Ngày Sau Có Thư - Chương 15: Tình thế thay đổi

Cập nhật lúc: 2026-08-30 14:40:31
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gánh hát ở Lai Phượng lâu giải tán, xảy chuyện như , Đỗ gia ban cũng chẳng thể hát tiếp nữa.

Phương Chính và gã đàn ông thương trong nhà kho đều đại phu khiêng đến y quán. Phương Chính chỉ va trán tường ngất , tính là trọng thương, còn gã đàn ông trong nhà kho thì thương nặng hơn nhiều. Đêm nay, rõ đầu đuôi sự việc chỉ Tiền Hữu Phú, nhưng lúc huyện nha đang rối tinh rối mù, Giang Duẫn Trực cũng bận rộn nhận dạng danh tính hung đồ, nha dịch ban bắt trộm đành theo Tiền Hữu Phú về nhà để ghi chép diễn biến sự việc.

Trong phòng ánh đèn mờ ảo, Tiền Tiểu Ngọc kiễng chân lấy hũ đồng đặt nóc tủ gỗ xuống, vét nốt chút lá mỏng dính đáy, pha hai bát nhạt.

Lúc bưng chính đường, Tiền Hữu Phú đang khoa tay múa chân, thao thao bất tuyệt kể lể với tên nha dịch tới ghi lời khai.

"...Ta cầu tiêu xong, đang ngoài đợi lão Phương, đầu thì va một trẻ tuổi. Ta xin cũng chẳng thèm để ý, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía , mặt mày hốt hoảng, cứ như ma đuổi ."

Tiền Tiểu Ngọc đưa bát tay nha dịch, đầu trừng mắt lườm cha một cái, nhưng Tiền Hữu Phú nhận .

"Ta thấy tiểu t.ử mặt mày vẻ chột , bèn lập tức sinh nghi. Tối nay Đỗ gia ban hát ở Lai Phượng lâu, tiền tới ít, tên to gan lớn mật nào nhân cơ hội kiếm chác một vố."

Ban đầu Tiền Hữu Phú nghi ngờ tên là kẻ trộm đồ đang bỏ trốn, dẫu mấy kẻ trộm gà xong cũng mang cái bộ dạng xúi quẩy như thế. Ai ngờ Phương Chính từ nhà xí bước , thấy ông bèn hỏi thương.

Tiền Hữu Phú chạy đến ngọn đèn lồng, soi kỹ mới phát hiện tay dính nhiều máu. Nghĩ ngợi một lúc ông mới phản ứng , chắc là lúc đỡ gã thanh niên thì quệt .

"Lai lịch bất minh, thương tích, hành tung khả nghi, ngộ nhỡ là một tên đạo tặc phạm tội thì . Hai chúng bàn tính một hồi, thế là quyết định bám theo."

"Tên nhãi đó chạy nhanh lắm, loáng cái chẳng thấy bóng dáng . Vẫn là lão Phương nhanh trí, bảo cứ theo vết m.á.u mà tìm. Hai chúng tìm tới tầng nhà kho, tới nơi thấy tiếng đ.á.n.h . Vừa đẩy cửa , bên trong đ.á.n.h long trời lở đất, quyền cước vùn vụt."

Tiền Hữu Phú cứ hễ nổi hứng là dễ quá lên. Tiền Tiểu Ngọc khẽ ho một tiếng, dúi mạnh bát tay ông, ngắt lời: "Cha, uống ngụm nước ."

Tiền Hữu Phú nhận lấy bát , ngửa cổ uống một cạn sạch: “cạch" một tiếng đặt bát xuống bàn, kích động tiếp: "Thế là lao đ.á.n.h với !"

Bên Lai Phượng lâu đang hát xướng ầm ĩ, tiếng ca lảnh lót, tầng cùng đang liều mạng đ.á.n.h g.i.ế.c, đao đao thấy máu.

Phương Chính và Tiền Hữu Phú đẩy cửa , bèn thấy đao quang kiếm ảnh. Gã thanh niên đụng Tiền Hữu Phú lúc nãy vẫn đang ngoan cố chống cự, nhưng thương nặng, chỉ còn thoi thóp thở hắt . Thế mà tên hung đồ mặc áo đen cầm đao thấy hai xông , những chẳng hề hoảng hốt, còn g.i.ế.c luôn cả bọn họ diệt khẩu.

Phương Chính kêu cứu, ngặt nỗi đêm nay giọng hát của Đỗ gia ban cao quá đỗi, chút âm thanh của ông nhanh chóng tiếng hò reo cổ vũ lầu lấn át. Đã thế ông còn tên hung đồ nhắm tới, một cước đá văng đập đầu gạch tường bất tỉnh nhân sự, Tiền Hữu Phú đành tiếp tục lao giao chiến với kẻ .

"Về thấy gọi , đó các ngươi tới." Ông dang hai tay , kết thúc câu chuyện với vẻ vẫn còn thòm thèm.

Tên nha dịch ghi lời khai gật đầu, hạ bút sổ sách. Tiền Tiểu Ngọc hỏi: "Đã tra hỏi tên hung đồ là ai, vì cớ gì hành hung khác ạ?"

Nha dịch đáp: "Chuyện tạm thời rõ, huyện lệnh phái điều tra lai lịch hung đồ . tên hung đồ ngã lầu trọng thương, hại cũng xem chừng lành ít dữ nhiều... Đành đợi bọn họ tỉnh mới tính tiếp ."

Tiền Tiểu Ngọc gật đầu.

Nha dịch xong biên bản thì dậy cáo từ. Vì đêm nay quá muộn, Tiền Hữu Phú dũng cảm bắt cướp tay thương, nên Giang Duẫn Trực cho phép ông ngày mai nghỉ ngơi ở nhà một ngày, cần đến huyện nha việc.

Đợi nha dịch rời , Tiền Tiểu Ngọc tiến tới đóng cửa chính . Tiền Hữu Phú động tác của nàng, chợt nhớ điều gì đó, nghi hoặc hỏi: " , Ngọc nhi, chẳng con cùng bọn Tình Vân lên núi ? Sao tự nhiên về đây?"

Tiền Tiểu Ngọc khựng bước.

Trên chiếc bàn gỗ vuông giữa nhà, ngọn lửa trong ngọn đèn lồng cũ kỹ khẽ rung rinh. Ánh sáng đỏ rực trong chốc lát từ từ hòa một với sắc màu rực rỡ từ chiếc đèn đính châu ngọc lộng lẫy ở Lai Phượng lâu ban nãy.

Nàng suy nghĩ một lát, đầu , cha trịnh trọng mở miệng.

"Cha." nàng thì thầm: "Nhà ma."

Như để phụ họa cho lời nàng, một tiếng "đùng" vang lên, một tia chớp trắng toát lóe qua ô cửa sổ gỗ, tiếng sấm ầm ầm lăn rền, cơn mưa thu bắt đầu rả rích rơi.

Đêm thu chút lạnh lẽo, Tiền Hữu Phú xoa xoa cánh tay: "Nói bậy bạ gì thế?"

"Không bậy .” Tiền Tiểu Ngọc móc từ trong n.g.ự.c cuốn thủ trát đang ấm, lật trang đầu tiên, xích gần Tiền Hữu Phú: “Cha xem ."

Tiền Hữu Phú bán tín bán nghi sang.

"Sao ?" Tiền Tiểu Ngọc đầy mong đợi ông.

"Sao là ?"

Tiền Tiểu Ngọc sốt ruột, gặng hỏi: "Không thấy gì ư?" Nàng đưa tay chỉ dòng chữ nắn nót : “Không thấy chút gì luôn ?"

"Nhìn thấy gì cơ?" Tiền Hữu Phú cầm lấy cuốn thủ trát lật qua lật xem xét một hồi: “Có sâu bò ?"

Tiền Tiểu Ngọc: "..."

Nàng giật phắt cuốn sổ trong tay Tiền Hữu Phú, lấy lệ: "Hôm nay khuya , cha nghỉ ngơi sớm , con ngủ đây, việc gì thì gọi con."

Tiền Hữu Phú ở phía gọi với : "Khoan , con vẫn cho cha , cớ đột ngột xuống núi thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-15-tinh-the-thay-doi.html.]

Tiền Tiểu Ngọc mất kiên nhẫn: "Cha cũng cho con , rõ ràng là Lai Phượng lâu hát, tự dưng xuất hiện ở sạp chọi dế?"

"..."

"Ây da ây da.” Tiền Hữu Phú nhắm mắt kêu la: “Đầu choáng quá, tay đau quá, chắc chắn là thương mất nhiều m.á.u quá..."

Tiền Tiểu Ngọc trừng mắt lườm ông một cái, ông bèn rụt cổ , dám ho he nữa.

Vừa bước phòng, nụ mặt Tiền Tiểu Ngọc liền tắt ngấm.

Nàng tiến lên hai bước, đặt chiếc đèn đồng xuống bàn. Trong chiếc đồng hồ cát ở góc bàn, hạt cát trắng cuối cùng cũng rơi xuống.

Đã qua giờ Tý, bước sang ngày mười một tháng Chín năm Hi Ninh thứ mười chín .

Nàng vươn tay, móc từ trong n.g.ự.c cuốn thủ trát mang theo xuống núi .

Cuốn thủ trát nàng bảo vệ cẩn thận, dầm mưa dãi gió suốt dọc đường, ngã lăn lộn qua vũng bùn, thế nhưng nó vẫn sạch sẽ như mới. Trang giấy úa vàng nhẹ nhàng chuyển động ánh đèn, trông hệt như một khối cổ ngọc lâu năm.

Chỉ vì tin cái chuyện tà môn cuốn sổ , mà đêm nay nàng hành hạ đến nửa đêm. Thế nhưng Lai Phượng lâu chẳng trận hỏa hoạn nào. Cha nàng tuy dính chút men, nhưng đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo, còn thể thao thao bất tuyệt với tên nha dịch ghi lời khai, chứng tỏ chẳng nửa điểm say xỉn.

Còn về chuyện đ.á.n.h với ...

Tiền Tiểu Ngọc nhớ lời cha nàng lúc nãy.

"Nếu các đột nhiên chạy tới phân tâm, cha con sớm giải quyết xong tên , chuyện treo lơ lửng lan can chứ!"

Lời tuy khoa trương, nhưng cũng hẳn là vô lý. Cho dù đêm nay nàng đuổi tới kịp, từng ném nắm bột tiêu mặt tên hung đồ , thì Tiền Hữu Phú chắc hẳn vẫn lo đến tính mạng. Bởi vì đội bắt trộm của cha Giang Nguyên kiểu gì cũng sẽ tới nơi, cùng dốc sức, tên hung đồ chắc chắn tóm gọn. Tiền Hữu Phú sẽ vì nàng đột ngột xuất hiện mà phân tâm, tất nhiên sẽ chẳng rơi xuống khỏi lầu cao cùng .

Phen đúng là những chẳng giúp gì, mà suýt chút nữa còn rước thêm rắc rối.

Tiền Tiểu Ngọc chằm chằm dòng chữ "Say rượu phóng hỏa, mười bảy mất mạng" cuốn thủ trát, tự nhiên sinh oán khí.

Tiên tri cái nỗi gì, đồ ch.ó má, rõ ràng là lời nguyền rủa!

Nhìn ngang ngó dọc cuốn thủ trát thế nào cũng thấy chướng mắt, Tiền Tiểu Ngọc bèn lục tìm đáy hòm lấy một mảnh vải cũ dùng tới, bọc cuốn sổ kỹ càng trong ba lớp ngoài ba lớp, lúc mới chịu thôi.

……

Gió ngoài cửa sổ lùa qua vách kêu "lách cách".

Bóng cây mờ tối gió thổi đung đưa ngả nghiêng. Tại phủ Đình Úy, trong căn thư phòng vắng lặng, một luồng gió đêm lùa qua khe cửa sổ đang hé mở, từng sợi mưa bụi lất phất bay .

"Bộp…"

Trên kệ trúc của tủ sách, một cuốn hồ sơ vụ án gió thổi rơi xuống đất. Trang giấy lật ở đoạn giữa, những con chữ bằng mực đen vô cùng ngay ngắn, rõ ràng.

"Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hi Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn, khiến tổng cộng mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."

Một trận gió thổi qua, trang giấy, nét chữ dần dần mờ , tựa như đột ngột sinh những con bọ nhỏ li ti thể thấy bằng mắt thường, c.ắ.n nuốt từng chữ mực đen cho đến khi còn gì.

"Xào xạc"

"Xào xạc…"

Tựa như tằm ăn lá dâu.

"Xào xạc"

"Xào xạc…"

Lũ bọ nhanh chóng bò đầy trang giấy.

Chữ mực ngày càng mờ, ngày càng ít. Khi chữ cuối cùng c.ắ.n nuốt sạch sẽ, trang giấy chỉ còn một màu trắng tinh.

Trong phòng là một mảnh tĩnh lặng.

Trên giá sách, chiếc kệ trúc nãy còn cất giữ cuốn hồ sơ vụ án, nay thình lình trống rỗng một .

 

 

Loading...