luôn đấu tranh, còn đèo bồng thêm một cô em gái.
Không ai sinh chị gái, nhưng một khi , thì đó là chuyện cả đời. Không ai thật sự chị, bởi như thế nghĩa là luôn chắn đằng , che chở bão tố, gánh lấy vất vả.
An Hạ cúi đầu, áp má lên tóc chị, An Thanh gội đầu, mái tóc thoang thoảng mùi xanh thơm mát. Cô khẽ ngửi, khẽ ngâm.
Đó là khúc hát ru từng hát cho hai chị em họ mỗi tối khi ngủ.
Sau khi mất, chị thành trưởng thành, ít khi nhắc tới nữa, cũng ít mấy chuyện nếu còn sống thì thế nào, mà lặng lẽ gánh hết phần trách nhiệm của một .
thật , An Thanh khi đó cũng chỉ mới mười hai tuổi thôi.
Dù bây giờ hai mươi sáu, trở thành một , nhưng hẳn là chị vẫn những lúc nhớ . Nhất là ngày xảy chuyện , lẽ chị khao khát ở đây nhường nào.
Âm thanh trong trẻo vang lên giữa đêm tối, nhẹ nhàng mà mềm mại. An Thanh trong lòng em, cô ngâm nga, cánh tay siết chặt hơn.
Cảm xúc như trong nháy mắt vỡ òa, bao ấm ức, khổ đau trong đời phút chốc trào . Nước mắt cô lăn dài, thấm ướt n.g.ự.c áo An Hạ.
Cuối cùng, An Thanh trong khúc hát .
-
Phiên tòa cuối cùng diễn đúng như dự đoán, đơn giản và bình lặng.
Lần ngoài Chu Mỗ, thì An Mỗ cũng truy cứu trách nhiệm. Sau khi hai chị em rời Tần thành, ông còn tiếp tục vài chuyện trái pháp luật, luôn luẩn quẩn bên bờ tội ác, từng giam vài . Lần , tội danh thành lập, ông sẽ tù dài hạn.
như Yến Bắc Thần từng , năng lực của đội ngũ luật sư chỉ dùng tội ác của bọn chúng để trừng phạt bọn chúng, mà còn nhiều cách khác để đạt mục đích mà họ mong .
Chu Mỗ là , An Mỗ cũng thế.
Phiên tòa buổi sáng kết thúc, chuyện đến hồi kết. Mọi rời khỏi toà án, đội ngũ luật sư vẫn còn việc cần xử lý cần ở , nhưng An Thanh và An Hạ thì thể rời .
Ở Tần thành một tuần, hai chị em chẳng còn nán thêm nữa. Thời gian bọn họ ở đây, Tiêu Tiêu An Hạ mời dì Vương đến chăm sóc. bé con nhớ , cũng nhớ dì nhỏ, nên họ càng nhanh chóng trở về. Lý Trạch đặt vé máy bay về thành Nam cho họ ngay chiều hôm đó, chính cũng theo về cùng.
Lý Trạch đích lái xe chở hai chị em về khách sạn, đường về, thông báo giờ bay, dặn họ sắp xếp hành lý. Hai chị em gật đầu đồng ý, cảm ơn Lý Trạch.