Ngày Sau Có Thư - Chương 11: Thời Thiên trộm gà
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:30:11
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lộc cộc..."
Tiếng vó ngựa vang lên lanh lảnh con đường núi thênh thang. Gió lớn lướt qua cùng những vì rải rác bầu trời như đang vụt lùi phía . Tiền Tiểu Ngọc rạp lưng ngựa, cảm giác cơ thể như đang nhẹ bẫng bay lên.
Nàng từng cưỡi con ngựa già gầy trơ xương của đội bộ khoái chỗ Tiền Hữu Phú, cũng từng cưỡi con ngựa đỏ bờm mượt mà Giang phu nhân cất công tìm về cho Giang Nguyên, nhưng tất cả đều chẳng thể sánh bằng con tuấn mã mạnh mẽ vô cùng phi phàm đang cưỡi . Từng nhịp phi xóc nảy, phong cảnh bên đường ngừng biến đổi, khiến trái tim nàng cũng bất giác đập thình thịch theo nhịp chân ngựa.
Chạy nhanh như , đây chẳng lẽ là thiên lý mã trong truyền thuyết ?
Mà dẫu thiên lý mã, thì đây chắc chắn cũng là một con ngựa quý giá trị liên thành. Lúc , mượn ánh sáng từ mồi lửa, nàng lờ mờ thấy họa tiết mạ bạc đầu ngựa lấp lánh chói mắt. Yên ngựa hoa lệ nhường , đủ thấy chủ nhân của nó nếu bậc phú hộ thì cũng là bậc quyền quý.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiền Tiểu Ngọc chợt dâng lên cảm giác bất an.
Vừa trong lúc cấp bách, nàng lỡ cướp ngựa của cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Thế nhưng nàng quên mất một điều, ở huyện Thiên Hà đều là xóm giềng quen , chuyện gì thì qua chuyện rõ với vài câu là xong. Khổ nỗi ngoại tỉnh khác, lỡ như truy cứu... Nếu thật sự truy cứu...
Thì đành giả điên .
Tiền Tiểu Ngọc âm thầm hạ quyết tâm.
Dù thì sáng sớm mai, , thậm chí chẳng cần đợi đến sáng mai, Thôi thẩm và Giang phu nhân chắc chắn chuyện nàng nằng nặc đòi xuống núi lúc nửa đêm . Biết chừng lúc họ mời sẵn bà đồng về vẽ bùa cho nàng cũng nên. Kẻ mà truy cứu, cùng lắm nàng cứ lật trắng dã hai mắt, giả vờ nữ quỷ nhập . Nếu vẫn chịu buông tha, thì đành nhờ cha của Giang Nguyên tống nàng đại lao huyện nha, đếm kiến vài ngày .
Nỗi lo lắng tồn tại nổi một nhịp thở, Tiền Tiểu Ngọc xốc tinh thần. Nàng giật mạnh dây cương, con tuấn mã lập tức lao vút như mũi tên rời cung.
Chỉ mong những lời nguyền rủa ghi quyển sổ tay đều là giả. Còn nếu chẳng may là thật, thì nay nàng bất chấp cướp cả ngựa của đường , nhất định sẽ kịp chạy về ngăn cản trong nửa canh giờ.
Chỉ nửa canh giờ thôi! Cha ơi là cha, cha nhớ cầm cự cho vững. Mười bảy mạng chuyện đùa , cha cứ an phận kịch , chớ lo chuyện bao đồng, ngàn vạn đừng đùa với lửa!
Và điều quan trọng nhất, ngàn vạn ... xin cha đừng uống rượu!
...
"Khà... Rượu mạnh thật!"
Tại Lai Phượng lâu, Tiền Hữu Phú nhe răng trợn mắt, bật một tiếng cảm thán dài đầy sảng khoái.
Trái ngược với lão, tửu phẩm của Giang Duẫn Trực và Phương Chính đối diện hơn nhiều. Hai chỉ cầm chén rượu nhỏ lên nhấp một ngụm đặt xuống. Trên khuôn mặt thanh tú gầy gò của Phương Chính điểm một rặng mây đỏ, lẽ là do say nên lời cũng nhiều hơn ngày thường đôi chút. Ông mỉm trêu: "Tiền , hôm nay phá giới thế , sợ Tiểu Ngọc ?"
Tiền Hữu Phú hì hì, đáp: "Chuyện uống rượu hôm nay, trời đất , , Giang cũng . Khuya nay chỉ cần hai hở môi mách lẻo với Tiểu Ngọc, thì con bé mà ?"
"Cái tên nhà ngươi thật là..." Giang Duẫn Trực thì bất lực lắc đầu .
Tửu lượng của Tiền Hữu Phú vốn tồi, nhưng đó chỉ là chuyện của ngày xưa.
Kể từ bữa tiệc tất niên của ban bộ khoái năm , lão lỡ uống quá chén đến mức nôn mửa bất tỉnh nhân sự, liệt giường liền ba ngày ba đêm, thì Tiền Tiểu Ngọc cấm tiệt lão đụng đến một giọt rượu.
"Lão Tiền sợ Tiểu Ngọc ghê thật đấy, đời gì cha nào sợ con gái như cơ chứ?" Phương Chính thấy bộ dạng của bạn thì nhịn .
Tiền Hữu Phú vội xua tay: "Tha cho ! Đứa con gái nhà tính nết nào hiền thục như Tình Vân nhà ."
Phương Tình Vân thừa hưởng tính cách từ Phương Chính, dịu dàng điềm đạm, tri thư đạt lý. Trong khi đó, Tiền Tiểu Ngọc chua ngoa hung hãn, tinh ranh và mồm mép tép nhảy, chung là tính cách trái ngược với Tiền Hữu Phú.
Có lẽ là bởi vì... con bé con ruột của lão.
Tiền Tiểu Ngọc thực chất là một bé gái bỏ rơi Tiền Hữu Phú nhặt về.
Nhớ hồi còn trẻ, Tiền Hữu Phú chỉ là một tên vô nghèo rớt mồng tơi, nay đây mai đó sống kiếp lang bạt. Một đêm nọ, đường chôm con gà nhà phú hộ hớn hở trở về, y bỗng thấy một chiếc giỏ đan bằng tre to đùng trơ trọi ở đầu hẻm.
Khi đang là những ngày giá rét đỉnh điểm, nửa đêm canh ba mà tuyết vẫn rơi lất phất. Đột nhiên thấy tiếng trẻ sơ sinh ré lên thê lương, Tiền Hữu Phú còn tưởng gặp ma. Y cố lấy hết can đảm theo tiếng mà tìm tới. Chỉ thấy trong giỏ tre là một đứa bé mũm mĩm trắng trẻo, hình quấn gọn trong miếng tã rách màu đỏ tươi. Lạ , đứa bé trông thấy y thì lập tức nín bặt, đôi mắt tròn xoe cứ thế chằm chằm y đưa ngón tay lên mút chùn chụt.
Tiền Hữu Phú dáo dác quanh bốn phía, tuyệt nhiên chẳng bóng .
Mùa đông năm thiên tai bão tuyết hoành hành, nhiều kẻ cùng khổ chẳng thể vượt qua, đến cái miệng ăn còn đủ no, đành c.ắ.n răng đem vứt bỏ đứa trẻ mới lọt lòng, mặc kệ cho nó tự sinh tự diệt.
Với cái thời tiết khắc nghiệt như thế , chẳng cần qua hết một đêm, một đứa trẻ sơ sinh chắc chắn sẽ c.h.ế.t cóng.
Tiền Hữu Phú đắn đo suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định một tay xách gà, một tay xách luôn cái giỏ tre về nhà.
Ban đầu, y trộm nghĩ đợi qua vài ngày sẽ tìm một gia đình t.ử tế nào đó gả đứa bé . Như kiếm chút bạc lót tay, tích phúc đức. Một công đôi việc, cớ ?
Thế nhưng Tiền Hữu Phú bao giờ ngờ rằng, việc chăm bẵm một đứa trẻ, dù chỉ là vài ngày ngắn ngủi, cũng chuyện dễ dàng.
Tiền Hữu Phú năm mới ngoài hai mươi, trai trẻ từng , nay đùng một cái cha. Huống hồ, y vốn chẳng kẻ kiên nhẫn ân cần gì cho cam. Trẻ sơ sinh thì cứ suốt ngày: đói cũng , giật thức giấc , buồn ngủ , mà ăn nhiều quá bụng ậm ạch cũng . Chỉ khi gọn trong vòng tay y đung đưa dỗ dành, con bé mới chịu nín bặt.
Cứ như thế, Tiền Hữu Phú gầy rộc trông thấy. Việc chăm nom "cục nợ" khiến y đầu tắt mặt tối, chân chạm đất. Đến ngay cả con gà mới trộm về, y cũng đành đem bán lấy tiền mua gạo nấu nước cháo cho đứa bé uống.
Lúc , y mới cay đắng thấu hiểu một đạo lý: đời , nuôi dạy trẻ con quả thực là chuyện gian nan nhất thế gian!
Chuyện cũ nghĩ mà kinh, Tiền Hữu Phú lún sâu dòng hồi tưởng khiến vẻ mặt thoắt cái trở nên méo mó khó coi. lúc , ở sảnh đường tầng một, gã kép hát bôi đầy phấn son sân khấu mở miệng, cất lên một tràng xướng từ:
"Luyện thành phi tiễn tẩu bích, điện Ngọc Hoàng ảnh vô tung. Vương tôn Chức Nữ, trộm của nàng ba thước kim nhung..."
Đây đích thị là vở kịch "Thời Thiên trộm gà".
Giang Duẫn Trực lắc đầu, mỉm than thở: "Tiểu Ngọc cũng vì lo lắng cho sức khỏe của Tiền nên mới thôi. Nhắc mới nhớ, đứa trẻ quả đúng là một ngôi may mắn. Nếu con bé, ba chúng cơ duyên quen cơ chứ?"
" ." Phương Chính cũng chen trêu ghẹo: "Nếu Tiểu Ngọc, Tiền bây giờ e là vẫn còn đang hùng Thời Thiên trộm gà chứ."
Nghe mấy lời bóc mẽ, khuôn mặt già nua của Tiền Hữu Phú bất giác đỏ lựng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-11-thoi-thien-trom-ga.html.]
Hồi đó nhà y nghèo xơ xác, cha mất sớm, từ nhỏ mồ côi ai quản giáo. Y cũng chẳng bản lĩnh gì to tát, thi thoảng chỉ vài công việc vặt vãnh cho mấy nhà giàu .
việc lúc nào cũng sẵn. Những ngày tháng rảnh rỗi việc, Tiền Hữu Phú đành trộm gà để đắp đổi qua ngày.
Nói về khoản trộm gà, y tuyệt đối là một tay lão luyện. Nào là dụ dỗ đám ch.ó gác cửa, trèo tường lẻn hậu viện, vỗ về vuốt dọc theo lớp lông gà để chúng khỏi kêu la, đó thấy gà là lấy áo trùm kín đầu, túm vắt chân lên cổ mà chạy. Hơn nữa, y chỉ rình mò mấy hộ bá hộ thương nhân giàu sụ. Bọn họ mất một con gà cũng chẳng buồn để tâm, chỉ xem như ch.ó tha mất. Suốt một thời gian dài, Tiền Hữu Phú cứ sống qua ngày nhờ những ngón nghề trộm gà nhãi nhép .
từ khi nhặt Tiền Tiểu Ngọc về nhà, bỗng chốc gánh thêm một miệng ăn. Bản Tiền Hữu Phú chẳng kẻ chi tiêu vun vén, thành hai cha con thường xuyên sống trong cảnh bữa đói bữa no. Từ khắc con dấu giả đem bán, cho đến lừa lọc lặt vặt ở sòng bạc, bản chất Tiền Hữu Phú vốn là một kẻ vô . Lúc nào vạch mặt, y vội vã cuốn gói, dắt díu Tiền Tiểu Ngọc chạy trốn sang vùng khác.
Cứ lang thang phiêu bạt, sống mơ mơ màng màng như , thoắt cái Tiền Tiểu Ngọc cũng khôn lớn.
Thế nhưng, biến cố ập đến năm Tiền Tiểu Ngọc lên bảy tuổi.
Năm , hai cha con xuôi dòng con sông lớn về phía nam, cập bến huyện Thiên Hà. Dọc đường , Tiền Tiểu Ngọc nhiễm phong hàn thuyền nên ốm một trận thập t.ử nhất sinh. Con bé nôn mửa liên miên, sốt cao hạ. Toàn bộ bạc lẻ Tiền Hữu Phú dành dụm đều nướng sạch việc mời đại phu bốc thuốc, trong nhà đến nửa hạt gạo cũng chẳng còn.
Trong tình cảnh vạn bất đắc dĩ, một đêm nọ, nhân lúc Tiền Tiểu Ngọc ngủ say, Tiền Hữu Phú rón rén mở cửa lẻn ngoài, quyết tâm trộm một con gà về hầm tẩm bổ cho con gái.
Lần , mục tiêu mà Tiền Hữu Phú nhắm tới chính là phủ huyện lệnh.
Giang Duẫn Trực vốn là huyện lệnh của huyện Thiên Hà. Mấy ngày hôm đó, ông tình cờ xa việc, trong nhà chỉ còn mỗi Giang phu nhân và đứa con trai nhỏ. Lúc , Giang phu nhân mới sảy t.h.a.i lâu, đám hạ nhân đều bận rộn vây quanh hầu hạ chủ tử, chẳng ai rảnh rỗi mà coi chừng mấy con gà ở hậu viện. Đối với Tiền Hữu Phú, đây quả là cơ hội trời ban.
Tiền Hữu Phú thuận lợi lẻn hậu viện nhà họ Giang. Trời lạnh căm căm nên lũ gà cũng lười biếng thin thít. Y tóm gọn một con nhét bao tải định tẩu thoát, nhưng ngay lúc chuẩn rời , y chợt phát hiện vài vết m.á.u khả nghi loang lổ mặt đất. Lần theo vết m.á.u , y rùng thấy xác của con ch.ó vàng to lớn chuyên gác cổng.
Trộm cướp nhà, phần lớn chỉ ném bánh bao tẩm t.h.u.ố.c mê cho ch.ó ăn. Những kẻ tài cao mật lớn như y thì thậm chí còn chẳng thèm chuẩn bánh bao. cái kiểu tay tàn nhẫn kết liễu mạng con vật một đao chí mạng như thế thì quả thực hiếm thấy.
Vì nấn ná một chút, Tiền Hữu Phú mới chợt nhận rằng: khí trong trạch viện họ Giang đêm nay vắng lặng đến mức vô cùng bất thường.
Hóa đêm đó, hai tên cường đạo lưu vong lẻn trấn. Thấy phủ huyện lệnh chỉ Giang phu nhân và đứa con nhỏ yếu ớt, bọn chúng bnf eđánh ngất bộ gia nhân vét sạch của cải trong nhà. Lúc Tiền Hữu Phú tìm tới nơi, vặn chứng kiến cảnh lũ ác tặc đang chuẩn giở trò đồi bại với Giang phu nhân đang trói gô. Không kịp nghĩ ngợi, y gầm lên một tiếng dữ dội xông thẳng trong.
Tiền Hữu Phú liều mạng đ.á.n.h tay đôi với bọn cường đạo. Âm thanh ẩu đả kinh động hàng xóm láng giềng xung quanh, bản y cũng c.h.é.m mấy nhát dao. Khi đám nha dịch tin chạy đến tóm gọn hai tên cướp, họ gặng hỏi vì Tiền Hữu Phú xuất hiện ở đây lúc nửa đêm canh ba. Y chỉ ôm khư khư cái bao tải đựng gà, ấp a ấp úng chẳng nên lời.
Sau đó, khi Giang Duẫn Trực trở về và rõ ngọn ngành sự việc, ông đích mang lễ vật tới tận nhà để bái tạ.
"Ơn cứu mạng của Tiền , nhà họ Giang chúng suốt đời quên."
Lại thấy cảnh nhà Tiền Hữu Phú nghèo rớt mồng tơi, đến cái nồi nấu cơm cũng chẳng , bên cạnh còn một cô con gái nhỏ cần chăm sóc. Thấy lão thủ nhanh nhẹn, tuy trong quá khứ từng chuyện trộm cắp nhưng âu cũng là do cảnh bức bách, hiếm bản chất vẫn còn giữ sự trượng nghĩa. Vậy nên, Giang Duẫn Trực quyết định đặc cách thu nhận lão ban bộ khoái, chính thức trở thành một vị nha dịch của huyện Thiên Hà.
Giờ đây ngẫm , nếu năm đó Tiền Hữu Phú nhặt Tiền Tiểu Ngọc về, và nếu con bé tình cờ ngã bệnh đúng lúc hai cha con dạt tới huyện Thiên Hà, thì lão chẳng ăn trộm gà đêm hôm . Và tất nhiên, lão cũng sẽ chẳng bao giờ bắt gặp cảnh con Giang phu nhân gặp nạn, càng cơ hội Giang Duẫn Trực nhận đội bộ khoái để "cải tà quy chính".
Nên con bé là "ngôi may mắn" quả thực chẳng sai chút nào.
Giang Duẫn Trực khà khà: "Lão Tiền đúng là thương xót Tiểu Ngọc thật. Bao năm qua vì con bé mà chịu cảnh phòng gối chiếc đến tận bây giờ."
Tiền Hữu Phú chút hổ: "Đó là do để mắt tới thì ."
Kể từ ngày nhặt Tiền Tiểu Ngọc về, lão từng nghĩ đến chuyện đem gả con bé cho khác. đứa trẻ chẳng hiểu vì quen lão mà hễ rời xa vòng tay lão là lóc t.h.ả.m thiết như trời sập, sữa chịu bú, ngủ cũng ngon giấc. Vạn bất đắc dĩ, Tiền Hữu Phú đành ôm con bé về bên , tự nhủ bụng đợi khi con bé lớn thêm chút nữa hẵng đem cho.
Ai dè, nuôi dần nuôi dà nảy sinh tình cảm ruột thịt. Đợi tới khi con bé khôn lớn, đừng là Tiểu Ngọc chịu , mà ngay chính bản lão cũng chẳng nỡ rời xa con bé nữa. Cũng may sung ban bộ khoái, tiền lương hàng tháng, coi như vớt vát thêm một miệng ăn trong nhà.
Có điều, lão lúc đó vẫn còn là trai trẻ, dẫu một công việc t.ử tế nhưng xét cho cùng thì cũng chẳng chút gia tài hồi môn nào. Lại đèo bồng thêm một đứa con gái, thử hỏi khuê nữ nhà đàng hoàng nào tình nguyện gả qua đây kế cơ chứ? Cứ thế, năm rộng tháng dài trôi qua, tuổi xuân của lão cũng đành bỏ lỡ.
"Tiểu Ngọc hôm nay cùng Tình Vân và Giang Nguyên lên núi Hồng Diệp ." Giang Duẫn Trực hiền hòa: "Sáng sớm mai tranh cắm nhang đầu tiên, bảo Tiểu Ngọc cầu cho một mối nhân duyên . Sợi tơ hồng của Nguyệt Lão, dù thế nào cũng nên buộc lấy chân đấy."
"Đừng! Cứ để con bé tự cầu duyên cho bản thì hơn, cầu Bồ Tát phù hộ cho nó mau chóng gả một hộ gia đình t.ử tế , để bớt cái tính suốt ngày bới lông tìm vết !"
Phương Chính bèn phì : "Tiểu Ngọc lanh lợi dễ thương thế , chuyện gì mà khó? Ta Tình Vân , trong huyện nhiều thiếu niên len lén gửi hoa tặng Tiểu Ngọc đấy."
"Chuyện đó là đương nhiên!" Tiền Hữu Phú lập tức đắc ý vênh mặt: "Ây dô, tự quá nhé, Tiểu Ngọc nhà xinh nhường , khắp mười dặm tám phố ai mà chẳng công nhận. Đứa bé lớn lên, cung nương nương cũng xứng đáng. Hơn nữa, đôi mắt con bé cũng giống hệt , đen láy như ngọc đen, chớp chớp lung linh..."
Lão cứ tự huyễn hoặc mà khen ngợi một tràng. Ba nâng chén cụng ly ngửa cổ cạn sạch. Lúc , gã kép sân khấu khéo hát tới đoạn chủ quán phát hiện gà mất trộm, đang lớn tiếng chỉ trích hành vi trộm cắp của đám . Kẻ thủ vai Thời Thiên với khuôn mặt bôi đầy phấn son đang chống hai tay ngang hông, vẻ vô cãi chày cãi cối: "Bị mèo hoang cắp , chồn cáo ăn thịt , là diều hâu vồ mất? Ta mà chứ?" Lời dứt, chọc cho đám khách đài hò reo tán thưởng ầm ĩ.
Tiền Hữu Phú cũng ha hả , hùa theo đám đông xem kịch. Chợt lão thấy lầu, mấy đào kép đến lượt lên đài đang nép đám đông, cúi đầu rầm rì trò chuyện. Một kép hát bôi mặt đen sì bất chợt dậy, vô ý va cây trường thương dựng đằng , suýt chút nữa thì đầu thương đ.â.m trúng lưng.
Lão đang xem đến say mê ngây ngô thì Phương Chính bên cạnh lảo đảo lên: "... Thôi chuyện phiếm ít thôi, trót uống nhiều quá , để nhà xí một lát."
Tửu lượng của Phương Chính vốn kém, sức vóc chẳng cường tráng là bao. Lúc dậy, hình ông loạng choạng như cây sào tre gió, suýt nữa thì ngã nhào.
Tiền Hữu Phú vội đưa tay đỡ bạn vững. Lão ợ lên một rượu, cũng chống tay dậy, tiện thể vỗ vỗ lên cái bụng tròn xoe của .
"Đi cùng luôn!"
---
Chú thích: (Lậm baidu ạ)
Kinh kịch “Thời Thiên Trộm Gà” cốt truyện bắt nguồn từ tiểu thuyết “Thủy Hử” của Thi Nại Am và vở diễn cung đình đời Thanh “Trung Nghĩa Tuyền Đồ”. Trong bản bổ sung tái biên của tác phẩm “Chuế Bạch Cừu” do Tiền Đức Thương biên soạn, vở ghi chép với tên gọi “Lạc Thảo · Thâu Kê”.
Vở diễn kể về chuyện Dương Hùng, Thạch Tú và Thời Thiên đường đến nương nhờ Lương Sơn. Ba nghỉ tại một quán trọ của nhà họ Chúc. Thời Thiên lén bắt con gà trống báo sáng của chủ quán để ăn, đồng thời còn trêu chọc chủ quán, từ đó xảy một loạt sự việc.
Là một vở võ hề kinh điển của phái Diệp, điểm đặc sắc nhất trong biểu diễn là kỹ thuật “ăn lửa”. Diễn viên dùng những mảnh giấy châm lửa tượng trưng cho thịt gà, thực hiện các động tác nhai nuốt phun khói nhả lửa, qua đó mô phỏng một cách ước lệ cảnh Thời Thiên ăn gà.
Giải thích: Câu thành ngữ “Thời Thiên trộm gà - đ.á.n.h tự khai” bắt nguồn từ câu chuyện về hảo hán Lương Sơn Thời Thiên trong tiểu thuyết “Thủy Hử”. Vì việc trộm gà mà Thời Thiên vô tình để lộ phận và ý đồ của , nên đời tổng kết thành câu:-“Thời Thiên trộm gà - đ.á.n.h tự khai.”
Câu dùng để chỉ những khi chuyện hoặc phạm , cần khác tra hỏi truy cứu thì bản chủ động khai hoặc tự để lộ sự việc.