Ngày Sau Có Thư - Chương 13: Bắt Trộm

Cập nhật lúc: 2026-08-27 15:41:08
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cơn gió đêm mát mẻ vờn qua mang tai, tưởng chừng như gió cũng mang theo âm thanh. Tiền Tiểu Ngọc lảo đảo một bước mới vững. Đợi khi mặt, nàng nén nổi tiếng kêu "A", hai mắt trợn trừng kinh ngạc.

Một thiếu niên tuấn mỹ đang ngay mặt, lạnh lùng chằm chằm nàng.

"Công tử?" Tiền Tiểu Ngọc kinh ngạc thôi.

Đây chẳng là vị "Thiếu quân" nàng cướp ngựa núi Hồng Diệp ban nãy ?

Thật quái lạ! Nàng cướp ngựa của , cất bước nhẹ tênh còn rành đường sá núi non. Còn mất ngựa, kéo theo cỗ xe nát, đáng lý chậm hơn mới đúng. Ai ngờ , và nàng đặt chân đến Lai Phượng Lâu. Trời đất ơi, tốc độ cũng quá nhanh !

Tiền Tiểu Ngọc chút chột , đành nặn một nụ giả lả, : "Ngài đến đúng lúc lắm. Ta còn lo đường núi tối tăm, dẫn đường ngài sẽ đuổi kịp. Giờ thấy ngài bình an tới nơi, yên tâm ." Nàng chỉ tay về phía con ngựa tiểu đồng buộc lầu, tiếp: "Vật quy nguyên chủ, ngài mau dắt ngựa tiếp , chớ để lỡ dở hành trình. Ta còn việc, xin phép ." Nói đoạn, nàng nhấc chân định chuồn êm.

Thế nhưng nàng chuồn thoát.

Bàn tay đang siết chặt lấy cánh tay nàng vững như bàn thạch. Nàng sức vặn vẹo, vùng .

Đối phương khóa chặt lấy nàng, trong đôi mắt trong trẻo ngưng tụ một tầng sương lạnh, giọng điệu cũng sắc bén như băng: "Luật pháp Nghiệp triều quy định, kẻ cướp đoạt tài vật, đả thương khác sẽ xử trảm, mặt xăm hai chữ 'cướp đoạt'."

Tiền Tiểu Ngọc há hốc miệng cạn lời, ngay đó bèn nhảy dựng lên: "Ta đả thương ngươi chỗ nào? Ngươi đừng ngậm m.á.u phun !"

Giọng điệu của thiếu niên vẫn nghiêm khắc như cũ: "Chưa đả thương , phạt một trăm trượng, đày lao dịch ba năm." Hắn liếc tên hộ vệ theo phía , lệnh: "Trói ả , giải đến huyện nha."

Tiền Tiểu Ngọc: "..."

là một tên ngoại tịch tâm địa độc ác! Nàng chỉ mượn tạm con ngựa của dùng tới nửa canh giờ, hết đòi gông cổ lên quan đòi lưu đày. Bọn cho vay nặng lãi ở huyện Thiên Hà cũng chẳng hắc ám đến mức ! Lại còn dám bảo nàng là cường đạo... Mau mở to cặp mắt ch.ó của cho rõ, đời nữ cường đạo nào xinh như hoa thế !

"Công tử, công tử..." Tiền Tiểu Ngọc khoác lên nụ hòa, bắt đầu bịa chuyện loạn xì ngầu: "Thực dám giấu, đích thị là nhà của quan nha. Ngài tin cứ ngoài hỏi bà con lối xóm mà xem. Phụ đang thi hành công vụ, bắt một tên ác tặc, e là nguy hiểm nên mới gấp gáp chạy cứu cha. Phụ khổ, chân cẳng bất tiện nhưng trượng nghĩa vô cùng, tuổi cao sức yếu nhưng trong lòng luôn ôm chí lớn. Tên ác tặc thì gian xảo vạm vỡ, vội cứu ! Công t.ử ngài minh thần võ, minh xét giùm. Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, xin ngài hãy lượng thứ cho nỗi lòng nóng như lửa đốt của đứa con gái !" Nói xong, bàn tay còn của nàng hung hăng nhéo mạnh đùi một cái, nước mắt lập tức thi tuôn rơi lã chã.

Thiếu niên ngờ nước mắt của nàng tuôn rơi dễ dàng hệt như đào kép hát tuồng, nhất thời sững sờ cạn lời.

Xung quanh tĩnh lặng. Bên trong lầu vang vẳng tiếng hát uyển chuyển, bên ngoài là cơn gió đêm se lạnh. Đôi thiếu niên thiếu nữ dung mạo thanh tú cửa, một siết c.h.ặ.t t.a.y . Thiếu niên thì giọng điệu lạnh lùng nghiêm khắc, thiếu nữ thì cúi đầu lóc nỉ non. Cảnh tượng rơi mắt qua đường hóa thành một màn phong hoa tuyết nguyệt, tình ý dằng dai dứt.

Dần dần, bắt đầu chỉ trỏ thiếu niên. Thậm chí một vài vị đại tẩu dọn hàng về khuya bụng còn lên tiếng khuyên can: "Hai vợ chồng son cãi thì cãi, cớ ức h.i.ế.p một cô nương gia thế ?"

Nghe , Tiền Tiểu Ngọc cũng buồn giải thích, chỉ ngoắt đầu sang một bên, lóc càng thêm thương tâm.

Sắc mặt thiếu niên dần lộ vẻ bực dọc: "Ngươi..."

Hắn định mở miệng, đột nhiên mấy tên hầu nhận lệnh của Giả chưởng quỹ vội vã chạy ùa trong lầu, chạy la lớn: "Mau báo cho huyện lệnh đại nhân, lầu đ.á.n.h , ác tặc!"

Tiếng nức nở chợt ngừng bặt.

Có ác tặc?

Tiền Tiểu Ngọc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh nghi. Nàng chẳng còn tâm trí mà dây dưa với mặt. Nhân lúc cổ tay đối phương nới lỏng, nàng lập tức trượt bước ngoài, dễ dàng thoát khỏi kìm kẹp. Chỉ thấy nàng thoăn thoắt đạp bước nhảy lên, hệt như một con bướm vàng nhẹ nhàng tung cánh, chớp mắt biến mất dạng hý lâu.

Tên hộ vệ giật thót . Nữ thổ phỉ trông vẻ liễu yếu đào tơ, thế mà khinh công vô cùng lợi hại.

"Thiếu quân, việc ..."

Thiếu niên về phía hý lâu nơi thiếu nữ biến mất, dường như cũng mới nhận đùa giỡn, sắc mặt tức thì lạnh .

"Miệng lưỡi trơn tru."

Hắn thêm lời nào nữa, lập tức phi đuổi theo.

...

"Choang..."

Tại nhà kho tầng cao nhất của Lai Phượng Lâu vốn chất đống những y phục diễn tuồng cũ kỹ lâu năm dùng tới. Lúc , thanh la đồng giá gỗ luồng đao phong va đập liên tục rơi lả tả xuống sàn, tiếng la chói tai vang vọng khắp căn phòng chật hẹp.

Trong góc phòng hai đàn ông đang sõng soài. Một trán rỉ máu, hai mắt nhắm nghiền, là Phương Chính. Người thì ngửa mặt đất, m.á.u me lẫn lộn với lớp phấn son vẽ mặt hát tuồng, là sống c.h.ế.t.

Trường thương trong tay Tiền Hữu Phú đón đỡ thanh trường đao đang vung tới của đối phương, phát một tiếng "leng keng" chát chúa, nhanh chóng tiếng ồn ào hỗn loạn lầu lấn át. Đứng đối diện ông, tên áo đen bịt mặt thu hồi trường kiếm, kiếm phong quét thẳng về phía những bên ngoài.

"Cẩn thận!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-13-bat-trom.html.]

Tiền Hữu Phú đưa cán trường thương lên đỡ. Chỉ "binh bốp" một tiếng, một vết nứt lập tức hiện . Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh trường thương trong tay ông gãy đôi.

Trong nhà kho thoạt đao thương kiếm kích món nào cũng đủ, đáng tiếc tất thảy chỉ là đồ giả nặn bằng bùn. Cây trường thương vốn là đạo cụ của gánh hát cũ từng biểu diễn ở Lai Phượng Lâu, dán bằng giấy và lõi gỗ. Nhìn thì oai phong lẫm liệt, thực chất chỉ là cái mác bên ngoài.

Bọn hầu, hộ vệ của Lai Phượng Lâu dần dà chạy tới bao vây xung quanh. Tuy nhiên, huyện Thiên Hà nhiều năm xảy án cướp giật, hộ vệ nơi đây cũng giống hệt như đống hoa thương trong nhà kho , chỉ cái mã ngoài chứ chẳng nên trò trống gì. Cả đám chôn chân ngoài cửa, một ai dám xông lên, ngược còn trở thành kỳ đà cản mũi.

Tiền Tiểu Ngọc chạy tới cửa nhà kho thấy một đám hầu sợ hãi vắt chân lên cổ bỏ chạy tán loạn. Phụ nàng đang t.ử chiến với một tên áo đen. Tên hung đồ tay lăm lăm trường kiếm, còn phụ nàng thì đang lấy khiên che đỡ.

Khoan , đó là cái khiên, đó là... một chiếc thanh la bằng đồng!

Phụ nàng mang theo binh khí!

Làm gì ai dùng thanh la để đỡ kiếm cơ chứ!

"Cha..."

Tiền Tiểu Ngọc sốt ruột vạn phần, chộp lấy một khúc gậy gỗ đất lao thẳng lên. Tiền Hữu Phú thấy tiếng nữ nhi, đầu , khóe mắt tức thì nứt toác.

"Không! Ngọc nhi!"

Tiếng hô hoán của ông và một tiếng hét chói tai vang lên cùng lúc. Trường kiếm của tên áo đen đ.â.m sầm sập về phía mặt Tiền Tiểu Ngọc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng bột phấn tản như sương mù, đập thẳng mặt tên áo đen.

Mùi cay nồng sặc sụa chớp mắt bao trùm bộ hành lang. Bất cứ ai mặt cũng nhịn mà ho sặc sụa, tên áo đen càng ôm mặt gào thét điên cuồng.

"Cha, cha chứ?" Tiền Tiểu Ngọc thu tay về, ngoái đầu lớn tiếng hỏi.

Tiền Hữu Phú lồm cồm bò dậy: "Không ! Nha đầu, mau chạy , chỗ nguy hiểm lắm!"

Tên áo đen đ.á.n.h lénh nên tức giận tột đỉnh, thình lình lao bổ về phía Tiền Tiểu Ngọc đang ngay cửa. Tiền Hữu Phú vội vàng từ phía lao tới chặn , hai quấn lấy vật lộn. Gác xép của Lai Phượng Lâu vốn xây từ lâu năm, lan can một hồi va đập tơi tả bắt đầu lung lay chực đổ. Tầm tên áo đen che khuất, trong lúc giằng co với Tiền Hữu Phú, chỉ "Rắc" một tiếng. Lan can phát một tiếng động trầm đục, cả hai cùng văng thẳng ngoài!

"Phịch..."

"Cha..."

Tiền Tiểu Ngọc kinh hãi hét lớn.

Dưới lầu dần dần bùng lên những âm thanh ồn ào náo động. Có chạy đến hậu viện của hý lâu, chỉ trỏ bóng rơi từ trời xuống. Cũng ngẩng đầu lên cao, mượn ánh đèn lờ mờ quan sát những bóng đang lủng lẳng chực rớt đỉnh lầu.

khoảnh khắc sinh t.ử tồn vong, một tay Tiền Tiểu Ngọc nắm chặt lấy cánh tay Tiền Hữu Phú, tay bám lấy một nửa đoạn lan can còn nguyên vẹn. Nửa của Tiền Hữu Phú treo lơ lửng bên ngoài, hình vạm vỡ hệt như một cánh diều nặng trịch, kéo cả nàng ngừng trượt dần xuống .

"Kẽo kẹt..."

Đoạn lan can cũng chịu nổi sức ép khổng lồ, bắt đầu phát những tiếng kêu cọt kẹt chậm chạp. Tiền Tiểu Ngọc chỉ cảm thấy hai cánh tay mỏi nhừ nặng trĩu. Nàng vội c.ắ.n răng phồng má gồng hết sức lực, nhưng cơ thể vẫn khống chế mà trượt dần tuột xuống.

"Ngọc nhi." Tiền Hữu Phú ngẩng đầu nàng, bi thương thở dài một : "Buông tay con."

Lai Phượng Lâu xây dựng cực kỳ cao và đồ sộ. Rơi từ gác xép tầng bốn xuống, bình thường e là mười phần c.h.ế.t chắc.

"Cha con kiếp duyên phận với là lãi to . Ngọc nhi ngoan, đời điều cha yên lòng nhất chính là con. Tiếc là thấy cảnh con gả , thành gia lập thất... Huhu... Mau buông tay ... Cha thể liên lụy con ..."

"Cha bớt vài câu !"

Tiền Tiểu Ngọc nhẫn nhịn hết nổi, cắt ngang màn ủy mị đúng lúc của Tiền Hữu Phú: "Có sức mở miệng thì thà dành sức đó để leo lên còn hơn!" Nàng đầu về phía mấy đang xem náo nhiệt ở phía , gào lớn: "Đừng ngây đó nữa, qua đây phụ một tay với! Ta sắp trụ nổi nữa !"

Vừa dứt lời, phía nàng đột nhiên vươn một bàn tay.

Bàn tay thon dài, trẻ trung và tràn đầy sức mạnh. Đó tuyệt đối là bàn tay nhăn nheo của một ông lão nửa đời như Giang Duẫn Trực. Bàn tay đó túm chặt lấy cánh tay Tiền Hữu Phú, Tiền Tiểu Ngọc lập tức cảm thấy sức nặng giảm đáng kể. Nàng nhịn ngoái đầu : "Đa tạ..."

Đuôi câu còn cứ thế nghẹn ứ trong cổ họng nàng.

Dưới lầu là đám đông chen chúc ồn ào, trong khi ánh đèn rọi xuống một nửa bóng hình, thiếu niên thanh tú đó một lời. Ánh mắt trầm mặc, nhưng động tác tay vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ. Nhờ phân tán một phần lực, cơ thể Tiền Hữu Phú dần định , đoạn lan can cũng còn kêu "kẽo kẹt" nữa.

Tiền Tiểu Ngọc chớp chớp mắt.

là oan gia ngõ hẹp, đến chính là vị "Thiếu quân" nãy mới đòi kiện nàng tội cướp đoạt.

 

 

Loading...