Ngày Sau Có Thư - Chương 19: Án quyển

Cập nhật lúc: 2026-09-02 18:21:22
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi về đến phủ thì mưa tạnh.

Trời ngả về chiều tối, Vương ma ma bèn sai nhà bếp chuẩn bữa tối.

Khẩu vị của Hoắc Tầm vốn thanh đạm, nhà bếp theo ý nấu một bát cháo gạo tẻ hạt tròn nấu táo đỏ, một đĩa đậu phụ rán, vịt hấp và rau sống trộn.

Vương ma ma là lo toan, lúc nào cũng mong chăm chút cho cuộc sống của Hoắc Tầm từng li từng tí. Khổ nỗi Hoắc Tầm chẳng mấy kén chọn chuyện ăn uống, cái thú vui ẩm thực đối với dường như chẳng mảy may quan trọng. Đôi khi, những món ăn Vương ma ma cất công bài trí tỉ mỉ, đũa của cũng chẳng nửa điểm khác biệt, khiến bà chẳng lấy một chút cảm giác thành tựu.

Hôm nay càng như thế.

Ngày thường ăn uống tuy chẳng bộc lộ rõ vui vui, nhưng lúc tỏ thẫn thờ, tâm trí để . Ăn xong, đồ ăn vẫn còn thừa khá nhiều. Vương ma ma thở dài một tiếng, tiếc nuối cho những món mới sáng chế thất bại t.h.ả.m hại, đành sai dọn dẹp bát đĩa mâm cỗ thừa mang .

Hoắc Tầm trở về thư phòng.

Ngoại bào dính mưa cởi , một bộ trung y màu trắng sạch sẽ, lặng cửa sổ.

Mưa rả rích nửa ngày, khí vẫn còn vương mùi bùn đất và nước ẩm ướt của cỏ cây. Cánh cửa sổ chạm hoa trong thư phòng gió thổi bung từ lúc nào chẳng . Ánh sáng dịu dàng từ chiếc đèn lồng hắt xuống nền đất, thu hút mấy con thiêu bay lượn lờ gốc cây. Cảnh tượng chợt khiến nhớ bầy đom đóm bay lượn chập chờn trong khu rừng rậm, cái ngang qua một đoạn đường núi nào đó của nhiều năm về .

Một đoạn ký ức loang lổ bỗng nhiên trỗi dậy trong tâm trí.

Kỳ lạ , khi nhớ rằng mười năm quả thực từng chặn đường cướp mất một con ngựa ở huyện Thiên Hà, thì đoạn ký ức bỗng trở nên vô cùng rõ nét. Tựa như một ao nước tĩnh lặng phủ bụi bấy lâu, bỗng một ngày con ếch xanh nhảy tõm , cho ký ức phút chốc trở nên sống động. Hắn cảm giác như đang đài xem một vở kịch bóng của ngày hôm qua, rành rành ngay mắt, hiện lên sống động như thật. Hắn chẳng phân biệt nổi đang đài đài, là trong cuộc, chỉ là kẻ qua đường.

Thế nhưng vở kịch bóng chân thực.

Hắn nhớ gặp một thiếu nữ đường núi ở huyện Thiên Hà, đối phương cướp ngựa của , đuổi theo, ký ức cụ thể chỉ dừng ở đó. Hắn mang máng nhớ rằng qua đêm trong thành, đêm đó hình như còn xảy chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc là chuyện gì thì thể nào nhớ nổi.

Hắn nhớ và đối phương những gì, những chuyện gì, và cả dung mạo của nàng...

Khuôn mặt nàng trong trí nhớ của cũng mờ mờ ảo ảo, chỉ là một cái bóng trọn vẹn. Hắn loáng thoáng nhớ đó là một cô gái tính cách hoạt bát, rực rỡ và phô trương như đóa kim hoa nở rộ tháng ba. ánh mắt, ngũ quan cùng với giọng của nàng, tất thảy đều như phủ lên một lớp màn sương, chỉ thể mờ mờ trông thấy một hình bóng nhạt nhòa.

Hoắc Tầm đột nhiên đưa tay ấn chặt lấy mi tâm.

Đoạn ký ức dường như đang cấm tiệt nhớ , mỗi ngẫm nghĩ cặn kẽ hơn, đầu đau như búa bổ.

Chỉ hai đoạn ký ức song song hiện mắt, thật thật giả giả, thực thực hư hư, gào thét đòi phân định cho rõ ràng.

Căn phòng chìm tĩnh lặng chốc lát. Dưới ánh đèn vàng vọt, cơn gió ẩm ướt thổi xào xạc, lay động cả cái bóng dài của bên cửa sổ. Hắn bất động, vạt áo lấp lánh ánh sáng mềm mại trong màn đêm mờ ảo, cho đến khi gió lùa những trang giấy của cuốn thủ trát đặt nơi góc bàn lật phấp phới, tựa như những bông tuyết trắng lóa cả mắt .

Đó là cuốn thủ trát đặt ở góc bàn khi khỏi cửa ban ngày.

Nhìn thấy cuốn sổ, khỏi nghĩ đến vụ án của Tiền Tiểu Ngọc. Tiền Tiểu Ngọc c.h.ế.t, vụ án mới chỉ hé lộ một phần tảng băng chìm mà thôi.

Giang Nguyên, Tiền Tiểu Ngọc, Phương Tình Vân.

Mối quan hệ đồng hương đan xen phức tạp, những thanh mai trúc mã lớn lên cùng . Hung thủ c.h.ế.t, nhà của c.h.ế.t giấu giếm nhà chồng lén lút khâm liệm thi thể, thậm chí còn thuê lo nhang khói cúng bái.

Trong đáy mắt Hoắc Tầm chìm đọng một chút thâm ý. Hắn vươn tay, cầm lấy cuốn sổ.

"Báo ứng thiện ác, như bóng theo hình; nhân quả ba đời, tuần dứt."

Bìa sách màu vàng nhạt mang đến một cảm giác xưa cũ. Nét chữ chép Phật ngữ mềm mại uốn lượn, tựa như tựa như , như trong mộng như thực tại.

Hắn vốn chẳng tin những chuyện quái lực loạn thần. So , càng tin chắc rằng đây là do chứng đau đầu của gây nên.

Tuy vẫn nguyên nhân gây sự hỗn loạn ký ức , nhưng cái tên "huyện Thiên Hà" chính là điểm giao thoa của tất cả nghi vấn.

Rất đáng để suy ngẫm sâu xa.

Nữ tù ở huyện Thiên Hà, trận hỏa hoạn ở huyện Thiên Hà, tất cả thứ đều thoát khỏi mối quan hệ với Tiền Hữu Phú - cha của Tiền Tiểu Ngọc. Hắn xem án quyển của Tiền Hữu Phú một nữa.

Ngày âm u chẳng lấy một ánh mặt trời, ban ngày cũng thắp đèn. Trong tiếng mưa rơi rả rích, đất trời dường như càng trở nên tĩnh mịch hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-19-an-quyen.html.]

Hắn xoay , bước đến tủ sách. Cạnh chiếc tủ bằng gỗ cứng sơn đen là một cái kệ tre, dùng để cất giữ những hồ sơ vụ án thường ngày cần , tiện cho việc tùy lúc lấy xem. Hoắc Tầm lật tìm vài cái, nhưng kệ tre dường như thiếu một tập, hề thấy bóng dáng án quyển của Tiền Hữu Phú .

Rõ ràng lúc để ở chỗ .

Hắn gọi Trúc Chân tới, hỏi: "Án quyển ?"

Đồ đạc trong thư phòng của Hoắc Tầm xưa nay luôn kiêng kỵ khác tùy tiện chạm . Trúc Chân giờ chẳng bao giờ vượt quá phép tắc, Vương ma ma càng đời nào tự ý dọn dẹp.

"Chủ quân đang đến án quyển nào ạ?"

"Án quyển về nữ tù quan binh truy sát mà chúng gặp ở phiên chợ cái ngày từ Vân Châu trở về kinh, Tiền Tiểu Ngọc ở huyện Thiên Hà."

Hắn nhớ rõ các án quyển đều đặt ở tầng cùng của kệ tre, chỉ là hai ngày nay công vụ bận rộn nên xem kỹ , đành gác sang một bên tạm thời.

Trúc Chân , lên tầng cao nhất vắng trơn của chiếc kệ tre, gãi gãi đầu đầy vẻ khó hiểu.

"Chủ quân." tên hộ vệ đáp: "Án quyển của Tiền Tiểu Ngọc đều ở cả đây, hề sót phần nào."

"Án quyển về cha của Tiền Tiểu Ngọc, Tiền Hữu Phú, thấy nữa."

"Tiền Hữu Phú?" Trúc Chân càng thêm mù mờ, "Ngài chỉ lệnh cho thuộc hạ điều tra về nữ tù c.h.ế.t, chứ hề bảo ngóng riêng về cha của Tiền Tiểu Ngọc mà."

"Không đúng, Tiền Hữu Phú say rượu lỡ tay gây hỏa hoạn ở hý lâu..."

Hoắc Tầm đột ngột im bặt.

Chuyện đụng độ nữ tù ở phiên chợ tính đến nay cũng mới qua vài ngày. Mà án quyển ghi chuyện Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn dẫn đến t.ử vong hôm là do đích Trúc Chân đến Hình bộ mang về, chính Trúc Chân còn từng chủ động nhắc tới chuyện nữ tù bỏng mặt vì lửa cơ mà.

Chuyện chỉ mới xảy vài ngày , thể quên chứ?

Tên hộ vệ cúi đầu, vẻ mặt tuy oan ức nhưng giọng điệu vô cùng kiên định: "Chủ quân, ngài nhớ nhầm . Án quyển của Tiền Tiểu Ngọc đúng là do thuộc hạ tìm về, nhưng cha ả họ gì tên gì, hôm nay thuộc hạ ngài nhắc tới mới đấy ạ!"

Lửa đang cháy phừng phực.

Khói đen đặc xịt bốc cuồn cuộn từ trong nhà.

Củi gỗ trong gian nhỏ hẹp nung cháy nứt toác , những tiếng "lách cách, lốp bốp" như tiếng gào thét của những đang mắc kẹt trong biển lửa.

Tiền Hữu Phú bụm mũi vội vã chạy ùa , luống cuống nhấc chiếc nồi sắp cạn nước lên. Tiền Tiểu Ngọc ngoài, ông quên bẵng mất bếp lửa bếp. Nồi cháo đậu xanh vốn khê sẵn giờ càng cháy khét lẹt.

Đợi đến lúc múc cháo thì món ăn trông t.h.ả.m hại đến mức nổi nữa. Tiền Hữu Phú vội vàng lùa đại hai miếng cháo, sợ Tiền Tiểu Ngọc mắng nên cuống cuồng mang chỗ cháo khét còn đổ . Rửa ráy nồi niêu bát đũa xong xuôi, lau dọn sạch sẽ bệ bếp, lúc chuẩn rời , ông liếc mắt một cái, tình cờ trông thấy bệ bếp vẫn còn nhét một cuốn sổ.

"Sao nhét sách vở lung tung thế ?"

Tiền Hữu Phú bước tới, cúi lôi cuốn sổ . Phát hiện đó là một cuốn thủ trát vẫn còn mới tinh, ông lật vài trang thì thấy bên trong là những nét chữ quen thuộc của Tiền Tiểu Ngọc. Nét chữ cẩu thả vô cùng, nội dung bên trong thô bỉ, chướng tai gai mắt đến mức nỡ .

"Làm cái trò gì mà c.h.ử.i rủa lung tung thế . Quyển sổ như tự dưng lãng phí..."

Ông vươn tay cẩn thận phủi sạch lớp khói bụi bám cuốn thủ trát, mang nó đặt phòng Tiền Tiểu Ngọc, tiện thể kiểm tra nhà bếp một vòng nữa, lúc mới yên tâm rời .

 

 

 

 

Loading...