Ngày Sau Có Thư - Chương 3: Nỗi oan

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:17:57
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh tà dương dần buông, khu chợ bỗng chốc chìm tĩnh lặng.

Đám nha dịch bước lên, phủ một tấm vải trắng lên t.h.i t.h.ể nữ tù nhân, thành thạo kéo .

Dân chúng vây xem thấy cảnh tượng cũng dần dần giải tán. Trên mặt đất chỉ còn vương một vết m.á.u mờ nhạt. Chẳng bao lâu nữa, những tiểu thương buôn bán quanh đó sẽ dội nước rửa sạch mặt đường. Đợi đến khi mặt đất khô ráo, dấu vết đều sẽ biến mất.

Tên đầu lĩnh quan binh bên cạnh, mà ở cũng chẳng xong. Hắn vị Đình úy đại nhân tiếp theo sẽ gì, đành thấp thỏm hầu một bên.

Rất lâu , Hoắc Tầm mới cất lời.

"Nữ nhân mang tội gì?"

"Bẩm đại nhân, tội phụ ban đêm hành hung, phạm tội sát nhân."

"Giam giữ từ khi nào?"

"Nửa tháng ạ."

Nghe , Hoắc Tầm nhấc mắt lườm một cái, khiến gã đầu lĩnh chột mà đổ mồ hôi lạnh. Chỉ Hoắc Tầm lạnh lùng : "Nửa tháng mới thu giam, hôm nay đem hành hình. Quy trình của Hình bộ từ khi nào nhanh chóng đến thế?"

Trên trán tên đầu lĩnh rịn những giọt mồ hôi hột. Hắn gượng bồi tội: "Chuyện ... Vụ án do Trịnh Thượng thư phụ trách, tiểu nhân cũng rõ cho lắm..."

Theo quan chế của bản triều, Hình bộ nắm giữ luật pháp, Đô sát viện giám sát xét xử, còn Đình úy thì tổng lãm hình danh trong thiên hạ. Tam ty phân quyền, ngoài mặt êm ấm nhưng ngấm ngầm thường nảy sinh bất hòa.

Trịnh Thượng thư chính là Hình bộ Thượng thư Trịnh Oanh. Hai tháng Hoắc Tầm rời kinh, phần lớn công vụ đều đổ dồn lên đầu Trịnh Oanh. Diêm vương đ.á.n.h , tiểu quỷ rước họa. Những kẻ thuộc hạ như bọn hai bên đều dám đắc tội, đành giữ cho an .

"Trúc Chân." Hoắc Tầm phân phó: "Đi tìm hồ sơ vụ án của nữ nhân , mang về giao cho ."

"Rõ."

Tên đầu lĩnh ngờ ngài đột nhiên sinh hứng thú với chuyện . Hắn nghĩ thầm nhiều chuyện bằng bớt chuyện, liền cẩn trọng khuyên nhủ: "Đại nhân, cũng c.h.ế.t . Dù hôm nay ả cũng chịu hình, vụ án khép từ lâu... Nếu Trịnh Thượng thư ..."

"Vậy cứ bảo Trịnh Oanh đến tìm bổn quan."

Hoắc Tầm ngắt lời , dứt khoát rời .

Tên thị vệ theo bên cạnh ngài bước tới mặt gã đầu lĩnh, một thủ thế "mời". Dáng vẻ ung dung nhưng toát lên hàm ý nếu lấy hồ sơ thì nhất quyết bỏ qua.

Tên đầu lĩnh lúng túng đực tại chỗ. Hắn đành miễn cưỡng nặn một nụ , trong lòng thảng thốt lo âu.

Nữ t.ử tù chẳng phận bối cảnh gì. Nàng chỉ là một phụ nhân bình thường, từ xuống Hình bộ một ai để tâm.

Nào ngờ hôm nay xảy sai sót lớn nhường . Chẳng những tù nhân bỏ chạy, mà còn Hoắc Tầm bắt gặp.

Trịnh Thượng thư thể Hoắc Tầm, nhưng chắc chắn sẽ đem đám thuộc hạ việc thiếu năng lực như bọn trút giận.

Thế nhưng...

Nữ nhân lúc nhắm mắt, rốt cuộc chữ gì lòng bàn tay của Hoắc Tầm?

...

Nét chữ nữ tù nhân để trong lòng bàn tay Hoắc Tầm lúc lâm chung, e rằng chỉ Hoắc Tầm hiểu rõ.

Có điều lúc , ngài thời gian để bận tâm đến chuyện đó.

Việc đầu tiên ngài là tiến cung diện kiến Thánh thượng. Ngài bẩm báo tiến triển của vụ án tham ô ở Vân Châu trong suốt hai tháng qua. Ngài tấu trình mãi đến khi trời ngả về chiều, thiên t.ử lộ rõ vẻ mệt mỏi mi tâm thì mới cáo lui.

Đợi đến khi xuất cung hồi phủ, dọc đường phố giăng đầy đèn lồng. Trời tháng chín tối sớm, tòa phủ sáng rực ánh đèn. Những cành quế trong sân gió thổi kêu xào xạc, hương hoa tỏa ngát rơi đầy mặt đất.

Ngài bước qua bóng cây, vạt áo nhuốm đầy sương gió dọc đường. Ngài bước phòng, Vương ma ma đẩy cửa . Bà lão xách lấy một bát canh gà từ trong giỏ cẩn thận đặt lên án thư.

"Ban ngày chủ quân hồi kinh, kịp nghỉ ngơi lấy một khắc. Lão nô e là hôm nay ngài dùng bữa qua loa bên ngoài, nên mang canh tới, mong ngài uống khi còn nóng cho ấm bụng."

Hoắc Tầm gật đầu, cất lời: "Làm phiền ma ma ."

Vương ma ma ngài bưng bát canh nóng lên nhấp một ngụm, lặng lẽ thở dài.

Lúc bà Hoắc phủ, "Vụ án Vu cổ" năm xưa ngã ngũ. Hoắc Tầm mới nhậm chức Đình úy bao lâu. Trước đó, bà cũng từng ít lời ong tiếng ve về vị Đình úy .

Thuở ban đầu cũng là sợ hãi. Bà cứ đinh ninh vị khốc m.á.u lạnh vô tình trong lời đồn đại bộ dáng mặt xanh nanh vàng như ác quỷ. Mãi đến gặp mặt, bà mới nhận thanh niên tướng mạo tuấn mỹ ngoại trừ ít và thường ngày chút lạnh nhạt , thì chẳng khác thường là bao.

Tuổi tác của Hoắc Tầm trạc với cháu trai của Vương ma ma, nên thường ngày bà khỏi xót xa lo nghĩ. Hoắc phủ thường xuyên khách viếng thăm lúc đêm khuya. Thân là Đình úy nắm giữ hình ngục, trong chốn triều dã thiếu kẻ cửa nhờ vả Hoắc Tầm, thế nhưng thảy đều ngài nhốt ở ngoài cửa.

Tuổi đời còn trẻ mà binh quyền  nắm trọn trong tay, đôi khi hẳn là chuyện . Chẳng hạn như cứ bôn ba bận rộn năm qua tháng nọ, đến cả một bát cơm nóng cũng thời gian để ăn.

Đang mải suy nghĩ, bỗng tiếng gõ cửa vang lên. Giọng của Trúc Chân từ ngoài cửa vọng .

"Chủ quân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-3-noi-oan.html.]

Vương ma ma thấy bèn cúi đầu lui xuống.

Hoắc Tầm cởi áo khoác ngoài vắt lên chiếc ghế dài. Trúc Chân bước phòng, dâng lên một cuốn văn tự trong tay.

"Chủ quân, đây là hồ sơ vụ án của nữ tù nhân ban ngày."

Hoắc Tầm đón lấy cuốn hồ sơ, cúi đầu lật giở.

Vụ án ghi chép đơn giản, chỉ cần vài câu dặn dò là kết án. Việc ký tên điểm chỉ diễn vô cùng suôn sẻ. Tập hồ sơ mỏng tang, hết một trang giấy.

"Vì tình mà g.i.ế.c ?"

Nhìn đến dòng chữ "Vì yêu sinh hận, hành hung giữa chốn đông ", Hoắc Tầm bất giác nhíu mày.

"Án tình quả thực ghi chép như ." Trúc Chân đáp: "Người c.h.ế.t từng tư tình với tội phụ, đó cưới khác. Sau khi tiến kinh, tội phụ tới ở nhờ tại nhà nạn nhân, lâu thì nạp . Ả hậm hực vì thấy phu thê họ phu xướng phụ tùy tình cảm sâu đậm, nổi m.á.u ghen tuông. Trong lúc giằng co lỡ tay sát hại nạn nhân. Hồ sơ vẫn còn lưu lời khai của phụ và chính thất của c.h.ế.t, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Xem chỉ là một vụ án mạng phát sinh do nữ nhân ghen tỵ."

Thiếp thất mưu sát chính thê, lỡ tay g.i.ế.c nhầm trượng phu...

Hoắc Tầm đáp, chỉ cúi đầu lòng bàn tay.

Dưới ngọn đèn mờ ảo, vệt m.á.u dính tay ban ngày từ lâu rửa sạch sẽ. Thế nhưng, ngài vẫn còn nhớ rõ xúc cảm khi đối phương cào từng nét chữ lòng bàn tay .

Từng nét từng bút, sâu sắc và đầy sức lực.

Oan.

Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện.*

*Lời sắp c.h.ế.t đều là thật lòng.

Huống hồ trong đôi mắt của nữ tù nhân lúc trút thở cuối cùng, chan chứa bao tiếc nuối và cam lòng.

Kẻ chắc chắn hàm oan.

Ngài xuống án thư, tiện tay lật mở xấp giấy tờ đặt bên hồ sơ vụ án. Bản hồ sơ chẳng thông tin gì đáng giá, nên Trúc Chân cất công tìm kiếm riêng cho ngài những manh mối liên quan đến lai lịch của nữ tù nhân .

Ánh mắt Hoắc Tầm dừng ở dòng chữ ghi chép tiểu sử của tội phụ.

Tiền Tiểu Ngọc, quê ở huyện Thiên Hà.

"Huyện Thiên Hà..." Ngài khẽ nhíu mày.

"Chủ quân nhớ ?" Giọng điệu của Trúc Chân thêm vài phần sôi nổi: "Năm xưa khi chủ quân hồi kinh cũng từng ngang qua huyện Thiên Hà. Nghe đào hát lừng danh của Đại Nghiệp là Tiếu Yên Đường, vở tuồng cuối cùng y diễn lúc qua đời chính là ở gánh hát huyện Thiên Hà. Sau đó rạp hát cháy, thiêu c.h.ế.t ít ..."

Hoắc Tầm suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng đào sâu ký ức tìm câu chuyện năm xưa. Ngài quả thực từng ngang qua huyện Thiên Hà. Có điều, đó là chuyện của mười năm . Năm , ngài rời khỏi huyện Thiên Hà bao lâu thì tin rạp hát bốc cháy. Dường như ngay trong đêm ngài rời , rạp hát ở huyện Thiên Hà phát hỏa, khiến vô táng mạng.

Trận hỏa hoạn năm ...

Trên trang giấy mặt ghi rành rành từng chữ, phụ của Tiền Tiểu Ngọc cũng là một trong những bỏ mạng trong biển lửa.

Hoắc Tầm buông xấp giấy xuống, tiện tay cầm lấy một cuốn sổ tay. Cầm lên ngài mới để ý đến những dòng kinh Phật chép bìa. Hóa đây chính là cuốn "Phật trát" từng Minh Không đại sư đích khai quang gia trì, mà ngài mua tại Văn Bảo Các ban ngày.

Ngài vốn mấy bận tâm, cũng chẳng kiêng kỵ gì nhiều. Ngài lật sang trang mới, đưa bút xuống vài điểm nghi vấn.

"Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hi Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn, khiến tổng cộng mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."

Vừa mới nắn nót xong dòng chữ , bên ngoài bỗng tiếng gõ cửa. Trúc Chân bước mở cửa. Một tỳ nữ khép nép thềm, thấp giọng thưa: "Chủ quân, Tôn đại nhân đến ạ."

Trúc Chân đưa mắt Hoắc Tầm. Tôn đại nhân là chịu trách nhiệm thẩm tra hồ sơ vụ án. Ban ngày Hoắc Tầm mang hồ sơ của nữ tù nhân , thiết nghĩ việc vẫn kinh động đến ít .

Hoắc Tầm đặt bút xuống, dáng vẻ như sớm đoán chuyện sẽ xảy . Ngài từ tốn dậy, thản nhiên buông một câu: "Đi thôi."

Trúc Chân gật đầu, theo gót Hoắc Tầm bước khỏi phòng.

Cánh cửa thư phòng chậm rãi khép . Màn đêm một nữa chìm tĩnh mịch.

Những chiếc đèn lồng treo mái hiên khẽ đung đưa trong bóng tối. Mưa thu rả rích bắt đầu tuôn rơi. Một con châu chấu lướt qua bụi cỏ. Giữa đêm thu tĩnh lặng, cơn gió lùa qua khe cửa sổ, thổi tung những cuộn giấy tờ bàn kêu xào xạc. Ánh đèn hắt bóng chiếc đèn hoa bằng đồng xanh lên cuốn sổ tay đang để mở. Những dòng chữ mới tựa như bóng đêm hòa tan, bất ngờ trở nên ảm đạm trong chốc lát.

Sự ảm đạm ngày một rõ rệt. Sắc mực đen xám dần biến thành những cái bóng nhạt nhòa, hệt như một vết bẩn tình cờ vương . Ngay cả vết bẩn cũng phai nhạt dần trắng xóa, cho đến khi biến mất.

Dòng chữ bốc còn một dấu vết.

Gió ngoài song cửa thổi càng lúc càng gấp gáp. Bóng cây rợp khắp khu vườn reo lên xào xạc. Cuốn sổ tay trống rỗng gió cuốn qua.

"Soạt…" một tiếng.

Lật sang một trang mới.

 

Loading...