Ngày Sau Có Thư - Chương 10: Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-08-24 11:36:05
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm sương, con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu.

Tiền Tiểu Ngọc xách đèn lồng, vạch đám gai rậm rạp mặt, chợt khựng đầu quanh.

Nàng cách ngôi chùa núi một đoạn khá xa. Ánh đèn cổng chùa giờ chỉ còn là một chấm vàng nhỏ xíu phía xa xăm, nhấp nháy lập lòe tựa như những vì trời.

Thấy Tình Vân và Giang Nguyên đuổi theo, Tiền Tiểu Ngọc mới nhẹ nhõm thở phào một .

Thể lực của hai đúng là kẻ tám lạng nửa cân, đều kém cỏi như . Nếu thật sự dẫn họ xuống núi thì e rằng cước trình sẽ kéo chậm gấp đôi. Bọn họ đuổi kịp cũng , một nàng hành động càng thêm linh hoạt và nhanh nhẹn.

Đường núi Hồng Diệp vốn gập ghềnh hiểm trở, xe ngựa đa phần đều đường lớn. Thế nhưng sống chẳng lẽ chịu trói tay chờ c.h.ế.t, kiểu gì cũng tìm một lối khác.

Tình Vân xưa nay luôn là chừng mực, hẳn là thể khuyên can Giang Nguyên.

Tiền Tiểu Ngọc đầu , tiếp tục xách đèn xuống núi.

Đêm lạnh như nước, núi Hồng Diệp ngày thu tĩnh mịch im lìm. Ánh đèn lồng soi rọi xuống mặt đất, dần dần chiếu rõ một lớp sương trắng mới kết . Lớp sương như thể rắc cả lên nàng, lạnh đến mức sống mũi ngứa ngáy. Thế nhưng, trái tim nàng lúc đang rạo rực. Cuốn thủ trát giấu trong n.g.ự.c tựa như một chiếc lò than nặng nhẹ, cứ thế thiêu đốt khiến lòng nàng nóng như lửa.

, cứ mãi, Tiền Tiểu Ngọc bắt đầu cảm thấy chút hối hận.

Bây giờ nghĩ , quyết định xuống núi lúc vẫn là bốc đồng.

Lỡ cuốn thủ trát thật sự là do thứ dơ bẩn nào đó tác quái, cố tình lừa nàng xuống núi để bắt lẻ thì ? Giờ đây nàng đang đơn thương độc mã giữa chốn rừng thiêng nước độc, nhỡ mà gặp quỷ thắt cổ, quỷ đầu hồ ly tinh vểnh đuôi nào đó, thì đúng là c.h.ế.t cũng chôn.

"Đồ quỷ sứ vương bát đản!" Nàng ngẩng cao đầu, rảo bước chạy chậm lầm bầm c.h.ử.i rủa để tự vớt vát chút dũng khí: "Dám lừa gạt bà cô của ngươi hả! Ngày mai sẽ tìm bà đồng đốt quách cuốn sổ thành tro vứt xuống hầm phân chuồng lợn, cho mi muôn đời muôn kiếp thể siêu sinh..."

Nói đoạn, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Giá mà bây giờ một chiếc xe ngựa thì mấy..."

"Rầm…"

Đột nhiên, một bóng đen từ trong rừng sâu lao vút lên, bất ngờ xông thẳng mặt Tiền Tiểu Ngọc.

Bóng đen nọ đôi cánh dài cùng chiếc mỏ nhọn hoắt. Nó vỗ cánh kêu lên một tiếng quái gở, hóa chỉ là một con cú. Tiền Tiểu Ngọc vội vã nghiêng né tránh. Ngặt nỗi núi Hồng Diệp trải qua một trận mưa rừng, đường sá lầy lội khó , nên nàng vô tình giẫm một cái hố đá. Chân vấp ngã, lảo đảo, chiếc đèn lồng tay "bụp" một tiếng rơi xuống đất, kéo theo cả nàng lăn vòng xuống một sườn núi.

"Hí…"

Giữa gian tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng , xen lẫn tiếng ngựa hí vang. Dưới ánh trăng mờ ảo, Tiền Tiểu Ngọc lăn nhào xuống đất. Nàng mở mắt thấy một cặp móng ngựa vung cao vút ngay đỉnh đầu, nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ghì chặt. Con ngựa lùi về một bước, nện mạnh móng sút xuống nền đất chỉ cách nàng đúng một bước chân.

"Kẻ nào?"

Người lưng ngựa đột ngột thắp sáng mồi lửa, ánh mắt đầy cảnh giác về phía nàng.

Tiền Tiểu Ngọc vẫn hết hồn, trong lòng ngập tràn kinh ngạc.

Vừa nãy nàng còn đang mơ ước gì một chiếc xe ngựa, chẳng ngờ giữa chốn rừng thiêng nước độc thật sự xuất hiện một chiếc. Thế rốt cuộc là là quỷ đây?

lúc , từ trong buồng xe truyền đến giọng của một : "Có chuyện gì ?"

Kẻ đ.á.n.h xe mang dáng dấp của một tên hộ vệ, vẻ như là gia bộc của một gia đình quyền quý nào đó. Nghe tiếng hỏi, bèn cung kính về phía xe ngựa đáp: "Thiếu quân, một nữ t.ử đột ngột xông ngựa hoảng sợ."

Thiếu quân?

Tiền Tiểu Ngọc cảm thấy thật mới mẻ. Ở huyện Thiên Hà, tiền đều gọi là "lão gia", kẻ quyền thế hơn thì gọi là "đại nhân", còn kiểu xưng hô "thiếu quân" thế thì đây là đầu tiên nàng thấy.

Nghĩ , nàng dùng sức chống tay dậy, phủi lớp bùn đất vàng nhão nhoét dính đầy tay. Nàng định mở miệng thì chợt thấy ánh trăng sáng trong như dải lụa bạc, một bàn tay khẽ vén bức rèm xe lên.

Lời còn khỏi miệng Tiền Tiểu Ngọc nghẹn trong cổ họng.

Một thiếu niên với dung mạo tuấn đang bên trong xe. Ánh trăng bạc phủ lên lớp áo choàng màu xanh sẫm của , tựa như khói như sương. Đôi mắt đen láy sáng ngời, mang theo vẻ lạnh nhạt và hờ hững quét về phía nàng.

Tiền Tiểu Ngọc sững .

Nàng và Giang Nguyên lớn lên cùng từ nhỏ. Giang Nguyên tự xưng là nhất mỹ nam của huyện Thiên Hà, khách quan mà cũng coi như miễn cưỡng xứng với danh xưng . Thế nhưng, nếu đem so sánh với vị thiếu niên dung mạo khuynh thành mắt thì Giang Nguyên chỉ như hoa xuân rực rỡ tùng bách ánh trăng thanh, bỗng chốc trở nên phàm tục và hời hợt hơn hẳn.

Thiếu niên khẽ liếc Tiền Tiểu Ngọc, ánh mắt giống như tuyết đọng thành băng, toát hàn khí lạnh thấu xương, hỏi: "Người nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-10-gap-go.html.]

Tiền Tiểu Ngọc chớp chớp mắt, đưa tay quệt lớp bùn đất dính mặt thăm dò mở lời: "Ta từ chùa xuống núi, đang gấp rút chạy về huyện Thiên Hà... Hai vị công t.ử đây, lẽ nào cũng đang đường đến huyện Thiên Hà ?"

Dưới ánh lửa bập bùng thể rõ bóng lưng cao gầy của gã hộ vệ cưỡi ngựa in hằn trong đêm tối. Đã bóng thì tuyệt đối là ma, vả ma cũng chẳng dùng mồi lửa.

" ." Tên thị vệ nghi hoặc nàng: "Cô nương đường ?"

"Cực kỳ rành rẽ luôn!" Tiền Tiểu Ngọc lập tức tỉnh táo , ân cần gật đầu liên lịa: "Ta là của huyện Thiên Hà. Đường núi Hồng Diệp vốn khó , xem chừng hai vị bản địa, chắc hẳn chỉ tiện đường ngang qua. Hay là thế , hai cho nhờ một đoạn, sẽ chỉ đường cho các vị. Ta một lối tắt, như sẽ lỡ mất thời gian của hai . Thấy nào?"

là buồn ngủ vớ chiếu manh! Tự dưng ông trời rủ lòng thương, xót cho hai cái chân cẳng của nàng lội bộ xuống núi vất vả mà ban tặng một chiếc xe ngựa tám chân tới tận mặt, nàng tội gì mà khách khí chứ.

Phải rằng, nếu dùng xe ngựa luồn lách qua đường nhỏ, nhanh nhất thì chỉ cần nửa canh giờ là về tới nơi!

Tên thị vệ vẻ do dự, ngoái đầu về phía : "Thiếu quân..."

Nàng đinh ninh đối phương sẽ chẳng lý do gì để từ chối, bèn mỉm xách mép váy chuẩn trèo lên xe. Ngờ , bên tai lạnh lùng vang lên hai chữ: "Không ."

Tiền Tiểu Ngọc ngỡ ngàng ngẩng đầu.

Vị thiếu niên với nước da trắng trẻo trong xe thậm chí còn buồn nàng lấy một cái. Hắn chỉ lạnh nhạt lệnh cho gã hộ vệ phía : "Kẻ rõ lai lịch, cần bận tâm."

Tiền Tiểu Ngọc chợt há hốc mồm.

Người cũng cẩn trọng quá đấy.

Gã hộ vệ nàng với vẻ áy náy, lên tiếng: "Xin cô nương."

Tiền Tiểu Ngọc chẳng thèm màng đến sự rụt rè e thẹn nữa, nàng bấu c.h.ặ.t t.a.y thành xe, thiếu niên mà sốt sắng : "Công t.ử , thực sự việc gấp cần xuống núi, mong công t.ử cho mượn nhờ xe ngựa một chút. Dù thì các vị cũng đến huyện Thiên Hà, cũng đến huyện Thiên Hà, thêm bạn đồng hành đường chẳng hơn ?"

Thiếu niên như thấy, gạt phắt bàn tay đang bám víu thùng xe của nàng , lãnh đạm : "Xuất phát."

Mặt mày Tiền Tiểu Ngọc lập tức tái mét vì tức giận.

Nửa đêm nửa hôm, một cô nương như hoa như ngọc hết lời cầu xin đến nhường , mà tên vẫn cứng đầu sắt đá, mềm cứng đều ăn!

Vài con đom đóm phát ánh sáng xanh lục lập lòe bay lượn quanh chiếc xe. Khuôn mặt kiêu ngạo của đối phương trong bóng đêm càng toát lên vẻ lạnh lùng, cay nghiệt. Tiền Tiểu Ngọc một mặt vẫn canh cánh trong lòng chuyện của Tiền Hữu Phú, mặt khác đột nhiên dâng trào một cỗ ác khí. Ngay lúc ngón tay cuối cùng sắp sửa gạt khỏi thùng xe, nàng bỗng lật tay tóm chặt lấy, mười ngón tay đan chặt tay vị thiếu niên . Khoảng khắc tiếp theo, nàng dứt khoát phắt , rút nhanh thanh đoản đao vắt bên hông .

Đó là thanh loan đao nàng mang theo lúc lên núi để hái rau rừng. Tiền Tiểu Ngọc lao đến mặt gã hộ vệ, vung mạnh đao. Sắc mặt gã hộ vệ thoắt biến, lập tức rút thanh trường kiếm bên hông để gạt đỡ.

"Phựt…"

Lưỡi đao cong vốn mài vô cùng sắc bén, chỉ bằng một nhát chém, sợi dây thừng nối giữa ngựa và buồng xe liền đứt phựt. Tiền Tiểu Ngọc tựa như một con bướm nhẹ nhàng phóng vọt lên lưng ngựa, giật mạnh dây cương cao giọng kêu lớn:

"Ta là nhà của nha dịch, công vụ cấp bách, xin mượn ngựa của các vị dùng tạm! Nếu bạc đủ, phiền các vị đến nhà Tiền Hữu Phú ở ngõ Yên Chi, huyện Thiên Hà để đòi thêm. Đa tạ!"

"Giá…"

Bóng dáng nàng tựa như một con mèo rừng lanh lẹ trong màn đêm, chớp mắt lao vút đám cây cỏ rậm rạp biến mất tăm.

"Khốn kiếp!" Lúc tên hộ vệ mới bừng tỉnh. Vừa thấy đối phương rút đao, cứ tưởng nàng định tay động võ, ai dè mục đích thực sự là cướp ngựa. Hắn toan đuổi theo, nhưng chợt nhớ thiếu niên xe phía nên đành vội vã đầu .

Vị thiếu niên xe khẽ xuống lòng bàn tay .

Giữa lòng bàn tay , chút đường dính nhớp nháp đang tan chảy dường như vẫn còn vương chút ấm. Cái gọi là "nếu bạc đủ" của đối phương toan chẳng là bạc vụn, mà chỉ là một nắm kẹo mỡ lợn ăn dở.

"Thiếu quân..."

Thiếu niên khẽ ngước mắt lên, trong đôi đồng t.ử đen láy ẩn giấu một ngọn lửa giận.

Hắn rít lên: "Đuổi theo."

 

 

 

Loading...