Ngày Sau Có Thư - Chương 14: Oan gia
Cập nhật lúc: 2026-08-28 12:42:08
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-08-28 12:42:08
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Khi Tiền Hữu Phú kéo lên quá nửa, Giang Duẫn Trực và các nha dịch của ban bắt trộm rốt cuộc cũng vội vã chạy tới.
Hai cùng những khác xúm vất vả kéo Tiền Hữu Phú lên mép lầu gỗ. Giả chưởng quỹ, ông chủ của Lai Phượng lâu, thấy Phương Chính mặt mày sưng vù, hôn mê bất tỉnh thì giật nảy , vội hỏi: "Chuyện là đây?"
"Có kẻ hành hung." Giang Duẫn Trực mặt trầm như nước, lạnh lùng lệnh cho đám thuộc hạ đến: "Người , mau xuống lầu bắt giữ hung thủ! Tìm đại phu chữa trị cho thương ngay!"
Huyện Thiên Hà nay dân phong thuần phác, thế mà kẻ to gan dám hành hung ngay tại đây. Hành vi ngông cuồng thật khiến kinh hãi, nhất định tra hỏi cho nhẽ.
Kẻ thủ ác ngã xuống lầu, giờ phút chẳng c.h.ế.t tàn phế. Trong nhà kho vẫn còn một hại đang thoi thóp rõ danh tính, thương tích trông cũng chẳng hề nhẹ.
Giang Duẫn Trực sang Tiền Hữu Phú. Chỗ hổ khẩu của ông vẫn đang rỉ máu, chắc là ban nãy dùng cây trường thương giả nên dằm gỗ đ.â.m trúng. Hắn bèn : "Ông thương , mau gọi đại phu đến băng bó ."
"Vết thương nhỏ thôi!" Tiền Hữu Phú xua tay chiều bận tâm: "Xem cho những khác ... Nếu đêm nay uống chút rượu bốc đồng, với sự dũng mãnh ngày thường của , chỉ ba chiêu là khiến thằng ranh con nếm đủ trái đắng . Quả thực là sơ ý quá..."
Thấy ông khăng khăng như , Giang Duẫn Trực cũng ép nữa, bèn gọi hai khiêng Phương Chính và nạn nhân còn trong phòng xuống, đặt lên giường êm chờ đại phu tới khám.
Xung quanh gà bay ch.ó sủa ầm ĩ hỗn loạn. Tiền Tiểu Ngọc định theo nhóm Tiền Hữu Phú xuống lầu, nhưng bước một bước, một bóng chắn ngang mặt.
Nàng ngẩng đầu lên. Vị thiếu quân đang ngay mắt, lạnh lùng nàng.
Ban nãy chính tay tương trợ, giúp nàng cùng kéo Tiền Hữu Phú lên.
Mặc kệ đó bao nhiêu hiểu lầm, nhưng quả thực giúp đỡ nàng. Tiền Tiểu Ngọc trong lòng mang ơn, thái độ cũng còn tùy tiện như nữa.
"Công tử." Nàng thành khẩn : "Ban nãy may nhờ ngài trượng nghĩa tay. Nếu ngài giúp đỡ, cha cũng chẳng thể leo lên nhanh như ... Hôm nay ngài cứu mạng mấy , ngày mai huyện nha nhất định sẽ khen thưởng..." Đang dở, nàng mất tập trung, rướn cổ xuống bóng dáng cha lầu.
Thiếu niên đưa mắt theo ánh mắt nàng, nhạt một tiếng, chậm rãi bước tới: "Người cha khổ mệnh hả?"
Tiền Tiểu Ngọc cứng họng, theo bản năng lùi một bước: "Chuyện ..."
Hắn tiến lên một bước: "Chân cẳng bất tiện ?"
Tiền Tiểu Ngọc đỏ mặt ngượng ngùng, lùi thêm bước nữa: "Cái đó..."
"Già yếu tàn tạ ?"
Nàng dồn đến góc tường. Từ lầu chợt truyền đến tiếng sang sảng đầy vẻ giả trân của cha nàng.
Tiền Tiểu Ngọc: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-14-oan-gia.html.]
Giờ phút cha đừng đổ thêm dầu lửa nữa !
Thiếu niên cúi đầu nàng. Đôi mắt trong vắt mà sắc bén, thái độ công tư phân minh chẳng mảy may để lộ chút cảm xúc nào, tựa như việc đồng cam cộng khổ lúc nãy chỉ là ảo giác. Hắn tóm lấy cánh tay Tiền Tiểu Ngọc: "Chuyện nào chuyện đó. Cướp đoạt tài vật của khác, theo đến huyện nha."
Hả, cái tên cố chấp như chứ?
Tiền Tiểu Ngọc hất tay . Trong lúc vùng vẫy, nàng đạp trúng một dải vải dài, suýt chút nữa vấp ngã, bất giác hít hà một tiếng.
Bộ váy áo vải thô màu vàng nhạt của nàng ban nãy tên ác nhân áo đen vung kiếm c.h.é.m rách một mảng, chỉ còn lớp váy lót mỏng manh bên trong. Lớp ngoài rách rưới rơi lả tả đất, trông chẳng khác nào một cành hoa xuân mơn mởn vò xé nát bươm, thê t.h.ả.m vô cùng.
Thiếu niên cũng thấy bộ dạng nhếch nhác của nàng thì khẽ chau mày, ánh mắt rơi xuống bộ y phục rách tả tơi bèn đột ngột buông tay, mặt né tránh.
Dưới ánh nến mờ ảo hắt lên rạp hát ngổn ngang lộn xộn, mồ hôi lạnh trán gió thổi qua mang đến mấy phần mát mẻ. Tiền Tiểu Ngọc liếc sắc mặt đối phương, trong lòng nảy một kế, cố tình xách vạt váy ghé sát .
"Vừa tên dùng kiếm c.h.é.m rách áo . Bộ dạng y phục xộc xệch của ngươi thấy hết, thanh danh còn nữa. Sau nhỡ bàn tán lưng gả , ngươi là kẻ lỡ dở nhân duyên của , ngươi chỉ đành cưới thôi!"
Nàng vẻ bừng tỉnh: "Chẳng lẽ ngươi cố ý? Ngươi gặp lòng ?"
Thiếu niên hẳn mặt , giơ tay chặn cánh tay đang tiến sát của nàng, đáy mắt xẹt qua một tia giận dữ.
"Ăn xằng bậy."
"Rõ ràng là ngươi chột !"
Tiền Tiểu Ngọc kẻ ác cáo trạng , hạ giọng dỗ dành: "Ta chuyện cướp ngựa hôm nay là đúng, nhưng lúc đó tình thế cấp bách quá. Ngươi cũng thấy đấy, chuyện chính là tri huyện lão gia của huyện Thiên Hà chúng . Ngươi kiện thì cứ đến thẳng huyện nha tìm ngài . Có điều, thấy công t.ử đêm nay cũng bôn ba mệt nhọc, chi bằng cứ nghỉ ngơi một giấc . Đợi sáng mai khi vết thương của cha băng bó xong xuôi, quan nha cũng bắt kẻ , chúng mặt tri huyện lão gia giáp mặt cho rõ ràng, ?"
Thiếu niên gì, nhưng tên thị vệ đ.á.n.h xe ngựa bên cạnh bước tới, thấp giọng khuyên can: "Thiếu quân, chúng vất vả đường lâu . Đêm nay dù cũng lỡ dở hành trình, chi bằng cứ tìm chỗ nghỉ tạm, đợi ngày mai tiếp."
Tiền Tiểu Ngọc vội vàng hùa theo: " thế, đúng thế, cần nghỉ thì ngựa cũng nghỉ chứ."
Trầm ngâm một lát, đối phương gật đầu với tên thị vệ, lạnh lùng liếc Tiền Tiểu Ngọc một cái xoay bước .
Cho đến khi bóng dáng khuất hẳn cánh cửa rạp hát, Tiền Tiểu Ngọc mới trút gánh nặng. Nàng thực sự sợ đối phương cứ so đo mãi sẽ chuốc lấy phiền phức, cũng may là tiếp tục bám riết lấy nàng.
Dưới lầu, âm thanh của Tiền Hữu Phú đang xa dần. Tiền Tiểu Ngọc lo lắng cho cha, vội xé bỏ góc váy rách rưới hớt hải chạy theo xuống lầu.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.