Ngày Sau Có Thư - Chương 18: Hai đoạn ký ức

Cập nhật lúc: 2026-09-02 18:06:04
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh sư.

Dòng sông dài như dải lụa trắng, mặt nước phẳng lặng tựa gương soi. Dưới màn mưa thu rả rích, một bên là sông, một bên là núi, non nước chập chờn lúc ẩn lúc hiện trong màn mưa. Một cỗ xe ngựa bánh đỏ dừng quán gần bờ đê, tên hộ vệ xuống ngựa, tiến đến vén rèm xe.

"Đến nơi , thưa chủ quân."

Một nam t.ử trẻ tuổi bước xuống từ xe ngựa. Hắn vận cẩm bào cổ tròn màu xanh đá thêu họa tiết mây vô cùng hoa quý, ánh mắt điềm tĩnh, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ. Chốn vốn hiếm khi thấy nhân vật tôn quý lui tới, khiến đám bán bên đường cũng nhịn mà liếc về phía chiếc xe ngựa thêm vài bận.

Nơi là bờ sông Xuân Lai của kinh thành.

Sông Xuân Lai vắt ngang hai hướng nam bắc kinh sư, giao thương đường thủy tấp nập. Thế nhưng do trời mưa xối xả nhiều ngày, sắc trời u ám, bến tàu hôm nay chẳng thấy mấy chiếc thuyền buôn nào ghé .

Cư dân quanh đây đều là ngư dân, gia cảnh phần lớn bần hàn, dựng tạm nhà cửa sát mép nước. Cứ đến mùa mưa, khắp nơi ẩm ướt, nhà dột vách lạnh, vạn phần khổ sở. Mà ngay phía dãy nhà tranh tồi tàn san sát , một bãi đất trống rộng lớn, nhấp nhô đủ những ụ đất to nhỏ.

Đây là một bãi tha ma.

Hoắc Tầm dừng bước khu mộ.

Tấc đất kinh sư quý như tấc vàng. Đế vương băng hà thì táng lăng mộ, lăng mộ đa phần đều tựa lưng núi, khí thế vĩ đại, cung nhân tần phi tuẫn táng cùng.

Vương hầu quý tộc quy tiên thì xây đắp mồ mả xa hoa, bên trong chôn theo vô bát đĩa vàng bạc, y phục đồ dùng lộng lẫy.

Bá tánh tầm thường thì đơn giản hơn, chẳng lăng tẩm mồ mả uy nghi, chỉ một thước đất nấm mồ, một tấm bia đá, quây quần đốt cho chút tiền vàng.

Con phân ba bảy loại, khi sống , lúc c.h.ế.t cũng thế.

dẫu là lăng tẩm, mả to mộ nhỏ, tóm con nhắm mắt xuôi tay mồ yên mả , coi như cũng một chốn về.

Thế nhưng bãi mộ hoang vô danh bên bờ sông Xuân Lai khác. Nơi chẳng mộ phần của bá tánh bình thường, mà đa là nơi yên nghỉ của những vong hồn vô danh mảnh đất kinh sư. Những dẫu bề thế khuất, nhưng trong nhà vẫn còn quyến, đến mức vứt xác bãi tha ma cho dã thú c.ắ.n xé. Song nhà chẳng tiền mua đất tậu quan tài, đành lén mang t.h.i t.h.ể đến đây chôn cất qua loa, cốt để trọn vẹn bề tưởng nhớ.

Trúc Chân bước đến một nấm mồ dừng , bẩm với Hoắc Tầm: "Thưa chủ quân, đây chính là nơi chôn cất nữ tù Tiền Tiểu Ngọc."

Ánh mắt Hoắc Tầm dừng nấm đất.

Nấm mộ khác hẳn những chỗ khác. Người chôn cất ở đây phần lớn đều nghèo khổ, lấy tiền lập bia, thế mà chỗ một tấm bia đá, ngặt nỗi bia chẳng khắc tên, chỉ là một tấm bia trống.

Mưa liên miên khiến bùn đất mộ lầy lội chịu nổi. Mấy tờ giấy tiền vàng ướt sũng nước mưa, ủ rũ dính chặt mặt bùn, tựa như những con bướm c.h.ế.t.

Trúc Chân : "Người thuê nhân công an táng Tiền Tiểu Ngọc, chính là quả phụ của c.h.ế.t, Phương Tình Vân."

Phương Tình Vân... trong mắt Hoắc Tầm gợn lên một tia sóng nhạt.

Hắn từng bắt gặp nữ tù nọ kêu oan giữa chợ, đó bèn sai lật hồ sơ vụ án thì phát hiện rải rác vô vàn điểm đáng ngờ. Tiền Tiểu Ngọc vốn còn thích, t.h.i t.h.ể chẳng ai nhặt, đáng lẽ do Hình bộ phân phó xử lý, cuối cùng mang vứt ở bãi tha ma mới .

Hắn lệnh cho Trúc Chân mua một cỗ quan tài gỗ mỏng để khâm liệm cho nàng , nào ngờ Trúc Chân một chuyến về tay . Dò la mới đó mang t.h.i t.h.ể Tiền Tiểu Ngọc , chôn cất ở bờ sông Xuân Lai .

Phương Tình Vân...

Tiền Tiểu Ngọc là vì lỡ tay g.i.ế.c nhầm trượng phu của Phương Tình Vân - Giang Nguyên, nên mới vướng cảnh tù tội. Thân phận hai một thê một , mà Phương Tình Vân chẳng những oán hận Tiền Tiểu Ngọc, còn giấu giếm nhà họ Giang lén lút khâm liệm cho nàng . Xem , giữa họ hẳn chỉ là sự thù địch.

Ân ân oán oán thế nào, thật chẳng thể .

Vài đứa trẻ đang chạy lăng xăng những bóng râm hai bên bờ sông, dù mưa bụi dấp dính ướt áo cũng chẳng buồn để tâm. Trúc Chân dẫn một bé trai tầm sáu bảy tuổi tới mặt Hoắc Tầm.

Hẳn là con cái nhà ngư dân gần đây, bé mặc bộ y phục bằng vải thô màu nâu mấy vặn, đầu gối và khuỷu tay đều vá chằng vá đụp, chân trần dẫm nền đất lầy lội, tay khư khư kéo theo một sọt củ ấu và ngó sen to đùng.

Hoắc Tầm cụp mắt đứa trẻ. Có lẽ vì ánh mắt của quá đỗi lạnh nhạt, hoặc giả y phục, xe ngựa và cả tên hộ vệ bên cạnh mang áp lực quá lớn, bé khẽ rụt , bất giác lùi lưng Trúc Chân, mấp máy môi :

"Vị nương t.ử đưa cho cháu hai mươi lượng bạc, dặn cháu hễ tới dịp lễ tết thì đây quét tước, đốt giấy tiền cúng bái mộ."

Đã khâm liệm còn cắt cử thường xuyên tế bái, mối quan hệ quả thực gợi cho nhiều suy ngẫm.

Thấy trầm mặc hồi lâu, bé ngẩng đầu lên, thấp thỏm Trúc Chân: "Đại nhân, cháu chỉ ngần thôi, cháu ạ?"

Trúc Chân dúi tay nó một khối bạc vụn, đáp: "Đi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-18-hai-doan-ky-uc.html.]

Thằng bé vội vã đầu co giò chạy, nhưng mới hai bước ngoái , dè dặt ôm lấy sọt củ ấu ngó sen , ánh mắt mang theo vẻ lấy lòng: "Cái ... các ngài cần ạ?"

Trúc Chân dở dở , xua tay một cái. Cậu bé như đại xá, vội vàng ôm sọt cắm đầu cắm cổ chạy , để hai hàng dấu chân hằn rõ bên bờ sông lầy lội.

Y đầu , hạ giọng: "Chủ quân, Phương Tình Vân điều mờ ám."

Nếu thật sự như trong hồ sơ ghi chép, đây chỉ là một vụ án mạng vì tình, Phương Tình Vân và c.h.ế.t Giang Nguyên phu thê tình thâm, còn Tiền Tiểu Ngọc là một ả đàn bà ghen tuông sinh hận mà trở mặt g.i.ế.c , thì cớ nàng c.h.ế.t còn Phương Tình Vân chiếu cố đến ?

Dẫu vị quả phụ thiện tâm tựa Bồ Tát, thì cũng chẳng đến mức độ lượng như thế.

"Hồi phủ , ngươi tới Lại bộ một chuyến, tra xét cho rõ ngọn nguồn gốc gác của nhà họ Giang và họ Phương, đó về bẩm báo ."

Trúc Chân lĩnh mệnh . Hoắc Tầm lia mắt về hướng rời ban nãy.

Bờ sông Xuân Lai khói sương mờ mịt, bên rặng liễu xanh rì, một tửu quán thấp thoáng hiện . Dưới hiên quán treo tấm cờ hiệu màu chàm: Thiên Hà Tửu Gia.

Đứa bé trai tra hỏi khi nãy đang cõng sọt chạy chậm nhà, văng vẳng còn truyền đến vài tiếng mắng mỏ của phụ nhân.

Thì là con trai của tửu quán.

Chắc là dạo bận điều tra vụ án của Tiền Tiểu Ngọc, nên khi thấy hai chữ "Thiên Hà", bèn bất giác liên tưởng tới tịch quán của c.h.ế.t, thoáng chốc cứ lặng tấm cờ hiệu tửu quán.

"Thiên Hà..." Trúc Chân cũng thấy tấm cờ hiệu, bảo: "Cái tên xem trùng hợp với quê quán của ba Tiền Tiểu Ngọc. Lẽ nào Phương Tình Vân chính vì trúng cái tên tửu quán nên mới cố ý chọn táng ở đây?"

Hoắc Tầm lên tiếng, nhưng Trúc Chân hứng chí tiếp: "Huyện Thiên Hà... nhớ ngày đó Tần công từng nhắc, miếu nhỏ nhưng yêu phong lớn, tuy chỉ là một trấn nhỏ mà đạo tặc hoành hành. Năm xưa đầu tiên chủ quân ngang qua huyện Thiên Hà, cướp mất một con ngựa..."

Hoắc Tầm ngoái đầu: "Ngươi cái gì?"

Trúc Chân hoảng hốt câm bặt, lúc mới ý thức buột miệng lỡ lời. Những năm qua nào ai dám nhắc tới Tần công mặt Hoắc Tầm cơ chứ, y vội vàng cúi gập đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Thuộc hạ tội, xin chủ quân trách phạt."

Hoắc Tầm nhíu mày, hỏi : "Ta cướp ngựa ở huyện Thiên Hà khi nào?"

Tên hộ vệ sững sờ, chần chừ một lát mới cẩn trọng dè dặt đáp lời: "Chủ quân quả thực từng cướp một con ngựa tại huyện Thiên Hà, còn là một con thiên lý mã hảo hạng. Chỉ vì hôm đó phu nhân bệnh nặng, chủ quân gấp rút đường nên mới buồn so đo."

"Ta từng đụng phỉ tặc ở huyện Thiên Hà." Hoắc Tầm chau mày.

Hắn tuy dám xưng là gặp qua thì bao giờ quên, nhưng những đại sự xảy mười năm vẫn nhớ rõ. Chuyện đụng độ đạo tặc, một khi xảy thì tuyệt đối thể chẳng lấy chút ấn tượng nào.

Mười năm , quả thực từng ngang qua huyện Thiên Hà, thế nhưng hề nán , ngay trong đêm đ.á.n.h xe rời , chuyện mất ngựa...

Mất ngựa...

Ngay khi ý nghĩ đó nảy , đột nhiên, vài mảnh ký ức vụn vặt xẹt qua trong đầu .

Trong khu rừng rợp bóng đom đóm, một bóng đen thình lình lao . Ngựa hí vang, xe dừng . Thiếu nữ bò dậy từ bùn lầy, nhét tay một nắm kẹo mạch nha mỡ lợn dinh dính, dứt khoát một đao c.h.é.m đứt dây cương, cưỡi con ngựa đen biến mất màn đêm sâu thẳm.

Khung cảnh ập đến quá đỗi bất ngờ khiến phút chốc xây xẩm mặt mày, vịn thùng xe ngựa mới thể vững.

Trúc Chân giật nảy : "Chủ quân?"

Bốn bề màn mưa rả rích vẫn đang trút xuống, những hạt mưa lạnh ngắt như sợi bạc bay ngang ướt đẫm áo . Hoắc Tầm ngẩng đầu, nơi ánh mắt điềm tĩnh tĩnh lặng thường ngày xẹt qua một nét kinh ngạc tột độ.

Hình ảnh ban nãy...

Là ký ức, sai, quả thực từng chạm trán một thiếu nữ chặn đường trong khu rừng ở huyện Thiên Hà. Nàng cướp ngựa của phóng mất dạng, chỉ để một bóng lưng tiêu sái. Khi tình thế cấp bách, mẫu đang bệnh nặng, trì hoãn quá lâu nên chẳng vướng bận dây dưa, tha cho kẻ đó một mạng.

Thế nhưng, khi Trúc Chân đề cập đến chuyện , trong đoạn ký ức mười năm của Hoắc Tầm lấy chút bóng dáng thiếu nữ . Hắn chỉ nhớ từng ngang qua huyện Thiên Hà, bước chân vội, thế nên mãi khi rời mới tin về trận hỏa hoạn lớn tại huyện Thiên Hà.

Giống như thể, đoạn ký ức về tên đạo tặc chỉ mới nảy sinh một cách đầy kỳ lạ ngay giây phút ban nãy.

Rất đỗi tự nhiên, nhưng vô cùng lạc lõng, nó len lỏi cái đêm đen của mười năm về , để khiến của mười năm giữa lúc bàng hoàng chợt nhận , bản thêm một đoạn ngã rẽ cuộc đời.

Mang trong hai đoạn ký ức.

 

Loading...