Dịch: CP88
***
Đợi đến giờ Tiêu Tiêu nghiệp mẫu giáo, lên tiểu học, bọn họ mới chuyển khỏi khỏi khu tập thể cũ.
Căn hộ mới trong một khu chung cư thể xem như là cao cấp, tiện nghi ấm cúng, cách trường tiểu học nhất của thành Nam xa. Căn nhà do An Hạ mua khi từ Tần thành về, An Thanh lo liệu sửa sang qua một lượt, để cho mùi nhà mới bay hết , bây giờ dọn là .
Tháng chín, năm học mới bắt đầu, cái nóng của thành Nam cũng giảm bớt đôi chút. An Hạ giúp chị gái thu dọn một ít đồ trong nhà , đó chỉ cần chuyển đồ qua, trang trí thêm đôi chỗ.
Yến Bắc Thần khiếu việc nhà, đến nhà mới, cùng lắm là hỗ trợ bê đồ nặng. Sau đó đến năm rưỡi chiều, trường tan học, An Hạ bèn giao cho Yến Bắc Thần nhiệm vụ đón Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu trường tiểu học, là học sinh lớp bé nhất. Bình thường đều là đến đón, hôm nay mà là Yến Bắc Thần, Tiêu Tiêu từ trong trường , thấy là Yến Bắc Thần thì lập tức chạy đến.
“Chú ơi!” Tiêu Tiêu gọi một tiếng.
Giọng của trẻ nhỏ luôn dễ như , Yến Bắc Thần cảm thán một câu trong lòng, đó nắm tay cô bé, hỏi: “Có nhớ chú nè?”
Hai cũng xem như gặp một thời gian.
“Đương nhiên là ạ." Tiêu Tiêu đáp, quầy bán đồ ăn vặt ngoài cổng trường, bổ sung: "Nếu chú mua kem cho con thì con còn nhớ nhiều hơn nữa~”
Bé con híp cả mắt đưa yêu cầu.
Yến Bắc Thần cúi đầu bé con đang dắt tay, rằng, dáng vẻ của Tiêu Tiêu khá giống An Hạ, cho nên mỗi cô bé hi hi yêu cầu gì đó, Yến Bắc Thần đều khó mà từ chối .
“Được..." Yến Bắc Thần nghĩ ngợi đồng ý, nắm tay cô bé về phía quầy ăn vặt.
Còn đến nơi, giọng gọi hai bọn họ .
"Sắp đến giờ ăn , ăn kem."
Yến Bắc Thần thấy tiếng, cùng Tiêu Tiêu đầu về phía phát giọng .
Nhìn thấy đến là ai, Yến Bắc Thần: “...”
-
Ngoại truyện 3
“Chú Lý, thế ăn tối xong thì ăn kem ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-185.html.]
“Ăn cơm tối xong cũng đợi một lát mới ăn.”
“Vì thế ạ?”
“Vì con để cơm tiêu hóa bớt mới ăn kem , nếu sẽ cho cơ thể.”
“Sao con mấy cái ạ?”
“Vì đây là những chuyện chỉ lớn mới , trẻ con lớn dạy mới hiểu, giống như bây giờ chú đang dạy con, từ giờ con sẽ nên ăn xong ăn kem ngay.”
“Ra là ạ. Thế lớn ai cũng ạ?”
“Vì hỏi ?”
“Thì lúc nãy con ăn kem, chú Yến đồng ý ngay. Hình như chú ăn kem bữa cơm, cũng khi ăn cơm đợi một lúc mới ăn kem.”
“À, cái đó thì bình thường thôi. Vì chú con gái.”
Yến Bắc Thần: “...”
Phía , Lý Trạch bế Tiêu Tiêu, nghiêm túc giảng giải lý do ăn kem cho cô bé. Yến Bắc Thần theo phía , hai chuyện về kem. Đến khi câu cuối cùng , rõ ràng thấy trợ lý tiểu Lý của liếc một cái, trong ánh mắt còn mang theo thứ cảm xúc gì đó mà Yến Bắc Thần hiểu, cũng hiểu.
Bởi lúc vẫn phản ứng rốt cuộc mắt là cảnh tượng gì, hiểu rốt cuộc đây là tình huống gì!
Vừa nãy đón Tiêu Tiêu tan học, hai định ghé quầy bán đồ ăn vặt mua kem. Còn kịp cửa hàng thì Lý Trạch ngăn . Sau đó, Tiêu Tiêu hớn hở gọi “Chú Lý!”, từ tay lao thẳng lòng Lý Trạch, mà Lý Trạch cũng cực kỳ thành thạo đỡ lấy cô bé ôm lòng. Cái cảnh tượng , cứ như hai quen từ lâu, hơn nữa quan hệ còn thiết lắm.
tại ? Sao bọn họ quen từ lâu? Vì thiết đến ? Lý Trạch chỉ là trợ lý của thôi mà. Những chuyện liên quan đến An Hạ, An Thanh chuyện Tiêu Tiêu viện đều do thư ký Tề xử lý, Lý Trạch từng mặt.
Cùng lắm là Tần thành kiện tụng, tiện theo An Hạ mới nhờ Lý Trạch mặt hỗ trợ. Sau đó đón An Hạ và chị gái về, thời điểm đó xảy sự kiện gì đặc biệt, cùng lắm là hôm đó vội vàng đưa An Hạ gặp bác sĩ tâm lý, An Thanh mới tiện thể cho Lý Trạch nhờ xe.
Chỉ từng liên hệ, vì , vì phát triển thành tình cảnh hôm nay?
Vì Lý Trạch đến đây? Vì thiết với Tiêu Tiêu như thế? Vì hề gì cả?
“Yến tổng, trong xe mang theo quà chúc mừng chuyển sang nhà mới cho An Thanh, đang bế Tiêu Tiêu nên tiện lấy, phiền sếp lấy giúp nhé.” Trong lúc Yến Bắc Thần còn đang cuồng trong mớ suy nghĩ hỗn độn, ba bước khu chung cư, Lý Trạch lên tiếng dặn dò Yến Bắc Thần một câu như .
Lý Trạch mở miệng, Yến Bắc Thần giật hồn, “ò” một tiếng, lấy quà trong cốp xe. Lấy đồ , ba cùng thang máy, Yến Bắc Thần xách quà, mắt thì Lý Trạch và Tiêu Tiêu đang ríu rít mật bên cạnh.