Ngày Sau Có Thư - Chương 2: Khốc Lại

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:17:56
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường nhai mười dặm, phố xá san sát nối liền.

Mùa thu năm nay ở kinh sư hoa quế nở muộn, hoa quế tháng tám mà sang phiên chợ tháng chín vẫn còn bày bán. Hương rượu quế lan tỏa miên man khắp mấy dặm đường, búi tóc của những nữ lang qua , đều cài một đóa ngọc hoa.

Mới sáng sớm mở cửa, phiên chợ bắt đầu nhộn nhịp. Khu Tây thị thường các thương nhân Hồ qua , bầy lạc đà theo lưng thồ những xấp vải vóc sặc sỡ. Giữa những chiếc lá rụng cuốn theo cơn gió thu, vài phiến úa vàng gió từ vó ngựa hất lên, chao đảo rụng xuống mặt đất.

Một cỗ xe ngựa dừng cửa Văn Bảo Các.

Tên thị vệ đ.á.n.h xe bước xuống, đem dây cương cột cọc gỗ dài cửa tiệm. Ngay đó, từ buồng xe bước xuống một .

Đó là một nam t.ử trẻ tuổi tuấn mỹ, gương mặt góc cạnh rõ ràng, đuôi lông mày toát lên vẻ lạnh nhạt. Trên bộ quan phục màu rêu phong thêu hoa văn tinh xảo, đôi mắt đen nhánh tĩnh lặng như phiến đá lạnh, giữa ánh nắng ấm áp vàng rực của tiết trời cuối thu, vô cớ hiển lộ vài phần túc sát.

Lão chưởng quỹ của Văn Bảo Các ngẩng đầu lên, vội vã buông bàn tính trong tay xuống đon đả đón, cung kính gọi một tiếng: "Hoắc đại nhân."

Người chính là Đình úy đương triều, Hoắc Tầm.

Nhắc đến cái tên Hoắc Tầm, chốn quan trường quả thật ai .

Người tuổi còn trẻ mà vươn lên vị trí cao, là thanh đao sắc bén nhất trong tay thiên t.ử Đại Nghiệp. Vụ án Vu Cổ nổi danh nhất triều Nghiệp năm xưa, chính là do một tay nghiêm khắc trừng trị. Vụ án liên lụy rộng, thiếu những bậc trọng thần khinh thế ngạo vật đương triều. Thậm chí ngay cả Ngự sử đại phu đương triều là Tần công, vị ân sư một tay đề bạt bước chốn quan trường, cũng thẳng tay kết án.

Cũng chính nhờ vụ án Vu Cổ năm , mới thể nhanh chóng leo lên vị trí Đình úy.

Lời đồn đại rằng Hoắc Tầm khi thẩm vấn bức cung muôn vàn thủ đoạn tàn bạo, khiến cho đều kiêng dè. Kẻ thù chính trị trong triều chỉ hận thể ăn tươi nuốt sống .

Một kẻ m.á.u lạnh, bạc bẽo vô ân, lục nhận như thế, ngoài khiếp sợ cũng là điều thường tình.

Hoắc Tầm bước Văn Bảo Các, thị vệ theo sát phía . Lão chưởng quỹ ân cần : "Đại nhân đến thật đúng lúc, hôm qua bổn tiệm mới nhập về một lô bút mực mới, tiểu nhân đều giữ cho ngài."

Hoắc Tầm khẽ gật đầu, thị vệ liền bước lên . Lão chưởng quỹ bèn dặn dò tiểu nhị, từ kệ tủ phía lấy xuống một loạt các loại văn phòng tứ bảo.

Vị Đình úy đại nhân sở thích , nhưng đối với các món đồ dùng trong thư phòng dường như khá chú trọng. Cứ cách một quãng thời gian ngắn, ngài đến chọn lựa vài món nghiên mực bình phong khắc đá, điều dạo gần đây cũng khá lâu thấy ghé qua.

Những dụng cụ chuẩn sẵn đều bày mặt, nào là bút Hồ, bút Tuyên, mực Hồ, mực Tô. Về phần giấy càng đa dạng hơn, giấy Trừng Tâm, giấy Kim Tiên, cho đến giấy Tuyên...

Hoắc Tầm chọn lấy vài món, thị vệ từ trong n.g.ự.c áo móc bạc vụn để thanh toán. Lần đầu tiên ngài đến đây, lão chưởng quỹ vốn dám nhận tiền, thế nhưng đối phương cứ nằng nặc để . Trải qua vài như , lão chưởng quỹ cũng thấu hiểu tính tình của vị đại nhân .

Đã sắp đến chính ngọ, vầng thái dương lẩn khuất bấy lâu rốt cuộc cũng chịu ló dạng qua tầng mây dày. Những tia nắng vụn vỡ rải một nửa lên chiếc bàn nhỏ bệ cửa sổ. Hương mực in dần dần lan tỏa, ánh mắt của nam t.ử bất giác thu hút bởi một cuốn thủ trát đặt bàn.

Đó là một cuốn sổ tay thoạt vô cùng bình thường, thậm chí còn phần cũ kỹ. Hoắc Tầm bước tới gần chiếc bàn nhỏ, nhấc cuốn thủ trát lên, chợt thấy bìa sách một dòng Phật ngữ:

Thiện ác quả báo, như bóng theo hình; ba đời nhân quả, tuần dứt.

Hắn vươn tay lật giở thêm vài trang, nhưng bên trong chỉ giấy trắng, chẳng hề lấy một nét chữ.

Vừa khéo chưởng quỹ đang xách theo đống bút mực gói ghém cẩn thận cùng thị vệ bước . Lão liếc mắt một cái bèn trông thấy cuốn thủ trát trong tay Hoắc Tầm, bất giác giật hoảng sợ, bèn vội vã cất lời giải thích: "Đại nhân, đây là món hàng mới đưa tới cùng đợt hôm qua, vốn là vật quý hiếm đến từ hải ngoại xa xôi. Dòng Phật kinh bìa sách là do chính tay Minh Không đại sư ngự bút..." Lão , nơm nớp lo sợ lén dò xét sắc mặt của đối phương.

Kể từ vụ án Vu Cổ mấy năm , ngay cả chùa chiền đạo quán của Đại Nghiệp cũng liên lụy đả kích nhỏ, chẳng còn hưng thịnh như thuở nào. Trong hàng hóa mới từ hải quốc mang về lẫn một cuốn sổ tay thế . Người giao hàng bảo rằng cuốn sổ cao tăng Minh Không khai quang cầu phúc, còn do chính tay ngài lời đề tựa bìa. Nghĩ rằng chừng sẽ lọt mắt xanh của vị quý nhân hướng Phật nào đó, vì lẽ nên lão chưởng quỹ mới giữ .

Giờ phút , món đồ lọt tay vị khốc mặt lạnh . Phải rằng vụ án Vu Cổ năm xưa chính do đích xử lý, vốn luôn chán ghét Phật đạo, chẳng rõ vì thế mà giận cá c.h.é.m thớt ...

Lão chưởng quỹ run rẩy cất lời: “Nếu đại nhân yêu thích, ngài cứ việc mang cuốn thủ trát . Nghe đồn cuốn sổ đại sư cầu phúc khai quang, thế gian chỉ duy nhất một bản. Cuốn sổ tay ngài lúc quả thực là độc nhất vô nhị, chất giấy từ loại giấy Tàng Kinh núi Kim Lật thất truyền từ lâu, vô cùng trân quý..."

Dứt lời, trong tiệm vẫn tịch mịch chẳng hề lấy một tiếng động. Mùi hương mực in càng thêm đậm đặc, nồng nặc đến mức chút xộc lên mũi.

Hoắc Tầm rũ mắt suy tư một lát, hờ hững gọi: "Trúc Chân."

"Có thuộc hạ."

"Thanh toán."

"Rõ!" Tên thị vệ lập tức lên tiếng đáp lời.

Lão chưởng quỹ liền như trút gánh nặng, bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

Thị vệ lấy bạc trả cho chưởng quỹ, thuận tay gom luôn cuốn sổ tay cùng giấy mực bọc kỹ đem . Lão chưởng quỹ trân trối thỏi bạc phần quá mức hậu hĩnh, bèn ấp úng mở miệng: “Đại nhân, ngài đưa nhiều bạc quá ." bóng dáng hai nọ khuất dạng ngoài ngưỡng cửa.

Bên ngoài Văn Bảo Các, ánh mặt trời chói chang hơn lúc mới tới một chút. Những đám mây nơi phương xa dần tản mác, nắng thu vụn vỡ rải rác đầy mặt đất, hòa quyện cùng những chiếc lá ngân hạnh rơi rụng, dệt nên một t.h.ả.m sắc vàng ươm.

Trúc Chân tháo dây cương ngựa, hai bọn họ đương chuẩn lên xe rời , thì bỗng nhiên thấy cách đó xa truyền đến một trận ồn ào huyên náo.

"Tránh đường hết …"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-2-khoc-lai.html.]

Hoắc Tầm dừng bước, đầu , liền thấy giữa chốn phiên chợ bỗng nhiên trở nên ầm ĩ. Giữa khe hở của đám tiểu thương hai bên đường đang thốt lên những tiếng kinh hô hoảng hốt né tránh, một bóng đang thục mạng cắm đầu lao thẳng về phía .

Người nọ chạy cực kỳ nhanh, chiếc bóng hắt ánh mặt trời kéo dài một cách hối hả, khiến cho diện mạo của kẻ đó cũng trở nên nhòe nhoẹt, mơ hồ.

Chẳng đợi kịp cho rõ, một tiếng xé gió chói tai rít lên từ trong đám đông. Liền đó, chỉ thấy mấy chục tia sáng bạc sắc lạnh x.é to.ạc ánh nắng vàng ươm, bộ đ.â.m xuyên qua cái bóng đang điên cuồng lao tới .

Bóng lảo đảo vài nhịp, "bịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất.

Một toán quan binh áo đỏ từ phía lao lên, lớn tiếng xua đuổi, quát tháo đám đông bách tính đang xúm xít vây xem. Người sóng soài mặt đất khoác một bộ y phục cũ nát, hiển nhiên là một tên phạm nhân.

Trúc Chân đầu, vốn định thỉnh thị chủ t.ử nhà , thấy Hoắc Tầm cất bước tiến về phía đội quan binh nọ.

Đám quan binh mới bao vây kẻ ngã đất . Bỗng nhiên thấy tiến đến, một tên trong đó bèn nhíu mày quát hỏi: "Kẻ nào , thấy quan phủ đang hành sự ?"

Khoảnh khắc tiếp theo, lời của liền cắt ngang: "Hoắc Đình úy?"

Tên thủ lĩnh quan binh đầu vội lách khỏi đám đông chen . Hắn trừng mắt lườm thuộc hạ một cái, sang Hoắc Tầm, nặn một nụ vài phần gượng gạo: "Ngài hồi kinh từ khi nào ?"

Hoắc Tầm hề đáp lời, chỉ găm chặt ánh mắt ảnh đang mặt đất.

Nữ tù nhân bò nhoài đất, lưng cắm mấy mũi tên nhọn hoắt. Máu tươi thấm đẫm một mảng lớn áo tù, mà nàng vẫn cố gắng trườn về phía , tựa như một con ốc sên đang thoi thóp, vạch một vệt m.á.u đỏ thẫm uốn lượn chói mắt đến mức kinh tâm động phách.

"Đại nhân, đây là t.ử tù vượt ngục." tên thủ lĩnh lên tiếng giải thích: "Đáng lẽ áp giải chợ để trảm thủ, nào ngờ tiện phụ thừa dịp ai chú ý lén phá gông cùm, kinh động đến đại nhân... Đều do bọn tiểu nhân canh chừng bất lực, cầu xin đại nhân giáng tội."

Hoắc Tầm chẳng mảy may để tâm đến dáng vẻ nịnh bợ của đám quan binh. Hắn dời tầm mắt khỏi vệt m.á.u kéo dài lưng nữ tù, dừng khuôn mặt của nàng .

Nàng vẫn đang cố sức trườn , dáng vẻ vô cùng chật vật.

Hoắc Tầm khẽ dừng bước ngay mặt nàng.

T.ử tù khẽ ngừng động tác bò lết, dường như nhận chắn ngang mặt, nàng mới chậm chạp ngẩng đầu lên.

Đó là một nữ tù nhân, nửa khuôn mặt lấp ló mái tóc rối bù, chi chít những vết sẹo dữ tợn như lửa thiêu. Phàm là tù nhân lúc hấp hối, ánh mắt thường sẽ nhuốm đầy vẻ tuyệt vọng, xám xịt, tựa như một hòn bi vô hồn. Thế nhưng, ánh mắt của nàng lúc sáng rực lạ thường, giống với một kẻ đang kề cận cái c.h.ế.t.

Vừa trông thấy , đôi mắt của nữ tù chợt bừng sáng, tựa hồ đang ấp ủ một niềm kỳ vọng nào đó.

Trúng mấy mũi tên xuyên tim, nữ tù phỏng chừng thể sống nổi nữa. Ấy mà, nàng nhắm mắt chờ c.h.ế.t, cũng chẳng hề ôm hận rơi lệ, chỉ dốc hết tàn lực để nhích về phía . Hiển nhiên, nàng vẫn còn tâm nguyện thể thành.

Hoắc Tầm bỗng khuỵu một gối xuống mặt nàng, cất giọng bình thản hỏi: “Ngươi điều gì?"

Nữ tù run rẩy đôi môi, nhọc nhằn há miệng.

Thế nhưng, chẳng thể phát mảy may âm thanh nào.

Thấy , Hoắc Tầm liền vỡ lẽ, hẳn là nàng từng chuốc t.h.u.ố.c câm.

Nữ tù đăm đăm Hoắc Tầm, tựa như đưa một quyết tâm nào đó. Nàng chậm rãi dồn sức chống nửa lên, vươn một tay về phía .

Tên thủ lĩnh quan binh giật nảy , lập tức căng thẳng quát mắng: "Tội phụ to gan, dám bẩn vạt áo của đại nhân..." Hắn định bước tới vồ lấy, nhưng Trúc Chân rút đao chặn .

Hoắc Tầm vẫn đăm chiêu quan sát từng cử chỉ của nàng, mặc cho đối phương nắm chặt lấy bàn tay .

Bàn tay gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, những ngón tay vẫn hằn vệt m.á.u khô khốc do chịu cực hình để . Vốn dĩ là một bàn tay yếu ớt, lúc bấu víu chặt đến lạ thường, móng tay tưởng chừng như sắp ghim sâu lòng bàn tay .

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, một ai dám ho he lên tiếng, chỉ trân trối hành động kinh thế hãi tục của nữ t.ử tù đang chờ c.h.ế.t .

Hoắc Tầm từ đầu chí cuối vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhạt nhẽo hành động của nàng.

Nắn nót từng nét từng nét, nàng bắt đầu chữ giữa lòng bàn tay .

Nơi đầu ngón tay, những vết vảy m.á.u khô nứt toác , vệt m.á.u đỏ tươi dính dớp thấm ướt tay Hoắc Tầm, lờ mờ phác họa thành hình một chữ.

Vừa hạ xong nét bút cuối cùng, một giọt nước mắt ấm nóng chợt trào rơi xuống. Bàn tay nàng dần buông thõng. Lúc Hoắc Tầm đưa mắt lên, thì chỉ còn thấy đôi mặt nhắm nghiền, tịch mịch của đối phương.

Chẳng từ lúc nào, mây đen vần vũ kéo đến. Chút ánh nắng le lói sót cũng che lấp , bóng chiều thu ấm áp bỗng chốc tan biến.

Nàng c.h.ế.t .

 

 

Loading...