Ngân Hà Tĩnh Lặng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-01-31 09:13:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Động tác của An Hạ nhẹ nhàng, bất kỳ cảm giác tồn tại gì, chờ cô xếp đồ xong xuôi, An Thanh mới sang đây, hỏi.

"Em thế?"

An Hạ ngẩng đầu .

"Sắc mặt của em tệ." An Thanh .

Từ khi đến bệnh viện, sắc mặt của An Hạ , tuy cô trắng, nhưng là một loại trắng nhuận như sữa, nhưng mà hiện tại, sắc mặt của cô gái tái nhợt như tờ giấy, xíu hồng hào nào.

An Thanh chăm chú cô, giống như gì đó từ trong ánh mắt của An Hạ. An Hạ chỉ im lặng , gì.

"Không cần lo lắng." An Thanh An Hạ một lát, bỗng một câu như thế.

giống như đang an ủi An Hạ, như đang an ủi chính , : "Đều sẽ cả thôi."

An Hạ khuôn mặt tươi của chị gái, lông mi cũng động.

Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, nhưng cũng trôi quá xa. Cô cúi đầu Tiêu Tiêu giường, đó sang An Thanh, gật gật đầu, nâng tay.

[Em về việc đây, ngày mai đến.]

Tối nay An Thanh chắc chắn sẽ thức đêm trông Tiêu Tiêu, ngày mai cô đến ca cho chị.

An Thanh , gật đầu.

An Hạ gấp chiếc túi vải bỏ tủ cạnh giường bệnh, đó, cô thoáng qua Tiêu Tiêu, xoay rời khỏi phòng bệnh.

Yến Bắc Thần vẫn còn chờ ở bên ngoài.

Có lẽ là vì thấy buồn chán nên Yến Bắc Thần cầm điện thoại là đang nghịch cái gì. Thấy cô , Yến Bắc Thần ngẩng đầu, hỏi: "Tối nay em ở đây ?"

An Hạ lắc đầu.

"Vậy thì về thôi?" Yến Bắc Thần hỏi.

An Hạ gật đầu.

Yến Bắc Thần cất điện thoại , : "Đi thôi."

Yến Bắc Thần dẫn cô xuống bãi đỗ xe, bởi vì trời tối nên mất một lúc mới tìm xe.

Hai xe, An Hạ bóng đêm tối như mực bên ngoài, bỗng như nhớ cái gì, cô Yến Bắc Thần bên cạnh, nâng tay.

[Thiếu gia còn ăn cơm.]

Yến Bắc Thần , .

"Cuối cùng em cũng nhớ đến đấy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-70.html.]

An Hạ giật , cúi đầu, áy náy .

Chiều nay xảy quá nhiều chuyện, đầu óc cô theo kịp, cứ thế quên béng mất Yến Bắc Thần luôn cạnh .

Bảo mẫu nhỏ áy náy cúi đầu như thế, Yến Bắc Thần nhờ ánh đèn trong xe cô, một lát , đưa tay vuốt sợi tóc mai rơi về tai cho cô, : "Đi, dẫn em ăn cơm."

-

Giờ mới về nấu cơm thì kịp.

Vả hôm nay bọn họ mới chuyển nhà, trong tủ lạnh cũng gì để ăn, bây giờ mới mua đồ, vòng về nấu cơm, ăn cơm thì cũng quá muộn. Yến Bắc Thần bèn dẫn An Hạ đến một nhà hàng dùng bữa tối.

Đây là nơi Yến Bắc Thần đến, một viện nhỏ kiểu Trung Quốc, bên trong trồng một rừng trúc rậm rạp. Trước khi Yến Bắc Thần đến đặt chỗ, cũng gọi đồ ăn xong, lúc hai đến nơi, rửa tay là thể trực tiếp ăn.

Hôm nay xảy nhiều chuyện, nhưng hề ảnh hưởng đến khẩu vị của An Hạ.

Con gặp chuyện gì cũng ráng mà tiếp tục sống cho , sống , yêu cầu cơ bản nhất chính là ăn một bữa no.

Bảo mẫu nhỏ xuống bàn, cầm đũa lên bắt đầu ăn. Yến Bắc Thần ngược nhanh ăn no, ăn no thì bảo mẫu nhỏ ăn.

Bởi vì bảo mẫu nhỏ quý trọng đồ ăn thức uống, một bàn đến cuối đều cô xử lý sạch sẽ.

Thấy bảo mẫu nhỏ ăn no , Yến Bắc Thần lên tiếng: "Về nhà?"

An Hạ nâng mắt , gật đầu.

"Đi thôi." Yến Bắc Thần dậy, An Hạ theo rời khỏi phòng bao.

Hai thẳng về phía bãi đỗ xe.

Nhà hàng diện tích khá lớn, đình đài lầu các, cũng toát lên một phen phong vị. Xe của họ đậu ở gần cổng, tới cần qua một rừng trúc rộng.

Trời tối đen, đèn trong nhà hàng đều bật lên. Ngọn đèn quá sáng chiếu xuống rừng trúc, chiếu từng cái bóng trúc nền đất. Yến Bắc Thần cao ráo những cái bóng đó, An Hạ nhắm mắt đuổi sát theo , chốc chốc ngẩng đầu một cái.

An Hạ chợt tăng tốc độ chân, đuổi kịp Yến Bắc Thần, đưa tay kéo áo .

Tiếng bước chân nhanh hơn của bảo mẫu nhỏ thành dấu hiệu báo cái kéo áo của cô, mấy ngón tay nhỏ nhắn của cô túm lấy cổ tay áo , Yến Bắc Thần dừng .

Yến Bắc Thần dừng chân, đầu An Hạ.

Hai vẫn đang trong rừng trúc, tia sáng mỏng xuyên qua những phiến lá chiếu xuống, miễn cưỡng chiếu hình dáng của đối diện. An Hạ ngẩng đầu lên, Yến Bắc Thần cũng cúi đầu xuống cô, bên trong ánh mắt hẹp dài thâm sâu là bình tĩnh mà vững vàng.

Hắn giống như cô sẽ chạy đến giữ , cũng giống như đang chờ đợi lời tiếp theo cô sẽ .

Tỉ mỉ nghĩ , từ sự việc phát sinh ở hành lang, Yến Bắc Thần vẫn hề mở miệng hỏi cô một câu, chỉ chờ cô tự .

An Hạ ánh mắt bình tĩnh của Yến Bắc Thần, trái tim cũng nhờ thế mà trở nên vững vàng hơn. Cô mắt , khẽ mím môi, đó thả cổ tay áo .

[Em chỉ quen một tiền là thiếu gia. Con gái của chị em sắp c.h.ế.t, con bé cần phẫu thuật.]

 

Loading...