Ngày Sau Có Thư - Chương 23: Xin lỗi

Cập nhật lúc: 2026-09-06 14:25:10
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiền Tiểu Ngọc đặt bút xuống, trong lòng thấy kỳ lạ.

Rõ ràng chấm đẫm mực, lên giấy khác thì chẳng , cớ gì chạm xuống cuốn thủ trát chẳng để nét chữ nào.

Cứ như thể trong cõi vô hình một bàn tay đang chực chờ nơi đầu ngọn bút, xóa sạch dấu vết nàng vạch .

Thế nhưng, rõ ràng nàng c.h.ử.i trả, mực vẫn còn cơ mà.

Lẽ nào đối phương c.h.ử.i cho khiếp sợ , nên dứt khoát giở trò pháp thuật, cấm nàng hạ bút lên giấy luôn?

Không chơi nổi đến thế cơ ?

Phải rằng, công phu c.h.ử.i bới của nàng còn bằng một nửa nương của Tình Vân đấy.

Đang thầm oán thán trong lòng, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ. Tiền Tiểu Ngọc cất phắt cuốn thủ trát , xụ mặt xuống. Tiếng gõ cửa kiên trì vang lên vài nhịp, chuyển thành giọng đầy vẻ nịnh nọt của Tiền Hữu Phú: "Cha nhé?"

Tiền Tiểu Ngọc vẫn im lặng đáp. Cánh cửa nhẹ nhàng đẩy một khe hở, hé lộ khuôn mặt tươi của Tiền Hữu Phú.

"Gọi ăn cơm cũng chẳng thèm lên tiếng." Tiền Hữu Phú đặt đĩa thức ăn trong tay lên bàn nàng, ân cần lấy lòng: "Nếm thử , món gà xào lê con thích nhất đấy."

Tiền Tiểu Ngọc khẽ liếc mắt .

Trên chiếc đĩa sứ thô màu xanh sẫm là những miếng thịt gà non xào vặn, điểm xuyết thêm những lát tuyết lê và nấm hương thái mỏng. Thoạt thấy khói bốc nghi ngút, tỏa hương thơm thanh ngọt, hấp dẫn.

Tiền Hữu Phú ngón nghề trộm gà gia truyền, mà tay nghề nấu gà của ông càng xuất sắc hơn cả tay nghề trộm gà.

Thuở nhỏ, Tiền Tiểu Ngọc cùng cha nương tựa , nay đây mai đó, chịu cảnh bữa đói bữa no.

Có một bận, Tiền Hữu Phú thua nhẵn túi ở sòng bạc, hai cha con nhịn đói suốt một ngày một đêm. Tiền Hữu Phú thực sự hết cách, đành liều mạng lẻn nhà bếp của một tửu lâu, trộm một con gà mới vặt lông. Nào ngờ bước cửa tiểu nhị phát hiện.

Tiền Hữu Phú đuổi kịp, dồn trong hẻm đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Lúc ông vác bộ mặt bầm dập sưng vù về nhà, Tiền Tiểu Ngọc khi còn nhỏ tuổi dọa cho giật thót. Vậy mà, Tiền Hữu Phú từ trong n.g.ự.c áo lôi một chiếc đùi gà vẫn còn đầm đìa m.á.u tươi.

Thì khi đánh, ông nhanh tay lẹ mắt xé vội chiếc đùi gà nhét n.g.ự.c áo mà ai .

Hai cha con tỉ mẩn lóc từng chút thịt chiếc đùi gà xuống, nhặt quả lê hỏng vứt ngoài cửa, gọt bỏ phần dập nát. Họ dùng phần lê còn thành một đĩa gà xào lê, xương gà thì thả nồi ninh thành một bát canh trong vắt. Tiền Tiểu Ngọc ăn hết phần thịt gà xào, còn Tiền Hữu Phú thì gặm sạch sành sanh chút thịt vụn dính xương.

Món "danh bất hư truyền" cũng từ đó mà gắn bó với hai .

Mãi về , hễ trong nhà chuyện vui, bàn ăn của nhà họ Tiền tuyệt đối thể thiếu món gà xào lê.

"Ây da da, cô nương nhà ai mà lớn lên xinh xắn thế ! Giận dỗi cũng nữa, nhan sắc tiến cung nương nương cũng thừa sức chứ." Tiền Hữu Phú trêu chọc, gắp một đũa thịt gà đưa đến tận miệng Tiền Tiểu Ngọc: "Nếm thử miếng con, để nguội là mất ngon đấy."

Tiền Tiểu Ngọc ngoảnh mặt chỗ khác.

"Vẫn còn giận cơ ?" Tiền Hữu Phú khẽ liếc sắc mặt con gái, đặt đĩa thức ăn xuống, xuống nước dỗ dành: "Sao hôm nay con nóng thế?"

Tiền Tiểu Ngọc vẫn bặm môi đáp.

"Sao thù dai thế .” Tiền Hữu Phú vội vã nhận thua: “Lúc nãy cha chỉ đùa thôi mà, nào dám ép con gả cơ chứ? Con thích thì thôi ."

"Thế tại cha cứ nhất quyết rước về nhà?" Tiền Tiểu Ngọc rốt cuộc cũng chịu lên tiếng.

Tiền Hữu Phú hạ giọng rầm rì: "Cha thì nghĩ thế , lỡ như là thiếu gia nhà giàu thật, một là vờ bám cửa thông gia, hai là con kết bái với , chuyện cưới xin của con cũng dễ bề ăn ... Mà thôi, dù cho tính đường nhất, cứu mạng đang tá túc nhà , kiểu gì chẳng tỏ chút lòng thành, đưa dăm ba đồng bạc. Không chừng hào phóng, nhà vớ bẫm chứ."

Tiền Tiểu Ngọc thở dài một tiếng, mặt sang thẳng ông.

"Cha hám lợi thì cũng nghĩ tính , ngộ nhỡ chẳng thèm rớt cho một cắc thì ?"

"Vậy thì đành tự trách xui xẻo thôi." Tiền Hữu Phú nhún vai, dang hai tay : "Giống như đ.á.n.h bạc , liều nhiều thì ăn nhiều. Không chịu đặt cược thì lấy mà thắng?"

Thấy sắc mặt nàng dịu đôi chút, Tiền Hữu Phú vội vàng dúi đôi đũa tay nàng, ân cần nịnh nọt: " Ngọc nhi , lúc nãy con giận thì giận, cũng lẫy mấy câu đòi cho như thế. Con chẳng khác nào xát muối tim cha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-23-xin-loi.html.]

Tiền Tiểu Ngọc khẩy: "Với phận của nhà , trèo cao thì tất nhiên chỉ nước ."

"Nói bậy!" Tiền Hữu Phú nghiêm giọng: "Con cha đặt tên con là Tiểu Ngọc ?"

Tiền Tiểu Ngọc: "Chữ Tiền trong bạc tiền, chữ Ngọc trong kim chi ngọc diệp."

Đáng tiếc là nàng chẳng hề tiền, cũng chẳng cành vàng lá ngọc gì cho cam, còn nghèo kiết xác đến mức nực .

Tiền Hữu Phú vô cùng nghiêm túc : " thế. Trong lòng cha, con chính là cành vàng lá ngọc, là viên ngọc quý tay cha, dẫu là Thiên vương lão t.ử tới cũng xứng đôi lứa, chuyện cho ? Kẻ nào dám bắt con bé, lão t.ử lấy thước sắt đ.â.m c.h.ế.t ngay!"

"Phụt" một tiếng, Tiền Tiểu Ngọc nhịn bật . nàng nhanh chóng xụ mặt xuống, nhận lấy đôi đũa trúc, gắp một miếng thịt gà bỏ miệng.

Vị thanh ngọt của lê quyện lẫn với thịt gà tươi ngon đậm đà, bao nhiêu cay đắng, nhạt nhẽo trong miệng ban ngày phút chốc đều quét sạch sành sanh.

Tiền Hữu Phú thở phào một : "Con cũng cần bận tâm, cha hỏi thăm kỹ , ngày mốt sẽ lên đường về quê, cùng lắm chỉ ở nhà hai ngày thôi. Tiền cơm nước hai ngày cha vẫn lo liệu . Cái của nhà gọi là 'thả con săn sắt, bắt con cá rô."

"Có cha lén đ.á.n.h bạc ?" Tiền Tiểu Ngọc chợt cảnh giác.

"Không , !" Tiền Hữu Phú chối bay chối biến: “Còn chút tiền lẻ cha mang mua gà hết , lấy tiền mà đ.á.n.h bạc nữa."

Tiền Tiểu Ngọc hừ một tiếng, dậy tới chiếc rương gỗ mít bên hông giường. Nàng mở nắp rương, bên trong là quần áo gấp gọn gàng, ngăn nắp. Nàng vươn tay, móc từ đáy rương một chiếc hũ đất.

Nàng lắc lắc chiếc hũ đất “rào" một tiếng, đổ tuột cả đống tiền đồng vương vãi khắp mặt giường. Nàng nhặt từ trong đó một nén bạc vụn chỉ bằng cỡ móng tay, nhét thẳng tay Tiền Hữu Phú.

"Thế ..." Tiền Hữu Phú mừng đến ngây .

"Cha cầm lấy ." Tiền Tiểu Ngọc bực dọc liếc mắt phía cửa phòng, buông lời mỉa mai: "Trong nhà thêm một miệng ăn thì nấu nướng cũng tính thêm một phần. Chẳng thể để cho vị thiếu gia nhà giàu chịu khổ . Nhỡ bổng lộc thấy chê nhà nghèo kiết xác."

Tiền Hữu Phú vỗ đùi đét một cái, tấm tắc khen: "Khuê nữ của cha quả nhiên phóng khoáng!"

Rồi ông hạ giọng, dịu dàng : "Cha con vẫn luôn tu sửa căn nhà . Tường ngoài nhà chính nứt nẻ hết cả , còn lấy bức thư pháp của lão Phương để che đậy cho bớt . Đợi vớt món tạ lễ của con cừu béo , nhà sẽ lột ngay bức tranh đó xuống, xây tường đàng hoàng. Con cũng lớn , phòng ngủ của con cũng nới rộng thêm một chút. Tủ sách cũng sắm một cái, cha thấy cha con bé Tình Vân đóng cho nó một cái tủ gỗ trông dáng phết. Mặc dù con chẳng khoái gì chuyện sách..."

Tiền Tiểu Ngọc đà lấn tới, đòi hỏi đủ đường: "Con còn một chiếc sạp Hương Phi, đến mùa đông thì rải nệm gấm hoa lên. Lại thêm một tấm bình phong, bên vẽ tranh thủy mặc. Thêm cả bình sứ thanh hoa để mùa đông cắm hoa mai, một chiếc bàn trang điểm bằng gỗ lim đỏ chót nữa, bên để sẵn một hộp trang sức thật xịn..."

Từng thứ, gì chỉ gói gọn trong ba chữ "tu sửa " cho .

Thế nhưng Tiền Hữu Phú chẳng hề ngắt lời con gái, trái còn hào hứng hùa theo: " thế, sát tường đặt thêm chậu non bộ, lư hương mà mấy cô nương gia thích cũng sắm luôn một chiếc, trồng thêm mấy chậu hoa cỏ nữa cho mắt..."

"Mấy thứ nhẩm tính cũng hết cả trăm lượng bạc đấy. Liệu hào phóng đến mức đó ?"

"Trừ thì vẫn còn cha con mà! Đợi cha lên thủ lĩnh, cố gắng mấy năm, nếu Tri huyện đại nhân tiến cử, cất nhắc lên Thư Hình phòng. Hoặc nếu lập công lớn, phá cách bổ nhiệm Tuần kiểm Cửu phẩm, đến lúc đó nhà sẽ xóa khỏi tiện tịch. Tới chừng , bổng lộc hàng tháng cứ thế tăng vèo vèo, việc nới rộng cái nhà gấp đôi khó gì ?"

Nghe cha vẽ vời say sưa, Tiền Tiểu Ngọc cũng bất giác sinh lòng ao ước, hệt như Tiền Hữu Phú thăng chức Tuần kiểm thật . Nàng mơ màng : "Nếu thật ngày đó, cần gì tu sửa cái túp lều tranh rách nát nữa. Bán quách nó , lên thành thị sầm uất nhất huyện tậu hẳn một khu đại viện hai gian. Sân vườn to , chia hai nửa. Bên cha trồng rau dền, bên con trồng hoa mai, nuôi thêm đôi chim họa mi, đào thêm một cái ao nhỏ..."

Nàng càng càng hưng phấn, múa mép vung tay, giọng cao vút. Ánh nắng hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của nàng, đôi mắt sáng lấp lánh như viên ngọc quý. Ngay cả con mèo mướp đang ườn nóc nhà ngoài sân cũng giọng của nàng thu hút, khẽ ngoắc ngoắc đuôi ngó đầu về phía .

"Meo..."

Tiếng mèo kêu hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, giấc mộng về vạn lượng bạc trắng nháy mắt tan thành mây khói. Hiện thực mắt rốt cuộc cũng chỉ là chiếc bánh vẽ to đùng.

"Vậy chúng quyết định thế nhé." Tiền Hữu Phú hớn hở dậy: “Khuê nữ của cha đừng giận dỗi nữa. Con cứ coi như một khách trọ sộp, ngủ một đêm trả một đống bạc, nhà chẳng lỗ !"

Dỗ dành thêm vài câu nữa, Tiền Tiểu Ngọc mới hậm hực ừ hữ ưng thuận.

Đợi Tiền Hữu Phú khuất bóng cánh cửa, Tiền Tiểu Ngọc mới ôm đĩa gà xào lê to tướng lòng, lùa từng miếng thịt gà miệng. Vừa nhai, nàng nghĩ hai cha con nhà gây họa cho bao nhiêu con gà thế , khéo kiếp biến thành hai con sâu rau gà mổ cho nát bét cũng nên. Lại nghĩ, mặc dù chẳng mấy vui vẻ gì khi sống chung một mái nhà với kẻ xa lạ, nhưng mà...

Nể tình chiếc tủ sách, nể tình chiếc sạp Hương Phi, nể tình tấm bình phong, nể tình cái bàn trang điểm bằng gỗ lim đỏ chót, nể tình cả cái đại viện hai gian...

Hai ngày thôi mà, nhịn một chút thì .

Ái chà, ngon phết!

Loading...