Ngày Sau Có Thư - Chương 16: Xin lỗi

Cập nhật lúc: 2026-08-30 14:40:32
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do hôm qua bôn ba quá mệt mỏi nên đêm qua Tiền Tiểu Ngọc ngủ say.

Lúc tỉnh giấc, mặt trời bên ngoài lên cao. Tiền Tiểu Ngọc dụi mắt dậy, chóp mũi chợt ngửi thấy thoang thoảng mùi cháo khét.

Tiền Hữu Phú đang nấu cơm.

Nhà bếp trong căn nhà đất phía sân nhỏ, sát cạnh chuồng lợn và nhà xí. Hồi bé, Tiền Tiểu Ngọc từng trượt chân ngã lộn cổ chuồng lợn, hai cha con sợ hú vía. Về , con lợn đó vội vã thịt, từ đó Tiền Hữu Phú bao giờ nuôi lợn nữa.

Tiền Tiểu Ngọc bước bếp. Tiền Hữu Phú đang lưng về phía nàng, bếp lò, tay múa may chiếc muôi sắt, bóp giọng eo éo ngân nga câu hát: "...Ta cùng lớn lên chốn nam học, kết kim lan đắp đất lò cắm nén nhang..."

"...Từ Thọ Huy đối đãi với hai lòng, cớ dùng rượu độc g.i.ế.c ..."

Tiền Tiểu Ngọc thò đầu lưng ông, lên tiếng nhắc nhở: "Cháo khét kìa cha."

"Ối giời đất ơi!" Tiền Hữu Phú giật b.ắ.n , suýt nữa thì nghẹn thở, ngoái đầu mắng: "Cái con nhãi ranh , phát tiếng động, định giả ma dọa đấy !"

"Ma cũng tiếng hát của cha dọa cho chạy mất dép ." Tiền Tiểu Ngọc huých ông sang một bên, cầm lấy chiếc muôi sắt dài quấy quấy trong nồi: “Để con cho, bớt chà đạp lương thực ."

Trong nồi đang ninh một nồi cháo đậu xanh to tướng. Do Tiền Hữu Phú cho ít nước quá nên cháo dính chặt đáy nồi. Mùi khét lẹt lẫn với mùi thơm của gạo ngửi đến là kỳ cục. Tiền Tiểu Ngọc múc thêm một bát nước đổ , dùng sức cạo lớp cháy khét đáy nồi.

"Được thôi.” Tiền Hữu Phú vốn chẳng bao giờ cậy mạnh: “Cha rửa ít rau quỳ gỏi ." Nói xong, ông tìm một cái rổ tre rời .

Tiền Tiểu Ngọc nồi, ngáp dài một cái. Thấy lửa to, nàng bèn xổm xuống, định rút bớt củi .

Ngọn lửa trong bếp đang cháy rực, đỏ rực như chu sa. Ngọn lửa l.i.ế.m láp những thanh củi tựa như dải lụa đỏ, phả một luồng khí nóng hầm hập. Tiền Tiểu Ngọc sức nóng táp mặt lùi vài bước. Lúc đưa tay lên che chắn, nàng bỗng nhớ tới dòng chữ cuốn thủ trát.

"Say rượu phóng hỏa... khiến mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."

Trước mắt nàng dường như hiện lên t.h.ả.m cảnh Lai Phượng lâu chìm trong biển lửa, khói ngút ngợp trời, thi thoảng còn xen lẫn tiếng kêu la tuyệt vọng của đám đông. Cho đến khi một giọng hát eo éo lạc điệu của Tiền Hữu Phú từ ngoài sân vang lên, Tiền Tiểu Ngọc mới giật bừng tỉnh.

Nàng sức lắc lắc đầu, tự nhéo tay một cái thật đau để bản thoát khỏi cơn mê .

là trúng tà , cứ nhớ tới chuyện mãi .

Rõ ràng là giả, sự thật cũng chứng minh vụ hỏa hoạn hề xảy . Nếu nàng hoang tưởng thì chắc chắn là đám sơn tinh dã quái tà môn nào đó cố tình dùng ảo ảnh để lừa gạt nàng, rắp tâm bất lương.

Chuyện cần dứt khoát mà dứt khoát, ắt sẽ chuốc lấy tai họa.

Nghĩ đến đây, Tiền Tiểu Ngọc vụt bật dậy, sải bước khỏi bếp. Chẳng bao lâu nàng , tay cầm cuốn sổ bọc kín bằng vải.

Mở mảnh vải rách , Tiền Tiểu Ngọc hít sâu một . Nàng đặt cuốn sổ sát cửa lò, đang định ném thẳng trong thì đột nhiên...

"Tiểu Ngọc…"

Bên ngoài tiếng gọi nàng.

Tiền Tiểu Ngọc đầu . Giang Nguyên khoác một chiếc áo tơi bước qua cửa, đôi giày dính bùn in thành hai hàng dấu chân nền đất.

"Huynh thắp hương ? Tình Vân ?" Tiền Tiểu Ngọc chút kinh ngạc.

Đáng lẽ lúc , bọn họ đang thắp nén nhang đầu tiên núi Hồng Diệp mới đúng.

"Hương hỏa cái nỗi gì! Cô rằng bỏ chạy, đêm qua nháo nhào cả lên. Nếu trời đổ mưa thì nương và Thôi thẩm chạy theo ngươi ngay lúc đó . Ngươi to gan quá đấy, dám đường núi một , cần mạng nữa !"

Tiền Tiểu Ngọc gạt ngón tay đang chọc trán , hờ hững đáp: "Ồ."

"Ồ cái gì mà ồ! Ta hỏi ngươi, con ngựa từ hả? Huyện nha đang rối tinh rối mù lên kìa!"

"Ngựa gì cơ?" Lời khỏi miệng, Tiền Tiểu Ngọc mới sực nhớ .

Thôi xong, quên béng con ngựa !

Đêm qua núi, nàng cướp ngựa của một từ nơi khác đến tẩu thoát. Về thương lùng bắt hung thủ, nàng vì câu giờ nên mới bảo việc gì thì đến huyện nha ngày mai chuyện. Thế mà lúc nãy nàng quên sạch sành sanh!

Chẳng lẽ tên đó tìm đến tận nha môn ?

Phải mau chóng giải thích mới !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-16-xin-loi.html.]

Nàng vội vàng vứt chiếc muôi xuống, bộ đồ khác, kéo Giang Nguyên chạy thục mạng ngoài: "Nhanh nhanh nhanh, đến huyện nha . Mọi chuyện đều nguyên do, giải thích với Giang thúc!"

Tiền Hữu Phú đang xổm hiên nhà rửa rau quỳ, thấy Tiền Tiểu Ngọc lôi Giang Nguyên vội vàng lao cửa, ông buồn bực : "Sắp ăn cơm , con còn đấy?"

"Có việc gấp ạ! Cha trông lửa giúp con nhé!"

Tại huyện nha, đám nha dịch đang quây thành một vòng tròn, tấm tắc khen ngợi con tuấn mã lông đen đang buộc trong sân.

Không trong đội bắt trộm ngựa, ngay trong chuồng ngựa nhà Giang Duẫn Trực cũng vài con ngựa . con tuấn mã mắt dáng vẻ oai phong lẫm liệt vô cùng.

Thân hình nó cao lớn dũng mãnh, bộ lông óng mượt. Dưới ánh mặt trời, lớp da lông tựa tấm lụa satin hệt như một viên hắc ngọc, tỏa sáng lấp lánh.

Tiền Tiểu Ngọc bước nhanh như gió theo Giang Nguyên. Từ đằng xa nàng thấy hai cây cột lớn sơn son của huyện nha. Phía cột vài đang . Giang Duẫn Trực vận quan phục, hai tay chắp lưng, đang chuyện với một lưng về phía ông.

Phương Chính cũng ở đó, trán quấn một vòng vải trắng, nhưng bước vẫn bình thường, xem gì đáng ngại nữa.

"Giang... đại nhân!" Tiền Tiểu Ngọc nuốt chữ "thúc" đang chực thốt khỏi miệng trở , vẫy vẫy tay với Giang Duẫn Trực.

Giang Duẫn Trực ngẩng đầu lên, kéo theo mặt ông cũng .

Tiền Tiểu Ngọc khựng , dừng gấp cách đối phương vài bước.

Nắng thu rực rỡ, cây quýt cửa huyện nha đơm quả, một nửa chín đỏ, một nửa vẫn còn xanh. Vị thiếu quân ngày hôm qua đang gốc cây quýt, vận một bộ cẩm bào màu xanh lục thẫm viền mép sạch sẽ, đai lưng thêu hoa văn cỏ bạc siết chặt vô cùng chỉnh tề. Dáng y thẳng tắp, chỉ là gương mặt tuấn tú , đôi mắt sáng rực lạnh lùng đến mức khiến mà rùng .

Há miệng mắc quai, nhận đồ của tất nhiên lép vế, dẫu trả nhưng trong lòng Tiền Tiểu Ngọc vẫn dâng lên chút chột .

Đi kèm với sự chột là cả ngàn vạn sự bực dọc.

Nàng cứ tưởng rõ ràng với vị "thiếu quân" chứ. Thấy đối phương cũng là con cháu quý tộc, đang vội vã lên đường, cớ cứ tính toán chi li, c.ắ.n mãi buông chuyện , sợ lỡ dở hành trình của ?

là càng tiền càng tính toán, càng tính toán càng tiền.

Đáng ghét!

Phương Chính nháy mắt hiệu cho nàng. Tiền Tiểu Ngọc hiểu ý, bèn vờ vịt kinh ngạc đối phương, thốt lên: "Ây da, đây chẳng là vị công t.ử nghĩa sĩ tay tương trợ ngày hôm qua ?"

Khuôn mặt thiếu niên lạnh như sương giá, lẳng lặng nàng.

Bầu khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Giang Duẫn Trực phất ống tay áo rộng, vẻ nghiêm mặt : "Vị là Hoắc công tử. Tiền Tiểu Ngọc, hôm qua cha ngươi gặp nạn khi thi hành công vụ, ngươi đường xuống núi, vì tình thế cấp bách nên mượn tạm ngựa của công t.ử đây dùng một chút. Tuy hành sự nguyên do, nhưng chung quy vẫn phạm tội cướp đoạt, ngươi tội ?"

Biến "cướp đoạt" thành "mượn tạm", Tiền Tiểu Ngọc là hiểu ý ngay. Nàng gật đầu như giã tỏi, giọng điệu vô cùng bi tráng: "Tiểu Ngọc vì nóng lòng cứu cha, tự gây họa tày đình, xin tri huyện đại nhân trách phạt!"

Giang Duẫn Trực khẽ ho một tiếng, liếc sắc mặt thiếu niên, thấy đối phương hề cản , lúc mới nhẹ nhàng cất lời: "Bản quan rõ ngọn nguồn với Hoắc công tử, ngươi cố ý. Nghĩ tình ngươi tuổi còn nhỏ, mục đích ban đầu cũng là để cứu , nên xin Hoắc công t.ử giơ cao đ.á.n.h khẽ, khoan dung cho lầm ."

"Tiểu Ngọc đa tạ tri huyện đại nhân, đa tạ Hoắc công t.ử rộng lượng khoan hồng!"

"Cháu đó, mau xin Hoắc công t.ử ." Phương Chính cũng vội vàng xoa dịu tình hình: “Trẻ con bình thường bồng bột, gặp tuyệt đối lỗ mãng như nữa."

Tiền Tiểu Ngọc vội vàng chắp tay cúi gập , cung kính và khẩn khoản cất lời: "Công tử, đêm qua là sai. Ngài đại nhân đại lượng, xin đừng tính toán với kẻ tiểu nhân như . Hơn nữa cũng nhờ thần mã lương câu của công t.ử phi nhanh như gió, mới thể đuổi tới Lai Phượng lâu ngay trong thời khắc nguy cấp, bắt giặc cướp, cứu mạng cha , nhờ mà Lai Phượng lâu mới thoát khỏi một kiếp nạn, bảo bao mạng . Tục ngữ câu ‘Tái ông mất ngựa, là phúc’, ngài tạm thời 'mất ngựa' lúc , là tích bao nhiêu phúc đức cho con cháu đời ..."

Nàng khéo ăn khéo , miệng dẻo như kẹo kéo. Ở bên cạnh, Giang Duẫn Trực và Phương Chính bực buồn . Duy chỉ thiếu niên nọ là nét mặt chẳng hề biến đổi, cứ như đang xem kịch nàng xướng linh tinh múa bậy một hồi mà cũng chẳng thèm hoan hô lấy một tiếng.

lúc nàng đang nghẹn họng diễn tiếp thế nào, phía loáng thoáng truyền tới tiếng cồng chiêng gõ nhịp, xen kẽ là từng đợt hò reo khen ngợi. Tiền Tiểu Ngọc nghểnh cổ ngó xem, liền thấy ở ngã tư đường cách huyện nha xa, đám đông đang chen chúc ba vòng trong ba vòng ngoài, chẳng đang cái gì.

Phương Chính cạnh cảm thán: "Đỗ gia ban quả nhiên hát ."

Tiền Tiểu Ngọc hỏi : "Đỗ gia ban ạ?"

Giang Duẫn Trực đáp: "Đêm qua Lai Phượng lâu đột ngột xảy biến cố, buổi diễn của Đỗ gia ban vẫn hát xong. Hôm nay họ bèn dựng rạp hát nốt một chầu ở đầu phố, diễn xong sẽ lập tức lên đường rời ."

Nói tới đây, dường như nhớ điều gì, ông sang với thiếu niên: "Danh tiếng của Đỗ gia ban, khắp thiên hạ Đại Nghiệp ai ai cũng . Hoắc công t.ử ngang qua huyện Thiên Hà, chi bằng cũng đến thử một đoạn."

"Hay quá!" Không đợi thiếu niên lên tiếng, Tiền Tiểu Ngọc vỗ tay : "Dù cũng đến đây , tới xem thử , đằng nào cũng mất tiền mua vé ." Nói xong, nàng cũng chẳng thèm đoái hoài đến sắc mặt của đối phương, túm thẳng lấy ống tay áo lôi tuột .

 

Loading...