Ngày Sau Có Thư - Chương 21: Mẹ nuôi

Cập nhật lúc: 2026-09-06 14:19:27
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Ngọc sẽ đồng ý chứ?"

"Tiểu Ngọc cô nương thông minh lanh lợi, chắc chắn sẽ đây chuyện . Cho dù bàn đến chuyện gả cho thiếu gia, thì với phận của nàng, e rằng cũng khó tìm mối hôn sự nào hơn thế . Nàng thích phú quý, phu nhân cứ cho thêm chút sính lễ, thêm vài phần của hồi môn là . Hai tuổi tác dung mạo đều tương xứng, tình ý với , quả là một mối nhân duyên tuyệt ."

Giang phu nhân chút xiêu lòng, nhưng vẫn chần chừ ma ma: " chuyện quá sỉ nhục , mở miệng ."

"Nếu phu nhân thấy tiện, lão nô sẽ mặt phu nhân ."

"Chuyện ..."

Hương thơm thanh mát của cành lá hoa cúc quanh quẩn nơi chóp mũi, như một liều t.h.u.ố.c xoa dịu bầu khí ngột ngạt. Tiền Tiểu Ngọc lùi hai bước, nở một nụ rạng rỡ, gọi với từ xa: "Mẹ nuôi!"

Giang phu nhân đầu , nét mặt thoáng qua một nét hoảng hốt.

Tiền Tiểu Ngọc giả vờ như thấy, hào hứng chạy tiền đường, ló đầu nước đang sôi sùng sục trong lò, khen ngợi: "Thơm quá mất!"

"Tiểu Ngọc, con đến đây?" Giang phu nhân dậy, cẩn thận quan sát sắc mặt Tiền Tiểu Ngọc.

Tiền Tiểu Ngọc giao chiếc hũ buộc dây lụa đỏ trong tay cho ma ma, : "Con mang sương thu đến cho nuôi đây."

Thấy mặt nàng vẫn giữ vẻ tươi tắn, hẳn là thấy cuộc chuyện , Giang phu nhân mới yên tâm. Bà bảo ma ma cất chiếc hũ , sang mắng yêu: "Chẳng bảo con , cần nhọc lòng mấy thứ ."

"Thế thì , sương thu của con, nuôi uống ngon nữa." Tiền Tiểu Ngọc dùng hai tay chống cằm, tì lên bàn, híp mắt bà.

Giang phu nhân thích uống , mà đun nước pha thì dùng sương mai mùa thu là thanh ngọt nhất. Muốn hứng sương thu, ngày nào cũng dậy sớm lên ngọn núi phía , gom một hũ nhỏ chẳng hề dễ dàng, đủ thấy tặng dụng tâm nhường nào.

Tiền Tiểu Ngọc liếc Giang phu nhân, khẽ thở dài một tiếng: "Sao trông nuôi vẻ nhận tình thế ? Uổng phí mất hiếu tâm của con ."

Giang phu nhân nàng chọc cho bật .

"Cái con bé .” Bà đưa tay lên, nhẹ nhàng điểm một cái trán thiếu nữ: “Mẹ nuôi tấm lòng của con mà. Nguyên nhi mà một nửa sự chu đáo như con thì mãn nguyện lắm ."

Tiền Tiểu Ngọc hiếu thảo, lanh lợi, miệng mồm ngọt ngào nên lòng lớn. Những ở huyện Thiên Hà từng qua với nhà họ Tiền, lẽ ấn tượng với Tiền Hữu Phú, nhưng nhắc đến Tiền Tiểu Ngọc thì ai cũng hết lời khen ngợi.

Giang phu nhân thỉnh thoảng cũng xót xa, cớ Tiền Tiểu Ngọc Tiền Hữu Phú nhặt . Nếu nàng một gia đình gia cảnh khá giả hơn chút nhặt về, lẽ mệnh khác nhiều.

"Con đến tìm Nguyên nhi đúng ?" Giang phu nhân vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng: “Nguyên nhi đang ở trong viện của nó đấy, con qua đó ."

"Không ạ.” Tiền Tiểu Ngọc thẳng : “Hôm nay con đến tìm nuôi cơ."

"Tìm ?"

Tiền Tiểu Ngọc gật đầu, ngay đó, vẻ mặt bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.

Giang phu nhân tò mò: "Xảy chuyện gì ?"

"Con cha con , thủ lĩnh đội bổ khoái rời khỏi huyện Thiên Hà ." Tiền Tiểu Ngọc cầm lấy miếng bánh hoa cúc đĩa nắm trong tay, đỏ mặt : "Bây giờ đội bổ khoái đang như rắn mất đầu, sớm muộn gì cũng chọn thủ lĩnh mới, con ..."

Không đợi Tiền Tiểu Ngọc hết câu, Giang phu nhân đáp: "Tiểu Ngọc , con cũng đấy, chuyện công vụ của Giang thúc con, xưa nay ông cho xen ."

Giang Duẫn Trực tính tình cứng nhắc, ghét nhất là chuyện thiên vị tư lợi. Việc nha môn, Giang phu nhân bao giờ qua hỏi han tới.

"Chỉ là đỡ vài câu, khen cha con thêm một chút thôi mà." Tiền Tiểu Ngọc chớp chớp mắt: “Không cần nuôi tốn công tốn sức gì , quyết định cuối cùng thế nào vẫn là do Giang thúc tự định đoạt mà."

Không chịu nổi ánh mắt đầy mong đợi của nàng, Giang phu nhân đành bất đắc dĩ gật đầu.

Tiền Tiểu Ngọc : "Còn một việc nữa ạ, hôm cha con cứu một ở Lai Phượng lâu, theo quy củ của đội bổ khoái thì cũng nên nhận tiền thưởng. Mấy ngày nay chẳng thấy , chắc là quên mất, hoặc cũng thể cha con da mặt mỏng, ngại dám nhắc. Lúc nuôi đỡ, tiện thể nhắc giúp cha con chuyện với nhé."

Nghe , Giang phu nhân đến gập cả .

"Khổ con vẫn còn nhớ rõ mồn một!" Bà , đồng thời sai tỳ nữ lấy một lạng bạc đưa cho Tiền Tiểu Ngọc: “Không cần với ông , bây giờ đưa cho con luôn, về bảo ông lấy từ quỹ công trả cho ."

"Đa tạ nuôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-21-me-nuoi.html.]

Tiền Tiểu Ngọc vui vẻ nhận lấy bạc thưởng, cẩn thận cất túi tiền. Giang phu nhân động tác của nàng, bất giác nhớ đến câu "nàng trọng phú quý" mà ma ma lúc nãy.

Do dự một lát, Giang phu nhân dò hỏi: "Tiểu Ngọc, con thấy Nguyên nhi nhà thế nào?"

"Rất ạ.” Tiền Tiểu Ngọc đáp ngay cần suy nghĩ: “Gia thế , ngoại hình , tính tình cũng , quan trọng nhất là tay hào phóng." Nàng hì hì tiếp: "Con từng bảo với Giang Nguyên , nếu con cũng tìm một lang quân tiền, hào phóng với con như thì mấy!"

Giang phu nhân thoáng sững sờ.

Tiền Tiểu Ngọc nhét nốt nửa miếng bánh hoa cúc còn thừa miệng, dậy : "Sương thu đưa tới, việc cần nhờ con cũng xong . Mẹ nuôi, con về nhà nấu cơm đây, hôm khác con đến thăm nhé!"

"Còn sớm mà, Nguyên nhi còn gặp con, thêm lát nữa ..."

"Dạ nữa , muộn cha con về cơm ăn."

Nàng một mực đòi về, Giang phu nhân đành dậy tiễn nàng cửa. Lúc nhà chính, gặp ma ma cất hũ sương thu xong từ nhà bếp . Thấy trong nhà còn bóng dáng Tiền Tiểu Ngọc, ma ma liền hỏi: "Phu nhân nhắc chuyện của thiếu gia với Tiểu Ngọc cô nương ?"

Giang phu nhân lắc đầu, ngước mắt xa.

Trong khóm hoa, vài cành cúc thu đang đong đưa lay động, bóng lưng thiếu nữ vội vã rời . Nghĩ đến những lời thản nhiên của nàng lúc nãy, vị phu nhân khẽ thở dài thườn thượt.

"Cứ đợi thêm xem ."

Bên ngoài cổng lớn Giang phủ, Tiền Tiểu Ngọc thong dong bước .

Mặc dù đang là mùa thu, trời nắng, nhưng ánh nắng cứ âm u mờ mịt, dường như bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, giống hệt như những bức tường tro của ngôi chùa núi Hồng Diệp.

Chẳng hiểu vì , nàng bỗng nhớ khung cảnh buổi chiều tà đỉnh núi hôm , Giang Nguyên bên cạnh nàng, ấp úng mãi mà thốt nổi nửa lời.

"Tiểu Ngọc... thật ... thật ..."

Bước chân chợt khựng , giữa mày thiếu nữ bỗng hiện lên vài phần phiền não.

Cũng thể nào cũng dùng trò hắt xì .

Bước chân nặng trĩu tựa như dính lớp bùn lầy của cơn mưa thu. Con đường ngày thường vốn nhẹ nhàng, hôm nay bước dài đằng đẵng. Mãi cho đến khi sắp về tới cửa nhà, cảnh vật mắt mới dần trở nên quen thuộc.

Đã đến giờ nấu cơm, từ ngoài đầu hẻm thể thấy khói bếp xa xa. Trên mái nhà tranh của nhà cũng đang một cột khói bốc lên, Tiền Tiểu Ngọc khẽ liếc .

Bình thường Tiền Hữu Phú về muộn, hôm nay về sớm, còn phá lệ nấu cơm nữa.

Nàng bước đến cửa, thấy cha đang quấn một chiếc khăn vuông cũ ngang hông, xổm mặt đất rửa rau. Thấy nàng về, Tiền Hữu Phú ném nắm rau quỳ tay xuống, dậy hỏi: "Đến nhà họ Giang ?"

Tiền Tiểu Ngọc "" một tiếng.

"Biết con đến nhà họ Giang thì cha bảo con mang theo rổ đậu phộng ."

Tiền Tiểu Ngọc tâm trạng chuyện nhà họ Giang với ông, chỉ cắm cúi bước trong. Vừa bước đến cửa nhà chính, nàng bỗng khựng .

Trên chiếc ghế bàn, một nam nhân xa lạ đang .

Nam nhân ước chừng hai mươi tuổi, sắc mặt nhợt nhạt, mặc một chiếc áo đối khâm cũ màu nâu hề vặn. Đường nét khuôn mặt thanh tú ưa , trông giống một thư sinh mắc cỡ. Hắn trong nhà chính, tay bưng chén tự uống. Dường như nhận ánh mắt từ phía , đầu , vặn chạm ánh của Tiền Tiểu Ngọc.

Tiền Tiểu Ngọc từ từ nhíu mày.

Nhà nàng hiếm khi khách tới chơi, những trong đội bổ khoái của Tiền Hữu Phú nàng đều mặt cả, nhưng thì nàng mới gặp đầu.

"Tiểu Ngọc, đây là Đậu Giá, đúng, là Đậu Miêu." Sau lưng vang lên tiếng của Tiền Hữu Phú.

Cha nàng tất tả từ ngoài bước theo, thấy thế bèn giải thích: "Hôm ở Lai Phượng lâu thằng bé thương, đại phu bảo vết thương lành , cần ở y quán nữa, nên mấy ngày nay sẽ tạm thời ở nhà chúng ."

 

Loading...