Ngày Sau Có Thư - Chương 22: Vô tự
Cập nhật lúc: 2026-09-06 14:19:28
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở nhà á?" Tiền Tiểu Ngọc trố mắt, thể tin nổi.
Nàng . Hôm gánh hát Đỗ gia đến Lai Phượng lâu diễn xướng, Tiền Hữu Phú tay trượng nghĩa ở nhà kho của hý viện. Tên hung đồ ngã từ lầu cao xuống, trọng thương qua khỏi đêm hôm đó. Còn truy sát phúc lớn mạng lớn, vớt vát một cái mạng.
Trước đó, ở y quán gần huyện nha. Lâu ngày vết thương cũng dần hồi phục, thể xuống giường .
Dạo , cha nàng sáng tối mịt mới về, thường xuyên đến chăm sóc . Tiền Tiểu Ngọc cũng chẳng để bụng, chỉ nghĩ Tiền Hữu Phú mượn cớ thăm bệnh để trốn việc ở đội bổ khoái, ngờ ông rước luôn về nhà.
Phải nàng là một thiếu nữ chồng, nam nữ thụ thụ bất , sống chung một mái nhà với một gã đàn ông xa lạ rõ lai lịch thì còn thể thống gì nữa?
Thấy sắc mặt con gái , Tiền Hữu Phú trừ với Đậu Miêu, vội vàng kéo Tiền Tiểu Ngọc ngoài. Vừa bước đến sân, Tiền Tiểu Ngọc vùng tay , tức giận : "Đậu Miêu Đậu Giá cái gì chứ, cha bạ ai cũng rước về nhà thế?"
"Bé cái mồm thôi!" Tiền Hữu Phú vội kéo nàng : “Người mới khỏi bệnh, đừng để thấy tủi . Hơn nữa, cũng chỉ thêm một miệng ăn thôi mà, con tính toán gì!"
Nàng khẩy, thẳng: "Chỉ thêm một miệng ăn, cha nhẹ nhàng quá nhỉ. Cha đúng là lo việc nhà nên củi gạo đắt đỏ. Hôm đó Giang thúc cũng mặt, Huyện lệnh còn chẳng thèm quản, cần gì một tên bổ khoái như cha mặt?"
Tiền Hữu Phú đuối lý, cuống cuồng giơ tay bịt miệng nàng : "Tổ tông của ơi, cẩn thận vịt nấu chín bay mất bây giờ!"
"Vịt á?"
"Chẳng đó ?" Tiền Hữu Phú hất cằm về phía trong nhà.
Trong nhà chính, nam t.ử trẻ tuổi vẫn chỗ cũ, xuyên qua khung cửa sổ về phía hai cha con.
"Ý cha là ?" Tiền Tiểu Ngọc bán tín bán nghi.
"Cái đêm ở Lai Phượng lâu, cha cứu . Sau đến y quán, tình cờ bắt gặp đại phu đang bôi t.h.u.ố.c cho . Con đoán xem cha phát hiện cái gì? Trên cổ thằng nhóc đeo một miếng ngọc, là ngọc Hòa Điền nạm vàng loại thượng hạng đấy!"
"Cha con từng thấy bán ngọc giả . Khối ngọc đó hàng thật giá thật, tuyệt đối đồ giả !"
Tiền Tiểu Ngọc để bụng: "Thế thì cũng chẳng lên điều gì."
"Cho nên cha mới ngày ngày đến y quán dò xét. Người cử chỉ bất phàm, đa phần là công t.ử của gia đình đại hộ. Cha con cái khác thì giỏi, chứ khoản thì tuyệt đối lầm ."
Tiền Tiểu Ngọc chút mất kiên nhẫn: " đây lý do để cha rước về nhà."
"Cái con bé , đúng là thiển cận!"
Đôi mắt Tiền Hữu Phú khẽ đảo một vòng: "Con nghĩ thử xem, là công t.ử nhà giàu, chúng ơn cứu mạng với . Hai đứa sống chung một mái nhà, con chịu khó thể hiện một chút, trúng con. Trong thoại bản chẳng đều như ? Một bước bay lên cành cao hóa phượng hoàng, nhà chúng cũng thơm lây mà bám cành cao."
Ông đắc ý : "Hạng thanh niên tài tuấn thế , tiền sắc, so với mấy tên ất ơ lệch sẹo ngoài phố nhà thì hơn vạn ."
Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc đến, sắc mặt Tiền Tiểu Ngọc bèn trở nên khó coi.
Nàng lạnh lùng lên tiếng: "Cha tính toán thật đấy, nhưng cha chịu động não suy nghĩ xem. Người là công t.ử nhà giàu tài sắc, dựa mà bằng lòng cưới một đứa con gái xuất tiện tịch? Chẳng lẽ cha cũng con vứt bỏ lòng tự trọng mà sáp tới, cho ?"
"Không ..."
Tiền Tiểu Ngọc ngắt lời ông: "Con hứng thú khúm núm hạ bé. Cha leo cành cao thì tự mà leo." Nói xong, nàng hất tay, thẳng về phòng , “rầm" một tiếng đóng sập cửa .
Động tác của nàng quá mạnh, khiến cho vị thanh niên tên "Đậu Miêu" cũng ngoái . Tiền Hữu Phú đuổi theo trong, trừ bồi tội với , cánh cửa phòng đóng im ỉm của Tiền Tiểu Ngọc, lầm bầm phàn nàn.
"Sao hôm nay nóng thế ..."
…
Tiền Tiểu Ngọc đang bực bội.
Cha nàng - Tiền Hữu Phú cũng coi là một nhân tài. Thuở nhỏ mấy chuyện trộm gà bắt ch.ó mà cũng đạt đến trình độ cao thủ, nếu cứ chuyên tâm rèn giũa ở lĩnh vực , chừng còn nên nghiệp lớn, trở thành một tay giang dương đại đạo triều đình truy nã, cũng coi như là một kiểu hùng con đường khác .
Tiếc là ông cái mạng đó.
Trước khi hai cha con đến huyện Thiên Hà, từng trôi dạt khắp nơi nhiều năm. Tiền Hữu Phú từng cơ hội phát tài, nhưng mỗi bạc đến tay còn kịp ủ ấm, chớp mắt vì đủ thứ chuyện đời mà bồi thường hết sạch, ngoảnh còn liên lụy hai cha con trốn chui trốn nhủi.
Tự cho là thông minh, nhưng ánh thiển cận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-22-vo-tu.html.]
Từ ngày hai cha con đến huyện Thiên Hà, Tiền Hữu Phú đội bổ khoái, cuộc sống mới coi như định . Khó khăn lắm mới chút hy vọng, Tiền Hữu Phú bắt đầu hồ đồ.
Hôm nay cũng coi như Tiền Hữu Phú xui xẻo, đúng lúc tâm trạng nàng đang , ngay khi nàng những lời của Giang phu nhân. Hiện tại quan hệ giữa nhà họ Giang và nhà họ Tiền , nàng và Giang Nguyên vẫn thể tiếp tục bạn bè vô tư, nhưng nếu lỡ xảy chuyện gì , e là đến bạn bè cũng chẳng nổi. Dù nàng là con thỏ thì cũng tuyệt đối ăn cỏ gần hang.
Trong lòng chút buồn bực, ánh mắt Tiền Tiểu Ngọc lướt qua mặt bàn, dừng cuốn thủ trát.
Cuốn thủ trát...
Ngày thứ hai vụ Lai Phượng lâu, nàng vốn định đốt cuốn thủ trát , kết quả Giang Nguyên gọi . Sau đó, nó Tiền Hữu Phú nhặt , mang về cất trong phòng.
Cuốn thủ trát tắm ánh nắng ban trưa. Những lời Phật ngữ xì xầm trang bìa ố vàng, thế mà mang vài phần trang nghiêm, thánh thiện.
Tiền Tiểu Ngọc cứ mãi, đoạn vươn tay lấy nó, lật mở …
Dòng chữ đẽ nhưng xúi quẩy vẫn còn đó, nền cho những lời lăng mạ bên của nàng trông càng thêm hung hăng, sảng khoái.
Nếu cuốn thủ trát đột nhiên xuất hiện một dòng chữ, khiến nàng đang đêm chạy vội đến Lai Phượng lâu, thì lẽ lúc Tiền Hữu Phú ẩu đả với , tiếp ứng nhanh chóng đến. Ông sẽ "Đậu Miêu" bằng con mắt khác, sẽ hăm hở rước về nhà, càng thốt mấy câu ngu xuẩn như "bay lên cành cao hóa phượng hoàng".
Càng dòng chữ càng thấy gai mắt, Tiền Tiểu Ngọc vớ lấy cây bút mực, định bụng thêm vài câu c.h.ử.i rủa lên giấy. mới hạ bút, nàng bất giác sững .
Ơ kìa, mực?
……
Ngòi bút lướt qua trang giấy dày dặn mịn màng, chẳng hề để bất cứ vết tích nào.
Bàn tay cầm bút khựng .
Bút là loại bút lông chuột lông dẻ quý giá, mực là loại mực tùng yên thượng hạng, vẩy mực bút lông cừu. Nếu rơi loại giấy khác thì nét mực bóng bẩy mịn màng, nhưng khi rơi xuống tờ giấy vàng ố mặt, như đột nhiên phai màu, hoặc là màu mực biến thành trong suốt, sắc đen sâu thẳm hệt như nước mưa nhiều ngày gột rửa, cất giấu bí mật.
Hoắc Tầm đặt bút xuống, lướt tay qua cuốn thủ trát với vẻ đăm chiêu.
Bút mực của thể chữ lên cuốn thủ trát .
Chuyện ly kỳ vẫn dừng ở đó.
Những vết mực bôi xóa cuốn thủ trát, những dòng c.h.ử.i rủa ngang ngược hồ sơ vụ án rành rành đó, mà Trúc Chân bảo chẳng thấy gì.
Không chỉ Trúc Chân, Vương ma ma, quản gia cùng đám hộ vệ phủ Đình Úy đều tới xem, tất cả đều thủ trát chỉ là một tờ giấy trắng tinh, bất kỳ vấn đề nào.
Trong chiếc lư đồng ba chân chạm trổ hình hải thú bàn, hương tiêu kim lượn lờ bốc lên, làn khói tím thanh mát giúp tỉnh táo tinh thần. Hắn vốn thích xông hương trong phòng, hôm nay phá lệ để Vương ma ma đốt một ít.
Hoắc Tầm sinh lòng nghi ngờ, bệnh .
Những ký ức bên bờ sông Xuân Lai bất chợt ùa về, hỗn độn đan xen thực ảo rõ. Cuốn thủ trát mắt trong mắt ngoài gì bất thường, duy chỉ trong mắt khác biệt. Nếu gạt bỏ khả năng yêu ma quỷ quái, thì dường như chính bản xảy vấn đề.
Hoắc Tầm nhíu mày, dòng chữ cùng của cuốn thủ trát.
"Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hi Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn, khiến tổng cộng mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."
Hoắc Tầm chuyển dời tầm mắt, ánh dừng ba chữ "huyện Thiên Hà".
Nhiều năm , tòa thành nhỏ nơi sơn tặc cướp ngựa, chính là huyện Thiên Hà.
Dường như chuyện đều liên quan mật thiết đến Tiền Hữu Phú của huyện Thiên Hà, mà vẫn tìm manh mối.
Từng chút manh mối đan xen hệt như những hạt mưa rơi, hỗn loạn dày đặc, thong thả phác họa nên một bức màn mưa vô hình. Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, thế nhưng sợi dây liên kết quá mức nhỏ nhặt và hoang đường, đến nỗi vô thức bỏ qua.
Duy chỉ mối nghi ngờ mắt mới là chân thực nhất.
Nam t.ử chậm rãi rũ mắt, ánh mắt cuốn thủ trát toát lên vẻ bình tĩnh mà sâu thẳm.
Nếu ký ức mơ hồ và ảo giác còn thể dùng lý do cơ thể ốm yếu để giải thích, cùng một loại bút mực, con mắt bao , lên loại giấy khác thì , lên cuốn thủ trát biến mất tung tích...
Rốt cuộc là đạo lý gì?