Ngày Sau Có Thư - Chương 17: Ly biệt

Cập nhật lúc: 2026-08-31 15:30:27
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nơi đầu phố, dòng chen chúc tụ tập.

Tiểu thương hai bên đường chẳng buồn màng tới chuyện buôn bán, cứ mở toang cửa tiệm mà dồn cả xem náo nhiệt. Giữa đám đông xem kịch, thỉnh thoảng đám trẻ con đùa rượt đuổi chạy ngang qua, xô đẩy thế nào khiến Tiền Tiểu Ngọc trẹo chân, suýt nữa thì ngã nhào lòng bên cạnh. Nàng theo bản năng bấu chặt lấy cánh tay đối phương mới kịp vững.

Nàng đang định lên tiếng cảm tạ, ngẩng đầu thấy vị "Thiếu quân" cau mày. Hắn rút phắt cánh tay khỏi tay nàng, vẻ mặt ghét bỏ đến thể ghét bỏ hơn.

Tiền Tiểu Ngọc cạn lời đến cực điểm.

Vốn dĩ, nàng dẫn xem kịch, thực chất cũng chẳng xem kịch thật.

Không nhớ một bạn bài bạc nào đó của Tiền Hữu Phú từng , hễ bàn thành chuyện gì, cứ mang lên bàn rượu là sẽ chơi ăn thật. Rượu ngon rót, cầm sắt gảy, thêm mấy lời tâng bốc êm tai, thì đen cũng thành trắng, thể cũng hóa thể, đến kẻ thù đội trời chung cũng thể ôm ăn mừng.

Đáng tiếc hôm nay Lai Phượng Lâu đóng cửa, đầu phố cũng chẳng rượu ngon. Nàng thầm nghĩ, hát hí khúc cũng gần giống tiếng đàn cầm sắt thôi. Kẻ vài câu chẳng mấy chốc sẽ sinh lòng bực dọc. Thêm đám đông ồn ào chen lấn thế , mấy câu chắc chắn sẽ phất tay áo bỏ . Đến lúc đó, nàng coi như đại công cáo thành, cất bước hồi phủ, ném luôn đoạn quá khứ chẳng mấy vui vẻ đầu.

Thế nhưng, nàng dường như đ.á.n.h giá thấp tính kiên nhẫn của đối phương. Kẻ tuy ghét bỏ cái chạm của nàng, nhưng hề bài xích sự chen chúc của đám đông, chỉ hờ hững lên đài cao dựng tạm, nơi hai vị mỹ nhân đang xoay vần múa lượn.

"Tiếu Yên Đường" hát cả vai tiểu sinh lẫn hoa đán, giờ phút đang cùng bạn diễn xướng một khúc "Giá Cô Thiên", chất giọng thê lương mà du dương uyển chuyển.

"Xuân lặng lẽ, đêm dằng dặc. Trời mây biếc cách xa cung Sở..."

"...Hồn mộng quen thói câu nệ, đạp hoa dương qua cầu Tạ..."

Dẫu Tiền Tiểu Ngọc ngày thường chẳng mấy khi kịch, lúc cũng giọng hát và dáng vẻ của đài thu hút. Ngay lúc nàng đang xem say sưa ngon lành, bên tai bỗng vang lên giọng của vị "Thiếu quân" nọ.

"Tiền Tiểu Ngọc."

Hắn gọi tên nàng, chất giọng lạnh lẽo, trong trẻo, êm tai.

Tiền Tiểu Ngọc ngoảnh đầu .

Thiếu niên tóc đen như mực, gương mặt tựa ngọc lạnh, đôi mắt vẫn vở kịch đài, nhưng lời hướng về phía nàng: "Tri huyện với , đêm qua đạo tặc ngẫu nhiên loạn. Thế nhưng khi ngươi và gặp lầu Lai Phượng, ngươi lấy cớ cứu cha để lẩn tránh."

"Lúc đó ngươi hề tiến trong lầu, lệnh tôn gặp nạn?"

Tiền Tiểu Ngọc sững . Thiếu niên nghiêng đầu, chằm chằm thẳng mắt nàng.

Rõ ràng chỉ là một kẻ ngoại địa ngang qua, cứ thích phá vỡ nồi đất hỏi cho đến cùng thế nhỉ?

Tiền Tiểu Ngọc vặc một câu "Ngươi là đại nhân Hình Ngục Tư mà quản rộng thế", nhưng ánh mắt sắc lẹm của đối phương, cuối cùng nàng vẫn hèn mọn chọn cách dĩ hòa vi quý.

"Đó là cha mà." nàng chớp chớp mắt: "Phụ t.ử liền tâm đấy. Ta đang thắp hương núi, chợt thấy tim đau như cắt, linh cảm cha gặp chuyện chẳng lành, thế nên mới vội xuống núi."

"Nếu ." thiếu niên vẫn mảy may d.a.o động, ánh mắt sắc bén như chim ưng: "Ban nãy tại ngươi , giữ bao nhiêu mạng ?"

Tiền Tiểu Ngọc: "..."

Nàng chỉ buột miệng bừa một câu, chính bản còn chẳng để trong lòng, thế mà tên nắm chặt lấy chút dấu vết cỏn con đó chịu buông tha. Tổ tông ba đời nhà nghề tra án chắc?

"Ngươi thực sự ?"

Tiền Tiểu Ngọc ngoắc ngoắc ngón tay với : "Được thôi, thể cho ngươi sự thật, nhưng ngươi giữ bí mật cho , tuyệt đối với ai khác."

Hắn thoáng do dự, khom lưng kề gần Tiền Tiểu Ngọc. Nàng nhón gót chân xích tới một chút, nhỏ giọng thì thầm, thở ấm nóng nhè nhẹ phả vành tai .

Nàng : "Là vị tiên gia báo mộng cho đó. Tiên gia nương nương đêm qua báo mộng, tối nay Lai Phượng Lâu sẽ bốc cháy, bao nhiêu sẽ mất mạng, trong đó cả cha !"

"..."

"Ngươi đừng tin, hề dối nhé." Tiền Tiểu Ngọc hất hất cằm: "Tiên gia nương nương quý , nên mới báo mộng cho đấy!"

Dứt lời, cuối cùng nàng nhịn , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ ranh mãnh.

Khi nàng , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, để lộ chiếc răng khểnh trắng tinh. Các cô nương ở huyện Thiên Hà thích nhất là búi tóc kiểu Song Loa, nhưng nàng cố tình búi cao hơn một chút, để lộ hai lọn tóc nhọn hoắt giống như đôi tai hồ ly đỉnh đầu. Trong b.í.m tóc còn tết thêm vài sợi ruy băng lụa màu vàng nhạt. Mỗi khi nàng cử động, dải lụa tung bay phất phơ trong gió, hòa cùng vạt váy lụa vàng ươm đang khẽ tốc lên, trông nàng y hệt một đóa hoa xuân sắc vàng non nớt mới chớm nở, dường như còn phảng phất hương thơm thanh ngọt nhẹ nhàng.

Sợi ruy băng tươi tắn mềm mại vờn bay, sượt qua khuôn mặt . Vị "Thiếu quân" đôi mắt sóng sánh của nàng, cau mày phủi dải lụa vàng nhạt bên tai, mất kiên nhẫn thẳng dậy.

Tiền Tiểu Ngọc lén lút đ.á.n.h giá .

Đêm qua vội vã, nàng chỉ lướt qua, cũng chẳng để tâm. Hôm nay giữa thanh thiên bạch nhật gần thế , nàng mới nhận diện mạo của thiếu niên vô cùng xuất chúng.

Thiếu niên vận tú y, hàng chân mày và ánh mắt toát lên vẻ thanh sạch lạ thường, lạnh lẽo trong vắt như con suối ngày xuân. Hắn thoạt khác biệt với dân huyện Thiên Hà, dẫu chen chúc giữa đám đông vẫn lộ vẻ lạc lõng hợp. Chút khói lửa nhân gian giữa chốn chợ búa quanh đài kịch nơi đầu phố dường như chẳng mảy may vương , tựa như cây tùng xanh tươi cao vút, hạc giữa bầy gà.

Chỉ là kiêu ngạo lạnh lùng một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-17-ly-biet.html.]

Đồng hương huyện Thiên Hà đương nhiên chẳng đến mức là "gà", chỉ thể trách con "hạc" đối phương quá mức bắt mắt mà thôi. Thiếu nữ mặc áo hồng bên cạnh lúc cũng đang lén lút trộm, nét mặt lộ rõ vẻ e ấp thẹn thùng.

Kỳ lạ ở chỗ, nàng và đây từng gặp mặt, nhưng nàng nảy sinh một cảm giác gần gũi vô hình đối với thiếu niên , tựa như hai vốn từng quen . Lẽ nào đây là lợi thế của kẻ túi da đẽ ư?

Tiền Tiểu Ngọc hoài nghi ở kinh sư. Nàng từng thấy nhà đẻ của Giang phu nhân từ kinh sư đến Giang gia khách, phong thái cũng phi phàm thoát tục nhường .

Đang mải nghĩ, lưng bỗng một đứa bé luồn lách chui , chen từ đám đông lên phía . Trên tay đứa bé cầm một xâu bánh Thấu Hoa Từ c.ắ.n một nửa, lớp nhân đậu đỏ mềm nhuyễn bên trong chảy , ngửi thôi cũng thấy ngọt ngào.

Thấu Hoa Từ là món điểm tâm trứ danh của huyện Thiên Hà, nức tiếng gần xa. Lớp vỏ bên ngoài bằng nếp, bên trong là nhân đậu đỏ trộn sữa bò ngọt lịm. Cắn một miếng, hương thơm quẩn quanh nơi chót lưỡi đầu môi.

Tiền Tiểu Ngọc xâu bánh Thấu Hoa Từ, trong lòng chợt nảy một ý, do dự giây lát, nàng ngoảnh với thiếu niên: "Ngươi đợi một lát, về ngay."

Nói xong, nàng gắng sức chen qua đám đông, chạy thẳng về phía ngã tư phố.

Chỗ ngã tư kề ngay đầu cầu một gian tiệm nhỏ, cửa xếp hàng dài dằng dặc. Tấm biển hiệu màu vàng treo chính giữa điêu khắc muôn vàn loài hoa, cách một đoạn xa ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào.

Bà chủ đang dọn mấy lồng hấp ngoài. Trên lồng hấp đan bằng tre bày đầy đủ các loại bánh Thái Sử, bánh bạc hà, Ngọc Lộ Sương và Nhũ Lạc Tô. Trước cửa tiệm treo một tấm biển: Trần Ký.

Điểm tâm nhỏ của Trần Ký chuẩn vị và thơm ngọt nhất, chỉ mỗi tội đắt vô cùng.

Tiền Tiểu Ngọc dừng cửa tiệm bánh, tháo túi vải nhỏ giắt bên hông, mò mẫm lấy mười lăm đồng tiền xu. Nàng vuốt ve chúng vài bận, mới luyến tiếc nỡ đưa cho tiểu nhị thu tiền, cất giọng: "Cho một hộp Thấu Hoa Từ."

Nàng định bụng lấy thứ đem tặng vị "Thiếu quân" .

Đêm qua nàng cướp ngựa của đối phương. Dẫu hiện tại gì, nhưng rủi bắt nàng đền bạc thì . Lỡ thốt cái giá trời, e là bán cả nhà họ Tiền cũng đền nổi. Chẳng bằng nàng tiên hạ thủ vi cường, tặng chút quà mọn. Đưa tay đ.á.n.h mặt , nàng tính lân la thêm vài câu tâng bốc, như thế thì thể lấp l.i.ế.m cho qua chuyện .

Tiền Tiểu Ngọc vẫn nhớ, khi nhà đẻ của Giang phu nhân về kinh sư, thứ khác mang, chỉ mang theo mười mấy hộp Thấu Hoa Từ, chứng tỏ món cũng đáng để đem tặng.

Người xếp hàng ít, Tiền Tiểu Ngọc đợi cỡ một nén hương mới đến lượt . Thấu Hoa Từ lò vẫn còn bốc khói nóng hổi, trắng nõn nà trong veo, loáng thoáng ánh lên màu đo đỏ hình bông hoa của lớp nhân bên trong.

Tiền Tiểu Ngọc xách hộp điểm tâm, xoay về phía đám đông bên đài kịch. Khi chỗ cũ, đài Tiếu Yên Đường vẫn đang diễn, khán giả đài vẫn rời , nhưng vắng bặt bóng dáng vị "Thiếu quân" nọ.

Thiếu nữ áo hồng ban nãy lén "Thiếu quân", thấy nàng đảo mắt ngó quanh bèn bụng nhắc nhở: "Tỷ đang tìm vị công t.ử nãy ?"

"Muội thấy ?"

"Công t.ử dường như việc nên rời ."

Rời ư?

Hộp trúc xách tay trĩu nặng, Tiền Tiểu Ngọc dõi mắt về phía ngõ phố qua kẻ , trong lòng ngập tràn bất mãn.

Đã bảo chờ một lát cơ mà, rằng mà bỏ thế nhỉ?

Xe ngựa lộc cộc lách qua con ngõ nhỏ, rẽ thẳng lên quan đạo.

Trong ánh thu trong trẻo se lạnh, gió luồn qua rèm xe, chiếc chuông bốn góc treo mái hiên xe lanh canh rung lên. Tiếng chuông du dương khiến hành trình dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Tên hộ vệ đ.á.n.h xe giục ngựa tiến bước, ngoảnh đầu : "Thiếu quân, sắp lên quan đạo , đường về kinh sư sẽ nhanh hơn nhiều."

Người trong xe ngựa đáp.

"Thiếu quân?"

Hồi lâu , trong xe mới hờ hững đáp một tiếng: "Ừm."

Hộ vệ đầu , trong lòng chút cảm khái.

Hôm qua ngang qua nơi , xui xẻo thế nào va một kẻ tặc trộm ngựa, cất công uổng phí mất cả một đêm. Nếu nhờ huyện thừa của huyện Thiên Hà bồi lễ khom lưng xin , cộng thêm bọn họ đang việc gấp, thì với tính cách công tư phân minh, nghiêm khắc của Thiếu quân thường ngày, nhất định ngài sẽ truy cứu việc đến cùng. Tiểu cô nương xinh mà to gan lớn mật kiểu gì cũng rơi mất một tầng da, tuyệt đối thể bỏ qua dễ dàng như .

Cũng coi như ả đỏ.

Vừa nãy ngoài đám đông, nữ t.ử rõ ràng là mua đồ bồi lễ. Cứ tưởng Thiếu quân sẽ đợi Tiền Tiểu Ngọc , nào ngờ đối phương dời bước, ngài lập tức hạ lệnh khởi hành rời , đủ thấy ngài mất kiên nhẫn ứng phó đến cực độ .

mà... rốt cuộc ả mua cái gì nhỉ?

Hộ vệ lắc đầu rũ bỏ suy nghĩ. Mặc kệ ả mua gì, dù thì về , hẳn là cũng sẽ chẳng còn cơ hội gặp nữa.

 

 

Loading...