Ngày Sau Có Thư - Chương 5: Thủ trát
Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:17:59
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió núi lạnh lẽo, tà dương sắp tắt.
Bóng dáng Tình Vân nhanh khuất cổng chùa, mặc cho Tiền Tiểu Ngọc gào thét gọi theo phía thế nào cũng quyết chịu đầu .
Giang Nguyên bèn kéo tay áo Tiền Tiểu Ngọc, ấn nàng xuống bệ đá khuyên nhủ: "Đừng gọi nữa, để Thôi thẩm thấy thì mắng cho bây giờ."
Nhớ tới dáng vẻ mắng mỏ đanh đá của nương Tình Vân, Tiền Tiểu Ngọc vẫn còn rùng sợ hãi, lập tức ngoan ngoãn im bặt.
Giang Nguyên cũng xuống bên cạnh nàng, vươn vai một cái cảm thán: "Gió núi mát mẻ thật đấy."
Tiền Tiểu Ngọc đầu . Thiếu niên chống hai tay phía , vạt áo bào đỏ rực nạm vàng bạc sáng lấp lánh trông vô cùng chướng mắt giữa chốn núi rừng hoang vu .
Nàng rốt cuộc nhịn , thầm rủa trong bụng một câu bộ tịch.
Ba nàng, Giang Nguyên và Tình Vân quen từ thuở ấu thơ, cùng lớn lên. Phụ của Giang Nguyên là Giang Duẫn Trực, cấp của Tiền Hữu Phú, hiện đang giữ chức Huyện lệnh huyện Thiên Hà.
Giang Duẫn Trực tính tình khoan hậu ôn hòa, Giang phu nhân dịu dàng hiền thục. Bản chất Giang Nguyên cũng tồi, chỉ điều việc quá mức phô trương, điệu bộ lúc nào cũng vẻ thiếu gia con nhà giàu đến mức tận cùng. Mỗi thấy bộ dạng đó của , Tiền Tiểu Ngọc cảm thấy chướng mắt.
Nàng liếc Giang Nguyên, thản nhiên mở miệng: "Giúp ngươi trốn học qua mặt phụ ngươi, hai mươi văn. Giúp ngươi chạy vặt mua cấm thư ở Cựu Mặc Phường, ba mươi văn. Hôm ngươi lén uống rượu ngon của phu tử, gánh tội ngươi, năm mươi văn. Nể tình đôi là bạn , tính rẻ cho ngươi một chút, gộp tất cả là bảy mươi văn."
"Nói , chuyện gì?"
Giang Nguyên sờ sờ mũi, phần dở dở đáp: "Ta định chuyện đó."
"Thế ngươi gì?"
Nghe , động tác đang buông lỏng của Giang Nguyên bỗng thoáng chốc cứng đờ. Hắn khẽ thẳng dậy, ánh mắt đăm đăm về phía cánh rừng xa xăm, cố vẻ lơ đãng hỏi: "Tiểu Ngọc, ban ngày nương hỏi ngươi tìm một phu quân như thế nào. Lúc mặt nương và Thôi thẩm thì ngươi khó mở lời, bây giờ chỉ hai chúng , ngươi thử xem."
Chẳng ngờ hỏi chuyện , Tiền Tiểu Ngọc liếc xéo một cái: "Sao nào, ngươi cũng để mắt giúp đấy ?"
Không đợi Giang Nguyên kịp mở miệng, nàng tiếp lời: "Ngươi cũng mới quen ngày một ngày hai . Ta vốn là kẻ tham vinh hoa, tham ăn lười , thích động tay động chân, càng chẳng vất vả gắng sức. Nếu bắt buộc gả chồng, chỉ mong gả cho một tên quan lớn lắm bạc nhiều tiền, nhất là tướng mạo trẻ trung tuấn, phong thái xuất chúng siêu quần."
Nàng càng càng say sưa, vẻ mặt lộ rõ nét hớn hở đắc ý vô cùng: "Đợi khi gả qua đó , sẽ sống một cuộc đời sung sướng như thần tiên, hằng ngày cơm bưng nước rót tận miệng, mặt trời lên đỉnh đầu thì kiên quyết thèm chui khỏi chăn."
"Đó, chính là tiêu chuẩn kén rể của bổn cô nương."
Giang Nguyên: "...Ngươi thật là trần tục."
"Gả cho hán t.ử thì cũng là để cái ăn cái mặc, ngươi thì hiểu cái gì chứ?" Tiền Tiểu Ngọc đáp đầy lý lẽ. Nói xong, nàng bèn phắt dậy: "Hỏi xong ? Hỏi xong thì về thôi, bên ngoài trời lạnh lắm."
Nàng mới lên, vạt áo kéo . Tiền Tiểu Ngọc ngoái đầu, chỉ thấy Giang Nguyên đang cúi gằm mặt, giọng điệu ngập ngừng ấp úng: "Tiểu Ngọc, thật ... thật ..."
"Ngươi ?"
"Ta... ..."
"Có gì thì mau , cứ lề mề lề mề chẳng dáng nam nhi đại trượng phu chút nào cả!" Tiền Tiểu Ngọc bắt đầu mất kiên nhẫn.
Giang Nguyên túm lấy vạt áo nàng, bóng đêm mờ ảo kịp thời che sắc đỏ ửng khuôn mặt thiếu niên. Xưa nay vốn dĩ trời sợ đất chẳng kinh, luôn tự đắc rằng ở cái huyện Thiên Hà chẳng kẻ nào thể sánh kịp . Thế nhưng, chút kiêng dè cái thói giang hồ đại tỷ của Tiền Tiểu Ngọc, thành thử bao nhiêu tâm tư vương vấn thiếu niên đều theo tiếng quát to của đối phương mà bay biến mất quá nửa.
"Ta... thực ..." khoảnh khắc thu hết can đảm định mở lời bày tỏ.
"Hắt xì…"
Tiền Tiểu Ngọc hắt một tiếng rõ to.
Lũ chim rừng đang say ngủ cũng tiếng động cho kinh hoảng bay tứ tán, chút dũng khí mà Giang Nguyên nhọc nhằn ấp ủ bỗng chốc tan thành mây khói.
Cả hai đều ngây như phỗng.
……
Tiếng chuông chùa văng vẳng ngân vang.
Tình Vân về đến thiền phòng, m.ô.n.g kịp ấm chỗ thì cánh cửa lưng vang lên tiếng kẽo kẹt.
"Nương?"
Người bước ai khác chính là mẫu của nàng, Thôi Phương.
Thôi Phương sa sầm mặt mày đóng sập cửa , hất hàm chất vấn nàng: "Tiểu Ngọc và Giang Nguyên ? Sao về cùng con?"
Trên gương mặt Tình Vân lộ vài phần ngượng ngùng: "Bọn họ chuyện riêng..."
"Thì chuyện gì cơ chứ?" Giọng Thôi Phương bỗng chốc rít lên the thé: "Có chuyện gì mà giấu giếm lén lút lưng con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-5-thu-trat.html.]
"Nương nhỏ tiếng một chút!" Tình Vân sốt ruột, vội vàng chạy tới định kéo nương nhưng Thôi Phương thẳng thừng gạt .
"Ôi con gái ngốc của ơi!" Thôi Phương nghiến răng giúi trán nàng quở trách: "Năm nay con cũng mười bảy tuổi . Ban ngày nương của Giang Nguyên bàn ăn cứ gặng hỏi thăm Tiểu Ngọc, thế mà tuyệt nhiên chẳng đả động gì tới con, con thấy sốt ruột chút nào ?"
"Con và Giang Nguyên cũng là thanh mai trúc mã, nhan sắc cũng kém cạnh gì con bé Tiểu Ngọc , cớ con học nó thói lanh mồm lanh miệng để lấy lòng khác hả? Suốt ngày con chỉ lẽo đẽo theo lưng nó, con là nha là kẻ chạy vặt của nó ? Có thể tỏ chút cốt khí !"
Tình Vân khẽ nhíu mày: "Nương đừng thế, Tiểu Ngọc đối xử với con mà..."
"Được lắm, ngoài đối với con, còn nương ruột thì hãm hại con đúng ?" Thôi Phương giậm chân bình bịch: "Cái đồ vô tích sự , tính nết y chang phụ con, cạy miệng cũng chẳng thốt nổi nửa lời. Kiếp cũng chẳng thèm trông cậy gì hai cha con nhà nữa!" Nói xong, bà đùng đùng nổi giận lưng bỏ .
Tình Vân dõi mắt cánh cửa đập mạnh chao đảo, khẽ buông tiếng thở dài lững thững xuống nhuyễn tháp.
Nương nàng tính tình vốn dĩ xưa nay vẫn , dạo gần đây càng trở nên gắt gỏng hơn, cứ hễ thấy Tiểu Ngọc và Giang Nguyên thiết với một chút là sốt sắng nhấp nhổm. Chắc hẳn mấy lời của Giang phu nhân bàn ăn ban ngày khiến nương nàng càng thêm bực dọc.
Tình Vân nhuyễn tháp, ngắm chiếc bóng đổ dài vệt mặt đất ánh nến lắt lay. Nhớ dáng vẻ ngập ngừng bẽn lẽn của Giang Nguyên khi Tiểu Ngọc lúc nàng sắp , ánh mắt của nàng bỗng chốc trở nên ảm đạm vài phần.
Trong phòng vắng lặng tĩnh mịch, ngoài hiên cũng chẳng mưa bụi bắt đầu lất phất rơi từ lúc nào. Mãi cho đến khi tiếng đẩy cửa cắt ngang dòng suy nghĩ, Tình Vân mới ngẩng đầu lên thì thấy Tiền Tiểu Ngọc từ ngoài bước .
"Sao ngươi về nhanh thế?" Tình Vân thoáng kinh ngạc.
Mới chỉ qua tầm một chén thôi mà.
"Trời đổ mưa , gió núi thổi mạnh quá, thổi lạnh cả chân ." Tiền Tiểu Ngọc xoa xoa bắp tay nổi đầy da gà, xuýt xoa : " là ở trong phòng ấm áp hơn." Nàng sang hỏi han Tình Vân: "Bụng ngươi đỡ đau chút nào ?"
Tình Vân vô thức gật đầu, Tiền Tiểu Ngọc phòng, bèn rụt rè cất lời thăm dò: "Tiểu Ngọc, Giang Nguyên nãy gì với ngươi ?"
"Có gì , hỏi xem tiêu chuẩn kén rể để mà để mắt tới giúp ... là nhọc lòng lo chuyện bao đồng, mà cần để mắt tới chắc?"
"Chỉ thế thôi ư? Hắn chuyện gì khác ?"
"Không , thì còn thể chuyện gì nữa?"
Tình Vân khẽ gật đầu, thế nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn hiện lên vẻ bán tín bán nghi.
Tiền Tiểu Ngọc xoa xoa cánh tay, gió núi ban đêm quả thực thổi khiến lạnh buốt thấu xương. Nàng vội tới bàn tự rót cho một chén nóng. Một ngụm nóng bỏng trôi tuột xuống bụng mới xua đôi chút hàn khí. Thuận theo tách tay, ánh mắt của nàng tình cờ lướt qua một cuốn thủ trát đặt án thư.
Đây vốn dĩ chỉ là một cuốn thủ trát trông hết sức bình thường, gì nổi bật.
Ban sáng khi nán trong chùa, nàng cùng Tình Vân bắt gặp một vị hương khách dở thói vô học, chê bai đồ chay trong chùa khó nuốt, hết tới khác buông lời hoạnh họe gây khó dễ cho một vị tiểu sa di đang dọn thức ăn. Tiền Tiểu Ngọc thấy ngứa mắt nhịn nổi bèn tiến lên cãi cọ phân rõ lý lẽ vài câu.
Tiểu sa di để tỏ lòng ơn nên tặng cho nàng cuốn thủ trát , đó chép sẵn những bài kinh Phật cầu phúc.
Tiền Tiểu Ngọc vốn cực kỳ chán ghét việc sách, càng chẳng mảy may hứng thú với mấy lời kinh Phật khô khan khó hiểu. Chẳng qua nể tình tâm ý của xuất gia nên đành miễn cưỡng nhận lấy.
Bây giờ tình cờ thấy, nàng mới sực nhớ vẫn còn thứ .
Nàng nhấc cuốn thủ trát lên, chợt thấy trang bìa nắn nót một dòng kinh Phật: Thiện ác quả báo, như bóng theo hình; ba đời nhân quả, tuần dứt.
Tiền Tiểu Ngọc tiện tay lật mở vài trang, sang với Tình Vân: "Mấy cuốn chữ mẫu mà phụ mua về hiện nay đều mang kê chân bàn hết thảy . Tình Vân, cuốn thủ trát mang tặng cho ngươi đấy, ngươi đem về nhà chép thơ luyện chữ gì đó chẳng …"
Tình Vân đang chú tâm nàng , đột nhiên thấy Tiền Tiểu Ngọc thất thanh thét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng cất tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tiền Tiểu Ngọc trợn trừng hai mắt, chòng chọc cuốn thủ trát mặt.
Rõ ràng ban sáng nàng mới lật mở qua cuốn thủ trát , bên trong là giấy trắng tinh, đến một chữ bẻ đôi cũng chẳng . Vậy mà cớ hiện giờ những trang giấy ngả vàng , chễm chệ xuất hiện một hàng chữ bằng mực đen vô cùng chói mắt.
"Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hi Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn, khiến tổng cộng mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."
Đêm mùng mười tháng chín năm Hy Ninh thứ mười chín...
Đó chẳng là đêm nay ?
Là kẻ nào?!
Kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi, tự dưng nhăng cuội lên cuốn thủ trát , còn cố tình để mấy lời nguyền rủa xúi quẩy mang điềm gở thế ? Chẳng lẽ là vị hương khách nàng mắng cho vuốt mặt kịp ban sáng cố ý tìm cách trả thù?
Nhìn bộ dạng tức giận đến mức cả gương mặt cũng méo xệch của nàng, Tình Vân vội vàng xỏ chân hài xấn tới: "Tiểu Ngọc, xảy chuyện gì ?"
"Vừa nãy kẻ nào mò tới đây ?" Tiền Tiểu Ngọc tức giận giậm chân bình bịch, xách cuốn thủ trát giơ tới mặt Tình Vân: "Là kẻ nào mấy chữ ? là đồ sâu bọ vương bát đản đáng c.h.é.m đầu đoản mệnh, thật đáng hận cùng cực! Đợi tới khi tìm kẻ , nhất định lột da tiện tay vả cho tám mươi tám cái bạt tai mới !"
Tình Vân khựng , đảo mắt qua trang giấy cuốn thủ trát của Tiền Tiểu Ngọc, đoạn ngước bạn , trong đáy mắt thoáng lộ vài phần mờ mịt ngơ ngác.
Thế nhưng, những lời nàng thốt càng khiến lạnh gáy sởn gai ốc.
Nàng : "Chữ ư? Tiểu Ngọc, ... rõ ràng chữ gì cơ chứ?"